Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 120: KẾ THỪA!
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 120 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Long tộc sở hữu ý chí bất khuất và quật cường, cùng với sự kiêu ngạo cố hữu. Tuy nhiên, đó không phải là thứ khiến các rồng trong tộc quay lưng lại, chĩa móng vuốt vào nhau.
Có lẽ bất cứ ai cũng đã quên rằng Long tộc còn ẩn chứa một tia ý niệm cực kỳ nguy hiểm. Đó chính là sự tham lam, và chính điều này mới là nguyên nhân lớn nhất khiến toàn tộc gần như sụp đổ.
May mắn thay, có Chân Nguyên Long, đã từ trong hư không cuồn cuộn hấp thụ Hư Không Chi Lực, điên cuồng biến hóa thân thể để quay trở lại. Giờ đây, nó đứng đầu toàn bộ các nhánh Long tộc, được xưng tụng là Thần Long Chi Vị, là Đế Long sánh ngang với hàng ngũ các Đế giả tộc khác, thậm chí còn hơn.
Tuy nhiên, ban đầu nó cũng chỉ là một Kim Long, xuất thân cũng chỉ là một con rồng. Dòng máu đang chảy trong thân thể nào không phải là của Long tộc?
Sự đố kỵ không biết từ khi nào đã ngấm ngầm ăn sâu vào đại não của các rồng. Thứ này như một chất xúc tác đẩy mạnh sự tham lam chất chứa trong mỗi con rồng.
Kim Long làm được, tại sao nó thì không?
Chỉ cần ý nghĩ này tồn tại, thế cục yên bình trong Long tộc thoáng chốc đã đứng trên bờ vực sụp đổ.
Khác với khi trước, mỗi cá nhân với mỗi suy nghĩ riêng, không bên nào chịu nhường bên nào, nhanh chóng thổi bùng ngọn lửa chiến tranh. Lại không có một vị tộc trưởng thực sự, xã hội Long tộc tồn tại từ lâu cũng chỉ dựa vào sức mạnh phi thường của mỗi cá nhân.
Bây giờ đã có Đế Long – Chân Nguyên Long. Nói không ngoa, so địa vị của nó với các Đế giả khác, Chân Nguyên Long đã đứng ở một vị trí đặc biệt, một vị trí mà không có bất cứ sinh vật nào sánh ngang.
Cho nên, ý nghĩ đó chỉ dám tồn tại trong suy nghĩ, chôn sâu vào tận xương tủy của mỗi cá nhân trong Long tộc mà không dám hành động...
Cho đến khi một con rồng từ thuở xưa đã ngang tàn kiêu hãnh, trên không thấy trời, dưới không nhìn đất, làm sao có thể đặt bản thân dưới một kẻ khác? Lại còn mất đi tự do, pháp chế bắt đầu được thực thi khắp nơi.
Nó muốn thay đổi thực tại, muốn tự tay bóp nát cái xã hội đầy sự ràng buộc này để trả lại một xã hội cắn xé nhau theo quy luật tự nhiên, mạnh được yếu thua. Kẻ tồn tại chỉ có thể là kẻ mạnh. Tiếc thay, nó lại không có thực lực này.
Nhưng nó lại nhớ về đoạn hồi ức đó, khi mọi thứ đã tuyệt vọng, vạn thượng cổ tộc từ khắp vạn phương đổ về đông như đại dương, bao trùm lên một nỗi sợ hãi khó thấy trong Long tộc. Một Kim Long từ hư không quay về, với sức mạnh cường đại, một mình chống đỡ sáu vị Đế giả hùng mạnh.
Không những thế mà còn đẩy lùi được sáu vị đó, từ tình thế bị tàn sát diệt tộc chuyển thành tiến thoái lưỡng nan, chỉ chốc lát đã khiến các tộc khác phải kêu gọi cứu viện.
Cũng chính trong khoảnh khắc này, một tiếng long ngâm vang vọng, triệt để khơi dậy ý chí cho toàn bộ Long tộc, khiến họ sục sôi ý chí, tiêu hao thọ nguyên, hiến tế tinh huyết để chiến đấu.
