Thiên Nghịch
Chương 49 – Đấu Tranh và Giao Đổi
Thiên Nghịch thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Âu Dương lão giả khinh miệt liếc nhìn Vương Lâm, nói:
- Một tiểu bối như ngươi còn gì để trao đổi? Hừ! Nếu ngươi có thể đưa ra pháp bảo Tử Nhạc Tiên Kiếm của Hằng Nhạc, ta còn miễn cưỡng đổi cho người một giọt.
Vương Lâm nhíu chặt mày, nội tâm hắn lạnh lẽo. Dẫn Lực thuật được vận dụng tới cực hạn, một trảo năng lượng trực tiếp hướng tới.
Âu Dương lão giả thay đổi sắc thái, quát:
- Tiểu bối ngươi thật là to gan!
Lúc này, ông tay áo lão vung lên, một chiếc phi kiếm nhất thời hiện ra. Phi kiếm vừa xuất hiện lập tức lớn dần, trong chớp mắt đã hóa thành một thanh cự kiếm phát ra khí thế thiên quân vạn mã.
Khi thanh kiếm hiện ra, ánh mắt lão lộ ra một tia sát ý. Đệ tử đối phương có thực lực kinh người; nếu giữ lại sau này sẽ trở thành mối nguy hiểm cho Huyền Đạo tông, nên nhân dịp này hủy diệt tu vi của hắn.
Sắc mặt Hoàng Long chân nhân hơi trầm xuống, lão đã nhận ra tâm cơ của đối phương. Tử Nhạc kiếm trong tay lập tức được huy động để ngăn cản. Ngay lúc đó, Vương Lâm cười dài một tiếng, Dẫn Lực thuật được hắn vận dụng tới cực hạn, đôi bàn tay vô hình nhanh chóng biến thành vật hữu hình.
Hai bàn tay phát ra quang mang màu trắng, hiện lên giữa không trung, xua tan mọi mây mù xung quanh.
Phương hướng không thay đổi: một tay ôm lấy đầu con Thiên Túc Ngô Công, tay còn lại hướng lên trên để đỡ thanh cự kiếm đang chém xuống.
Tốc độ chém của cự kiếm bị kiềm hãm, dần dừng lại giữa không trung, không thể ép xuống tiếp. Sắc mặt Âu Dương lão giả ửng hồng, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi.
Hai vị trưởng lão còn lại cắn chặt rang liều mạng, đồng thời ra tay. Một đạo ánh sáng màu hồng từ trong miệng một người xuất hiện, ở giữa không trung nó hóa thành dải lụa nhanh chóng bay về phía Vương Lâm.
Cùng lúc, vị trưởng lão còn lại tạo ra một quả ngọc giản, tỏa ra quỷ hỏa; quỷ hỏa lại phân ra bảy tam cái vây quanh Vương Lâm, sau đó thu hẹp phạm vi bao vây.
Một cỗ khí thế nóng bừng ập tới, nhưng thần sắc Vương Lâm vẫn không thay đổi. Dẫn Lực thuật lại được hắn phân ra một bàn tay nữa. Bàn tay đó liên tục xoay quanh người Vương Lâm, sinh ra những đạo khí lưu mà mắt thường có thể nhìn thấy; những đạo khí lưu này làm cho quỷ hỏa bốn phía lúc sáng lúc tối.
Những biến hóa nhanh chóng, Hoàng Long chân nhân tức giật quát lên một tiếng, một tay bắt quyết, Tử Nhạc Tiên Kiếm nhanh như điện lóe lên, phát ra âm thanh xé gió, lao tới dải lụa của vị trưởng lão còn lại.
Mượn cơ hội này, thân thể Vương Lâm di chuyển với tốc độ cực nhanh, vọt tới bên cạnh Thiên Túc Ngô Công. Dẫn Lực thuật được hắn dùng để khống chế con Ngô Công, khiến nó không thể giãy ra. Tay phải Vương Lâm đặt lên đầu con rết, linh lực từ tay hắn nhanh chóng truyền sang, làm cho Ngô Công cảm thấy đau nhức, từ miệng nó phun ra một ít chất lỏng màu đen.
Mặc dù chỉ trong vài giây, những người còn lại chưa kịp phản ứng thì hai bên đã va chạm.
Đạo Hư chân nhân nhìn thấy Ngô Công thổ ra chất độc, lo lắng Vương Lâm không phân biệt được độc chất, nên vung tay áo lên ném ra một chiếc bình ngọc, cao giọng nói:
- Vương Lâm sư điệt, dùng cái này lấy độc.
Nói xong, lão huy động phi kiếm cùng với quỷ hỏa đang vây Vương Lâm, kéo chúng lại một chỗ.
Ba vị trưởng lão Huyền Đạo tông tức giận gầm lên một tiếng, nhưng bị đám người Hằng Nhạc phái cuốn lấy, không thể ngăn cản Vương Lâm.
