Chương 74: Khám Phá Cực Âm Chi Địa

Thiên Nghịch

Chương 74: Khám Phá Cực Âm Chi Địa

Thiên Nghịch thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong đầu Vương Lâm thoáng hiện một ý nghĩ: biết bao nhiêu người đang ngồi đây ăn uống, bỗng dưng tai họa ập đến biến cả ngôi thành thành đống đổ nát chỉ trong chốc lát.
Từ trong đống đổ nát bỗng toả ra một luồng hơi lạnh. Hơi lạnh này càng lúc càng đậm, cuối cùng ngưng tụ lại thành một thực thể.
- Xem ra, dưới đống đổ nát này hẳn có không dưới ngàn vạn người chết.
Một nơi có đông người chết như thế chắc chắn là Cực Âm chi địa.
Trong thời gian bế quan, Tư Đồ Nam đã giảng giải cho Vương Lâm rất kỹ về Cực Âm chi địa. Nó được chia thành bốn loại: Thiên âm, Địa âm, Huyền âm, Hoàng âm.
Hoàng âm là loại đơn giản nhất, hình thành do số lượng người chết đông đảo. Người chết càng nhiều, cấp độ Hoàng âm càng cao.
Huyền âm khó gặp hơn, phải ở nơi cực lạnh mới có thể thấy được.
Địa âm càng khó hơn, phải có cơ duyên lớn mới gặp được. Địa âm thường xuất hiện nơi sâu thẳm.
Còn Thiên âm gần như không thể xuất hiện, bởi muốn hình thành Thiên âm cần phải tập trung cả Địa, Huyền, Hoàng âm ở một chỗ mới có thể chuyển hóa thành.
Cực Âm chi địa càng tinh khiết, càng có lợi cho người tu chân.
Vương Lâm lập tức niệm quyết, miệng lẩm nhẩm. Bỗng nhiên, trước mặt hắn xuất hiện một điểm ánh sáng đỏ, dần tụ thành một quả cầu lớn.
Đây là pháp thuật dùng để xác định phẩm chất của Cực Âm chi địa.
Quả cầu ánh sáng có màu sắc tử, lam, ngân, hồng tương ứng với Thiên Địa huyền hoàng tứ đại Cực Âm chi địa.
Tư Đồ Nam từng nói, bất kỳ Cực Âm chi địa nào cũng chia thành bốn phẩm chất: phổ thông, thượng giai, trầm âm, tuyệt âm.
Mỗi phẩm chất lại chia thành mười cấp nhỏ.
Đại khí chỉ cần tam phẩm phổ thông Cực Âm chi địa là có thể tu luyện. Đến bát phẩm thì tốc độ tu luyện tăng lên rất nhiều.
Quả cầu ánh sáng bỗng phát ra ánh hồng chói mắt, cuối cùng lóe lên năm lần.
Vương Lâm sờ cằm, mắt chớp chớp. Hắn biết năm lần lóe sáng tượng trưng cho phẩm chất Hoàng âm nơi đây là ngũ phẩm phổ thông.
Suy nghĩ một lát, Vương Lâm không nói gì, điều khiển quả cầu đi vào đống đổ nát. Hơi lạnh xung quanh bám lấy hắn ngày càng đậm đặc, khiến bước chân nặng nề, hơi thở khó nhọc. Đi thêm vài trăm bước, hắn cảm thấy khó thở.
Quả cầu vẫn đi theo, ánh sáng ngày càng mạnh, đạt đến bát phẩm phổ thông.
Vương Lâm vẫn không dừng lại, tiếp tục đi sâu. Lại đi thêm vài trăm bước, hắn không thể tiến thêm được nữa. Âm khí xâm nhập cơ thể khiến mạch máu đau nhức, linh lực mất kiểm soát.
Lúc này, quả cầu chuyển sang màu đỏ, phát ra tiếng động rồi tách thành hai, lóe sáng một lần. Mắt Vương Lâm lóe sáng. Hắn biết điều này chứng tỏ phẩm chất nơi đây đã đạt đến thượng giai nhất phẩm.
Dựa vào những điều hắn tìm hiểu ban ngày, Vương Lâm nhận ra diện tích đống đổ nát rất lớn. Vị trí của hắn chỉ mới vào được một phần vạn.