Suy cho cùng, tất cả những điều đó chẳng phải là nhờ một Kim Long nhỏ nhoi ở trong hư không hấp thụ lực lượng mà mạnh mẽ biến hóa quay trở lại hay sao?
Hư không là một nơi vô cùng vô tận. Bọn chúng đã đi qua không biết bao nhiêu lần, nhưng vì trong đó không có thứ gì nên chẳng ai ở lại. Nhưng lần này, với vật chứng sống là Kim Long đã thể hiện, cho thấy bên trong hư không vẫn có thứ khiến bản thân cường đại đến mức không có đồng tộc nào có thể so bì được.
Sự tham lam lúc này đã đến đỉnh điểm, càng là sự kiêu ngạo bản tính của Long tộc. Với sự dẫn đầu của con rồng đó, rất nhiều rồng khác khơi dậy sự tham lam, trỗi dậy ý nghĩ từng chôn sâu vào cốt tủy, lần nữa mang ra ngoài.
Hàng loạt rồng lao vào hư không với mục đích tìm thấy Hư Không Chi Lực, mong muốn biến hóa khôn lường, khải hoàn trở về trong một trạng thái vô địch siêu hạng.
Nhưng nào ngờ Hư Không Chi Lực chẳng thấy đâu, chỉ có hư không bao la vô tận. Lúc trước khi đi đã nhắm điểm đến, ước chừng có thể phá không mà bay. Lúc này đi với mục đích xa vời, không hề nhắm trước một chút đích nào, tự lúc nào đã đi lạc trôi vào một khoảng thời không đặc biệt. Sức mạnh của chúng chỉ đủ để xé toạc màn không, hoàn toàn không đủ để tạo ra vết nứt mà thoát ra ngoài.
Một số khác may mắn dùng ý chí mạnh mẽ mà rạch ra được Hư Không Chi Lực. Suy cho cùng thì cũng có thực lực, cũng ngửa đầu ra cuồn cuộn hấp thụ Hư Không Chi Lực.
Trước hết là quyết tâm chưa đủ, sau là thực lực yếu đuối, thân thể tôi luyện chưa đủ. Chỉ một lượng Hư Không Chi Lực ít ỏi chảy vào đã khiến toàn thân các rồng bạo thể mà chết, nổ tung thân xác.
Còn có một số khác cơ thể rắn rỏi, tuy rằng không chết nhưng ý chí đã sớm bị bào mòn trong hư không vô tận. Lại vì lúc này đau đớn liên miên, trí lực đã cạn kiệt, nay lại thêm bị giày vò không thể phản kháng, liền khiến thân thể biến đổi điên cuồng. Chúng không còn thứ gì nương tựa, như thể chiếc thuyền đứt neo giữa biển lớn, mặc sóng gió cuốn đi càng lúc càng xa.
Những con rồng này đầu óc mê muội, mất trí trong hư không, hóa thành những thực thể quái dị. Toàn thân là những sự kết hợp kỳ lạ với thân rồng dài không thấy đuôi, trôi nổi giữa dòng thời gian không điểm dừng, chỉ biết tiếp tục lượn đi với chấp niệm mạnh mẽ về sự khải hoàn.
Chân Nguyên Long tận mắt chứng kiến toàn tộc ngày càng ít dần. Nó cũng đã khuyên nhủ, nhỏ nhẹ can ngăn, cũng có mạnh bạo giữ lại, nhưng với ý chí không chịu khuất phục của Long tộc, một chút các rồng cũng không nghe, thà chết chứ không chịu ở lại.
Trong sự bất lực của Chân Nguyên Long, khắp toàn bộ Long tộc, không phải kẻ điên cuồng ép nó xuống tay thì cũng đã vào bên trong hư không chết mất xác ở đâu rồi.
Dần dà, cơn đau buồn, cô đơn bất tận và mối nguy nan đến từ vạn thượng cổ tộc luôn muốn hạ bệ đã khiến Chân Nguyên Long quyết định rời bỏ nơi đất tổ, phiêu du khắp nơi.
Nó đi qua các tinh hệ, thiên hà, cùng vô số đại lục cũng như giới diện khác nhau với mong muốn sẽ có một nơi là nhà.
