Đại Hội Băng Nguyên: Tiết Lộ Thần Họa Lưu Ly

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Đại Hội Băng Nguyên: Tiết Lộ Thần Họa Lưu Ly

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 132 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gió bắc bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo những hạt tuyết đầu mùa.
Ở một bên, Hồ Kỳ cuối cùng cũng không nhịn được nuốt nước bọt một lần nữa, quay đầu lại nói với Y Thiên đang đứng sau lưng mình:
"Mà Vô Diện đạo hữu này," Hồ Kỳ giọng có chút hàn huyên:
"Chúng ta cứ tưởng đạo hữu gặp chuyện bất trắc. Lần sau nếu gặp lại những chuyện như vậy, đạo hữu có thể trực tiếp nhờ bọn ta, Hồ Đại Thương nhất định sẽ giúp sức, sẽ không lãng phí thời gian như vậy."
"Gặp chút trở ngại nhỏ, giải quyết xong rồi. Chuyện cũng chẳng có gì to tát, để Hồ đại thiếu gia phải ra mặt xử lý, e là Vô Diện ta sẽ không còn mặt mũi nào nữa. Tuy lần này hoàn toàn là lỗi của ta nhưng ta vẫn đến, lời hứa với Hồ đại thiếu gia và Tuyết cô nương, ta không quên. Nên là ta có chút không muốn Hồ đại thiếu gia can thiệp sâu vào chuyện riêng của ta."
Hồ Kỳ vẻ mặt thấu hiểu, hai tay liên tục xua xua:
"Không sao, không sao. Ta đã mời Vô Diện công tử đây đến, trong lòng đã sớm tính toán kỹ càng rồi. Ta cũng chỉ là tò mò rốt cuộc công tử đã phải trải qua những chuyện gì mà trong thời gian ngắn tu vi lại tăng tiến nhanh đến vậy, nhưng công tử không muốn nói thì thôi." Dừng lại một lúc, Hồ Kỳ ghé sát mặt mình vào hắn:
"Về phần chậm trễ của công tử chắc chắn liên quan đến chuyện này. Công tử muốn mạnh hơn trong thời gian ngắn để giúp Hồ Đại Thương ta đại thắng, Hồ Kỳ ta hoàn toàn có thể thông cảm."
Y Thiên nhìn dáng vẻ vui ra mặt của Hồ Kỳ liền cảm thấy chuyến thu phục Dị Lôi vừa rồi đi quả không uổng phí, không những tăng thực lực lên nhiều, mà trong trận chiến này còn được tín nhiệm lớn như vậy. Sau này mối quan hệ giữa hắn với Hồ Đại Thương càng thêm bền chặt.
Việc báo thù của hắn, càng ngày hắn càng hiểu rõ rằng chỉ dựa vào sức lực bản thân sẽ không thể nào lay chuyển cả đại dương, cho nên hắn phải nắm chặt sợi dây liên kết với đại gia tộc Hồ gia.
"Vậy thì đa tạ Hồ đại thiếu gia thông cảm."
Ánh mắt hắn lướt qua hai người, rồi dừng lại trên Tuyết Nhung:
"Dị Băng theo lời hứa, ta sẽ giúp cô đoạt về. Trước hết, cô cũng phải nói rõ tình hình cho ta chứ?"
Lời nói ngắn gọn, không hoa mỹ, nhưng chất chứa sự tự tin và quyết tâm khiến Tuyết Nhung khẽ động lòng. Nàng nhẹ gật đầu:
"Đa tạ đạo hữu vẫn giữ chữ tín. Tình thế lần này phức tạp, ngoài chúng ta, còn có Băng Tuyệt Cốc, Hỏa Long Các, Vân Tiêu Tông và nhiều thế lực nhỏ lẻ khác."
"Vân Tiêu Tông?" Cái tên đó khiến giọng Vô Diện khẽ trùng xuống một thoáng, nhưng ngay lập tức trở lại bình thản:
"Quả nhiên là vậy, nếu không thì Bạch Tư Mi đến đây làm gì chứ. Thì ra là được Hồ Đại Thương nhờ vả, không ngờ lại trùng hợp đến vậy."
Dừng lại dòng suy nghĩ, Y Thiên hỏi:
"Vân Tiêu Tông ta có biết đôi chút, nhưng về Hỏa Long Các và Băng Tuyệt Cốc thì ta chỉ biết danh tiếng, còn nội tình thực lực bên trong thì phiền Tuyết cô nương nói rõ hơn."
