Chương 67: Thành Bạch Vân

Thiên La

Chương 67: Thành Bạch Vân

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa được truyền tống xong, Lâm Phong lập tức kéo Phi Dao bỏ chạy.
- Sư tỷ, cho dù có chuyện gì xảy ra cũng không được dùng linh lực hộ thể, nhớ chưa?
- Ta biết rồi.
Lãnh Phi Dao vừa dứt lời đã cảm thấy đầu óc quay cuồng, đến khi nàng tỉnh lại thì phát hiện bản thân đã ở bên trong một khách điếm.
- Gì thế này?
- Sư tỷ, dùng thứ này đi.
Lâm Phong đưa cho tiểu sư tỷ một bình dịch dung đan cùng với một bộ y phục nam. Lãnh Phi Dao vừa nhìn liền hiểu ra ý đồ của tiểu sư đệ.
Phi Dao mang theo bộ y phục nam vào phòng, trước khi đi còn trừng mắt nhìn tiểu sư đệ một cái.
- Không được nhìn lén.
- Đệ sẽ ra ngoài canh chừng giúp tỷ.
Lâm Phong tất nhiên sẽ không nhìn lén, lỡ để băng nữ biết được hắn nhìn trộm tiểu muội của nàng thì không biết sẽ có hậu quả như thế nào.
- Có khi còn bị yêu nữ xử đẹp thêm một trận.
Nửa ngày sau, tại một thành trì khác, Lâm Phong dẫn theo tiểu sư tỷ đi dạo vài vòng. Sau khi chắc chắn không còn ai theo dõi, hai người tìm một khách điếm để nghỉ chân.
- Cuối cùng cũng được tự do!
Lãnh Phi Dao phấn khích reo lên, cảm giác trốn nhà đi chơi thật sự phấn khích, quan trọng hơn là nàng đã thoát khỏi sự quản thúc của tỷ tỷ.
- Tiểu Phong tử, đệ nói xem chúng ta làm như vậy có quá đáng không? Dù sao tỷ tỷ là vì quan tâm đến chúng ta nên mới đi theo bảo vệ.
- Đúng là hơi quá đáng.
- Hay là chúng ta để lại dấu hiệu cho tỷ tỷ biết.
Lâm Phong lập tức lắc đầu, hắn vừa trốn khỏi nhóm người kia, bây giờ để lại dấu hiệu cho bọn chúng đuổi đến, thật dại dột.
- Sư tỷ yên tâm, nếu Hàn Băng sư tỷ không tìm được chúng ta, nàng ấy nhất định sẽ tới Thành Bạch Vân chờ sẵn. Chỉ cần chúng ta đến đúng thời gian sẽ không có vấn đề gì đâu.
Lãnh Phi Dao nghe sư đệ nói vài câu liền bỏ ngoài tai chuyện của tỷ tỷ. Hiếm có cơ hội được tự do thế này, nàng nhất định phải làm thật nhiều chuyện có ích như là tiêu xài linh thạch để ăn mừng.
Sau khi ăn uống no nê, cả hai quyết định đi đến Vạn Bảo Các. Vừa bước vào cửa lớn thì Lãnh Phi Dao đã chạy mất, Lâm Phong đi tới khu giao dịch tìm mua một ít linh dược và thú cốt.
Từ khi hấp thụ long cốt, bạch cốt đại đao và bạch cốt pháp tiễn đã có thêm tính năng mới. Hắn từ chỗ lão đầu học được thêm một pháp văn, chỉ cần kích hoạt là long khí sẽ bùng phát, thứ này đối với tu sĩ lẫn yêu thú đều chịu ảnh hưởng không nhỏ.
Bên trong Vạn Bảo Các chỉ có hai bộ thú cốt cấp Địa, đều bị Lâm Phong mua hết. Ngoài ra còn có mấy gốc linh dược.
Lâm Phong đi dạo thêm vài vòng cũng không tìm thấy thứ có giá trị, hắn đành phải đi tới khu vực nữ giới tìm tiểu sư tỷ nhưng vừa bước vào đã bị ngăn lại.
- Khách quan xin thứ lỗi, nơi này nam nhân không được vào.
- Thật ra ta là nam hài, vẫn chưa phải là đàn ông trưởng thành.