Cuối cùng vẫn là trời cao đã định. Nó đi đâu đến đâu cũng được kính nể, sợ hãi. Đồng thời vì thế, nó cũng không có bạn đồng hành. Sự cô độc kéo dài đến mức khiến nó quên đi mục đích tồn tại, chỉ biết tiến về phía trước là ý niệm duy nhất còn sót lại.
Mãi đến lúc nó gặp một cậu thiếu niên. Thân thể nhỏ bé đến cùng cực, sự nhỏ bé của thiếu niên ấy dễ dàng thấy rõ qua đôi mắt của Chân Nguyên Long, đôi mắt rồng to lớn không thể phản chiếu được dù chỉ một chút hình bóng của thiếu niên.
Trải qua không biết bao nhiêu ngàn vạn năm lịch sử, tinh hà đã bị hủy diệt rồi tái tạo vô số lần, thì đây là lần đầu tiên có kẻ dám đứng hiên ngang trước mặt nó. Lại còn với dáng vẻ không sợ trời không sợ đất, ánh mắt nhìn nó như nhìn một tiểu bối.
Thấy vị thế của mình như thể bị sụp đổ, Chân Nguyên Long bộc phát Hư Không Chi Lực, long uy hoàn toàn lan tỏa khắp không gian, hét lớn uy hiếp:
"Chỉ là một nhân tộc thiếu niên, ngươi lấy tư cách gì đứng trước mặt ta ra oai?"
Gió thổi qua làm mái tóc cắt ngắn cũn, là một kiểu dáng kỳ lạ chưa từng thấy trong bất kỳ điển tích hay nền văn minh cổ xưa nào, của thiếu niên khẽ lay động.
Đôi đồng tử của thiếu niên tĩnh lặng như mặt hồ sâu thẳm, phản chiếu hình ảnh con rồng khổng lồ đang uốn lượn giữa tầng mây với một sự hờ hững đến lạnh lùng.
Cậu mặc một bộ y phục kỳ quái, ôm sát cơ thể, với những đường may tinh xảo và chất liệu vải lạ lẫm, không phải tơ lụa cũng chẳng phải da thú thượng cổ, toát lên vẻ tối giản nhưng đầy bí ẩn.
Đứng lơ lửng giữa không trung mà không cần một chút linh lực, thiếu niên khẽ nhếch môi, khóe mắt khẽ giãn ra, biểu hiện một thái độ bao dung pha lẫn sự giễu cợt, giống như một bậc vĩ nhân đang quan sát một đứa trẻ đang giận dỗi.
Ngón tay thon dài, trắng trẻo của thiếu niên gõ nhẹ lên mặt chiếc nhẫn bạc chạm trổ tinh vi.
Ngay lập tức, một luồng tử khí xộc thẳng vào khứu giác nhạy bén của Chân Nguyên Long. Chiếc đầu Băng Long rỉ máu lủng lẳng hiện ra, những giọt tinh huyết xanh biếc rơi xuống, đốt cháy không gian bên dưới thành những vệt sương lạnh lẽo.
Chân Nguyên Long sững sờ, nhịp đập trái tim rồng vốn đã nguội lạnh từ lâu bỗng thắt nghẹn, lồng ngực vĩ đại phập phồng dữ dội, xé toạc những đám mây xung quanh.
Đôi mắt rồng của nó trợn trừng, những mạch máu li ti nổi lên trong tròng mắt đỏ rực, nhìn trân trân vào huyết mạch của đồng tộc đã tuyệt diệt từ ngàn vạn năm trước đang nằm gọn trong tay một kẻ không có chút tu vi.
"Ngươi lấy thứ này từ đâu?" Chân Nguyên Long gầm lên, hơi thở mang theo Hư Không Chi Lực khiến ánh sáng mặt trời cũng trở nên méo mó. Nhưng khi chạm đến vòng bảo hộ vô hình quanh thiếu niên, chúng lập tức tan biến như bọt nước.
