Chương 118: Truyền Thuyết Long Tộc

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 118: Truyền Thuyết Long Tộc

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 118 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Truyền thuyết kể rằng, nếu yêu có Yêu tộc, ma có Ma tộc, thần có Thần tộc, cổ có Cổ tộc, băng có Băng tộc, lửa có Lửa tộc, thì hiển nhiên rồng cũng có Long tộc.
Thuở hồng hoang, khi trời đất còn là một khối hỗn độn, các thượng cổ vạn tộc ngự trị thế giới.
Trong đó tất nhiên có Long tộc, từ nhiều loại rồng như băng long, kim long, hỏa long, ám long, thủy long,... đã trở nên vô cùng lớn mạnh.
Những sinh vật ấy vỗ cánh làm đảo điên biển cả, một cái vồ đã hủy cả núi non, gầm một tiếng đã khiến tinh tú rúng động. Chúng nuốt nhật hủy nguyệt để tôi luyện thần thông, tự thiết lập nên những pháp tắc uy nghiêm riêng biệt.
Thế nhưng, khi rừng đã quá nhiều hổ, đất lành chẳng còn đủ chỗ cho chim đậu. Khát vọng xưng vương bùng lên như mồi lửa ném vào rừng khô, khiến Long tộc tự xâu xé lẫn nhau.
Thuở trước là đồng tộc đồng cam chịu khổ, giờ đây lại là kẻ thù không đội trời chung, ánh mắt sắc như dao nhắm vào đối phương đã không còn nương tay.
Những trận chiến trường kỳ nổ ra, lật nhào cả sơn hà, biến chốn tiên cảnh thành những vết tích hoang tàn, vỡ vụn dưới móng vuốt của chính đồng loại.
Trong đó, Kim Long dẫn đầu đại quân, lớp vảy vàng kim rực rỡ của nó nhuộm đẫm máu tươi, cứng cáp tựa thần binh không thể xuyên phá.
Tiếng gào thét của những con rồng vẫn vang vọng khắp cửu tiêu, đau thương đến mức trời đất cũng phải biến sắc. Nhưng dù sao cũng là đồng loại, chúng vẫn mắt nhắm mắt mở chừa lại một đường sống.
Chẳng ngờ các thượng cổ tộc khác lại nhăm nhe cơ hội khi hơi thở của Long tộc đã yếu ớt đến cực điểm. Các tộc thượng cổ khác bắt đầu trỗi dậy từ bóng tối, ánh sáng.
Chúng như những bầy sói đói vây quanh con mãnh hổ đang hấp hối, chờ đợi thời khắc xâu xé nốt những vinh quang cuối cùng. Kim Long vừa chiến thắng, cơ thể đang trong tình trạng nguy cấp, chưa kịp tận hưởng chiến thắng đã bị bọn chúng đánh cho tan tác, chìm vào hư không vạn trượng.
Những con rồng may mắn sống sót mang theo vết sẹo chí mạng, gieo mình vào biển sâu hay ẩn tích chốn rừng thiêng, chỉ cầu hơi tàn qua đêm trường tăm tối.
Thế nhưng, một biến số mà không một tộc nào lường trước đã xảy ra.
Không ngờ… Kim Long với hơi thở thoi thóp chìm vào trong hư không không những không chết mà còn trở nên lớn mạnh.
Trong hư không vốn chỉ tồn tại sự trống rỗng, không còn khái niệm nào khác.
Với ý chí quật cường của Long tộc, Kim Long uất phẫn mang theo nỗi niềm báo thù đồng tộc, ở hư không điên cuồng xé toạc không gian, khiến hư không xảy ra dị biến cực đại. Khái niệm “hư” không “tồn”, “tồn” từ “hư” sinh ra “Hư Không Lực Lượng”.
“Không được chết!” Thân thể Kim Long thương thế nặng nề, lại điên loạn quấy động hư không, giờ đây đã không còn năng lực cảm nhận.
ONG… ONG…
Hư không vô tận bỗng chốc vặn xoắn, những luồng Hư Không Chi Lực xám xịt như vòi rồng điên cuồng tràn vào mọi lỗ chân lông trên thân xác tơi tả của Kim Long.
Tiếng xương gãy vụn vang lên khô khốc giữa cõi hư vô, mỗi một đốt sống rồng dài dằng dặc đều bị kéo dãn, vặn vẹo như một con mãng xà đang lột xác trong đau đớn cùng cực.
