Chương 12: Vận rủi

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 12: Vận rủi

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Y Thiên ngồi xếp bằng trên giường, tay cầm cuốn thẻ tre. Hắn nóng lòng không đợi được. Hắn hít thở sâu, cố gắng điều hòa linh khí trong cơ thể để chuẩn bị cho bước đột phá đầu tiên. Theo những gì hắn hiểu từ thẻ tre, hắn cần dẫn linh khí vào ngũ tạng của mình, nuôi dưỡng chúng bằng năng lượng tinh thuần.
Hắn nhắm mắt, tập trung ý niệm, cố gắng điều khiển dòng linh khí từ đan điền chảy qua kinh mạch, hướng về phía trái tim. Linh khí bắt đầu di chuyển, chậm rãi nhưng chắc chắn, mang theo một luồng hơi ấm dễ chịu lan tỏa. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của chúng, từng chút một.
Tuy nhiên, khi linh khí chạm đến trái tim, một bức tường vô hình hiện hữu, ngăn cản mọi sự xâm nhập. Linh khí không thể đi vào sâu hơn. Nó cứ luẩn quẩn bên ngoài, rồi dần dần tiêu tán, như nước đổ lá khoai, không đọng lại chút nào.
Hắn thử lại với các tạng phủ khác như gan, lá lách, phổi, thận. Kết quả cũng tương tự. Dù linh khí có mạnh mẽ đến đâu, chúng vẫn không thể xuyên qua lớp màng vô hình để đi vào bên trong ngũ tạng, cứ thế bị đẩy ra ngoài và tan biến vào hư không.
"Tại sao lại như vậy?" Y Thiên lẩm bẩm, trán lấm tấm mồ hôi, giọng nói đầy vẻ hoang mang và khó hiểu. Hắn đã cố gắng hết sức, dốc toàn bộ linh khí trong cơ thể, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích.
"Rốt cuộc là sai ở đâu rồi?" Hắn cắn chặt răng, liên tục đấm vào mặt mình trong cơn thất vọng tột độ.
Ngũ Tạng Luyện Thể Quyết dường như không thể tu luyện được. Hắn nhớ lại lời của Lão Dương về linh khí thời đại, và lời lẩm bẩm của Lâm Xảo Minh về "lũ ngu muội" không nhận ra mấu chốt, khiến hắn càng thêm bối rối.
"Sư phụ có nói về ngũ hành luân hồi... ngũ hành... luân hồi... việc này có liên quan gì đến tu luyện đây?"
Hắn nhớ lại lời của Lâm Xảo Minh về "linh khí cuồn cuộn" và "ngũ hành luân hồi". Liệu có phải cần một lượng linh khí cực lớn, dồi dào, cuồn cuộn như dòng sông mới có thể "lấp đầy" ngũ tạng, khiến chúng không bị "đẩy ra ngoài"?
Nhưng làm sao hắn có thể có đủ lượng linh khí như thế trong cái thế giới khô cằn này, nơi linh khí mỏng như sương khói? Hắn cảm thấy bế tắc, như đứng trước một bức tường thành không thể vượt qua, một ngọn núi cao không thể chinh phục.
"Chết tiệt, Y Thiên... Ha ha ha... quả đúng là một tên phế vật trong truyền thuyết mà, cứ ngỡ cố gắng là được. Nhưng tại sao một chút thành công cũng không có? Luyện khí kỳ mà Linh Nhi đã đạt được từ lâu, ngươi một bước cũng chưa tiến đến. Thật nực cười... Chết đi... thằng phế vật!"
Hắn ra sức đấm vào mặt mình, càng đánh hắn thấy càng hả hê, càng thoải mái, một chút đau đớn cũng không cảm nhận được. Rõ ràng hắn đang tức giận... nhưng tại sao? Tại sao hắn lại không cảm thấy khó chịu? Hắn dừng lại vùi mặt vào bàn. Hắn đưa mắt nhìn ánh trăng đang tỏa sáng ngoài cửa sổ. Hắn lại nhớ nhà rồi, nhớ phụ thân, nhớ Mạc gia, nhớ cả Bạch Tư Mi.
