Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 17: Mạc Gia Chưa Tận!
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tất cả thành viên Mạc gia, từ những đứa trẻ thơ dại còn ôm chặt búp bê, đến những người già run rẩy tóc bạc phơ, đều bị áp giải ra. Họ bị xiềng xích, quần áo tả tơi, khuôn mặt hốc hác nhưng không một ai chịu cúi đầu.
Họ xếp thành hàng dài, ánh mắt đầy bi phẫn hướng về phía đài cao. Tiếng khóc nức nở của trẻ thơ, tiếng nấc nghẹn của phụ nữ vang vọng khắp quảng trường, xé nát lòng người nghe.
"Mẹ kiếp, dám làm mà không dám chịu à, khóc lóc cái thứ chó má gì thế này?"
"Ôi chao, nhìn bộ dạng bọn chúng bây giờ. Trước đây còn muốn vào làm thị nữ, giờ nhìn thôi đã thấy ghê tởm."
"May thật, lúc trước suýt nữa đã gả con gái vào Mạc gia rồi..."
"...Đúng là lũ giả nhân giả nghĩa, đến giờ sự thật phơi bày còn không chịu cúi đầu nhận tội, uy phong cái quái gì mà ngẩng cao đầu!"
"Chết tiệt, lúc trước bị đám người sắp chết của Liễu gia ức hiếp, giờ xem chúng nó bị chém thật là sướng quá đi. Ha ha ha."
Tiếng la ó, chửi rủa vang dội từ đám đông, biến sự hân hoan ban nãy thành một cơn giận dữ ghê tởm. Trứng thối, rau củ ôi thiu được ném thẳng vào những người tù, vương vãi khắp nền đất, thậm chí bắn cả vào binh lính. Mùi hôi thối, tanh tưởi hòa lẫn trong không khí, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn, ghê tởm, nơi nhân tính bị chà đạp đến không còn gì.
Mạc Y Thiên nắm chặt tay Linh Nhi, bàn tay hắn nhẹ nhàng đè chiếc áo choàng trùm kín mặt nàng, không để nàng nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng kia. Nghe những tiếng chửi rủa ấy, hắn ôm ngực mình, cảm thấy tim nhói lên từng hồi.
"Chậc, khó chịu quá." Giọng hắn khẽ rên lên đau đớn.
Lồng ngực hắn đau nhói, từng cảm xúc phẫn uất, bất lực, bi thương, căm hờn, tuyệt vọng dâng lên đến giới hạn, rồi vượt qua cả giới hạn.
"Rẹt!" Một tiếng vang lên, hắn cảm thấy khắp người như đông cứng lại. Trong khoảnh khắc ấy, hắn đau nhức, toàn thân như đang vỡ vụn thành ngàn mảnh không ngừng rơi xuống. Hắn cứ ngỡ mình sắp chết, nhưng khi nhìn xuống thân thể, nó vẫn lành lặn. Hắn chợt nhận ra, tiếng "rẹt" đó không phát ra từ cơ thể, mà từ linh hồn, tinh thần bên trong hắn – đó là tiếng xé toạc, tiếng đổ vỡ. Cả linh hồn hắn bị lấp đầy bởi vô vàn cảm xúc khác nhau rồi vỡ vụn ra.
Hắn bật cười, không còn cảm thấy đau đớn nữa mà thay vào đó là một cơn đau nhức thoải mái, râm ran cào xé, nhưng hắn lại thấy thật dễ chịu.
Gương mặt hắn giờ đây đáng sợ đến tột cùng, khuôn mặt trắng bệch ẩn dưới lớp áo choàng đang nở một nụ cười kéo dài đến mang tai, dãi dớt chảy ra ngoài. Hai tay hắn luồn sâu vào trong áo, ra sức cấu xé lưng mình, cảm nhận cảm giác đau rát như một phần thưởng, đồng thời xoa dịu nỗi đau nghẹn ngào trong tinh thần.