Tuyết Nhung khẽ gật đầu, không suy nghĩ gì nhiều. Dường như trong lòng nàng đã chuẩn bị trước việc hắn sẽ hỏi như vậy, bây giờ chỉ việc trả lời:
"Đương nhiên là được, nhưng khách đến nhà không trà cũng nước. Đạo lý này công tử chắc hẳn cũng biết, chúng ta đứng đây nói chuyện giữa gió lạnh tuyết rơi buốt xương thì thật chẳng hay chút nào. Hay là chúng ta vào trong ngồi đã rồi nói cặn kẽ sau. Thời gian quả thực không còn nhiều, nhưng cũng chưa đến mức quá gấp gáp."
Y Thiên không phản đối, bước chân nhanh hơn về phía một ghế ngồi cạnh tấm bản đồ da. Âm thanh trầm thấp có chút khàn cất lên:
"Đã như vậy thì chờ bọn họ tất cả vào luôn rồi bàn bạc một lượt, tránh những tranh cãi không cần thiết. Dù sao lần này là một tập thể được tập hợp từ nhiều cá nhân khác nhau, việc không đồng tình là điều dễ hiểu."
"Vô Diện công tử đã nói vậy rồi thì vậy đi." Hồ Kỳ vui vẻ đồng ý, quay người lại nói lớn:
"Mời các vị vào lều bàn bạc kế hoạch. Lần này chúng ta sẽ tổng hợp lại tất cả trước khi đi. Việc này rất hệ trọng, cần tất thảy các vị đều phải nghe qua. Nếu không có ý kiến gì thì coi như là đồng ý."
Theo tiếng gọi của Hồ Kỳ, lần lượt từng người từng người vào lều. Nổi bật đi theo sau là hai nam tử, một người nóng bức như lửa, một người lạnh lẽo như băng. Cả hai luôn nắm chặt Chùy và Phủ trên tay, như thể chỉ cần ai có ý đụng chạm đến họ, song khí sẽ lập tức vung ra, không hề hạ thủ lưu tình mà giáng đòn hạ sát nặng nề.
Đi theo sau họ là đám thủ vệ của Hồ Đại Thương, chắc hẳn họ là một trong số các lão quái Kim Đan Cảnh mà Hồ Kỳ đã cất công mời về. Đối với hắn, chỉ có giúp hay không, chứ nhất định không đánh nhau.
Nghĩ đến đây, nhìn qua lần lượt các lão quái không mấy nổi bật còn lại, trong lòng Y Thiên liền an tâm thêm mấy phần.
"Không ngờ nội tình Hồ Đại Thương lại thâm sâu đến vậy. Không chỉ mời được một thiên kiêu chi nữ của Vân Tiêu Tông, mà còn có một tu sĩ Kim Đan Cảnh dường như là trưởng lão tông môn, cùng với hai đệ tử khác một nam một nữ, thực lực không tồi."
Nghĩ đoạn, Y Thiên liền lướt nhìn qua bên Vân Tiêu Tông, thấy một thân bạch bào vẫn e dè ngồi đó. Trong lòng hắn vẫn là chuyện cũ chưa dứt, bất quá giờ hắn và Đóa Đóa chỉ thoáng nhìn nhau, thật không tiện nhìn nàng thêm.
Bên cạnh nàng là một thiếu niên, ánh mắt hắn, từ lúc Bạch Tư Mi ghé sát Y Thiên cho đến bây giờ, dường như chưa từng rời khỏi bóng hình Y Thiên, dành trọn sự thù địch. Người này không khỏi khiến Y Thiên cười thầm, cảm thán:
"Ta biết ngươi ghen tị, tiểu tử. Nhưng người ghen tị với ta không chỉ có mình ngươi đâu. Chỉ một Bạch Tư Mi thôi mà ngươi đã đỏ mắt đến vậy rồi. Nếu bây giờ lại thêm Đóa Đóa xuất hiện, ta tin cho dù ngươi có banh cả hai mắt ra nhìn vào cũng không tin nổi ta lại có thể một tay ôm nữ nhân, tay còn lại vẫn có nữ nhân đeo bám."
Y Thiên gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ, thanh âm khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng. Đôi mắt sau lớp mặt nạ không chút dao động, hắn hơi nghiêng đầu, để lộ một phần cổ với những đường gân máu ẩn hiện dưới lớp da tái nhợt.
Cánh tay dị dạng gác hờ lên gối, tỏa ra hơi nóng mờ ảo, đối nghịch hoàn toàn với cái lạnh đang bao trùm lều lớn.
