Chương 124: Thiện Thanh

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 124: Thiện Thanh

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 124 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiếng của Long Phá Thiên như nghẹn lại, tan biến trong dư âm ma diệu của sóng âm.
Không gian quanh chính điện không còn là một thế giới bình thường. Mỗi hơi thở của Bất Diệt Ma Tổ đều khiến thực tại rung chuyển, hòa quyện giữa mùi nhang trầm thanh tịnh và vị máu tanh của chiến trường cổ xưa.
"Hay cho một danh xưng Ma Tổ. Nếu bỏ cái tên đó ra, liệu ngươi có biết ta và ngươi, kẻ nào mới thực sự giống ma hơn không?"
Bất Diệt Ma Tổ khẽ nghiêng đầu, hai hàng huyết lệ chảy dài trên gương mặt khắc khổ. Mười sáu cánh tay của ngài khẽ rung động, như đang chìm đắm trong một miền ký ức bi thương.
Long Phá Thiên cứ ngỡ đối phương sẽ định tội mình ngay lập tức, bởi lẽ đó chính là Bất Diệt Ma Tổ. Danh tiếng của ngài thật sự lẫy lừng, từ thời đại của bọn hắn đã trở thành một truyền thuyết thần bí.
Một nhà sư tâm hướng Phật lại vì chúng sinh mà sát phạt độ hóa không chút nương tay. Chỉ cần có kẻ làm việc ác, Bất Diệt Ma Tổ tuyệt đối sẽ dùng chính bàn tay tưởng chừng thanh tịnh của mình để nhúng máu, tiễn kẻ đó về trời, hoàn toàn gánh lấy tội ác của kẻ đó ở lại trốn trần gian.
Thế nhưng, lần này lại có chút kỳ lạ. Long Phá Thiên đột nhiên thấy đối phương nở một nụ cười nhạt, điều mà hắn dường như không thể ngờ sẽ xuất hiện trên một vị Ma Tổ.
"Là ta. Ngươi từng nói đến cả Thần Phật ngươi cũng không sợ, nhưng ma thì lại khác. Chúng nó thực sự đã thấy Phật, đã được Phật tịnh hóa. Chúng nó tin rằng Phật có thật, và trong sự từ bi ấy của Phật, cái ác độc trong chúng lại cảm thấy run rẩy vì sợ hãi."
Long Phá Thiên thoáng chốc trở nên bàng hoàng. Hắn, một kẻ không thông suốt đầu óc tâm linh, làm sao có thể hiểu ra mọi điều từ những lời đối phương nói?
"Vậy tiền bối muốn ta gọi là Bất Diệt Ma Tổ, hay bằng tên danh tự của tiền bối?"
"Ta hỏi ngươi, một cái tên được sư phụ đích thân đặt, được các vị Phật chứng kiến, so với một cái tên mang án xấu ngàn đời. Ngươi vì sao lại chọn cái thứ hai?"
Long Phá Thiên vẫn chưa thể hiểu thấu những gì đối phương nói ra lúc này. Hắn chỉ đinh ninh rằng, đối phương đã nói nhiều như vậy, chắc hẳn sẽ không định tội mình đâu, nhưng để chắc chắn, hắn cứ thuận theo để xem tình hình.
"Có tiện khi người cho tại hạ biết tên của người không?"
Chỉ thấy người trước mặt Long Phá Thiên như chững lại, một cảm xúc u buồn dâng trào khắp không gian. Rồi ngài khẽ gật đầu, giọng run lên như thể sắp khóc:
"Thiện Thanh."
"Thiện... Thanh?"
Long Phá Thiên lặp lại cái tên ấy như một kẻ vừa tỉnh dậy từ cơn mộng du. Hắn hình như đã từng đọc trong cổ tịch của gia tộc về một vị sư từng cởi cà sa, hoàn tục, tự tay bước vào con đường hận thù không lối thoát. Chẳng lẽ con người đau khổ trong câu chuyện ấy lại chính là Bất Diệt Ma Tổ?
Trong khi đó, Đóa Đóa không lãng phí một giây phút nào. Trong khoảnh khắc Long Phá Thiên bị uy thế của Thiện Thanh áp chế, nàng đã hành động. Đau đớn tột cùng và ý chí sinh tồn thúc đẩy, Vô Hạn Cấm Phiên trong tay nàng rung lên dữ dội.
"Lão Dương... ông vẫn còn có ích với Y Thiên!" Nàng thì thầm, đôi mắt nhìn thi thể đã dần nguội lạnh của lão nhân.
Tử Khí từ Vô Hạn Cấm Phiên bắt đầu cuồn cuộn tuôn ra, không phải với sự hủy diệt như trước, mà nhẹ nhàng, cẩn trọng, như những cánh tay vô hình của thần chết đang nâng niu một linh hồn sắp lìa khỏi thể xác.