- Nam hài cũng không thể.
Không còn cách nào khác, Lâm Phong chỉ có thể tiếp tục đi dạo, đến khi hắn sắp cạn kiên nhẫn thì Lãnh Phi Dao mới chịu xuất hiện.
Mấy ngày kế tiếp, Lâm Phong tiếp tục tiến về Thành Bạch Vân, vừa đi vừa thu mua thú cốt và linh dược. Khi hắn đến nơi đã tiêu tốn hơn mấy chục vạn linh thạch trung phẩm.
Thành Bạch Vân là một trong những thành trì lớn của Cửu Huyền Thánh Cung, chỉ đứng sau Thánh Thành. Nơi đây có Tôn Giả cấp tám trấn giữ, có hơn mười vạn đệ tử trấn thủ thành.
Căn cứ của Thánh Cung nằm trên một ngọn núi lớn cách trung tâm thành trì hơn mười dặm. Dưới chân núi có đệ tử ngoại môn canh giữ, người không phận sự cấm vào.
Lâm Phong lấy ra ngọc bài đeo trên người để chứng minh thân phận, trước tiên phải đi đến gặp chấp sự để báo danh.
- Lâm Phong, Lãnh Phi Dao.
Chấp sự nhìn hai thanh niên trước mặt một lúc, sau đó khẽ thì thầm.
- Cuối cùng hai vị ôn thần này cũng tới.
Mấy ngày trước, Lãnh Hàn Băng và huyết y nhân đã tới Thành Bạch Vân. Lâm Phong và Phi Dao vừa đi vừa chơi nên đến trễ hơn vài ngày, trong thời gian này, mấy vị chấp sự ở đây phải chịu không ít áp lực.
Sau khi xác minh thân phận, Lâm Phong nhận được một lệnh bài. Thứ này chính là chìa khóa để tiến vào cổ di tích, bên trong lệnh bài còn lưu giữ tất cả thông tin liên quan đến cổ di tích.
- Hai người nghỉ ngơi một đêm, ngày mai sẽ xuất phát.
- Tuân lệnh.
Dựa vào thông tin bên trong lệnh bài, Lâm Phong biết được cổ di tích không nằm trong Thành Bạch Vân mà nằm ở một nơi nào đó bên trong Hoang Nguyên. Khoảng cách không xác định rõ, vị trí chính xác chỉ có Trưởng lão Thánh Cung mới biết được.
Bên trong Thành Bạch Vân có một truyền tống trận nối thẳng đến cổ di tích, nơi này do đích thân Trưởng lão Thánh Cung canh giữ, chỉ được kích hoạt khi di tích mở ra.
Lâm Phong và Phi Dao được một đệ tử ngoại môn dẫn đến chỗ nghỉ ngơi, mỗi người một phòng. Lãnh Phi Dao vừa mở cửa bước vào đã cảm nhận được một luồng hàn khí ập đến.
- Thôi chết rồi.
Lãnh Hàn Băng xuất hiện trước mặt tiểu muội, vẻ mặt lạnh hơn thường ngày vài phần.
- Ta có chuyện muốn nói với muội.
- Tỷ tỷ, không phải là muội cố ý lừa tỷ, tất cả là chủ ý của tiểu Phong tử.
Trong lúc nguy cấp, Lãnh Phi Dao đổ hết mọi chuyện lên đầu Lâm Phong. Trước mắt phải vượt qua ải của tỷ tỷ, sau đó sẽ từ từ bù đắp cho tiểu sư đệ.
- Muội mau theo ta về.
- Không muốn.
Lãnh Hàn Băng phớt lờ sự phản đối của Phi Dao, nàng tiến đến bên cạnh tiểu muội.
- Lần này muội ra ngoài không xin phép, mẹ rất lo cho muội.
- Muội chỉ đi có một lúc sẽ trở về. Mẹ cũng nói muội phải thường xuyên ra ngoài học hỏi, không thể suốt ngày cứ ở trong phòng.
- Cổ di tích vẫn chưa khai phá hết, muội tiến vào đó sẽ rất nguy hiểm.
- Tỷ tỷ yên tâm, đây đâu phải là lần đầu muội tiến vào cổ di tích. Nếu tỷ không yên tâm có thể đi theo bảo vệ cho muội.