Hắn bất giác thốt lên vài từ đau đớn. "Mọi người... đang không ổn phải không? Có phải vì ta quá ngu dốt mà mọi người phải chịu khổ không? Ta... ta thực sự xin lỗi."
Hắn thực sự rất đau buồn, muốn khóc nhưng nước mắt cứ như chảy ngược vào trong, không một giọt nào tuôn ra. Cảm xúc của hắn giờ đây rối loạn đến mức bình tĩnh một cách bất thường. Hắn ngơ ngẩn nhìn ánh trăng cho đến khi thiếp đi.
Sự bế tắc trong việc tu luyện Ngũ Tạng Luyện Thể Quyết khiến Y Thiên không thể yên lòng. Hắn tin rằng Lâm Xảo Minh là người duy nhất có thể giải đáp những thắc mắc của hắn.
"Mạc gia... không... ta xin lỗi... là do ta... ta xin lỗi các người... do ta mà các người phải chết... là do ta... phụ thân xin người đừng bỏ con... Bạch Tư Mi, ta xin lỗi nàng... Không!" Y Thiên thức dậy từ cơn ác mộng, ngồi bật dậy nhìn quanh. Hắn thấy Linh Nhi và Lão Dương vẫn ở đó, dần dần bình tĩnh lại. Nhịp thở gấp gáp cũng ổn định hơn.
"Là ác mộng thôi..." Hắn ôm ngực, nhẹ nhàng nhón chân đứng dậy. Hắn đã hạ quyết tâm phải trở nên mạnh mẽ. Hắn biết bây giờ hắn không thể thay đổi được điều gì, nhưng sau này thì chưa chắc.
Y Thiên muốn bản thân trở nên mạnh mẽ đến mức những kẻ thù, dù mới hay cũ, khi gặp hắn chỉ có thể chết mà không kịp ôm hận.
Dù trời đã tối mịt và nguy hiểm rình rập, hắn vẫn quyết định đi tìm lão già một lần nữa, hy vọng lão sẽ tỉnh táo trở lại và ban cho hắn một lời chỉ dẫn quý giá.
Hắn nhẹ nhàng rời khỏi phòng, không đánh thức Linh Nhi và Lão Dương. Bước chân hắn thoăn thoắt trong màn đêm, hướng về phía con suối nơi hắn từng gặp lão điên.
Tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng lá cây xào xạc trong gió đêm càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch và một chút rùng rợn của khu rừng về đêm. Ánh trăng mờ ảo chỉ đủ soi sáng lối đi mòn, khiến mọi thứ trở nên bí ẩn hơn.
Khi đến nơi, Y Thiên thấy Lâm Xảo Minh vẫn đang ngồi dưới gốc cây đa cổ thụ quen thuộc, vẫn với bộ dạng lôi thôi, tóc tai bù xù, miệng lẩm bẩm những câu nói không ai hiểu.
Ánh trăng mờ ảo chiếu xuống, khiến bóng lão đổ dài, trông càng thêm kỳ dị. Y Thiên tiến lại gần, trong lòng dâng lên một tia hy vọng mong manh. Hắn quỳ xuống, chắp tay, cúi đầu thành kính.
"Sư phụ." Y Thiên cất tiếng, giọng hắn trầm ấm, đầy sự cung kính và khẩn cầu, như một học trò đang tìm kiếm sự chỉ dẫn từ bậc thầy.
"Đồ nhi vẫn chưa hiểu cách tu luyện Ngũ Tạng Luyện Thể Quyết. Kính mong sư phụ có thể chỉ điểm thêm cho đệ tử. Linh khí quá mỏng manh, đệ tử không thể dẫn nó vào ngũ tạng được, con đường này quá khó khăn với đệ tử."
Lâm Xảo Minh không hề phản ứng. Lão vẫn tiếp tục khua khoắng tay chân trong không trung, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía xa xăm, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của Y Thiên.
Lão cười phá lên, tiếng cười quái dị vang vọng khắp không gian, rồi lại bật khóc nức nở, tiếng khóc thê lương như xé lòng. Hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng của mình, lão không hề nhận thức được sự hiện diện của Y Thiên, càng không nghe thấy lời khẩn cầu của hắn.