Ánh mắt hắn không còn vẻ sợ hãi như trong giấc mơ. Thay vào đó là sự kiên định đến mức điên dại tột cùng. Y Thiên vẫn giữ hai tay cào cấu lưng, mạn sườn mình, vừa ngẩng đầu nhìn thẳng về phía trước. Hắn phải nhìn. Phải khắc sâu khoảnh khắc chết tiệt này vào tận sâu trong tâm trí.
"Mẹ kiếp, thật thoải mái." Hắn khẽ rên lên.
Linh Nhi ẩn sâu trong áo choàng của hắn, dù bị che khuất tầm nhìn bên ngoài, vẫn cảm nhận được không khí bi thương xung quanh. Nàng khẽ thét lên vài tiếng thất thanh, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt bé bỏng.
"Đại ca! Sợ quá! Đại ca..." Hắn ôm chặt nàng vào lòng, tay bịt miệng không cho những tiếng ấy phát ra ngoài. "Không sao đâu, Linh Nhi. Có đại ca ở đây. Có đại ca bảo vệ muội." Giọng hắn run run, mang theo chút điên dại.
Rồi Mạc Lãnh Sơn xuất hiện. Phụ thân hắn. Ông bước đi chậm rãi, tấm lưng còng, tóc bạc phơ, nhưng ánh mắt vẫn sáng quắc, quật cường. Ông lướt nhìn những người đồng cam cộng khổ, nở một nụ cười chua chát, như muốn gửi lời xin lỗi và cảm ơn cuối cùng. Ánh mắt ông dừng lại, như tìm kiếm điều gì đó trong đám đông, rồi thoáng qua một tia thất vọng.
Y Thiên cảm thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt. Trái tim hắn đau thắt từng cơn dữ dội hơn cả ban nãy. Hắn muốn lao đến, muốn gào thét, muốn ôm lấy phụ thân. Nhưng hắn không thể. Lão Dương khẽ đặt tay lên vai hắn, siết nhẹ như một lời nhắc nhở.
Đột nhiên, phụ thân khẽ quay đầu, ánh mắt ông xuyên qua đám đông mờ ảo, hướng thẳng về phía Mạc Y Thiên đang ẩn mình. Đôi mắt ông đỏ hoe, chất chứa sự bất lực và nỗi đau tột cùng, nhưng lại nhẹ nhàng lắc đầu như muốn nói: "Đừng động đậy, hãy ẩn mình".
Phụ thân hắn khẽ khựng lại, rồi dùng chút sức lực cuối cùng, mấp máy môi. Giọng ông yếu ớt, lẫn vào tiếng gió rít và tiếng bước chân nặng nề, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong tâm trí Mạc Y Thiên, từng chữ một như khắc sâu vào linh hồn hắn, bất chấp tiếng ồn ào xung quanh: "Thiên nhi, hãy chăm sóc cho muội muội của con... Gia tộc chúng ta bị oan... hãy sống tốt, đừng nghĩ đến việc trả thù... Phụ thân... không giận đâu."
Tiếng lưỡi đao sắc lạnh xé gió, những tiếng "phập" ghê rợn vang lên. Máu tươi bắn tung tóe lên không trung, rồi nhuộm đỏ cả nền đất. Tiếng xương thịt bị chặt đứt rợn người. Những cái đầu lăn lóc trên mặt đất, ánh mắt vẫn còn mở to đầy căm phẫn, có cả ánh mắt ngây thơ của những đứa trẻ, ánh mắt hoảng loạn của phụ nữ.
Ánh mắt phụ thân vẫn hướng về phía hắn, như muốn nói thêm điều gì đó nhưng không thành tiếng. Giọt nước mắt từ đâu chảy ra, làm mờ đi mọi thứ. Toàn bộ Mạc gia, từ trẻ nhỏ đến người già, đều đầu rơi máu chảy, thây nằm chồng chất.
Giữa nỗi đau và sự tuyệt vọng tột cùng, một luồng linh khí cuồn cuộn trào dâng trong Linh Hải của Y Thiên. Nó không phải là dòng chảy nhẹ nhàng khi tu luyện, mà là một cơn sóng thần dữ dội, một ngọn lửa bùng cháy, thiêu rụi mọi thứ trên đường đi. Nỗi đau, sự phẫn uất, sự căm hận, tình thân, những cảm xúc vui vẻ trong ký ức chạy ngổn ngang qua tâm trí hắn. Tất cả hóa thành năng lượng, bùng nổ trong cơ thể hắn.