Từng sợi Tử Khí đen kịt nhưng ánh lên vệt tím nhạt quấn quanh thân thể lão Dương, thăm dò, tìm kiếm.
Thiện Thanh khẽ liếc nhìn hành động của Đóa Đóa, một tia cảm xúc phức tạp lóe lên sâu bên trong đôi mắt nhắm nghiền. Nhưng ngài không ngăn cản.
"Ngươi đang làm gì vậy?" Long Phá Thiên lắp bắp hỏi, nhưng ngay lập tức lại bị áp lực từ Thiện Thanh đè nén, không thể nhúc nhích.
Đóa Đóa không trả lời. Toàn bộ tinh thần nàng đặt vào Vô Hạn Cấm Phiên, nhớ lại những gì đã được chứng kiến trong quá khứ về năng lực của Thiên Ngoại Pháp Bảo này.
Mơ hồ nhớ rằng linh hồn của một tu sĩ Giả Anh, đặc biệt là lão Dương đã ở Giả Anh Cảnh rất lâu, từng suýt kết Anh thành công. Nguyên Anh khi đó cũng đã kết thành hình, nên thần hồn thoát xác sẽ lưu lại trần gian lâu hơn, khó tiêu tán, đồng thời mạnh mẽ và dễ tìm thấy hơn trong khoảnh khắc tử vong.
Nhưng đó chỉ là lý thuyết. Thực tế, tu vi của nàng chỉ vừa đạt đến Linh Sơ Cảnh. Dù vậy, việc thu thập linh hồn một Nguyên Anh tu sĩ vừa mới chết từ trước đến nay đều là một canh bạc với tỷ lệ năm mươi năm mươi.
"Thử đi... phải thử..." Nàng nghiến răng, đốt cháy tinh lực bản thân, dồn hết linh lực còn sót lại vào phiên.
Tử Khí bỗng nhiên co rút lại, tập trung vào điểm giữa ngực lão Dương. Ở đó, một ánh sáng mờ nhạt đang dần tắt, chính là Nguyên Anh thần hồn đã kết thành hình, phần lõi sắp sửa tiêu tán.
Vô Hạn Cấm Phiên rung lên dữ dội hơn, như thể đang đói khát, đang khao khát linh hồn mạnh mẽ trước mặt. Những sợi Tử Khí đột nhiên đâm thẳng vào điểm sáng ấy.
BOONG!
Một tiếng vang trầm, không lớn, nhưng khiến cả không gian chấn động.
Ánh sáng từ ngực lão Dương bùng lên lần cuối, rồi... bị những sợi Tử Khí kéo ra, thành một quả cầu ánh sáng mờ ảo, lơ lửng giữa không trung. Trong đó, có thể thấy được hình bóng thu nhỏ của lão Dương, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt thanh thản.
"Thành... thành công rồi?" Đóa Đóa không dám tin vào mắt mình.
Nhưng Vô Hạn Cấm Phiên đã không cho nàng thời gian suy nghĩ. Cán phiên như có ý thức, hút lấy quả cầu linh hồn ấy, kéo nó về phía mình.
Trong nháy mắt, linh hồn lão Dương biến mất vào trong phiên, và trên bề mặt vải đen, một hoa văn mới hiện lên hình một lão nhân đang ngồi, mắt khép hờ như pho tượng.
Đóa Đóa cảm nhận được một sự hiện diện mới trong Vô Hạn Cấm Phiên. Yếu ớt, mơ hồ, nhưng có thật.
"Không thể nào… Thứ pháp bảo ấy, năng lực thực sự rốt cuộc mạnh mẽ đến mức nào?" Long Phá Thiên thốt lên, mắt trợn trừng:
"Cho dù là pháp bảo có năng lực cường đại, nhưng ả ta là Khí Linh của một tu sĩ Luyện Khí Kỳ, tu vi không thể nào vượt qua Linh Sơ Cảnh, thì làm sao có thể thực hiện lưu loát toàn bộ hành động này, lại còn thành công ngay lần đầu tiên?"
"Đó là bởi vì lão nhân ấy không kháng cự," Thiện Thanh tiếp lời, giọng nói nhẹ nhàng cắt ngang sự kinh ngạc của Long Phá Thiên:
"Và cũng bởi vì... nàng ta không định thu thập hay khống chế, mà chỉ đơn thuần muốn cứu vớt. Sự thuần khiết của ý niệm đôi khi vượt qua cả giới hạn tu vi."
Thiện Thanh mở mắt.
Đôi mắt ấy không có tròng trắng, cũng không có tròng đen, mà chỉ là hai vực sâu tĩnh lặng chứa đầy sao trời đang quay cuồng. Mỗi ngôi sao là một kiếp nạn, mỗi tinh hệ là một đời người.
