Chương 126: Vô Diện Vẫn Chưa Đến?

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 126: Vô Diện Vẫn Chưa Đến?

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh bình minh đã lên cao, chiếu rọi cả khu lều kim sắc của Hồ Đại Thương. Những tia nắng sớm xuyên qua lớp vải lót vàng óng, tạo nên những dải sáng lung linh trên nền đá cẩm thạch. Không khí trong lều vừa ngột ngạt, vừa căng thẳng.
Hồ Kỳ ngồi trên chiếc ghế chủ tọa, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ quý, nhịp điệu ngày càng nhanh, càng mạnh.
Mặt hắn bình thản, nhưng đôi mắt sắc lạnh lộ rõ vẻ bất an và sốt ruột. Hơn nửa canh giờ đã trôi qua kể từ thời điểm hẹn, nhưng Vô Diện cùng tiểu muội vẫn không thấy bóng dáng.
Xung quanh, gần hai mươi thuộc hạ tinh nhuệ của Hồ Đại Thương đứng thành hai hàng, tu vi tối thiểu cũng đạt Trúc Cơ Cảnh, có vài vị còn tiệm cận Giả Đan Cảnh. Bên ngoài, những trưởng lão đang nói chuyện rôm rả đều là tu sĩ từ Kim Đan Cảnh Sơ Kỳ trở lên.
Lực lượng hùng hậu như vậy đủ để thấy rằng Hồ đại thiếu lần này thực sự dốc toàn lực, quyết tâm đoạt lấy Dị Băng về tay Tuyết Nhung bằng mọi giá.
Trái ngược với ồn ào bên ngoài, bên trong lều, đám thuộc hạ im lặng như tờ nhưng ánh mắt của họ không ngừng đảo qua lại giữa cửa lều và gương mặt chủ nhân, ai nấy đều cảm nhận được sự bất thường.
"Vẫn chưa tới?" Hồ Kỳ chợt cất tiếng, giọng trầm khàn, mang theo một tia nôn nóng khó nhận ra:
"Theo tính toán, hắn không phải là kẻ thất tín. Huống chi còn có Xích Viêm Lô và những thứ chúng ta đã trao cho hắn, hắn không có lý do gì để bỏ trốn."
Một tên hộ vệ cấp cao, khuôn mặt có vết sẹo dài, cung kính bước lên:
"Bẩm đại thiếu gia, chúng ta đã phái người đến khách điếm hắn ở, nhưng căn phòng trống không, không còn chút dấu vết nào để lại. Chẳng rõ là do đã quá lâu, hay kỹ thuật che giấu của hắn quá tinh tế."
"Khốn kiếp, đã cẩn thận chờ vài ngày rồi mới cho người điều tra theo dõi, không ngờ lại mất dấu dễ dàng như vậy. Không lẽ hắn đã nhận ra?" Hồ Kỳ nhướng mày, ngón tay ngừng gõ, hắn hỏi:
"Không, với tính cách có vẻ hơi bốc đồng của hắn. Nếu biết được thì không thể cứ thế mà biến mất không một dấu vết, chắc hẳn phải đến đây chất vấn một trận. Thế nhưng trong phòng lại không có dấu vết gì, vậy phải chăng hắn đã rời đi từ sớm? Hay là... hắn đã tự mình đi thẳng đến Cửu U Băng Nguyên?"
"Không loại trừ khả năng này." Tên hộ vệ gật đầu:
"Nhưng với tu vi của hắn, cho dù mạnh mẽ đến đâu đi chăng nữa, lại tham lam Dị Băng. Việc tự mình đẩy vào tình thế nguy hiểm, một mình cùng muội muội đi vào Băng Nguyên vào lúc này, chẳng khác nào tự sát. Thiên Lôi và hàn khí ở đó không phải thứ một tu sĩ Luyện Khí Kỳ Tứ Tầng có thể chống đỡ."
Hồ Kỳ trầm mặc, ánh mắt đảo về phía Tuyết Nhung.
