Chương 73: Chỉ Dẫn

Thiên La

Chương 73: Chỉ Dẫn

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Phong ngồi bên cạnh hai vị sư tỷ, cảm thấy khá nhàm chán. Dù sao thì chuyện của băng nữ đã giải quyết xong xuôi, số linh dược trong tay hắn có lẽ không cần dùng đến nữa.
- Tiểu tử thối, có thể giúp lão phu một chuyện được không?
- Không rảnh.
- Tiểu tử ngươi có muốn phát tài không?
- Tiền bối có cao kiến gì thì cứ nói, tiểu bối nhất định sẽ làm theo.
Lão đầu thở dài, đúng là phải có lợi lộc thì tên tiểu tử này mới chịu làm.
- Lão phu vừa nhận ra một vấn đề, nếu ngươi cứ tiếp tục luyện đan để kiếm linh thạch, tốc độ tu luyện của ngươi sẽ chậm đi rất nhiều.
- Cũng đúng, nhưng nếu không luyện đan thì lấy đâu ra linh thạch đây?
- Trên đại lục này đâu phải chỉ có mình tiểu tử ngươi biết luyện đan.
Lâm Phong nghe vậy liền hiểu ra vấn đề.
- Ý của tiền bối là nhờ người khác luyện chế đan dược giúp ta sao?
- Gần đúng. Tiểu tử ngươi có muốn thu nhận vài tên thiên tài làm tiểu đệ không?
- Chuyện này không dễ chút nào.
Muốn thu nhận đám thiên tài làm tiểu đệ chẳng phải là đi tranh giành với các trưởng lão Thánh Cung sao? Bản thân hắn còn chưa lo xong cho mình thì làm gì có thời gian chỉ dạy cho người khác.
- Nếu lão tử có thể thu nhận một đám tiểu đệ, sau đó nhờ bọn chúng luyện đan thì đúng là tuyệt vời. Nhưng mà, biết tìm thiên tài ở đâu bây giờ?
- Không phải ngay trước mặt tiểu tử ngươi đã có hai nha đầu đó sao?
Nếu không phải có chuyện cần Lâm Phong làm, thì còn lâu lão đầu mới chịu bỏ thời gian ra giúp hắn.
Lâm Phong nhìn hai vị sư tỷ trước mặt, thiên phú luyện đan của hai người này thì không cần phải bàn cãi, chỉ là hắn không biết mở lời thế nào.
- Nếu ta nói muốn thu hai vị sư tỷ làm đồ đệ, không biết có bị đánh không nhỉ?
- Chuyện này cứ để lão phu lo.
Tuệ Vân đang giải đáp vấn đề cho sư muội thì cảm thấy có người bước tới gần. Nàng xoay người nhìn lại, thấy Lâm Phong đang chăm chú nhìn vào thư tịch.
Phi Dao đang tiếp thu đan đạo thì bị cắt ngang, vẻ mặt bất mãn nhìn Lâm Phong.
- Tiểu Phong tử, nếu muốn nghe thì ngồi xuống, đừng làm phiền Tuệ Vân sư tỷ.
- Hắc hắc… ngại quá, chỉ là đệ cảm thấy quyển thư tịch này có chút vấn đề.
- Thư tịch này là ta lấy từ trong Tàng Thư Các ra, làm sao lại có vấn đề được chứ?
- Thật sự là có vấn đề.
Lâm Phong bắt đầu chỉ ra những điểm sai của thư tịch. Chính xác là lão đầu giảng đạo, hắn làm phiên dịch, còn hai nàng thì chăm chú lắng nghe.
Cả ba đều có thiên phú đan đạo cực cao, chỉ nghe vài câu đã hiểu ra không ít vấn đề. Một lúc sau, cả hai nàng đều dùng ánh mắt khó tin nhìn tên nam nhân bên cạnh.
- Lâm sư đệ thật không đơn giản.
- Quá lợi hại.
Lãnh Phi Dao đứng lên vỗ vai Lâm Phong.
- Ta quyết định rồi, từ nay về sau, nếu ta gặp phải chỗ nào không hiểu, sẽ tìm đệ giúp giải quyết.
- Không thành vấn đề.
Bước đầu tiên của kế hoạch xem như đã hoàn thành. Tiếp theo là chuẩn bị một số linh dược để tiểu sư tỷ giúp luyện chế đan dược, cuối cùng là linh thạch sẽ tự động chảy vào túi của hắn.