Hơn nữa, càng đi sâu, âm khí càng nồng đậm.
- Nơi này thật là chốn tu luyện tốt nhất. - Vương Lâm lùi lại, dừng ở vị trí ngũ phẩm phổ thông.
Vương Lâm cảm thấy đây chính là nơi phù hợp nhất với thân thể mình. Hoàng Tuyền thăng khiếu quyết yêu cầu khi tu luyện Cực Âm chi địa phải từ từ tiến vào. Đây là lời quan trọng Tư Đồ Nam dặn trước khi ngủ.
Vương Lâm trầm ngâm, ngồi khoanh chân, nhắm mắt suy tư. Những lời giảng giải của Tư Đồ Nam về Hoàng Tuyền thăng khiếu quyết hiện lên trong tâm trí.
Hoàng Tuyền thăng khiếu quyết chia làm chín tầng. Cứ ba tầng lại có thể luyện thành một quả hàn đan. Khi hoàn thành chín tầng, ba quả hàn đan dung hợp sẽ giúp vượt qua Kết Đan kỳ.
Đây chính là lý do Vương Lâm quyết tâm tu luyện Hoàng Tuyền thăng khiếu quyết. Đó cũng là pháp quyết thích hợp nhất với hắn lúc này, vừa đảm bảo tốc độ tu luyện nhanh chóng.
Tất nhiên, nếu muốn nhanh hơn có Đoạt Đan đại pháp. Chỉ cần bắt sống một cao thủ Kết Đan kỳ là được. Nhưng điều đó với Vương Lâm lúc này chính là tự sát.
Còn Hoàng Tuyền thăng khiếu quyết luyện hàn đan xong phải trùng khiếu. Để trùng khiếu, người tu luyện cần rất nhiều kinh nghiệm. Hoàng Tuyền thăng khiếu quyết có ba đại khiếu huyệt: Đan Điền, Khí Hải, Tổ Khiếu.
Ba khiếu huyệt bị trùng phá sẽ ngưng kết thành hàn đan. Khi hàn đan thành, linh lực biến thành âm hàn lực.
Khả năng trùng khiếu thành công phụ thuộc rất lớn vào Cực Âm chi địa.
Thời gian trôi qua nhanh chóng. Khi Vương Lâm mở mắt, trời đã sáng dần.
Âm khí tan biến nhanh chóng. Khi mặt trời mọc được một khắc, hơi lạnh biến mất hoàn toàn.
Vương Lâm đứng dậy, quyết định ở lại đây tu luyện. Hắn chuẩn bị làm một chỗ nghỉ ngơi. Nhìn xung quanh, hắn chú ý tới đống phòng ốc sụp đổ không xa.
Hắn vung tay phải, tất cả hài cốt, đá vụn bay tứ phía, lộ ra khoảng đất trống.
Mọi việc xong xuôi, Vương Lâm yên lặng ngồi khoanh chân xuống.
Hắn lấy từ túi ra một quyển sách mỏng, tập trung tinh thần đọc.
Quyển sách này đúng là những điều giải thích về trận pháp mà hắn đổi lấy ở Đằng Gia thành bằng trung phẩm linh thạch.
Lúc đó, Vương Lâm chỉ xem lướt qua, thấy bên trong viết rất chi tiết về một số trận pháp, kèm theo trận đồ và tài liệu cần thiết.
Sau khi nhớ hết nội dung, Vương Lâm nhắm mắt suy tư, hai tay huy động vẽ lên không trung.
Một ngày trôi qua nhanh chóng. Vào lúc hoàng hôn, Vương Lâm thở dài, trợn mắt nói:
- Trận pháp quả là sâu sắc rộng lớn. Mặc dù quyển sách mỏng này chỉ miêu tả vài trận pháp nhỏ, cũng khiến ta mất cả ngày mới hiểu được. Nhất là những thuật biến hóa trong đó càng khó hơn.
Bất đắc dĩ, Vương Lâm không tập trung tìm hiểu kỹ, chỉ dựa theo vài trận đồ để luyện. Sau đó hắn dùng Dẫn Lực thuật ném đá xung quanh.