Ánh nhìn của ngài nhẹ nhàng đặt lên Long Phá Thiên, nhưng lại khiến hắn cảm thấy toàn thân từ xương cốt đến linh hồn đều bị soi thấu.
"Bỏ qua đi, điều quan trọng là ngươi... nhận ra ta?" Giọng nói của Thiện Thanh vang lên, không phải từ miệng mà từ khắp không gian xung quanh, mỗi âm tiết đều khiến không khí rung động theo một quy luật kỳ dị.
Long Phá Thiên run rẩy lùi một bước, Băng Mâu Long Tuyền trong tay rơi xuống tuyết với tiếng "cạch" lạnh lẽo.
"Tiểu bối... tiểu bối chỉ từng thấy tranh vẽ trong tộc phả..." Long Phá Thiên cúi đầu, giọng run rẩy, không còn chút nào oai phong như lúc trước:
"Không ngờ... ngài thực sự còn tồn tại đến giờ..."
Thiện Thanh khẽ cười, nếu cái động tác khẽ nhếch môi ấy có thể gọi là cười. Mười sáu cánh tay của ngài đồng loạt chuyển động, mỗi tay kết một ấn quyết khác nhau, tạo thành một trận đồ phức tạp giữa không trung.
"Phá Thiên tiểu nhi, ngươi vốn đã thần tử xác hoại, không vào luân hồi, mà lòng mang chấp niệm dựa vào hậu nhân trong tộc quay lại trần thế quấy phá." Giọng nói vẫn bình thản, nhưng mỗi chữ đều nặng tựa ngàn cân:
"Ngươi nói... ta nên xử lý ngươi thế nào?"
Long Phá Thiên sớm đã á khẩu. Quả thực chuyện hắn làm lúc này là nghịch thiên, đã vậy còn ỷ mạnh hiếp yếu, thật muốn bức chết người khác. Tội danh này đứng trước Bất Diệt Ma Tổ tựa như mang trong mình một bản án tử.
"Long tộc tiểu nhi, ta cho ngươi hai lựa chọn." Giọng nói vang lên, mỗi chữ như chuông đồng đánh vào tâm can:
"Một là quy phục…"
"Ha... ha ha..." Long Phá Thiên bỗng cười gằn cắt lời Thiện Thanh. Nỗi sợ hãi dần nhường chỗ cho sự điên cuồng tuyệt vọng:
"Tiền bối cho rằng tiểu bối sẽ cam tâm như vậy sao? Tiểu bối trải qua bao khổ nạn mới có cơ hội sống lại, làm sao có thể từ bỏ dễ dàng! Chưa kể lần này sống lại cũng không phải vì mục đích cá nhân mà là vì vinh nhục của gia tộc. Dù có chết, tiểu bối cũng phải khôi phục được Long tộc hùng mạnh khi xưa!"
"Vậy là ngươi chọn con đường thứ hai." Thiện Thanh thở dài, âm thanh như tiếng gió thổi qua vạn cổ.
Mười sáu cánh tay đồng loạt giơ lên. Mỗi bàn tay bắt đầu tỏa sáng với một màu sắc khác nhau: đỏ của hỏa, xanh của thủy, vàng của thổ, trắng của kim, xanh lá của mộc, và vô số màu sắc kỳ dị khác không thuộc ngũ hành.
Long Phá Thiên bất chấp gầm lên, toàn thân bộc phát lam quang. Long uy dù bị áp chế vẫn cố gắng chống cự.
Hắn biết mình không phải đối thủ của Bất Diệt Ma Tổ, nhưng vẫn muốn thử, thử xem khoảng cách giữa mình và tồn tại truyền thuyết kia lớn đến mức nào.
"BĂNG LONG CHỦNG - BÁCH BĂNG TRIỆT ĐỊA!" Hắn hét lên, đốt cháy tinh huyết, cường hóa công lực đến cực hạn, không còn quan tâm đến thân xác đang run rẩy của Long Ngạo Thiên nữa.
Cả khu rừng Hoàng Hạc đột nhiên biến thành băng địa. Từng ngọn cây, từng tảng đá, từng hạt bụi đều bị đóng băng trong nháy mắt.
Nhiệt độ giảm xuống mức có thể đóng băng cả linh khí. Những con Băng Long quanh người hắn hiện ra rõ rệt, mỗi con đều dài trăm trượng, khí thế kinh thiên.
Thiện Thanh chỉ nhìn, không hành động. Rồi ngài thở ra một hơi, chỉ bằng duy nhất một hơi thở.
Băng tan, tuyết tiêu. Những con Băng Long vỡ vụn thành ánh sáng lam nhạt, tan biến trong không trung.