Việc này lập tức khiến Chân Nguyên Long ngỡ ngàng, có chút không thể tin vào mắt mình. Thứ có thể hóa giải vô số sát chiêu của các Đế giả, khiến họ từ thắng chuyển bại mà ngậm ngùi rút lui, vậy mà giờ đây lại tan biến trong chớp mắt.
Thiếu niên khẽ nghiêng đầu, một lọn tóc ngắn ngủn rủ xuống trán, hắn đưa tay vuốt nhẹ với vẻ ung dung tự tại, hoàn toàn phớt lờ uy áp đang khiến mặt đất phía dưới lún sâu hàng chục trượng.
"Chân Nguyên Long, nể tình ông rất mạnh và là một tồn tại đặc biệt. Ta cho phép ông nằm dưới chân ta, hàng phục ta." Thiếu niên thốt lên.
Chân Nguyên Long nghe xong, đôi hàm răng rồng khổng lồ nghiến chặt vào nhau tạo ra âm thanh chói tai như kim loại cọ xát, rồi bất chợt, nó ngửa đầu cười vang.
Tiếng cười mang theo sự u uất của kẻ cô độc vạn năm, hòa quyện với cơn thịnh nộ của một vị Thần Long bị sỉ nhục, làm rung chuyển cả những tinh hệ xa xôi nhất trong dải ngân hà.
"Một phàm nhân nhỏ bé, ngay cả linh lực cũng không có, chỉ dựa vào chút phép thuật bay lên dọa người. Không biết ngươi làm sao mà có được cái đầu Băng Long đó, nhưng chỉ với nhiêu đó bản lĩnh đã dám đứng trước mặt ta giương oai?"
Ánh mắt nó thu hẹp lại thành một đường chỉ sắc lẹm, long uy hoàn toàn bộc phát, hóa thành những lưỡi đao hư không vô hình chém thẳng vào thần hồn thiếu niên, ép không gian xung quanh cậu vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.
"Ngươi đây là đang thách thức ta?" Chân Nguyên Long hạ thấp tông giọng, hơi thở nặng nề phả thẳng vào mặt thiếu niên, mỗi tiếng nói đều như một tiếng sét nổ rầm trời.
Thiếu niên thế mà chẳng hề nao núng, ngẩng cao đầu, ánh mắt nhỏ bé ẩn chứa sự khinh thường tột độ, giống như đang nhìn một sinh vật hạ đẳng cố gắng phô trương sức mạnh hèn mọn.
Một nụ cười nhạt nhẽo xuất hiện trên gương mặt non trẻ, đôi vai cậu khẽ nhún nhẹ, cử chỉ thư thái đến đáng sợ giữa tâm bão thịnh nộ của một vị Thần.
"Bây giờ ông vẫn chưa nhận ra à? Người thách thức ở đây mới chính là ông." Thiếu niên lên tiếng, giọng điệu thản nhiên như đang bình phẩm về một buổi chiều tà.
Thiếu niên cúi xuống chiếc nhẫn bạc rồi lại ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt rồng khổng lồ, môi mỏng thốt ra hai từ nhẹ bẫng nhưng đầy sỉ nhục:
"Sâu bọ."
Chân Nguyên Long nghe hai chữ này, cảm thấy bị đả kích nặng nề, máu trong huyết quản sôi sùng sục, lớp vảy vàng óng trên cổ nó dựng đứng lên. Chân Nguyên Long hừ lạnh, gương mặt đã sớm nhăn nhó:
"Trong suốt lịch sử, chưa từng có một sinh vật nào dám sỉ nhục ta. Vậy mà một phàm nhân không linh lực như ngươi, lại dám đứng trước ta tác oai tác quái. Thực sự là nghĩ ta là kẻ yếu sao?"
Thiếu niên khẽ mở rộng đôi mắt nhỏ, điều này đặc biệt khiến Chân Nguyên Long thần hồn kinh hãi, hồn vía bay mất nửa phần.
"Có đầu Băng Long này làm bằng chứng thép cho sức mạnh của ta mà ông vẫn kiêu ngạo đến vậy, thế thì đừng trách ta ra tay tàn nhẫn. Còn đầu Băng Long chỉ là vừa hay hợp với Hỏa Phượng làm thành một cặp. Về ông, chỉ có thể chết để làm gương."