Một lúc sau, hắn đã bày được một tiểu mê tung trận pháp.
Trận pháp này rất đơn giản, ngay cả kỳ trận cũng không có. Nhìn những hòn đá xung quanh, Vương Lâm cười khổ, cẩn thận so sánh với trận đồ rồi điều chỉnh. Cuối cùng trùng khớp hoàn toàn.
Vương Lâm hít một hơi thật sâu, hai tay bắt quyết, chỉ một cái. Lập tức, một làn sương mù vô thanh vô tức xuất hiện.
Vương Lâm nhìn làn sương, cười ha hả, thầm nghĩ trận pháp này đủ để vây khốn người thường. Còn với người tu tiên, nó hoàn toàn vô dụng.
Suy nghĩ một lát, Vương Lâm thì thào:
- Một trận pháp không được thì ta sẽ dùng hai trận pháp. Bày ra tất cả trận pháp trong sách cũng đủ gây tác dụng nhất định.
Nghĩ vậy, Vương Lâm lại dùng Dẫn Lực thuật điều khiển đá xung quanh, bày thêm mấy trận pháp khác. Khi màn đêm phủ xuống, hắn ngồi khoanh chân trên bãi đất trống.
Sau khi hàn khí dâng lên, hắn đặt tay lên đầu gối, ngưng thần hít thở. Hắn tập thở theo phương thức: một dài, năm ngắn. Dài là hít một hơi thật sâu, ngắn là thở ra bằng một phần năm thời gian hít vào.
Dùng tốc độ nhanh nhất thu nạp hàn khí xung quanh.
Nghiêm khắc mà nói, đây là lần đầu tiên sau khi đoạt cơ, Vương Lâm bắt đầu hít thở bên ngoài. Hai năm trước, hắn chỉ dành toàn bộ thời gian để hấp thu linh khí dịch thể bên trong.
Thực tế, âm hàn khí so với linh khí cũng giống nhau. Vương Lâm hấp thu linh khí nhiều năm nên rất quen thuộc. Tuy nhiên, sau một lúc, hắn cảm thấy có sự khác biệt. Lúc trước hít thở linh khí bên ngoài, có thứ gì đó cản trở khiến tốc độ chậm, chỉ hấp thu được một phần. Phân nửa đều biến mất trong quá trình.
Lần này khác hẳn. Tầng ngăn cách như biến mất. Ngay khi hít vào, âm hàn khí ùa đến. Hơn nữa, trong cơ thể xuất hiện sự thay đổi. Âm hàn khí sau khi vào cơ thể được hấp thu hơn nửa, không như trước.
Vương Lâm suy nghĩ kỹ, đưa ra ba đáp án. Một là âm khí khác linh khí, thích hợp hắn hít thở. Hai là Trúc Cơ kỳ hít thở hiển nhiên nhanh hơn Ngưng Khí kỳ. Ba là sau khi hấp thu linh căn Đằng Lệ, thiên tư hắn tăng lên không ít.
Không tìm hiểu đáp án nào đúng, Vương Lâm chìm vào việc hít thở.
Lúc đầu, Vương Lâm không thích ứng ngay. Vì âm khí lạnh như băng vào cơ thể khiến lục phủ ngũ tạng rét buốt, run rẩy. Cảm giác này hoàn toàn trái ngược với hít thở linh khí: ấm áp thoải mái.
Khi hít càng nhiều, tay chân hắn lạnh dần. Máu chảy chậm, tiếng tim đập thong thả.
Lông mi, tóc xuất hiện lớp sương trắng. Một cỗ âm khí từ trong cơ thể hắn dung hợp hoàn mỹ với xung quanh.
Thời gian trôi nhanh. Khi mặt trời lên cao, âm khí tan biến.
Mắt Vương Lâm chớp chớp mở ra, thở ra luồng khí trắng. Sau một đêm hít thở, trong bụng hắn xuất hiện một luồng khí nhỏ.
Luồng khí vô thanh vô tức, chuyển động chậm rãi, tỏa ra chút âm hàn khí.
Linh lực trong cơ thể không bài xích luồng khí đó. Giữa chúng không có hiện tượng gì xảy ra.