Y Thiên kiên nhẫn lặp lại lời cầu xin của mình thêm vài lần nữa, mỗi lần một giọng điệu tha thiết, van nài hơn.
"Sư phụ... xin người chỉ điểm. Đồ nhi thật sự muốn tu luyện công pháp này. Đây có lẽ là con đường duy nhất cho đệ tử, một cơ hội để thoát khỏi số phận tầm thường."
Nhưng Lâm Xảo Minh vẫn vậy, không một chút biểu hiện của sự tỉnh táo. Lão cứ thế lẩm bẩm những câu nói không mạch lạc, lúc thì về "thiên đạo", lúc lại về "vận mệnh chết tiệt", hoàn toàn không liên quan đến lời thỉnh cầu của Y Thiên, như thể lão đang sống trong một thế giới khác.
Ánh mắt Y Thiên dần tối sầm lại, tia hy vọng trong lòng hắn vụt tắt, nhường chỗ cho sự thất vọng tràn ngập.
Hắn ngồi đó một lúc lâu, cảm nhận sự bất lực và thất vọng dâng lên, nặng trĩu như đá tảng đè lên. Rõ ràng, Lâm Xảo Minh chỉ tỉnh táo trong những khoảnh khắc ngắn ngủi, và may mắn cho hắn là lão đã truyền khẩu quyết.
Hắn không thể dựa vào lão để tìm kiếm sự hướng dẫn thêm. Con đường tu luyện Ngũ Tạng Luyện Thể Quyết dường như vẫn còn quá xa vời, quá khó khăn với hắn ở thời điểm hiện tại, một giấc mơ dường như không thể với tới.
Cuối cùng, Y Thiên đứng dậy, chắp tay cúi đầu lần cuối về phía Lâm Xảo Minh, một cử chỉ thể hiện sự tôn kính và chấp nhận thực tại. Bước chân hắn nặng nề hơn, mang theo sự thất vọng rõ rệt.
Hắn cất cuốn thẻ tre vào trong túi trữ vật, sâu thẳm trong một ngăn nhỏ, như cất giấu một bí mật lớn và một giấc mơ tạm thời còn dang dở.
"Được rồi, không sao Y Thiên. Chẳng phải ngươi còn có Vô Tình Đạo Pháp đó sao?"
Hắn thất vọng nhưng vẫn cố an ủi bản thân, vẻ mặt hắn âm trầm một cách khác lạ. Thất vọng sẽ không giải quyết được gì, vậy nên hắn sẽ không thất vọng nữa, ít nhất là từ nay về sau sẽ như vậy.
Có lẽ, đây chưa phải lúc để hắn khai phá công pháp này, hắn cần thời gian và cơ hội khác. Có lẽ, khi hắn có được lĩnh ngộ, những công pháp mạnh mẽ này cần những điều mà chính hắn phải tự mình nghiệm ra.
Hắn trở lại khách điếm. Khi vừa bước vào phòng, hắn thấy Lão Dương đã ngồi dậy, vẻ mặt đầy quan ngại. Lão Dương vốn đã nhận ra Y Thiên ra ngoài từ nãy, nhưng ông không ngăn cản, chỉ thầm dõi theo.
"Thiếu chủ, người đi đâu vào giờ này vậy?" Lão Dương hỏi, giọng ông trầm hơn bình thường, ánh mắt dò xét.
Y Thiên khẽ thở dài, bước đến ngồi xuống ghế. "Ta đi tìm lão điên kia. Muốn hỏi vài vấn đề, nhưng lão ấy... vẫn điên dại như cũ." Hắn lắc đầu, vẻ mặt chán nản.
Lão Dương nhìn Y Thiên đầy thông cảm, nhưng cũng không hỏi thêm về những gì Y Thiên đã trải qua. Thay vào đó, ông chỉ nói:
"Trời đã tối hẳn rồi, thiếu chủ. Lão nô nghĩ người nên ngủ một giấc, hồi phục năng lượng. Sáng mai, khi mặt trời lên cao, chúng ta sẽ tiếp tục hành trình đến ngôi nhà gỗ trong Rừng Vô Ưu."