Lúc này, Y Thiên bỗng chốc bừng tỉnh. Một tia sáng lóe lên trong đầu hắn, như sấm sét xé tan màn đêm u tối. Hắn đã hiểu sai về Vô Tình Đạo Pháp.
"Thì ra là vậy. Ha ha, thì ra là vậy… ra là vậy. Ha ha ha!" Không gian xung quanh bỗng tối sầm lại, dường như ánh sáng chỉ chiếu rọi vào mình hắn. Hắn điên dại, cười những nụ cười hoang dã mà chỉ mình hắn nghe thấy. Mọi người xung quanh như dừng lại, như thể hắn đang mắc kẹt trong một khoảng thời gian không trôi.
Đến bây giờ, ngay lúc này, mọi phòng tuyến cảm xúc của hắn như đê vỡ bởi dòng lũ dâng trào, hắn mới nhận ra điều quan trọng nhất trong Vô Tình Đạo Pháp.
Vô tình không tự nhiên mà có. Con người không phải vì không có thất tình mà vô tình, mà chính vì có Thất Tình nên mới Vô Tình. Người càng có tình, khi trở nên vô tình sẽ càng là vô tình triệt để; người vốn vô tình thì sẽ mãi mắc kẹt trong lồng, khó khơi dậy được thất tình.
"Hữu Tình Sinh Vô Tình, Vô Tình Bất Hữu Tình!" Hắn tự nhủ, tâm trí như được khai sáng. Tất cả Thất Tình của hắn đã đạt đến giới hạn, rồi vượt qua cả giới hạn. Chính nhờ sự đau đớn tột cùng lúc này, những niềm vui trước đó, sự căm thù hay bất cứ việc nào đã từng diễn ra trong cuộc đời hắn, đã giúp hắn chân chính nhập môn Vô Tình Đạo Pháp.
Linh Hải của hắn cuộn xoáy như một cơn lốc, tự động mở rộng, không ngừng hấp thụ linh khí xung quanh. Tấm tiên thể trong túi gấm tự phát sáng, linh khí từ đó tuôn trào như thác lũ, hòa vào dòng linh lực đang nổi loạn trong cơ thể hắn. Hắn không cần Khí Linh, không cần chỉ dẫn, tất cả diễn ra một cách bản năng, như một sự thức tỉnh đột ngột. Hiệu quả của Vô Tình Đạo Pháp trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết khi tu vi của hắn tăng tiến cực nhanh, từ vô lực đột phá liên tiếp, đạt đến Luyện Khí Cảnh tam tầng chỉ trong khoảnh khắc đó.
Y Thiên siết chặt nắm đấm, bàn tay hắn đã bị nắm chặt đến mức nát bấy từ lâu, máu tươi từ kẽ tay rỉ ra, hòa vào hơi ấm cơ thể. Hắn nhanh chóng lấy ra một mảnh giấy nhỏ từ trong vạt áo, dùng chính máu mình viết lên những dòng chữ vội vã, nhưng đầy bi phẫn và quyết tâm. Đó là những lời từ biệt, những lời thề nguyện khắc sâu tận tâm can hắn, gửi gắm cho một người mà hắn không muốn liên lụy.
Y Thiên ngã quỵ xuống, ôm lấy lồng ngực đang đau quặn. Linh Nhi hoảng sợ, đôi mắt ngấn nước, khuôn mặt trắng bệch. Lão Dương vội vàng đỡ lấy hắn, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ. Lão không ngờ Y Thiên lại có thể đột phá ngay giữa khoảnh khắc sinh tử này. "Đây là... đột phá?" Lão thì thầm, không dám tin vào mắt mình, bởi vì Y Thiên đang thể hiện một điều không tưởng.