Hồ Kỳ đứng thẳng người dậy, chắp tay cảm tạ. Đồng thời cất tiếng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt, vẻ mặt đầy cảm kích:
"Trước tiên Hồ Kỳ xin đa tạ các vị không ngại đường xá xa xôi, nguy hiểm gian nan mà tề tựu về Cửu U Băng Nguyên cùng với Hồ Đại Thương ta, cùng góp sức hoàn thành mục tiêu sắp tới."
"Nói đi, mục tiêu thực sự là gì, ở đâu, và chúng ta cần làm gì để chạm vào nó. Ta rất hiếu kỳ, rốt cuộc mục tiêu lớn đến mức nào mà Hồ đại thiếu gia đây không tiếc ân nợ mời tất cả lão quái chúng ta về đây? Tính cả ta thì đội hình đã có đến mười ba vị Kim Đan Cảnh." Một vị lão tăng trong số các lão quái lên tiếng, chỉ với một câu này của lão đã hoàn toàn nói lên suy nghĩ của các vị còn lại trong lều.
Thú thật thì bọn họ không phải như Y Thiên được trực tiếp gặp và hỏi rõ toàn bộ sự việc, biết Dị Băng là mục tiêu cuối cùng.
Họ từ đầu đến cuối chỉ nhận được một lá thư chiêu gọi với lời hứa hẹn đầy hấp dẫn, và hơn thế nữa, các lão quái này thân phận không đơn giản. Ân tình đối với một gia chủ tương lai của đại gia tộc ở Sa Đô Đế Quốc như một tấm bùa hộ mệnh.
Thật không có lý do nào để họ từ chối. Càng hơn nữa, lá thư còn cho biết Cửu U Băng Nguyên lần này có biến chuyển rất đặc biệt, thiên tài địa bảo bao la, chứ không còn là chín tầng xoay vòng khô khốc như dáng vẻ thường ngày.
Biết không thể trì hoãn lâu hơn, mà trì hoãn cũng chẳng để làm gì. Lúc này nói ra thì hoàn toàn hợp lý. Tuyết Nhung liền nhìn Hồ Kỳ. Nàng tiến về phía Y Thiên. Theo cái gật đầu của Hồ Kỳ, nàng trải rộng tấm bản đồ da thú.
Ngón tay thanh tú dừng lại ở một thung lũng sâu hoắm, nơi những đường vẽ đỏ rực báo hiệu nguy hiểm. Nàng nhìn Y Thiên, đôi môi mím lại thành một đường thẳng tắp, nhẹ giọng:
"Đây là Cửu U Minh Băng, nơi ẩn sâu chín tầng Hàn Băng được hình thành trong Cửu U. Và đây chính là nơi xuất hiện thứ mà ta đang tìm kiếm, là thứ mà chúng ta cho dù phải bỏ mạng cũng phải lấy về."
"Là gì?" Một lão quái không thể chờ đợi thêm nữa, đập bàn đứng dậy. Sự sục sôi trong huyết quản khiến lão không thể ngồi yên.
Tuyết Nhung khẽ cười, một lời nói nhẹ bỗng nhưng cực kỳ nặng nề vang lên:
"Dị Băng số một - Thần Họa Lưu Ly. Ở đây, nó nở ra từ đóa hoa Băng Liệt lớn nhất của Đồng Thoa Băng Liệt – một thứ mang hình thể cổ thụ to lớn, chỉ xuất hiện khi vạn năm hàn khí ngưng tụ thành một giọt tinh túy. Lần này vừa hay đã đến lúc chín muồi, lại vừa hay Thiên Lôi giáng xuống từng chùm, thúc ép Thần Họa Lưu Ly nở rộ."
Vừa nghe đến Thần Họa Lưu Ly, một số lão quái đã đứng ngồi không yên. Họ chia năm xẻ bảy tụm lại bàn bạc, mỗi người trong đó đều không giống như các môn phái Vân Tiêu Tông hay Băng Tuyệt Cốc.
Họ là tổng hợp các tán tu đến từ nhiều chỗ khác nhau, giao tình phức tạp. Lần này tình thế cấp bách, Hồ Kỳ mới liều mình mời một loạt nhân vật hỗn tạp lại với nhau. Cuối cùng, trong đó cũng chừa lại một đường lui, đó chính là không kẻ nào có thực lực mạnh hơn.