Dứt lời, đầu Băng Long lạnh lẽo liền bị ép nát thành một dòng máu xanh lam thuần khiết, theo ý niệm của thiếu niên mà uốn cong thành một chiếc vòng tay được chạm khắc tinh xảo.
"Hahaha! Tiểu tử à, ngươi tưởng ta cùng đám rồng hỗn tạp kia cùng đẳng cấp sao? Chúng chỉ là vật, còn ta là thần!"
Thiếu niên cho chiếc vòng tay băng lam vừa được tạo thành ấy vào chiếc nhẫn bạc, đồng thời dùng miệng kéo một chiếc nhẫn nữa từ trong ngón giữa ra. Chiếc nhẫn ấy đơn thuần chỉ là một vòng tròn nhỏ trơn tru, nhưng đặc biệt ở bên trong như chứa cả một dòng huyết hà với lấp lánh những hạt đỏ đang di chuyển.
"Chỉ với chút thực lực này mà ông cũng dám tự nhận mình là thần sao? Chẳng phải quá ảo tưởng rồi sao? Thực sự thì sự tồn tại của ông so với Long tộc có ý nghĩa rất lớn, gần như là vị trí độc nhất. Vậy nên hôm nay, riêng ông sẽ được chứng kiến 'thần' là như thế nào."
Chưa kịp để Chân Nguyên Long nói thêm chút nữa, thiếu niên đã cắn nát chiếc nhẫn trơn đang ngậm trong miệng. Từng hạt đỏ bên trong theo tiếng "rắc" phóng thích ra ngoài, bỗng chốc bầu trời phía sau thiếu niên sinh ra hiện tượng kỳ lạ.
Toàn bộ trời màu đỏ chót, tựa như được nhuộm bởi máu mà thành.
Chỉ thấy thiếu niên ánh mắt nuối tiếc nhìn Chân Nguyên Long, bàn tay hạ xuống.
"Tạm biệt."
Thiên địa lập tức đảo ngược, Chân Nguyên Long còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy khắp cơ thể không còn cảm giác. Một chút đau đớn cũng không thể nhận ra. Hướng mắt quay lại phía sau, cảnh tượng trong khoảnh khắc khiến nó ngỡ ngàng đến không thể tưởng tượng được.
Toàn bộ thân thể dài đến mức có thể bao trùm cả một dải ngân hà giờ đây bị chia cắt thành từng mảnh.
Thiếu niên nắm chặt bàn tay, từng hạt đỏ lấp lánh thu về. Môi thiếu niên khẽ động:
"Sát!"
Máu tươi đột nhiên tuôn trào như suối, chỉ trong chớp mắt đã hóa thành từng thác máu chảy dài xuống nhân gian.
Chân Nguyên Long uy nghiêm một đời, thế mà lại trong một chiêu của thiếu niên đã chết hoàn toàn. Khả năng hồi phục gần như tuyệt đối của Long tộc, cộng hưởng với Hư Không Chi Lực, hoàn toàn vô dụng khi giữa các phần thân thể dường như có một bức tường đạo lực được tạo thành từ việc bẻ gãy cả quy tắc thiên đạo ngăn cách.
"Tiểu tử… ngươi làm thế nào?" Chân Nguyên Long kinh hô, sức lực đã không còn đủ để phẫn uất.
Thiếu niên đã sớm quay lưng lại bay đi, nhưng khi nghe lời nói này của Chân Nguyên Long cũng dừng lại một nhịp. Giọng đầy sảng khoái:
"Quả thực Long tộc không thể nào tuyệt diệt được, thôi thì để lại cho các ngươi một tia hy vọng phục sinh vậy. Nhưng mà, lần này không phải dựa vào các ngươi mà là dựa vào nhân loại – thứ sinh vật hạ đẳng mà các ngươi một ánh mắt cũng chẳng thèm liếc."