Nàng vẫn ngồi đó, bên cạnh hắn, thần thái bình thản như mặt hồ mùa thu tĩnh lặng. Một tay nàng nhẹ nhàng nâng chén trà ngọc, hơi nước bốc lên mờ ảo, che khuất một phần khuôn mặt tinh xảo của nàng.
Nàng khẽ nhấp một ngụm, rồi đặt chén xuống, âm thanh "cạch" nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh lặng.
"Hồ thiếu gia sốt ruột rồi?" Tuyết Nhung khẽ cười, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo một tia mỉa mai kín đáo:
"Một kẻ có thể tu luyện Thiên Giai Tuyệt Cấp Công Pháp, lại dám đối mặt với chúng ta mà không chút sợ hãi, làm sao có thể là một kẻ tầm thường? Có lẽ hắn đã có tính toán riêng, hoặc... đã gặp phải chút trở ngại ngoài ý muốn."
"Trở ngại?" Hồ Kỳ cười lạnh:
"Ở làng Thanh Thủy này, ngoại trừ chúng ta, ai dám động đến hắn? Huống chi, với thực lực hắn thể hiện, Luyện Khí Kỳ trong làng này có mấy ai là đối thủ của hắn?"
"Thiếu gia quên mất một người rồi." Tuyết Nhung nhìn thẳng vào mắt Hồ Kỳ, đôi mắt phượng lóe lên ánh sáng lạnh lẽo:
"Tôn Hạo, tên đó tuy đã bị đánh bại, nhưng hắn thuộc về Tôn gia ở Hoàng Sa Kim Thành. Với tính cách hẹp hòi của hắn, khó nói trước được liệu hắn có quay lại tìm Vô Diện trả thù hay không. Cũng bởi chúng ta quá tự tin nên đã không công khai bảo vệ hắn. Bởi vậy, việc hắn gặp chút phiền phức vì Tôn Hạo cũng không có gì khó hiểu."
Hồ Kỳ khẽ nhíu mày. Tuyết Nhung nói không sai. Tôn Hạo không phải là kẻ dễ bỏ qua. Nhưng...
"Nếu Tôn Hạo thực sự quay lại, với thực lực của hắn và có thể mang theo người nhà, Vô Diện dù có bản lĩnh đến mấy cũng khó thoát. Nhưng ta không cảm nhận được dấu hiệu của một cuộc chiến lớn nào trong làng suốt cả tuần qua." Hồ Kỳ nói.
"Vậy có nghĩa là Vô Diện đã chủ động tránh mặt, hoặc... hắn đã đi theo con đường khác đến Cửu U Băng Nguyên. Nếu mục đích hắn đến đó chỉ vì Dị Băng mà chúng ta tiết lộ thì quả thực quá ngu ngốc. Dị Băng này khi sinh ra liền tạo ra dị tượng thiên địa, chúng ta cũng phải nhờ đến thiên cơ địa bảo mới có thể tính toán ra được ngày nó xuất thế. Cho dù hắn đến đó bây giờ hay mấy ngày trước, thì cũng thu phục được gì?"
Tuyết Nhung đứng dậy, y phục màu xanh lam nhạt nhẹ nhàng phất phơ. Nàng bước đến trước cửa lều, nhìn về phía xa xăm, nơi dãy núi băng giá phương Bắc mờ ảo trong sương mờ:
"Thiếu gia, chúng ta không thể chờ thêm nữa. Thời cơ thu phục Dị Băng không chờ một ai, đến sớm có lẽ sẽ tốt hơn, để các trưởng lão có thể tìm hiểu nơi đó trước khi giao chiến, sẽ dễ dàng hơn nhiều. Hơn nữa, bây giờ thời khắc đã cận kề, hàn khí đang dâng cao, Thiên Lôi sắp bắt đầu giáng xuống, nếu còn chậm trễ, e rằng sẽ có biến cố."
Hồ Kỳ cuối cùng cũng đứng dậy, ánh mắt phức tạp nhìn về phía cửa lều trống vắng. Hắn thực sự tiếc nuối.
