Thiên Nghịch
Vương Lâm và Thử Thách Mộng Cảnh Giới
Thiên Nghịch thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ở Sơn Tuyền, sau khi thu thập được một lượng lớn Tuyền Thủy, Vương Lâm trở về phòng để luyện chế linh khí Tuyền Thủy. Buổi tối, hắn khoá chặt cửa phòng và dùng một sợi dây thừng buộc một đầu vào cửa, một đầu vào cánh tay; nếu cửa bị mở, hắn sẽ ngay lập tức phát hiện.
Uống vài ngụm lớn Tuyền Thủy, nhiệt lưu đã xuất hiện trong cơ thể. Vương Lâm ngay lập tức cầm lấy hạt châu, tiến nhập vào mộng cảnh giới.
Trong mộng cảnh vô biên, hắn ngồi khoanh chân thổ nạp. Khi đang tu luyện, những vật sáng ở bốn phía tỏa ra chùm ánh sáng dịu nhẹ, chiếu vào cơ thể hắn rồi hoá thành nhiều điểm quang ban, lặng lẽ tan vào trong người. Vương Lâm không hề cảm nhận gì về những hiện tượng này.
Ước chừng một ngày sau, linh khí Tuyền Thủy đã tiêu tan gần hết. Tuy vậy, hắn vẫn cảm nhận được cơ thể mình không còn như trước; khi uống các loại dược thang, cơ thể cũng xuất hiện các dòng nhiệt lưu, nhưng theo thời gian linh khí sẽ hoàn toàn biến mất.
Lần này lại khác: dù linh khí tiêu tan, nhưng vẫn còn một tia nhỏ lưu lại trong người, dù không nhiều, nhưng đã mang lại cho Vương Lâm niềm tin lớn. Hắn suy nghĩ mãi mà không tìm ra nguyên nhân, cuối cùng đành quy kết rằng vấn đề nằm ở hạt châu thần bí.
Vì không thể tự mình rời khỏi mộng cảnh giới và không thể bổ sung thêm Tuyền Thủy, Vương Lâm tiếp tục thổ nạp. Khi đó hắn nhận ra mộng cảnh giới và thực tế bên ngoài không giống nhau. Ở thực tế, dù không có cảm giác linh khí nhập thể rõ ràng, nhưng kiên trì một tháng, mỗi lần tu luyện đều làm tinh thần sảng khoái, thân thể sung mãn.
Ngược lại, trong mộng cảnh, khi linh khí Tuyền Thủy tiêu tan hết, hắn không cảm thấy sảng khoái; ngược lại, tu luyện lâu dài khiến hắn cảm thấy hụt hơi, ngực đau nhức.
Vương Lâm suy ngẫm và đoán rằng tất cả có lẽ liên quan tới linh khí; trong mộng cảnh không tồn tại linh khí.
Hắn càng nghĩ càng chắc, lẩm bẩm: "Nếu có thể mang Tuyền Thủy vào đây chắc sẽ tốt hơn nhiều." Nghĩ đến đó, trong lòng hắn bỗng động, cúi xuống nhìn mình, trên mặt hiện ra biểu hiện nghi ngờ.
Hắn mặc bộ y phục hồng sắc của nội môn đệ tử, điều này khiến Vương Lâm rất nghi ngờ. Khi sờ vào chỗ đặt túi trữ vật trong lồng ngực, hắn phát hiện túi đã biến mất.
"Quần áo có thể vào mộng cảnh giới, nhưng túi trữ vật thì không…?" Hắn trầm tư một lúc, quyết định sau khi rời khỏi đây sẽ thử nghiệm lại, tìm ra cái nào có thể tiến nhập, cái nào không.
Thời gian trôi nhanh; năm mươi mấy giờ sau, cảm giác tê liệt xuất hiện, Vương Lâm tỉnh dậy trở về thực tại.
Trong lòng hắn vẫn còn nghi vấn tại sao mỗi lần chỉ có thể kiên trì hơn 50 giờ. Mang theo nghi ngờ này, hắn cho Tuyền Thủy vào hồ lô, đeo vào người chuẩn bị tiến nhập mộng cảnh.
Lần này, dù hắn nhìn chằm chằm vào hạt châu, vẫn không có kết quả. Vương Lâm thất kinh, suy nghĩ lâu, rồi áp chế lo lắng, nhập định và tiếp tục tu luyện.
Dần dần, hô hấp ổn định, thiên địa linh khí cũng được hấp thu vào cơ thể, làm tan biến hết mệt mỏi. Tuy nhiên, khoảng cách đến tầng thứ nhất ngưng khí vẫn còn một thời gian không ngắn.
Một ngày sau, hắn thoát khỏi trạng thái thổ nạp, cầm lấy Tuyền Lan Dạ Hương, không ngừng uống linh khí Tuyền Thủy để duy trì trạng thái linh khí sung túc trong cơ thể.
Lại nắm thạch châu, muốn tiến vào mộng cảnh nhưng vẫn không được.