- Phi Dao sư tỷ có nhìn thấy Phong Viêm sư huynh ở đâu không?
Tuệ Vân đột nhiên xen vào.
- Ta có chuyện cần giải quyết, ở đây đã có Lâm sư đệ giúp muội rồi, có lẽ ta không cần phải ở lại.
- Để muội tiễn sư tỷ về.
Lãnh Phi Dao tiễn sư tỷ rời đi, một lúc sau nàng quay trở lại, vẻ mặt không vui nhìn Lâm Phong.
- Đệ nhắc đến tên gian thương đó làm gì vậy?
- Đệ có một số chuyện muốn nhờ sư huynh giúp đỡ.
- Chuyện gì vậy?
- Cũng không phải chuyện gì lớn. Lần trước đệ có nhờ sư huynh tìm giúp tin tức của Huân Vũ, bây giờ có lẽ đã có kết quả rồi.
Phi Dao vừa nghe đến chuyện này, vẻ mặt liền thay đổi.
- Chuyện này ta sẽ giúp đệ tìm hiểu. Tên gian thương kia bây giờ không có thời gian giúp đệ đâu, bản thân hắn còn chưa lo xong cho mình nữa là.
- Có chuyện gì sao?
Chuyện là từ khi tên gian thương đó trở thành đệ tử chân truyền, hắn suốt ngày chạy đi tìm Tuệ Vân nói chuyện. Điều này dẫn đến việc bên trong Đan Cung xuất hiện không ít lời đồn, nói hai người có gian tình. Mấy hôm trước, Tuệ Vân đã tìm gặp Phong Viêm để nói chuyện.
- Tuệ Vân sư tỷ nói chỉ xem tên gian thương đó là đồng môn, lần này thật sự hết cơ hội rồi.
- Chưa chắc.
Lâm Phong đảo mắt suy nghĩ, khóe miệng nở nụ cười nham hiểm.
- Tuệ Vân sư tỷ có nói là không thích Phong sư huynh không?
- Hình như là không có. Đệ hỏi chuyện này để làm gì?
- Theo đệ đoán thì sư tỷ làm như vậy là vì quan tâm đến Phong sư huynh, sợ huynh ấy vì tình cảm nhất thời mà ảnh hưởng đến tương lai sau này.
Phi Dao há hốc mồm nhìn tên sư đệ trước mặt, nàng trừng mắt nhìn hắn. Tên này tưởng ai cũng ngốc như hắn sao?
- Rõ ràng là Tuệ Vân sư tỷ không thích tên gian thương đó, đệ có nói thế nào cũng vô dụng thôi.
- Sư tỷ không tin vậy thì chúng ta đánh cược được không?
- Cược gì?
- Ai thua sẽ luyện đan cho đối phương ba năm.
Người tài không bằng người tranh thủ. Lần này mà thành công gài kèo được tiểu sư tỷ, thì hắn không cần phải tốn thời gian dụ dỗ nàng nữa.
- Tốt! Đệ dám nuốt lời thì ta sẽ đi tố cáo với tỷ tỷ.
Lâm Phong nghe nói đến băng nữ, cảm thấy cả người lạnh toát. Xem ra nơi này không thể ở lâu, lỡ như băng nữ đến đây kiểm tra tình hình của tiểu muội nàng thì nguy to.
Nghĩ đến đây, Lâm Phong vội chuyển sang hỏi tình hình của Lãnh Hàn Băng sau khi hắn rời đi. Đến khi biết rõ mọi chuyện, hắn liền cáo từ.
Trên đường trở về, Lâm Phong ghé qua chỗ tên gian thương, nhưng phát hiện đối phương không có ở đây. Hắn hy vọng tên này không suy nghĩ dại dột.
Sau khi Lâm Phong rời đi được một lúc, Lãnh Hàn Băng xuất hiện bên trong căn phòng của Phi Dao.
- Tỷ tỷ, vừa đúng lúc muội có chuyện muốn tìm tỷ đây.
- Có chuyện gì?
- Tiểu Phong tử vừa trở về, đệ ấy đã tìm được U Linh Ma Thảo nhờ muội đưa cho tỷ rồi.
Phi Dao lấy ra một cái hộp ngọc đưa cho tỷ tỷ, nhỏ giọng nói.