Kim Long ngửa cổ gầm thét, đôi mắt vàng kim vốn uy nghiêm giờ đây đục ngầu, mạch máu trong mắt vỡ tung khiến hai dòng huyết lệ đen đặc chảy dài.
Miệng nó há rộng, không phải để thở mà để nuốt chửng từng mảng không gian sụp đổ, mặc cho cuống họng bị xé rách đến độ máu thịt bầy nhầy, rơi rụng vào hư vô.
Cơn ác mộng thực sự bắt đầu khi lớp vảy vàng óng vốn là niềm tự hào của Long tộc bỗng nhiên bị lật ngược lại, đâm sâu vào da thịt như hàng vạn lưỡi dao sắc lẹm.
Da rồng nứt toác, từ những vết thương rướm máu ấy, hàng vạn chiếc chân mảnh mai, vàng óng tựa chân rết bắt đầu đâm chồi, ngọ nguậy một cách tà dị.
Bốn móng vuốt thần thánh giờ đây co quắp lại, từ kẽ móng, những chiếc chân rết khổng lồ trồi ra, vươn dài và sắc lẹm như những thanh trường mâu.
“Chỉ có rồng mới được giết rồng... lũ tạp chủng các ngươi... một chiếc lông cũng đừng hòng chạm vào.” Kim Long gầm thét, đồng thời hấp thụ sức mạnh.
Từ dọc sống lưng dài tựa dải ngân hà, hàng tỉ chiếc chân rết vàng óng vươn ra, mỗi chiếc chân đều to lớn như một ngọn thiên sơn, khắc đầy những phù văn Hư Không huyền bí.
Chúng không chỉ là chi thể, mà là những thanh thần binh mang theo pháp tắc hủy diệt, khẽ quẫy động đã làm rách toạc màng ngăn cách giữa các giới diện. Đỉnh đầu nó mọc ra những chiếc sừng gồ ghề, đâm thẳng vào tầng mây hư vô, vững chãi như cột chống trời.
Uy áp từ thực thể này tỏa ra khiến thời gian như ngưng đọng, vạn vật trong hư không đều phải phủ phục. Một cái liếc nhìn dường như có thể thấu thị vạn cổ, khiến linh hồn của bất kỳ kẻ nào đối diện cũng phải tan biến ngay lập tức.
Toàn thân nó lấp lánh như một dòng sông vàng chảy trôi giữa cõi vĩnh hằng, mang theo sức mạnh đủ để bóp nát cả một tinh cầu trong lòng bàn tay.
“NGAO!” Tiếng long ngâm bùng nổ giữa không gian nhưng không có âm thanh nào có thể vọng lại.
“Nỗi nhục diệt tộc, Kim Long ta nhất định phải trả!”
Hư Không Chi Lực cuồn cuộn đổ dồn về phía nó, hóa thành một chiếc hoàng bào bằng ánh sáng bao phủ lấy thân hình kỳ vĩ.
***
“Thật không ngờ Long tộc các ngươi từng đứng trên đỉnh cao suốt hàng vạn năm, hôm nay lại nhận kết cục đau thương như vậy. Cảnh tượng tan hoang, người người ly tán, không còn chút nào là dáng vẻ uy hùng như xưa, nghĩ lại thật đáng thương.”
Một nam trung niên thân hình vạm vỡ, phủ đầy lông lá, một tay thản nhiên cầm đầu Ám Long, đôi chân dẫm đạp lên thân nó.
Ngoảnh đầu nhìn lại khung cảnh bây giờ thật khiến người ta toàn thân chấn động. Toàn bộ Long tộc nằm rải rác khắp nơi, hơi thở thoi thóp, mặc sức cho kẻ khác dẫm đạp, đến cắn răng cũng không dám.
“Dừng tay!”
Ngay khi Yêu Hoàng bóp chặt nắm tay, những luồng đạo lực mảnh như sợi chỉ bay ra từ kẽ ngón tay hắn, dường như muốn xé rách cả thời không, uốn cong không gian xung quanh cổ của Thiên Long.
Bỗng dưng bầu trời nứt toác, mọi đạo lực đang xuyên thấu không gian liền biến mất tăm, như thể chưa từng xuất hiện.
“Lực lượng này, không lẽ… là từ hư không!”