Lãnh Phi Dao cảm giác hàn khí có dấu hiệu suy yếu, biết được tỷ tỷ của nàng đang do dự.
- Chẳng lẽ tỷ tỷ không sợ tiểu Phong tử gặp nguy hiểm sao?
- Chuyện của hắn không liên quan đến ta.
- Thật không?
Lãnh Hàn Băng không trả lời, nàng xoay người bước vào phòng. Hôm nay nàng quyết định đưa tiểu muội trở về là muốn tên lưu manh đi một mình, bảo vệ một người sẽ dễ hơn bảo vệ hai người.
Lãnh Phi Dao lủi thủi đi theo sau, ánh mắt lóe lên vẻ đắc ý.
- Có phải tỷ tỷ đang để ý đến tiểu Phong tử không?
- Nếu muội còn nói linh tinh thì đừng trách ta.
- Không phải muội nói mà là mẹ nói.
Lần trước Phi Dao kể hết chuyện của Huân Vũ cho mẹ nghe, kết quả khiến nàng kinh ngạc đến mất ngủ. Tỷ tỷ lạnh lùng kiêu ngạo của nàng lại thích một tên vô danh tiểu tốt.
- Bây giờ tiểu Phong tử đã là thiên tài thứ ba của Đan Cung, tính ra cũng xứng đôi với tỷ tỷ.
Lãnh Hàn Băng nghe tiểu muội nói, vẻ mặt có chút khác lạ.
- Mọi chuyện không phải như mẹ đã nghĩ, ta quan tâm hắn chỉ là muốn trả ơn cứu mạng.
- Tỷ muốn trả ơn thì nên giúp tiểu sư đệ tìm Huân Vũ tỷ tỷ nhưng tỷ lại giấu chuyện của Huân Vũ tỷ tỷ đi, rõ ràng là có ý đồ khác.
- Ta chỉ không muốn hắn mạo hiểm, dù hắn có đến được Trường Hà Thánh Cung cũng không giải quyết được vấn đề gì.
- Hừ, nói tỷ quan tâm hắn mà còn không chịu thừa nhận.
Lãnh Phi Dao nhảy lên giường nằm thẳng cẳng. Mấy hôm nay đi chơi thỏa thích, bây giờ đã đến lúc nghỉ ngơi, ánh mắt nàng nhìn tỷ tỷ đang đứng bên cạnh.
- Nếu tỷ tỷ không thích tiểu Phong tử, vậy muội sẽ nói với mẹ. Đáng tiếc mẹ vì chuyện này mà vui mừng mấy ngày liền, còn nhờ muội mời tiểu Phong tử đến Lãnh gia chơi.
- Mẹ nói như vậy thật sao?
- Đương nhiên, từ trước đến giờ muội đã lừa tỷ bao giờ đâu?
Phi Dao vừa dứt lời liền cảm giác lương tâm có chút bất an, nàng quyết định im lặng không nói nữa.
Lãnh Hàn Băng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của tiểu muội, xem ra chuyện lần này là thật nhưng nàng vẫn quyết định đưa nha đầu này về. Không hiểu sao khi nhìn thấy tiểu muội vui vẻ cười nói với tên lưu manh, trong lòng nàng lại cảm thấy không dễ chịu.
- Chuyện của ta không cần muội quan tâm, tự ta sẽ nói với mẹ, bây giờ muội theo ta về.
- Hả? Muội không về đâu.
Phi Dao nhìn tỷ tỷ tới gần liền hét lên.
- Thật ra lần này muội đi chung với tiểu Phong tử là ý của mẹ.
- Muội lại muốn lừa ta phải không?
- Mẹ muốn muội quan sát sư đệ, tìm hiểu con người hắn. Bây giờ tỷ tỷ bắt muội về thì muội sẽ nói Lâm Phong sàm sỡ muội, nói hắn chiếm tiện nghi của muội, để xem phụ mẫu sẽ tin muội hay là tin một người ngoài đây.
- Muội...
Lãnh Hàn Băng biết rõ tính cách không sợ trời không sợ đất của Phi Dao, nói được là làm được. Đến lúc đó tên lưu manh chắc chắn sẽ gặp đại họa.
- Ta sẽ không đưa muội về nhưng ngày mai ta phải đi cùng.