Thêm vào đó là hai huynh đệ sinh đôi Hỏa và Băng, trên tay luôn kề kề Khí Linh. Hai người này luôn đứng trong hàng ngũ của Hồ Đại Thương.
Chắc hẳn họ là chung một phe. Thật không hổ danh là gia tộc thương gia đứng đầu. Hổ phụ sinh hổ tử. Phụ thân của Hồ Kỳ đã gây dựng được một đế chế thương gia như vậy, chẳng trách luận về đầu óc hay thực lực, hắn đều không đơn giản, một mình tính toán đến mức rợn người.
Thấy Tuyết Nhung đã nói xong căn bản, Hồ Kỳ đứng dậy hít một hơi sâu, cất giọng hùng hồn vang vọng khắp lều, thoáng chốc khiến chiến ý của mỗi người tăng lên bội phần:
"Chiến loạn cận kề, Hoàng Đế lâm bệnh nặng, kịch độc thẩm thấu vào tận xương cốt. Cái chết chỉ là đến sớm hay muộn mà thôi. Lý Triệt đã chuẩn bị tất cả để thâu tóm một Xích Viêm Hoàng Triều đang thoi thóp ở Thiên Quỷ Thành. Nhưng mà vào giờ khắc này, Dị Băng lại sản sinh ở chỗ ta, chẳng phải là ý trời sao? Đó không chỉ là muốn Sa Đô Đế Quốc chiến thắng, đó còn là muốn Hồ Kỳ ta đứng đầu Hồ gia."
Hai tay Hồ Kỳ đập mạnh lên bàn, khí chất bỗng chốc tỏa ra hơi nóng muốn tan chảy cả không khí đang đóng băng ở đây, hắn lên giọng lần nữa:
"Thiên ý đã định, nhân mệnh khó tránh. Việc lần này các vị giúp sức cho ta, sự biết ơn của ta đối với các vị đã là lẽ đương nhiên, nhưng thiên cũng mang ơn với các vị. Nợ tiền dễ trả, nợ tình khó quên. Ta biết ơn sâu sắc, chỉ cần các vị đồng lòng dốc hết sức phò trợ ta, chuyến này dù thành công hay thất bại, khi lui về các vị tức khắc sẽ không thiếu chút tài nguyên tu luyện nào. Chỉ cần ta có thể lo được, ta sẽ lo cho các vị. Chiến tranh đến nơi, các vị tán tu không có nơi ẩn náu, Hồ Đại Thương ta sẽ luôn là nhà của các vị."
Hồ Kỳ đưa ánh mắt nhìn sâu vào Tuyết Nhung, rồi lại nhìn qua Y Thiên. Đôi mắt hắn ngày càng rõ ràng hơn. Sau đó, ly rượu nóng trên bàn được hắn nâng lên:
"Tại đây ta xin kính chúc các vị toàn thắng trở về, thiên tài địa bảo như ý muốn. Nâng ly!"
"Nâng ly!" Tất cả đồng loạt nâng ly, chúc mừng chiến thắng trước khi xuất phát, một hơi uống cạn.
Chỉ có Y Thiên là không muốn gỡ mặt nạ, cũng không muốn uống thứ nước nhạt nhẽo này.
Từ nhỏ, cảnh say xỉn không ra hình người từ gia nô đến đồng tộc gia bá đã khiến hắn bài trừ thứ rượu này. Càng là bây giờ, ngay cả một chút gương mặt cũng phải kín.
Thanh Vân, từ nãy đến giờ ánh mắt luôn chú ý không sót một động tác nào của hắn, liền cảm thấy thêm ngứa mắt vào lúc này. Bộc phát tâm trạng khó chịu:
"Không biết Vô Diện đạo hữu đây thực sự không biết uống rượu hay không nể nang Hồ đại thiếu gia, liệu có phải là đạo hữu..." Hắn ngừng lại, khóe môi nhếch lên thêm:
"Không muốn chuyến đi này thắng lợi trở về mà ly rượu nóng đã nguội trên bàn sao?"
Càng nói về sau, hắn càng nhấn nhá thêm, chất giọng ưỡn lẹo đến mức có thể khiến cho người tâm tĩnh cỡ mấy cũng phải giật giật khóe môi.
"Rốt cuộc cái miệng chó này cũng không yên được sao?" Y Thiên trong lòng thầm mắng, đôi mắt không tròng khó nhịn được liền liếc qua.
Bất chợt khiến Thanh Vân rùng mình, tay khẽ đặt lên Thanh Vân Kiếm.