Thiếu niên vung ngang cánh tay, toàn bộ không gian xung quanh chuyển đổi. Mọi màu sắc hoàn toàn bị nuốt chửng trong thứ bóng tối tuyệt đối, hắn ngưng giọng nói:
"Hư không là nơi mà thời gian gần như không tồn tại, toàn bộ lực lượng gần như không thể tồn tại, nuôi dưỡng hay phá hủy cũng không tồn tại. Ông ở đây chắc chắn sẽ lưu lại được một tia ý chí, một phần huyết mạch."
Ánh mắt Chân Nguyên Long đến giờ vẫn chưa hết bàng hoàng, nhưng mà sinh cơ đã đoạn tuyệt, chỉ có thể gắng gượng nhìn thêm bộ dáng ung dung của thiếu niên trước mắt một chút nữa.
Thiếu niên cúi đầu, mở rộng lòng bàn tay liền trong đó xuất hiện một quả cầu đen tuyền. Bên trong có thể thấy rõ sự to lớn của Chân Nguyên Long bị thu nhỏ lại, nhưng khi khung cảnh lần nữa phóng đại, Chân Nguyên Long nhỏ bé lại, xung quanh thế mà lại có thêm hơn ngàn con rồng với thân thể đứt đoạn, trôi lơ lửng giữa hư vô.
***
"Cộc… cộc… cộc…"
"Aaaa!" Long Ngạo Thiên giật mình tỉnh dậy khỏi hồi ức, cơ thể dường như lại mạnh lên rất nhiều. Kim Giáp Chiến Long lại được thêm vài mảnh vảy.
Xung quanh là một biển máu đỏ thẫm đang dần cạn, nhưng hắn không hề có ý định bơi lên.
Bởi vì lúc này hắn và thân xác không hề đồng bộ với ý thức. Bỗng dưng một giọng nói âm trầm vang lên:
"Như ngươi đã thấy, đó là toàn bộ ký ức và ý chí mà Chân Nguyên Long truyền lại cho. Tiểu tử ngươi thấy được nó, coi như là đã hoàn toàn được Chân Nguyên Long chấp nhận kế thừa."
Đó chính là Long Phá Thiên, một lão già to lớn, thân mặc bộ chiến giáp cứng cáp màu trắng lam, khí thế ngời ngời.
"Ừm." Long Ngạo Thiên khẽ gật đầu.
"Theo những gì ngươi đã thấy bên trong đó, ngươi có ý nghĩ gì?"
"Ta thấy Long tộc quả thực mạnh mẽ, nhưng lại mắc quá nhiều sai lầm. Đầu tiên là không có một thủ lĩnh thực sự, thứ hai là bản tính tham lam và kiêu ngạo khiến chúng ngày càng xa cách, sinh ra sự khác biệt nhưng không tìm được tiếng nói chung, dẫn đến việc tự giải quyết mâu thuẫn bằng bạo lực và gây ra những kết quả không mong muốn. Đặc biệt là ngay cả khi Kim Long lên vị trí tối cao, đó cũng chỉ là danh xưng phù hợp với sức mạnh của người, dùng để răn đe khiến các rồng sợ hãi chứ không phải để chúng tâm phục khẩu phục."
"Rất tốt, theo ngươi chúng ta bây giờ là hậu duệ của Long tộc và ngươi. Người mà trực tiếp truyền dẫn ý chí của bậc tối cao – Chân Nguyên Long nên làm gì để có thể khôi phục lại một Long tộc mạnh mẽ như lời của 'thần' đã nói?" Long Phá Thiên vừa nói vừa nở một nụ cười rất ưng ý.
Long Ngạo Thiên dừng lại đôi chút, đôi mắt kiêu hãnh khẽ nhắm hờ, giọng điệu dõng dạc như thể nói ra một điều hắn vô cùng chắc chắn.
"Chân Nguyên Long là Kim Long hóa thành, nhưng Kim Long chưa chắc đã có thể hóa thành Chân Nguyên Long, chưa kể Băng Long, Ám Long, Bạch Long, Chúc Long,... và nhiều loại khác nữa. Điều này đã đủ để chứng minh rằng Chân Nguyên Long là độc nhất và là ta. Để khôi phục Long tộc, ta cần một Chân Nguyên Long thực sự mạnh mẽ, ta cần một Long tộc có trật tự trên dưới, ta cần loại bỏ sự tham lam."