- Tỷ muốn làm gì cũng được, muội ngủ đây.
Sáng hôm sau, Lâm Phong đi theo chấp sự đến chỗ truyền tống trận. Bên cạnh còn có tiểu sư tỷ, băng nữ và một số đệ tử chân truyền.
Ánh mắt hắn thỉnh thoảng liếc nhìn hai tỷ muội nhà họ Lãnh, thái độ của hai người này hôm nay hình như không bình thường.
Trong lúc Lâm Phong đang suy tư, giọng nói của trưởng lão vang lên.
- Sau khi tiến vào cổ di tích, các ngươi phải đi theo chỉ dẫn của lão phu, ai vi phạm sẽ bị xử phạt nghiêm khắc.
- Tuân lệnh.
Sau khi căn dặn các đệ tử, trưởng lão ra lệnh kích hoạt truyền tống trận, đưa mọi người thẳng đến cổ di tích.
Linh quang tan biến, Lâm Phong mở mắt ra thì thấy khung cảnh xung quanh đã thay đổi. Hắn đang đứng trên một khu đất hoang tàn rộng lớn đã bị đào bới lung tung.
- Lão đầu, có phải là nơi này không?
- Đúng là nơi này, tiểu tử ngươi tạm thời cứ đi theo bọn chúng để lão phu quan sát một lát rồi tính tiếp.
Phong ấn lần trước lão đầu giúp Trịnh Luân phá giải có liên quan đến một trong số mấy chục đời chủ nhân của cổ nhẫn. Cái phong ấn đó chính là được tìm thấy bên trong di tích này.
Xung quanh di tích bố trí không ít trận pháp, chỉ cần đi sai vài bước thì kể cả Vương Giả cấp bảy, Tôn Giả cấp tám đều sẽ bị vây khốn.
Sau khi vượt qua hết tất cả trận pháp phòng ngự bên ngoài, trưởng lão chỉ về một phía của di tích.
- Nơi đó là một trong những khu vực chưa được khai phá hết, các ngươi có thể vào đó tìm kỳ ngộ.
Trưởng lão vừa dứt lời liền bắt đầu tịch thu không gian trữ vật. Mỗi đệ tử sẽ được phát một túi trữ vật trống để chứa những thứ cần dùng và bảo vật tìm được bên trong di tích.
Lâm Phong sớm biết giới chỉ sẽ bị tịch thu nên đã có chuẩn bị. Hắn dùng một sợi dây buộc vào cổ nhẫn rồi đeo vào cổ, có lão đầu che giấu thì không ai có thể phát hiện thứ hắn đang đeo là một chiếc giới chỉ.
Lãnh Phi Dao nhìn khu phế tích phía trước, hoang tàn đổ nát như đã bị đào xới cả trăm lần, vẻ mặt chán nản.
- Nơi này thật sự có bảo vật sao?
- Chắc là có.
Lâm Phong bắt đầu tìm kiếm, hắn không vội đi về phía trước mà đi lung tung khắp nơi để lão đầu quan sát địa hình.
- Tiểu tử, thẳng tiến.
Một canh giờ sau, lão đầu dẫn Lâm Phong đi đến một khu đổ nát, trước mặt hắn là một địa đạo.
- Tiểu Phong tử, thật ra đệ có biết bảo vật ở nơi nào không?
Lãnh Phi Dao chạy theo tiểu sư đệ một lúc, đôi chân ngọc đã có chút không chịu nổi. Bình thường nàng lười vận động, bên trong di tích lại không thể tùy tiện sử dụng linh lực nên chưa đi được bao nhiêu đã cảm thấy mệt mỏi.
Bản thân Lâm Phong cũng không biết bên dưới địa đạo có bảo vật hay không, theo lời của lão đầu thì đây chính là nơi ở của chủ nhân khu di tích này.
- Đệ cảm thấy nơi này sẽ có bảo vật.
- Thật sao? Sao ta lại không cảm nhận được?
- Đó là vì mũi của đệ rất thính, chỉ cần đến gần bảo vật thì sẽ ngửi thấy.
Lãnh Phi Dao bĩu môi, vẻ mặt hiện rõ sự không tin. Tuy nàng ít đọc cổ thư nhưng cũng biết được từ xưa đến nay chưa có tu sĩ nào dùng mũi để tìm bảo vật.