Ông cố gắng lái câu chuyện sang hướng khác, tránh xa chủ đề về lão điên Lâm Xảo Minh. Ông là người hiểu chuyện, biết rằng nếu Y Thiên muốn kể thì đã kể rồi. Nếu hắn không nói thì không nên hỏi.
Y Thiên nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy màn đêm đã bao trùm vạn vật, và quyết định của Lão Dương là hoàn toàn hợp lý. Hắn gật đầu đồng ý.
"Lão Dương nói phải. An toàn là trên hết. Chúng ta sẽ nghỉ ngơi thật tốt đêm nay."
Hắn nhìn sang Lão Dương, một câu hỏi chợt nảy ra trong đầu, đầy vẻ tò mò, không thể kìm nén.
"À, Lão Dương này." Y Thiên chần chừ một chút rồi hỏi, giọng hắn thấp xuống, như không muốn bị ai khác nghe thấy.
"Sao lão lại có thể đi theo ta mà không gây ra một chút tiếng động nào vậy? Lại còn biết võ công nữa. Ta cứ nghĩ lão chỉ là một lão nô yếu ớt thôi chứ." Hắn nhìn thẳng vào mắt Lão Dương, ánh mắt đầy sự dò xét.
Lão Dương giật mình, ánh mắt lão thoáng qua vẻ bất ngờ, nhưng nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh. Lão khẽ ho khan một tiếng, đưa tay vuốt chòm râu bạc, cố gắng che giấu sự lúng túng.
"Thiếu chủ nói gì vậy? Lão nô chỉ là người làm công bình thường thôi. Chẳng qua là... lão nô có học qua chút võ phòng thân từ thời trẻ, thân thủ có chút nhanh nhẹn hơn người thường."
"Với lại, lão nô có đi theo thiếu chủ đâu? Lão nô vẫn luôn ở trong phòng nãy giờ kia mà." Lão Dương tiếp lời, giọng ông cố gắng tỏ ra tự nhiên nhất có thể, nhưng ánh mắt vẫn không khỏi nhìn tránh đi.
"Thiếu chủ bận suy nghĩ nhiều chuyện, có lẽ không để ý đến lão nô đi đứng nhẹ nhàng thôi. Chắc do trời tối quá, thiếu chủ lại hay suy nghĩ nhiều chuyện nên đã nhìn nhầm rồi."
Ông cười gượng gạo, một nụ cười đầy ẩn ý mà Y Thiên không thể nào nhìn thấu.
"Nhưng mà, rõ ràng ta... à không có gì." Y Thiên nghe vậy thì gật gù, dù trong lòng vẫn còn chút nghi ngờ, nhưng hắn không tiếp tục truy vấn thêm. Hắn đã để ý rồi, chắc chắn sẽ không nhầm. Nhưng hắn biết Lão Dương là một người trung thành, và nếu ông không muốn nói, ông sẽ không nói. Có lẽ, ông có những bí mật riêng.
Mệt mỏi sau một ngày dài với nhiều sự kiện và những nỗ lực vô vọng, Y Thiên cảm thấy cơ thể rã rời. Hắn đã lâu lắm rồi không có một giấc ngủ trọn vẹn, luôn phải cảnh giác và suy tư.
Đêm nay, hắn quyết định gác lại mọi lo toan, mọi bế tắc. Hắn cần nghỉ ngơi, cần phục hồi năng lượng để đối mặt với chặng đường tiếp theo, một chặng đường đầy hứa hẹn ở phía trước.
Y Thiên nằm xuống giường, nhắm mắt lại. Không còn cố gắng tu luyện, không còn suy nghĩ về công pháp hay lão điên. Hắn để tâm trí mình hoàn toàn thư giãn. Dần dần, hơi thở hắn trở nên đều đặn, và hắn chìm vào một giấc ngủ sâu, một giấc ngủ bình yên mà hắn đã khao khát bấy lâu.
Ngoài kia, tiếng dế kêu rả rích, gió đêm thổi hiu hiu qua khe cửa. Làng Thanh Thủy chìm vào giấc ngủ yên bình, và trong khách điếm nhỏ, Y Thiên cũng đang tận hưởng sự tĩnh lặng hiếm hoi.