Vương Lâm nhìn thấy con Ngô Công nôn ra dịch độc, nhanh chóng lui lại phía sau, lấy bình ngọc, dùng linh lực bao quanh dịch độc và thu nó vào trong bình.
Âu Dương lão giả nội trận lôi đình hét lớn:
- Hằng Nhạc phái, các ngươi khinh người quá đáng!
Hoàng Long chân nhân thầm than một tiếng, lão thu hồi Tử Nhạc Tiên Kiếm, những người còn lại cũng đồng loạt thu hồi bảo kiếm của mình; hai phái phân ra hai bên đứng giữa không trung.
Vương Lâm dùng ánh mắt xin lỗi nhìn đám người Huyền Đạo tông, giải thích rằng dịch độc của Ngô Công là dược vật để trị liệt tật của phụ thân hắn, nên không thể không sử dụng.
Anh ôm quyền nói:
- Âu Dương sư thúc, dịch độc của con Ngô Công này rất trọng yếu đối với đệ tử. Vãn bối ở đây có một vật dùng để đổi lấy dịch độc.
Sau lời nói, hắn ném ra một chiếc bình ngọc trông bình thường; bên trong là nước sông phía hậu sơn.
Sắc mặt Âu Dương lão giả âm trầm lại, khi tiếp nhận chiếc bình ngọc, thần sắc hơi thay đổi. Lão đánh giá lại bình, cau mày nói:
- Nghe nói Hằng Nhạc phái năm trăm năm trước có mấy vị Nguyên Anh lão tổ chuyển môn phái tới đây. Ngoại trừ linh khí ở đây nhiều hơn bên ngoài mấy lần, chất lỏng này có lẽ cũng xuất phát từ nơi này.
Mở bình ra, linh khí ẩn chứa bên trong tỏa ra xung quanh. Hoàng Long chân nhân nhìn bình ngọc, vuốt râu cười nói:
- Tiểu tử này dĩ nhiên mang theo một lọ nước sông tới đây.
Âu Dương lão giả hừ một tiếng, cầm bình ngọc suy nghĩ một chút, nói:
- Hoàng Long đạo hữu, Hằng Nhạc phái các ngươi có một đệ tử rất tốt a! Cáo từ!
Nói xong, lão liếc mắt nhìn Vương Lâm, trầm ngâm rồi truyền âm:
- Vương sư điệt, chuyện dịch độc của con Ngô Công ta không truy cứu, nhưng Hằng Nhạc phái nếu không có Nguyên Anh lão tổ tọa trấn thì cũng không còn tồn tại lâu, ngươi tự thu xếp đi!
Lão vỗ lên đầu Ngô Công, Thiên Túc Ngô trừng mắt nhìn Vương Lâm một cái, sau đó thân thể nó lay động, bay nhanh về phía bắc.
Trong lúc Vương Lâm chú ý tới Ngô Công, hắn mơ hồ cảm thấy một đôi mắt đẹp đang nhìn mình. Hắn ngẩn người một lúc, nhanh chóng nhớ lại lời Âu Dương lão giả vừa nói; về phần chủ nhân của đôi mắt đó, Vương Lâm chỉ lướt qua, không để tâm.
Sau khi Huyền Đạo tông rời đi, Thương Tùng phong liền trở nên yên tĩnh. Ánh mắt Hoàng Long chân nhân quay qua một lượt, cười nói:
- Cuộc tỷ thí hôm nay, Hằng Nhạc phái của chúng ta toàn thắng! Tất cả nội môn đệ tử đều có phần thưởng, mỗi người được tới đan phòng lĩnh mộ lọ linh đan. Hãy cố gắng tu luyện, lấy Vương Lâm làm tấm gương!
Các nội môn đệ tử hân hoan, ai cũng muốn nhìn kỹ Vương Lâm một chút; giờ phút này, danh xưng "phế vật" dành cho hắn không còn ai nhắc tới.
Nội tâm Vương Trác rất phức tạp, hắn hít sâu một hơi, thấp giọng nói:
- Sư phụ, đệ tử muốn đóng cửa tu luyện, từ nay không hỏi tới thế sự nữa.
Đạo Hư thở dài, vì Vương Trác là đệ tử đắc ý nhất của lão, nên lão hiểu rõ mâu thuẫn của hắn với Vương Lâm. Trầm ngâm, gật đầu nói:
- Thôi được. Ngươi mượn cơ hội này tránh gặp mặt Vương Lâm một thời gian.
Vương Trác cười khổ một tiếng, cúi đầu không nói gì.
Hoàng Long chân nhân lại mở miệng:
- Tất cả đều tản đi. Vương Lâm, ngươi theo ta tới đây.
Vương Lâm gật đầu, ánh mắt hơi dao động rồi dừng lại trên người tam sư huynh Lữ Vân Kiêt, đột nhiên nói:
- Tam sư huynh, huynh chờ một chút.