Lâm Phong bước vào bên trong địa đạo, nơi này có cả bậc thang để đi xuống, trên mỗi bậc thang còn lưu lại vài dấu chân, chứng tỏ đã có người đến trước.
Đi được một lúc thì phía trước xuất hiện một cánh cửa lớn, trên cánh cửa lớn được khắc vô số hoa văn nhưng thời gian quá lâu nên không còn nhìn rõ. Quan trọng hơn là cánh cửa lớn đã được mở ra.
- Xem ra tên tiểu tử kia đã đến đây.
Tên tiểu tử mà lão đầu nói đến là Trịnh Luân. Bên trong chiếc hộp phong ấn lần trước có một chiếc chìa khóa, chính là dùng để mở cánh cửa lớn trước mặt.
Sau cánh cửa lớn là một đại điện to lớn nhưng trống không, ngoại trừ một chiếc đỉnh lớn bị hư hỏng được đặt ở giữa điện thì chẳng còn thứ gì khác.
Lãnh Phi Dao nhìn vài vòng, vẻ mặt thất vọng.
- Tiểu Phong tử, khứu giác của đệ hình như mất linh rồi.
- Vậy thì chưa chắc.
Lâm Phong nhìn băng nữ đang đứng trước một tấm họa đồ được khắc trên bức tường, hắn chắp tay sau lưng đi đến bên cạnh nàng, bộ dạng như một cao nhân đắc đạo.
- Sư tỷ có phát hiện ra thứ gì không?
- Hoa văn trên này có vài phần giống với pháp văn.
- Thật ra thứ này là một loại pháp chỉ.
Lãnh Phi Dao chạy đến đứng giữa hai người, vẻ mặt hiếu kỳ.
- Có loại pháp chỉ nào làm từ đá sao?
- Bây giờ có lẽ không còn nhưng trước kia đã từng xuất hiện.
Bích họa là do chủ nhân nơi này sáng tạo ra để đề phòng bất trắc, muốn kích hoạt phải biết được quy luật, nếu không, bích họa chỉ là một bức tranh bình thường.
Lâm Phong bước gần đến bức bích họa, hai tay hắn đặt lên họa đồ, linh lực chạy dọc theo từng nét vẽ.
Lãnh Hàn Băng đứng bên cạnh nhìn thấy, ánh mắt khẽ biến động. Cấp độ pháp văn của bích họa vô cùng huyền diệu, dù là nàng cũng không thể kích hoạt.
Khi linh lực phủ kín bức bích họa, từng đường văn bắt đầu chuyển động, cả bức tranh như được sống lại. Đến khi hoa văn trên bức tranh biến thành một cánh cửa lớn thì Lâm Phong thu lại linh lực.
Lãnh Phi Dao lần đầu nhìn thấy một bức bích họa có thể tự chuyển động, giọng nói tràn đầy phấn khích.
- Oa... lợi hại quá.
- Quá khen.
- Ta không phải nói đệ, ta đang nói người tạo ra thứ này cơ.
Cánh cửa lớn vừa được tạo thành là một truyền tống trận cỡ nhỏ, có thể truyền tống vài người trong phạm vi vài dặm.
Hào quang lóe lên, nhóm người Lâm Phong được truyền tống đến một nơi khác. Khi bọn họ mở mắt ra thì thấy mình đã ở bên trong một căn phòng.
Nhìn sơ qua thì nơi này giống như một nơi tu luyện, hai bên có hai kệ sách lớn chứa đầy thư tịch, giữa phòng có một chiếc cổ đỉnh, ngoài ra còn có mấy chục bình ngọc và hộp ngọc.
- Nơi này đúng là có bảo vật.
Lãnh Phi Dao chạy khắp căn phòng tìm kiếm bảo vật. Mục tiêu đầu tiên là mấy quyển thư tịch trên kệ, toàn bộ đều là đan thư.
- Linh Hỏa Chi Thuật, thứ này chẳng phải đã thất truyền rồi sao? Còn có đan phương của Liệt Diễm Linh Đan, Ngọc Thiên Đan, Nguyên Thần Đan... Oa ha ha ha, lần này chúng ta phát tài lớn rồi!