- Tỷ tỷ, tiểu Phong tử đã nhờ Phong Viêm điều tra chuyện của Huân Vũ tỷ tỷ. Muội chỉ sợ không lâu nữa đệ ấy sẽ biết chuyện chúng ta đã lừa đệ ấy.
- Chuyện này ta tự biết cách giải quyết, muội không cần quan tâm đâu.
Lãnh Hàn Băng cầm lấy hộp ngọc rồi rời đi. Trước khi đi, nàng xoay người nhìn tiểu muội.
- Nghỉ ngơi cho tốt, đừng quá cố sức.
- Muội biết rồi.
Lãnh Phi Dao nhìn tỷ tỷ rời đi, hai mắt rưng rưng. Nàng tự nhủ sẽ không bao giờ làm cho tỷ tỷ bận tâm, nhất định sẽ nghe lời của tỷ tỷ.
- Tỷ tỷ bảo ta nghỉ ngơi, không thể làm trái được. Đi ngủ thôi.
Ở một nơi khác, Lâm Phong vừa về đến phòng thì nhìn thấy hai tên huyết y nhân đứng trước cửa. Không cần nghĩ cũng biết là ai tìm hắn, mà cũng vừa đúng lúc hắn có chuyện cần nói với chủ nhân của hai người này.
- Không cần động thủ, ta tự đi.
Lâm Phong vừa dứt lời thì cảm thấy cơ thể nhẹ bỗng, bên tai truyền đến tiếng gió thổi. Nếu không phải nơi này là Thánh Cung, thì hắn đã cho hai tên này biết thế nào là lễ độ rồi.
Huyết y nhân lướt đi như gió, chỉ thoáng qua đã đến Thánh Nữ Phủ, sau đó dừng lại trước cửa phòng Linh Mộng.
- Chủ nhân, người đã được mang đến rồi.
- Ném hắn vào đây.
- Đợi đã, xem chiêu!
Lâm Phong vận linh lực thi triển Vân Tung Mị Ảnh, lộn vài vòng trên không rồi đáp xuống một cách tiêu soái, vẻ mặt đắc ý nhìn hồng y nữ tử trước mặt.
- Tìm ta có chuyện gì?
- Ngươi là đệ tử Thánh Cung, gặp Thánh Nữ mà không biết hành lễ sao?
- Hừ, có loại Thánh Nữ hãm hại đồng môn như ngươi sao chứ?
Linh Mộng mỉm cười, nụ cười của nàng vẫn vô hại như ngày nào.
- Ta chỉ muốn giúp ngươi.
- Giúp ta?
Lâm Phong dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn yêu nữ.
- Nhờ chuyện tốt của ngươi mà bây giờ ta đã bị đám Ma Giáo kia liệt vào danh sách cần phải diệt trừ.
- Ngươi không cần lo, ta sẽ bảo vệ ngươi.
- Hừ, chỉ là một đám tà ma ngoại đạo thì có thể làm gì được ta chứ?
- Vậy sao?
Linh Mộng lấy ra một cái hắc lệnh cầm trên tay. Linh lực của nàng vừa truyền vào, hình ảnh Lâm Phong lập tức hiện ra, sống động như thật.
- Ngươi có biết đây là thứ gì không?
- Không phải chỉ là một cái lệnh bài thôi sao?
- Thứ này gọi là Ma Lệnh, còn có một cái tên khác là tử lệnh.
Lâm Phong nghe yêu nữ nói, chợt có cảm giác bất an ập đến.
- Có gì thì cứ nói, lão tử chưa ngán ai bao giờ.
- Ma Lệnh một khi xuất hiện, toàn bộ đệ tử Ma Giáo phải chấp hành. Bây giờ thì ngươi đã nổi danh không kém gì ta rồi.
- Ối giời ơi!
Lần này thì xong đời rồi! Chỉ vì một phút nhất thời mà một đời phải ân hận. Nếu lúc đó không nhiều chuyện đi giải Hắc Phong Tán Linh, thì bây giờ Lâm Phong vẫn có thể âm thầm phát tài rồi.
- Đúng là cái miệng hại cái thân.
Linh Mộng bước tới bên cạnh Lâm Phong, mùi hương từ trên người nàng mang theo một chút hỏa khí làm cho hắn cảm thấy nóng ran.
- Chỉ cần ngươi chấp nhận làm nam sủng của ta, thì Ma Lệnh của ngươi sẽ biến mất khỏi đại lục.