Lợi dụng sự hỗn loạn và xao nhãng của đám đông sau màn hành quyết, Lão Dương nhanh chóng kéo Y Thiên và Linh Nhi rời khỏi quảng trường. Bước chân lão thoăn thoắt, đưa họ ẩn vào một con hẻm nhỏ tối tăm, nơi bóng tối che phủ mọi thứ.
Y Thiên dù vẫn còn choáng váng vì sự đột phá bất ngờ, nhưng ý chí của hắn đã trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn khắc sâu hình ảnh đó vào tâm trí, biến nỗi đau thành sức mạnh.
Hắn khẽ nhích người, cố gắng luồn lách qua đám đông để đi nhanh nhất. Trong lúc di chuyển, hắn cố tình vấp nhẹ vào một người đang đứng gần đó, đồng thời khẽ luồn tay, một động tác lén lút và điêu luyện. "Xin lỗi," hắn khẽ nói, vội vàng cúi đầu. "Không sao," một giọng nói trong trẻo vang lên, nghe rất quen tai. Đó là Bạch Tư Mi. Ánh mắt nàng lướt qua hắn một cách vội vã, thoáng qua một vẻ nghi hoặc. Nàng cảm nhận được một bóng hình quen thuộc, một khí tức quen thuộc nhưng lại không thể chắc chắn. Nàng khẽ chau mày, cố gắng lục lọi trong trí nhớ.
Trong khoảnh khắc ấy, mảnh giấy nhỏ thấm máu từ tay hắn đã được truyền qua tay nàng một cách khéo léo. Y Thiên không hề ngoảnh lại, hắn đã nhanh chóng hòa vào đám đông, kéo Linh Nhi đi thật nhanh.
Nàng cúi xuống, nhặt mảnh giấy lên. Vừa chạm vào, nàng cảm nhận được một luồng khí tức ấm áp và mùi máu tươi nhàn nhạt. Nàng mở ra, đôi mắt nàng mở to khi nhìn thấy những hàng chữ quen thuộc, được viết bằng tinh huyết. "Đó là chữ viết của Y Thiên, lúc nãy... là chàng?" Nàng run run đọc từng dòng.
Mây đen vần vũ, phủ Mạc Môn,
Cảnh thảm đau lòng, lệ chứa chan.
Gia tộc ngàn năm chìm vực thẳm,
Máu đào chảy, hận cháy ngút ngàn.
Ta đành gào thét, nát tâm can,
"Ngụy linh căn" nhục, máu chẳng màng.
Hận mình vô lực, thân phế vật,
Đành trơ mắt nhìn, lệ cuốn hàng.
Hoả Phượng Hoàn vẫn ở trong tay,
Lấp lánh sương buồn, chua xót thay.
Lời thề non hẹn, giờ chôn vùi,
Bất lực hóa thành, lửa hờn lay.
Muội muội thơ dại, nép bên vai,
Lệ rơi thánh thót, xót phận ai?
Quay đầu nhìn lại Mạc phủ lạnh,
Thù hận ngập trời, ai thấu bài?
Lý Triệt tà tâm, cười khẩy lạnh,
Máu xương chất đống, nhục ngút xanh.
Tuyệt hận này không đội trời chung,
Thề sẽ một ngày, máu nợ thanh!
Trong căn nhà gỗ, chốn rừng sâu,
Nỗi căm ngấm vào, khắc thật lâu.
Bóng tối che mờ bao tủi nhục,
Linh Hồn Bất Tử, hẹn ngày sau.
Đôi mắt Bạch Tư Mi đỏ hoe, nàng siết chặt mảnh giấy. Nàng hiểu được hai ý nghĩa sâu xa trong bài thơ. Thứ nhất, hắn đang báo bình an cho nàng, rằng hắn vẫn còn sống. Thứ hai, và cũng là điều khiến lòng nàng đau nhói, là lòng hắn giờ đây chỉ tràn ngập hận thù, có lẽ không còn chỗ cho những lời thề non hẹn biển. Nàng biết, con đường hắn chọn sẽ đầy gian nan, và nàng không thể ở bên hắn lúc này.