Buổi tối tiếp theo, hắn mở mắt, cảm giác tia linh khí trong cơ thể tăng lên một chút. Nếu là bình thường, hắn chắc chắn sẽ hưng phấn, nhưng hiện tại tâm thần vẫn không yên. Cầm hạt châu, nhìn chằm chằm, đột nhiên một khốn ý xuất hiện, làm Vương Lâm lộ ra nét mặt vui mừng; hắn thu hồi ánh mắt, khốn ý cũng tan biến.
Hắn đứng lên, vuốt cằm suy nghĩ cẩn thận, nhớ lại bốn lần tiến nhập mộng cảnh trước đó và phát hiện một vấn đề: hai lần đầu tiên tiến nhập liên tục, lần thứ ba chỉ sau khi quan sát 5 ngọn đèn, còn lần thứ tư cách sau một buổi ngày.
Do vậy, tiến vào mộng cảnh giới có một hạn chế nhất định. Phương pháp ổn định là để khoảng cách giữa hai lần ít nhất 5 canh giờ trở lên, mới chắc chắn có thể tiến vào.
Sau khi giải quyết được vấn đề, Vương Lâm thử nghiệm xem có thể mang theo những vật gì vào mộng cảnh. Để thử, hắn mang nhiều đồ vật: ba chiếc hồ lô (một chứa Lộ Thủy, một trống không, một chứa Tuyền Thủy), bát đá đã vỡ thành mảnh nhỏ bỏ vào trong ngực áo, cùng đồ ăn, quần áo.
Trong mộng cảnh, Vương Lâm kiểm tra toàn thân, đồ ăn, quần áo, mảnh bát đá vẫn còn, nhưng ba chiếc hồ lô đều không còn.
Hắn nhớ rằng trong mộng cảnh không có linh khí, nên những thứ có thể vào đều là phàm vật, không chứa linh khí. Ba chiếc hồ lô và túi trữ vật đều chứa ít linh khí, vì vậy không thể mang vào.
Vương Lâm buồn rầu thở lên. Nếu không thể mang hồ lô vào đây, mỗi lần chỉ uống vài ngụm Tuyền Thủy sẽ không đủ cho việc tu luyện.
Nghĩ đến đó, trong đầu hắn bỗng loé lên một ý tưởng trọng yếu nhưng chưa nắm bắt được, khiến hắn trầm tư, muốn tìm hiểu sâu hơn.
Sau một lúc, khuôn mặt hắn lại vui mừng. Vấn đề mấu chốt là không thể mang Tuyền Thủy vào mộng cảnh, nhưng nếu uống vào trong bụng thì vẫn chưa biến mất.
Nói cách khác, không phải mọi thứ đều tuyệt đối; chỉ cần nghĩ ra biện pháp, có thể đem linh khí Tuyền Thủy vào mộng cảnh.
Sau hơn 50 giờ, Vương Lâm rời phòng, lên tiểu đạo trên núi tìm kiếm và thu thập vài chiếc hồ lô mới, rồi vội vã trở về.
Hắn cho rằng những chiếc hồ lô trước không thể mang vào vì đã đựng Lộ Thủy lâu dài, nên chứa linh khí. Lần này, hắn dùng các hồ lô mới chứa linh khí Tuyền Thủy, hy vọng có thể qua mặt được.
Năm canh giờ sau, Vương Lâm mang theo bốn‑năm quả hồ lô tiến nhập mộng cảnh. Ngay khi vào, hắn kiểm tra trên người và vui mừng thấy toàn bộ hồ lô vẫn còn.
Mở ra, Tuyền Thủy bên trong vẫn đầy, uống một ngụm thấy còn linh khí. Vương Lâm hưng phấn uống một ngụm lớn, khoanh chân ngồi xuống tiến vào cảnh giới vô ngã, chuyên tâm tu luyện.
Mỗi khi linh khí tiêu tan, hắn lập tức uống thêm. Dần dần, một tia linh khí chậm rãi tích lũy trong cơ thể, dần thay đổi thể chất, tiếp cận tầng thứ nhất Ngưng Khí Kỳ.
Vật sáng bốn phía hoá thành những điểm quang ban, vô thanh vô tức hòa nhập vào người.
Nếu không có hạt châu thần bí và linh khí Tuyền Thủy, Vương Lâm cần nhiều năm mới có thể đạt được tầng thứ nhất linh khí kỳ; muốn hoá linh thảo thì ít nhất ba mươi năm.
Nhờ sử dụng mô thập dược thang của Tôn Đãi Trụ, quá trình này được rút ngắn. Trong lúc vô ý tán công, hắn đã bỏ lỡ hoá linh thảo.
Dù vậy, vẫn cần khoảng 10 năm mới tu thành. Hiện tại, Vương Lâm không thiếu linh khí và đã nắm giữ mộng cảnh giới, có thể tăng tốc gấp 10 lần thời gian, nên sắp đạt được tầng thứ nhất Ngưng Khí Kỳ.