Một Thể Tu với Thiên Giai công pháp, lại có hiểu biết nhất định về luyện đan, nếu có thể lôi kéo về phe mình, sẽ là một lực lượng cực kỳ hữu dụng cho Hồ gia trong tương lai.
"Nàng nói đúng." Hồ Kỳ thở dài, quay lại với vẻ mặt quyết đoán của một thương nhân:
"Chiến trường như thương trường, chỉ trong một khoảnh khắc thôi càn khôn liền xoay chuyển, huống chi lần này chúng ta còn không nắm chắc phần thắng. Cơ hội không chờ một ai. Dù không có hắn, chúng ta vẫn phải hành động."
Nói rồi, hắn phất tay ra lệnh:
"Chuẩn bị lên đường! Để lại một người ở đây, nếu thấy Vô Diện, bảo hắn thẳng đường đến Cửu U Băng Nguyên, khu vực Hàn Băng Cốc ở tầng ngoài cùng. Chúng ta sẽ đợi ở đó trước khi Thiên Lôi bắt đầu giáng xuống."
"Tuân lệnh!" Đám thuộc hạ đồng thanh đáp, lập tức hành động.
Tuyết Nhung quay lại, nụ cười ẩn hiện trong làn khói mờ ảo:
"Thiếu gia không cần quá tiếc nuối. Nếu Vô Diện thực sự có bản lĩnh, hắn sẽ tìm cách đến. Nếu không... một kẻ thất tín hay vô năng, cũng không đáng để chúng ta trông đợi."
Hồ Kỳ gật đầu, nhưng trong lòng vẫn có chút không yên. Hắn nhớ lại ánh mắt bình thản dưới chiếc mặt nạ trắng của Vô Diện, cùng khí thế khi đối mặt với luồng khí lạnh của Tuyết Nhung. Không, tên đó không phải là kẻ tầm thường. Hắn nhất định sẽ đến.
Chỉ là... bằng cách nào?
Đội ngũ Hồ Đại Thương nhanh chóng chỉnh đốn hàng ngũ, rời khỏi khu lều kim sắc. Họ đi về phía Bắc, hướng thẳng đến Cửu U Băng Nguyên. Trên đường đi, không khí ngày càng lạnh giá, hơi thở của những người tu vi thấp đã bốc khói trắng.
Tuyết Nhung đi bên cạnh Hồ Kỳ, thỉnh thoảng liếc nhìn gương mặt trầm tư của hắn.
Nàng biết Hồ Kỳ đang suy tính nhiều thứ, không chỉ về Vô Diện, mà còn về cuộc săn Dị Băng sắp tới, về các thế lực khác chắc chắn cũng đang nhăm nhe mục tiêu này, và về tương lai của Hồ gia.
Nếu lần hành động này thành công, chắc chắn ngôi vị trưởng tộc sẽ thuộc về Hồ Kỳ và khi đó, hắn sẽ có thể dựa vào thực lực của mình mà không cần bận tâm đến việc người khác cầu hôn nàng để trở thành Hồ phu nhân.
Cho nên, lần này tuyệt đối phải thành công cho dù phải liều cả tính mạng!
Nhưng rốt cuộc, việc này vẫn quá mạo hiểm, vậy nên mới cần một Vô Diện để đón đầu. Một con người bí ẩn mà không phe phái nào từng nghe nói hay biết đến sẽ là con bài tẩy quan trọng, có thể bộc phát trong nguy cảnh, tạo nên bước ngoặt bất ngờ nhất.
Tiếc thay, Vô Diện lại không đến theo lời hẹn.
"Thiếu gia." Tuyết Nhung khẽ lên tiếng, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe:
"Dù có Vô Diện hay không, kế hoạch của chúng ta vẫn không thay đổi. Chàng hãy dùng thân thế và nhân lực của Hồ Đại Thương để áp chế các thế lực nhỏ, còn thiếp... sẽ đích thân xuất thủ thu phục Dị Băng. Chỉ cần Dị Băng về tay, hợp đồng với vị lão gia kia hoàn thành, vị thế của chàng trong Hồ gia sẽ vững như bàn thạch vậy."