- Dù ta có đồng ý thì ngươi cũng chỉ có thể chiếm được thể xác, không thể chiếm được tâm hồn của ta đâu.
- Ta chỉ cần ngươi ở cạnh ta, những chuyện khác ta không quan tâm.
Lâm Phong nhếch môi, giọng nói mỉa mai.
- Thân là nam nhân đỉnh thiên lập địa, sao có thể núp dưới váy nữ nhân được chứ? Đám dư nghiệt Ma Giáo đó tốt nhất đừng để ta gặp được, nếu không ta sẽ giúp bọn chúng phi thăng hết!
- Không ngờ ngươi cũng có chút cốt khí.
- Sự lợi hại của ta làm sao ngươi có thể biết được chứ?
- Vậy ta phải tự tìm hiểu rồi.
Linh Mộng mỉm cười, ngọc thủ bất ngờ vỗ về phía Lâm Phong.
- ẦM…
Lâm Phong hoàn toàn không đề phòng. Thực lực của hai bên chênh lệch quá lớn, hắn còn bị yêu nữ đánh lén, kết quả là cả người bay thẳng vào vách phòng phía sau.
- Khục khục… Vô sỉ! Có ngon thì đừng đánh lén!
- ẦM…
Lâm Phong vừa dứt lời thì Linh Mộng liền xuất hiện ngay trước mặt, ngọc thủ tiếp tục vỗ về phía hắn. Kết quả vẫn không có gì thay đổi.
Lâm Phong từ dưới đất bò lên. Nữ tử này đúng là yêu nghiệt, hắn chỉ đi có vài tháng mà bây giờ đến một chiêu cũng không đỡ nổi.
- Hừ, đừng tưởng lão tử sợ ngươi! Có ngon thì lên giường chiến một trận!
- Muốn chết! ẦM…
Lần này Linh Mộng hạ thủ không lưu tình, nàng tung cước đá hắn bay ra khỏi Thánh Nữ Phủ. Nhìn tên nam tử dần biến mất trên trời đêm, khóe môi nàng khẽ nhếch lên.
- Để xem ngươi chịu được bao lâu.
Bên trong Đan Cung, một lão chấp sự đang tuần tra thì nhìn thấy một vật thể không xác định bay tới. Lão vội vận linh lực đề phòng.
- Lại là ngươi!
- AAAAA…
Đến khi nhìn rõ thứ đang xoay vòng trên không, lão tiện tay chụp lấy rồi ném vào chỗ của đệ tử chân truyền. Động tác thuần thục không một chi tiết thừa.
Từ giờ cho đến khi đại thiên bí cảnh mở ra chỉ còn vài tháng, Lâm Phong quyết định ở lại Thánh Cung tu luyện. Trước tiên, hắn mang số Bổ Hồn Đan đã được luyện chế đến Vạn Bảo Các đổi lấy linh thạch, sau đó mua thêm một số linh dược.
Thứ lần này Lâm Phong mua là địa cấp linh dược, giá trị so với huyền cấp linh dược cao hơn cả chục lần. 50 vạn trung phẩm linh thạch mà chỉ mua được có mười mấy gốc.
- Nhiêu đây chắc là đủ rồi.
- Tạm ổn, tiếp theo là yêu đan.
- Cái gì? Còn mua nữa hả?
- Không lẽ tiểu tử ngươi muốn mang đống linh thạch đó xuống lỗ sao?
Giá trị của địa cấp yêu đan so với địa cấp linh dược còn cao hơn vài phần. Viên địa cấp yêu đan thấp nhất đã có giá 5 vạn trung phẩm linh thạch.
- Lão đầu, nơi này có gì đó không ổn?
- Có gì không ổn?
- Hỏa khí nơi này quá thịnh, ta sợ không có đủ linh thạch để đốt.
Lão đầu lần này không trả lời, lão chỉ giúp Lâm Phong vẽ ra một con đường. Đi hay không là chuyện của hắn.
Lâm Phong đợi một lúc cũng không thấy lão đầu tương tác, hắn đành phải lủi thủi đi vào bên trong khu vực bán yêu đan.
Đúng lúc này lại có người gọi tên hắn.
- Lâm sư đệ, thật là trùng hợp, không ngờ lại gặp đệ ở chỗ này.
- Lý sư huynh.