Nhưng Bạch Tư Mi không hề nản lòng. Nàng tin hắn. Nàng tin vào con người kiên cường ấy. Ánh mắt nàng ánh lên sự quyết tâm. "Y Thiên... Thiếp tin chàng sẽ làm được. Sẽ làm nên thành tựu lớn." Nàng thì thầm, ôm chặt mảnh giấy vào lòng. "Thiếp sẽ giữ danh tiết, chờ chàng trở về. Sẽ chờ chàng về cưới thiếp." Lời thề của nàng không vang vọng, nhưng kiên định như đá tảng.
Y Thiên quay đầu nhìn lại. Bóng lưng phụ thân hắn vẫn ở đó, giữa những cái đầu người lăn lóc, giữa biển máu và sự tuyệt vọng. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má hắn. "Phụ thân... con đã thấy rồi. Nỗi nhục này... con sẽ ghi nhớ."
Vào lúc cuối, hắn nhìn thấy ánh mắt của phụ thân, nhìn thấy những lời ông nói mấp máy. Hắn hiểu rằng ông đưa Mạc gia cổ pháp cho hắn, đưa tiên thể cho hắn không phải là dồn hết vốn liếng vào hắn. Hắn nhận ra rồi, Mạc Lãnh Sơn nói đừng báo thù là thật, nhưng nói yêu thương hắn rất nhiều là giả, là giả đó. Ông làm thế để hắn biết khó mà lui, ở trong cố trạch của Mạc gia mà chờ Linh Nhi trưởng thành, chờ những con cháu sau này mang dòng máu của ông – dòng máu của một thừa tướng – thì những gì ông đưa hắn lúc này sẽ được hắn truyền cho người kế nghiệp Mạc gia, người có đủ khả năng để trả thù cho Mạc gia. Còn đối với hắn, ông không hề đặt một chút hy vọng nào. Nhưng thế mới tốt, càng không gửi gắm hy vọng cho hắn, hắn càng có quyết tâm mạnh mẽ để chứng minh cho ông thấy hắn sẽ làm được. Điều đầu tiên là hắn đã ở Luyện Khí Kỳ Tam Tầng, một điều vô lý đến cực điểm hắn còn làm được, thì chuyện báo thù hắn còn sợ sao?
"Phụ thân, con biết người không tin con. Nhưng không sao cả, con chỉ cần chứng minh cho người thấy là được. Dù gì con cũng không đáng tin."
Hắn nhếch môi cười khẩy, siết chặt tay Linh Nhi, bước chân càng thêm kiên định. Sa Đô Đế Quốc vẫn chìm trong bóng tối của sự tàn khốc, nhưng trong lòng Y Thiên, một ngọn lửa thù hận đã bùng cháy, rực rỡ hơn bao giờ hết.
Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn không còn sợ hãi. Hắn sẽ sống, sẽ mạnh lên, sẽ trở thành người có thể bảo vệ những người hắn yêu thương, và một ngày nào đó, sẽ khiến những kẻ đã gây ra nỗi đau này phải trả giá.
"Chậc, chậc. Lý Triệt ngươi, mẹ kiếp. Đã dây vào kẻ không nên dây rồi. Ha ha ha!" Tiếng cười điên loạn của Y Thiên vang vọng trong đầu hắn, hắn cảm thấy mình điên rồi, thật sự điên rồi. Cái đầu đọc sách của hắn từ lúc thấy Mạc gia bước lên pháp trường đã không thể suy nghĩ được nữa.
"Rối quá, thật muốn lấy não ra quá." Hắn âm thầm càu nhàu, tay khẽ siết chặt tay Linh Nhi hơn, khiến nàng vì đau mà khẽ rên lên vài tiếng.
"A! Đau, đại ca!"
"Á, đại ca xin lỗi, tại huynh thấy trong người không khỏe lắm, muốn nắm chặt muội một chút, có lẽ sẽ đỡ."
Hắn xoay đầu qua, nở một nụ cười điên loạn nhìn Linh Nhi. Trong bóng tối của chiếc xe ngựa, cô bé không thấy rõ gương mặt hắn. Nàng chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng. "Hừ! Lần này muội tha lỗi cho huynh đó!"