Hồ Kỳ khẽ gật đầu, nắm chặt tay Tuyết Nhung:
"Ta biết. Chỉ là... Vô Diện khiến ta có chút bất an. Hắn ta quá thần bí, quá khó đoán. Một người như vậy, nếu không thể trở thành đồng minh, thì tốt nhất đừng trở thành kẻ địch."
"Vậy thì, nếu hắn đến, chúng ta sẽ dùng ân tình và lợi ích buộc chặt hắn lại." Tuyết Nhung nói, giọng lạnh như băng:
"Nếu hắn không đến... hoặc đến mà có ý đồ khác, thì trong Cửu U Băng Nguyên đầy hiểm nguy, một cái chết cũng chẳng có gì lạ."
Ánh mắt Hồ Kỳ lóe lên, hắn siết chặt tay nàng hơn:
"Nàng luôn là người hiểu ta nhất. Nhưng trong lòng ta luôn cảm thấy hắn sẽ giữ lời hứa như nàng nói. Hắn có trong tay một tuyệt đại công pháp như vậy, đừng nói là hắn tiếp cận chúng ta chỉ để lừa một cái lò luyện đan rách nát thôi sao? Ta thực sự không tin là như vậy."
Đoàn người tiếp tục tiến lên. Cảnh vật xung quanh dần thay đổi, từ những cánh đồng xanh mướt chuyển sang vùng đất lạnh giá với lớp băng phủ mỏng trên cây cỏ.
Không khí trở nên loãng và lạnh buốt, ngay cả những tu sĩ Luyện Khí Kỳ cũng bắt đầu vận chuyển linh lực để giữ ấm.
Sau nửa ngày hành trình, họ đã đến rìa ngoài của Cửu U Băng Nguyên. Trước mặt là một thung lũng băng giá khổng lồ, hơi lạnh từ trong đó bốc lên, tạo thành những đám sương mù dày đặc.
Xa xa trên bầu trời, những đám mây đen vần vũ, lấp lóe những tia chớp đủ màu: bạch lam, bạch kim, hắc kim, kim tuyền... vô vàn tia sét mạnh mẽ khác nhau giáng xuống, trong đó tồn tại cả Thiên Lôi đầy uy lực.
"Cửu U Băng Nguyên... Nơi được mệnh danh là mồ chôn của vô số tu sĩ." Hồ Kỳ thì thầm, ánh mắt nghiêm túc nhìn lên bầu trời, tay khẽ siết chặt bàn tay nhỏ bé của Tuyết Nhung, như thể muốn truyền hơi ấm cho nàng, đồng thời muốn nói rằng nhất định sẽ thành công.
"Thiếu gia, chúng ta nên thiết lập doanh trại ở đây, chờ Thiên Lôi bắt đầu dịu bớt rồi mới tiến vào." Tên hộ vệ mặt sẹo đề xuất.
Hồ Kỳ gật đầu đồng ý: "Được."
Đội ngũ lập tức bắt tay vào dựng lều, bố trí trận pháp phòng ngự, chuẩn bị cho cuộc săn đầy nguy hiểm sắp tới. Bởi Hồ Kỳ biết rằng, đây không chỉ là cuộc chiến giành lấy Dị Băng, mà còn là cuộc chiến sinh tồn để mang được Dị Băng về.
Tuyết Nhung đứng trên một tảng đá cao, nhìn sâu vào thung lũng băng giá. Trong đôi mắt nàng, không chỉ có sự lạnh lùng, mà còn có một sự khao khát khó che giấu.
Dị Băng... đối với nàng, không chỉ là bảo vật để nàng đột phá cảnh giới, gia tăng chiến lực cho bản thân và Hồ Kỳ, mà còn để thực hiện những âm mưu lớn hơn.
"Vô Diện... ngươi thực sự sẽ đến chứ?" Nàng thì thầm, giọng nói tan vào trong gió lạnh.