Một đám thanh niên đi tới bên cạnh Lâm Phong, dẫn đầu là Lý Phi Vân, đệ nhất thiên tài Khí Cung.
Phải nói là từ khi Lâm Phong nổi lên, có rất nhiều người muốn làm quen với hắn, ngay cả Thánh Tử cũng không ngoại lệ. Gần đây hắn lại giải được Hắc Phong Tán Linh, danh tiếng càng ngày càng thịnh.
- Lâm sư đệ đến mua yêu đan là để luyện chế pháp trượng sao?
- Đúng vậy.
- Có cần sư huynh giúp không?
- Tiểu đệ sao dám làm phiền sư huynh.
- Không có gì, đúng lúc ta cũng đang giúp các vị đồng môn luyện chế binh khí tham gia đại thiên bí cảnh.
Lâm Phong nhìn một đám nam nữ phía sau. Đến giờ hắn mới để ý những thanh niên này đều là nhân vật nổi danh, đa số đều lấy được danh ngạch tiến vào đại thiên bí cảnh trong Thánh Cung đại hội.
- Vậy tiểu đệ xin làm phiền sư huynh.
- Không vấn đề. Ba ngày sau nhớ đến chỗ ta lấy hàng, cáo từ.
- Đa tạ.
Với tu vi bây giờ của Lâm Phong, loại pháp trượng thích hợp với hắn nhất tất nhiên là địa cấp pháp trượng. Chuyện này không cần hắn nói, chắc Lý Phi Vân cũng nhận ra.
- Chỉ là giá cả không biết thế nào? Có nên đi hỏi thăm không nhỉ?
- Không cần, binh khí tiểu tử đó luyện chế cũng không tệ.
Lão đầu đã nói không tệ, vậy chắc chắn là hàng tốt không cần bàn cãi. Lâm Phong tiếp tục tiến vào bên trong, sau khi lựa chọn vài viên địa cấp yêu đan thì rời đi.
Mấy ngày tiếp theo, Lâm Phong bước vào giai đoạn an nhàn của cuộc đời. Ban ngày, hắn vừa luyện đan vừa chỉ dạy tiểu sư tỷ; ban đêm thì tu luyện Tật Phong Đao cùng với thuật pháp lão đầu vừa truyền dạy.
Phần lớn linh dược huyền cấp của Lâm Phong đã đưa cho tiểu sư tỷ luyện chế, kể cả Bổ Hồn Đan cũng giao cho Phi Dao. Nhưng phải chia cho nàng một nửa lợi nhuận, Lâm Phong chỉ đưa cho tiểu sư tỷ ba phần, còn hai phần xem như đóng học phí.
Sau nhiều năm khổ luyện, Tật Phong Đao đã bước vào tầng thứ tư. Phối hợp với Vân Tung Mị Ảnh, một khi tung chiêu chỉ thấy được tàn ảnh và ánh đao.
Cuối cùng là bộ thuật pháp phòng ngự có tên Cửu Hỏa Liên Hoa. Theo lời của lão đầu, bộ thuật pháp này là một trong những thuật pháp phòng ngự lợi hại nhất của Thông Thiên Các.
Cửu Hỏa Liên Hoa gồm có chín tầng, mỗi tầng sẽ tạo thành một đóa hỏa liên. Một khi kích hoạt thuật pháp, hỏa liên sẽ giúp Lâm Phong hấp thu toàn bộ đòn công kích bằng linh lực của đối thủ.
Muốn phá được thuật pháp này chỉ có một cách duy nhất là phá hết số hỏa liên được tạo ra. Mỗi đóa hỏa liên chỉ có thể hấp thu tối đa linh lực của một vị tu sĩ cùng cấp, khi hỏa liên đạt đến giới hạn sẽ nổ tung.
- Đúng là quá lợi hại! Đợi ta luyện thành sẽ đi tìm yêu nữ tính sổ.
- Một vị chủ nhân của Thông Thiên Các từng luyện Cửu Hỏa Liên Hoa đến đại thành, vẫn bị một tên kiếm thánh chém chết.
- Đúng rồi, thứ này chỉ miễn nhiễm sát thương thuật pháp, còn sát thương vật lý thì vô dụng.
Lâm Phong nhìn hai đóa hỏa liên trên tay. Đây chính là khuyết điểm của Cửu Hỏa Liên Hoa, hắn phải tìm ra cách khiến cho đối thủ không thể phá hủy bọn chúng.