"Thế còn kiêu ngạo? Ngươi đã nói là có tận hai tính xấu cơ mà?" Long Phá Thiên nhíu mày tò mò, xem thử thanh niên trước mặt sẽ có suy nghĩ gì. Chỉ cần hắn trả lời sai thì ông sẽ mặc kệ cái gì mà Chân Nguyên Long chuyển thế, một đòn giết chết.
Nhưng sự thật đã chứng minh Long Phá Thiên lo lắng dư thừa, Long Ngạo Thiên hắn ta chỉ thầm cười:
"Kiêu ngạo vốn là cốt cách của Long tộc. Hãy nhớ, kiêu ngạo chỉ là xấu khi ngươi yếu, bởi vì kiêu ngạo chính là đặc quyền của kẻ mạnh. Nhưng ta không hoàn toàn là Long tộc, nên biết co biết duỗi, biết cương biết nhu. Nếu gặp một thực thể tương tự 'thần', ta tự khắc biết ứng phó."
"Hahahaha! Tốt, tốt lắm!" Long Phá Thiên cười sảng khoái, trông rất hài lòng với người trước mắt.
Bỗng chốc ông ta quỳ một chân xuống, dáng vẻ cực kỳ trịnh trọng như thể quần thần đang làm lễ trước bậc quân vương tối cao, giọng nói trầm thấp nhưng không thiếu sự dè dặt xen lẫn hy vọng:
"Để lấy lại vinh quang cho Long tộc, hôm nay thần Long Phá Thiên trực vị Băng Long xin được phép nắm giữ lấy vận mệnh này, bảo vệ sinh mệnh của Chân Nguyên Long và mạo phạm nhục thân cho đến khi người trở lại. Vậy nên, dưới sự bảo hộ của thần, mong người xem xét đề bạt sau này."
NGAO!
Một tiếng long ngâm uy nghi không biết từ đâu phát ra, Long Phá Thiên cùng Long Ngạo Thiên đồng thời nhập vào thân xác của Long Ngạo Thiên.
Giữa biển máu đỏ thẫm đang dần cạn, một luồng ánh sáng trắng tinh khôi đột ngột xuyên thủng màn đêm ma quái, kéo cả người lên trên mặt máu.
Thân xác vốn đã khô héo của Long Ngạo Thiên bắt đầu co giật kịch liệt, những đốt xương gãy kêu 'răng rắc' rồi tự động nối liền lại bằng những sợi gân rồng vàng óng.
Lớp da nứt nẻ của hắn bị xé toạc, để lộ những chiếc vảy trắng bạc cứng cáp mọc lên, bao phủ lấy lồng ngực và cánh tay.
Đôi mắt vốn đầy hận thù của Long Ngạo Thiên giờ đây đã biến mất, thay vào đó là hai luồng thần quang trắng muốt mang theo sự uy nghiêm của kẻ từng đứng trên đỉnh cao vạn cổ.
Long Phá Thiên trong thân xác Long Ngạo Thiên chậm rãi bước đi trên mặt biển máu, mỗi bước chân đều tạo ra một vòng tròn băng giá, đóng băng hoàn toàn dòng Huyết Ma Dịch tà ác.
Hắn khẽ vung nửa thanh thương gãy, nhưng một luồng long lực cuồn cuộn lập tức ngưng tụ, kéo dài mũi thương thành một dải ánh sáng trắng sắc lẹm đến mức xé toạc không khí, biến thành một thanh Băng Mâu Long Tuyền.
"Hãy xem cho kỹ, đây mới chính là sức mạnh thực sự của Long tộc!"
Thanh âm phát ra như tiếng gầm thấp của một vị thần từ thuở hồng hoang, khiến hang động Cửu U rung chuyển như sắp sụp đổ.
OÀNH!
Long Phá Thiên đạp không phóng lên, cơ thể chỉ ở mức Kim Đan Cảnh của Long Ngạo Thiên từng giây từng phút tăng cường thực lực nhanh chóng, bộc phát lên đến cảnh giới Nguyên Anh vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.