Nhìn về phía xa xa, cũng có một vài nhóm tu sĩ thân mặc đạo bào với đủ màu sắc: bạch sắc, hồng sắc... chắc hẳn đó là những người đến từ các tông môn khác, đã nhận được tin tức và quy tụ về đây để tranh đoạt Dị Băng.
Trong lòng nàng khi này lại không hề có chút bất an nào, cảm giác này đã xuất hiện một cách khó kiểm soát kể từ lần đầu nàng gặp mặt Vô Diện:
"Ta thực sự tin rằng ngươi sẽ có vai trò quan trọng trong cuộc chiến thu phục Dị Băng lần này, Vô Diện."
"Nàng đang làm gì trên đây vậy?" Hồ Kỳ từ phía sau vòng tay ôm chặt nàng vào lòng, hơi thở nóng hổi phả vào tai nàng.
Nhờ vào thể chất Vạn Hỏa Lưu Huyền của bản thân, thân nhiệt của Tuyết Nhung nhanh chóng tăng cao. Cái lạnh buốt từ Cửu U Băng Nguyên phát ra cộng hưởng với Băng Lưu Tuyệt Thần của nàng, thế mà lại không thể làm giảm thân nhiệt của Hồ Kỳ.
Vẻ mặt nàng thoáng chốc hoảng hốt:
"Thiếu gia lại nóng hơn rồi?"
Hồ Kỳ vẻ mặt ửng đỏ gật đầu, lộ ra vẻ không hài lòng:
"Không phải ta đã nói nàng là khi chỉ có hai chúng ta thì đừng gọi ta là thiếu gia nữa."
Tuyết Nhung xoay người lại, vòng tay siết lại nép thân hình nhỏ nhắn vào người hắn:
"Thiếp thực sự lo lắng bởi vì cái cảm giác không hề bất an nào tỏa ra từ Vô Diện tiểu đệ. Tình trạng của chàng bây giờ cũng đã chuyển biến nặng hơn rồi. Vạn Hỏa Lưu Huyền luân chuyển trong cơ thể chàng quả thực rất mạnh. Ngay cả Băng Lưu Tuyệt Thần của thiếp cũng không thể làm gì được."
Hồ Kỳ vẻ mặt thoáng hiện sự xót xa:
"Vất vả cho nàng phải suy nghĩ nhiều rồi…" Bàn tay của hắn nhẹ nhàng ôm lấy đầu Tuyết Nhung, xoa nhẹ:
"Cho dù lần này thất bại cũng không sao, chúng ta còn kế hoạch dự phòng mà?"
Nghe đến kế hoạch dự phòng, Tuyết Nhung giật nảy mình, cực kì tức giận đẩy Hồ Kỳ ra, dậm mạnh chân xuống đất, giận dỗi nói:
"Này, chàng không được nhắc đến cái kế hoạch dự phòng này nữa! Tuyệt đối không được một chút nào! Chúng ta bắt buộc phải có Dị Băng để dung hợp với thể chất của thiếp, dùng nó làm liều thuốc để trị dứt điểm cái nóng chết người trong thể chất của chàng!"
Hồ Kỳ không muốn thấy vẻ tức giận này của nàng, hắn cũng chỉ đơn thuần không muốn người mình yêu phải chịu khổ. Nhưng hắn nói vậy quả thực cũng hơi quá, nói vậy thì chẳng khác nào đã buông xuôi, càng là không tin tưởng vào năng lực của nàng?
Thôi thì bớt chuyện còn hơn thêm chuyện, hắn nắm chặt tay nàng, kéo nàng lại gần. Khẽ hôn lên trán nàng một cái. Thân nhiệt nóng như nước sôi của hắn khi chạm vào chiếc trán lạnh lẽo như băng của nàng, lập tức khiến nàng tê dại toàn thân.
Nàng lùi lại vài bước, cái đầu nhỏ lắc lắc như thể định nói gì đó, nhưng bị Hồ Kỳ dùng môi chặn lại. Cho đến khi nàng bình tĩnh lại, hắn mới lên tiếng:
"Ta không có ý đó, ta chỉ là không muốn thấy nàng vì ta mà liều mạng."