Yêu Hoàng buông Thiên Long đang hấp hối xuống đất, cơ thể to lớn chọc trời của lão lập tức trở nên nhỏ bé trước sinh vật trước mặt. Thân thể được tạo thành từ vô số chủng tộc Yêu Tộc mạnh mẽ khác nhau bất giác run rẩy vài cái.
“Các ngươi tưởng rằng Long tộc bất khuất chúng ta sẽ vì chút khó khăn này mà bị diệt vong sao? Nghĩ cũng hay đó, tiếc là không xảy ra.”
Yêu Hoàng phất tay, từ ống tay áo lão bay ra vô số Yêu Quân dày đặc, che kín cả bầu trời. Lão gầm lên giận dữ:
“Toàn quân ra!”
Yêu Quân bay ra nhanh chóng rồi phóng lớn thân hình. Sức mạnh của chúng khiến cả thiên địa lập tức xuất hiện dị tượng: trời quang nổi gió lớn, núi lửa đóng băng, băng tuyết phun trào, nước biển đặc lại như bùn, đất nhão ra như nước, khắp toàn cõi không nơi nào không sinh ra điều khác thường.
Lực lượng này vẫn chưa phải là tất cả, đó mới chỉ là lực lượng của một Yêu tộc. Phía sau còn là cả vạn thượng cổ tộc nhao nhao chen chúc tiến lên, cảnh tượng vô cùng kinh khủng.
“ƯMMM…” Kim Long hừ lạnh, thở ra một luồng hơi mang theo lực lượng hư không cực đại. Cơ thể xoay một vòng, phát huy toàn bộ tu vi, sức mạnh đã sánh ngang với thần, chỉ một cái quét đã thổi bay những kẻ yếu ớt dám thách thức.
“Quả nhiên là thứ quỷ quái này đã hấp thu lực lượng từ hư không vũ trụ, nhưng chỉ chừng đó mà đã muốn xoay chuyển cục diện sao? Mơ đi! Chuyện đã đến nước này, e là toàn bộ Long tộc ngươi có khôi phục cũng chẳng thể thay đổi được gì.”
Yêu Hoàng vẻ mặt tức giận, tay hắn vung ngang, một thanh đại đao khổng lồ như vắt ngang đại dương liền xuất hiện trong tay. Hắn liếc nhìn khoảng không, nghiêm nghị nói:
“Việc này không chỉ là việc của Yêu tộc ta mà còn là do các vị đề xuất. Nếu lần này thất bại, các vị khó tránh khỏi liên lụy. Các vị còn không mau ra tay giúp đỡ?”
“Ây dô ây dô, xem ai hốt hoảng kìa. Đường đường là Yêu Hoàng lại trong khoảnh khắc này sợ thất bại đến mức giật nảy mình. Vậy ai là kẻ đã chính miệng đòi dùng Yêu Quân diệt sạch Long tộc lúc nãy, ai là kẻ đã giết chóc, cướp đoạt tài nguyên nhiều nhất chứ.”
Một thiếu phụ với gương mặt ngăm đen, đường nét sắc sảo mặn mà, thân thể to lớn không kém gì Yêu Hoàng. Làn mây trắng lượn quanh thân hình, không những không che giấu mà còn phô trương cái khí tức hủy diệt ấy.
“Im miệng, Bạch Ô Nữ Đế cô mà cũng dám lên mặt ở đây sao?” Cửu Anh Cực Đế lên tiếng. Thân ảnh của lão so với hai người thì nhỏ bé hơn nhiều, đồng thời cũng không phải là hình dạng con người, mà là hình dáng của một con sư tử to lớn với chín cái đầu, bộ bờm tựa như ẩn chứa cả vạn tòa núi lớn.
“Hahaha, một con yêu thú không thể hóa hình như ngươi, có phải nhìn thấy dáng vẻ của bọn ta mà ghen tị chăng?” Bạch Ô Nữ Đế che miệng cười, ý vị khinh thường rõ ràng.
“Là cô nói ta?” Thao Thiết Chi Đế gằn giọng, ánh mắt sắc như dao khẽ lướt qua Bạch Ô Nữ Đế đã khiến da nàng nổi da gà.
“Đứng trước thần long mà không đánh còn tụ tập nói nhảm? Là ai dạy các ngươi thái độ này?” Kim Long với thân xác nghìn chân vắt ngang qua vòm trời, mỗi chiếc chân rết vàng óng đều toát ra luồng tử khí hư không nồng đặc.