Long Phá Thiên đứng sững, miệng trào ra một ngụm máu đen. Hắn không thể tin vào mắt mình - tuyệt kỹ cấm thuật của Long tộc, thứ mà hắn đã đốt tinh huyết để thi triển, lại bị phá giải chỉ bằng... một hơi thở?
"Đây... đây mới thực sự là..." Hắn lắp bắp, đôi mắt tràn đầy tuyệt vọng.
"Là sự khác biệt giữa 'đạo' và 'thuật'." Thiện Thanh nói, giọng vẫn bình thản: "Ngươi tu luyện chỉ là 'thuật' - điều khiển linh khí. Còn ta... chính là 'đạo'."
Một cánh tay của ngài vươn ra, năm ngón tay khẽ nắm lại.
Long Phá Thiên cảm thấy một lực vô hình siết chặt lấy cổ họng.
"KHÔNG... KHÔNG ĐƯỢC!" Hắn gào thét, giãy giụa tuyệt vọng.
"Oán hận, phẫn nộ, bất cam... tất cả đều là trói buộc." Thiện Thanh lắc đầu, năm ngón tay siết chặt hơn.
"Người này chưa đến lúc phải chết. Ngươi hiểu chứ?" Một giọng nói hơi trầm khàn của một thiếu niên vang vọng khắp tâm trí Thiện Thanh như một tia điện giật. Sắc mặt Thiện Thanh lập tức đại biến, nghiêm túc đáp lại:
"Ta hiểu. Nếu ta làm đúng theo những gì người bảo, Hương Lan sẽ thực sự tỉnh dậy hay sao?"
"Chắc chắn là được, nhưng đó là Hương Lan mà ngươi từng gặp, hay là một Hương Lan khác, thì việc này chỉ có thể dựa vào ngươi kiếm tìm."
"Chỉ cần đó là nàng, đều được." Thiện Thanh nói tới đây, trên miệng không khỏi nở nụ cười hiền từ, nhưng trên gương mặt lại đau đớn khôn nguôi xen lẫn cả áy náy.
Trong khoảnh khắc này, áp lực tăng lên gấp bội. Long Phá Thiên cảm thấy như đang có vạn mã thiên quân đang giẫm nát thân thể mình. Xương cốt rên rỉ, huyết mạch muốn vỡ tung.
"Xin tiền bối giơ cao đánh khẽ. Lần này tiểu bối trở về tuy đã phạm sai lầm nhưng cũng chỉ vì gia tộc mà hy sinh. Chỉ cần tiểu bối biết hối lỗi, sau này không tái phạm nữa, tiền bối cũng đâu cần tuyệt tình đến vậy."
Long Phá Thiên cuối cùng cũng không thể chịu nổi nữa mà quỳ sụp xuống, cúi đầu thật sâu.
"Kim Cang phẫn nộ, khắp trong mắt là từ bi, bởi vì ngài không thể cứu rỗi được chúng sinh lầm đường lạc lối. Bồ Tát hạ mi, khắp trong mắt lại vô tình, không phải vì lạnh lùng hay tàn nhẫn, mà là không để cảm xúc làm lệch nhân quả. Nhưng ta lại không phải Kim Cang, cũng chẳng phải Bồ Tát." Thiện Thanh bỗng chốc mở to đôi mắt trợn trừng nhìn vào kẻ đang quỳ trước mặt, thanh âm trầm hùng:
"Ta là Thiện Thanh, quyết nhận hết cái ác của chúng quỷ để đòi lại cho nạn nhân một lẽ công bằng!"
==========
*QUÝ ĐỘC GIẢ CÓ THỂ ỦNG HỘ EM QUA:
*SACOMBANK: 049429032000 ( NGUYEN VAN TU )
*MỌI SỰ ỦNG HỘ CỦA MỌI NGƯỜI CHO DÙ LÀ ÍT HAY NHIỀU CŨNG LÀ TẤM LÒNG LỚN LAO CỦA MỌI NGƯỜI ĐỐI VỚI TÁC MỚI CÒN NON TRẺ NÀY ĐỂ CHO TÁC CÓ THÊM ĐỘNG LỰC RA CHAP ĐỀU!
*CHÂN THÀNH CẢM ƠN MỌI NGƯỜI ĐÃ DONATE CHO EM MỘT TÔ MỲ GÓI HAI QUẢ TRỨNG LY CAFE:
-30/10: + TRỊNH MINH TUẤN: 200.000 VNĐ
-1/11: +THIÊN QUỶ: 69.696 VNĐ
-20/11: +TRAN HOAI THUONG: 33.333 VNĐ
-5/12: HOÀNG LÃO TÀ: 658.000 VNĐ
==========
*CHÚC MỌI NGƯỜI ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ VÀ NGỦ NGON!