Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 31: Chạy Trốn Để Làm Gì?
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Đồ ngốc." Nàng khẽ lẩm bẩm, khóe môi nở một nụ cười.
"Ngươi nghĩ mình có thể thoát khỏi tay ta sao?"
Nàng không hề di chuyển, chỉ giơ một ngón tay lên. Một luồng khí độc bắn ra từ ngón tay nàng, tựa như một tia chớp tím sẫm. Y Thiên cố gắng né tránh, nhưng luồng khí đó quá nhanh. Nó lướt qua vai hắn, một cơn đau buốt thấu xương lập tức ập đến.
Hắn không dám nhìn lại, chỉ biết tiếp tục chạy.
"Ngươi càng chạy, ta càng thích." Giọng nói của nàng vang vọng trong tâm trí hắn, đầy vẻ ngạo mạn.
"Ngươi hãy cứ chạy đi, ta rất thích nhìn con mồi của ta vùng vẫy trong tuyệt vọng. Ta thích nhìn sự sợ hãi trong đôi mắt ngươi, sự sợ hãi, sự tuyệt vọng còn hơn cả tuyệt vọng ấy. Thật khiến người ta say mê đến chết đi được."
Những lời nói này của nàng không lọt tai Y Thiên một chút nào. Hắn không còn quan tâm đến điều gì khác ngoài một mục tiêu duy nhất: sống sót. Hắn chạy, chạy nhanh nhất có thể. Hắn dùng tất cả sức lực, tất cả sự sống, tất cả những gì hắn có, chỉ để tiếp tục chạy.
"Chạy đi! Hãy chạy nữa đi. Haha!"
Phía sau lưng, hắn nghe thấy một tiếng cười trong trẻo, đầy ngạo mạn. Đó không phải tiếng cười của kẻ săn đuổi, mà là tiếng cười cợt của một vị thần đang đùa giỡn với một con côn trùng bé nhỏ.
Đột nhiên, một tiếng "soạt" nhỏ vang lên sau lưng hắn, một luồng gió mạnh lướt qua, mang theo làn khí độc chết người. Hắn né tránh kịp thời, nhưng một giọt chất lỏng tím sẫm rơi trúng vách đá, tạo ra tiếng xèo xèo ghê rợn. Nó ăn mòn lớp đá cứng một cách dễ dàng, để lại một vết lõm sâu hoắm. Đó chính là nọc độc kinh hoàng, thủ đoạn nổi tiếng của Ngân Xà Tí Hống.
"Thân pháp không tồi, khá nhanh nhẹn đấy! Lại còn né được cả chiêu này của ta. Ngươi quả thực đã rất cố gắng rồi. Mau quay lại đi trước khi quá muộn, nếu không, đến một cái chết thống khoái ngươi cũng không có được đâu."
Một tiếng rít kinh hoàng vang lên, một luồng sóng âm vô hình đánh thẳng vào Y Thiên, khiến hắn cảm thấy đầu óc choáng váng, dòng linh lực trong cơ thể như muốn tan rã. Hắn loạng choạng, suýt ngã quỵ, nhưng may mắn thay đã kịp lấy lại thăng bằng.
Hắn không cần biết, Ngân Xà Tí Hống có thực sự đang chơi đùa với hắn hay không, nhưng có vẻ như nàng đang không muốn giết hắn ngay lập tức, mà muốn tận hưởng sự sợ hãi và tuyệt vọng của hắn. Hắn chỉ cần biết mình không thể dừng lại.
Nàng lại tiếp tục tấn công. Một làn khói độc đặc quánh như một con rắn khổng lồ, lao nhanh tới cuốn lấy Y Thiên. Hắn né tránh một cách khó khăn, nhưng một phần của làn khói đã chạm vào tay hắn. Da thịt hắn lập tức nóng ran, một cảm giác đau buốt thấu xương lan khắp cơ thể. Hắn biết, nếu làn khói đó bao trùm lấy hắn, hắn sẽ chết ngay lập tức.
"Cái gì? Tên nhân loại đó có thể chịu được làn khói độc này sao? Đáng lẽ ra hắn phải choáng váng ngã xuống vì dính độc rồi chứ?"
Hắn dồn tất cả sức lực, chạy nhanh hơn, nhanh hơn nữa. Hắn lao về phía con đường cũ, nơi những tảng đá đã sụp đổ. Hắn biết, đó là hy vọng duy nhất của mình.
Phía sau lưng, hắn vẫn nghe thấy tiếng cười trong trẻo, đầy ngạo mạn của Ngân Xà Tí Hống, như một lời nhắc nhở rằng cuộc chạy trốn của hắn chỉ là một trò chơi mà nàng đã sắp đặt sẵn. Hắn cảm thấy mình như một con chuột đang chạy trốn trong mê cung, còn kẻ săn mồi thì cứ thong dong ở đó chờ đợi.
"Hả?! Hắn vậy mà lại chạy thoát được sao? Chết rồi! Định chơi trò lạt mềm buộc chặt với hắn, giờ thì hắn lại cứ thế mà thoát! Làm sao bây giờ? Mà... tại sao tên nhân loại đó lại vượt qua được làn khói độc của mình? Mình đã luyện nó qua hàng trăm năm rồi cơ mà?"
Nàng hoảng hốt cả lên, vô số suy nghĩ cứ liên tục vây lấy tâm trí rối bời.
"Quay lại!" Nàng gầm lên, giọng nói đầy tức giận.
"Ngươi không được chạy!" Nàng hét toáng lên, giọng nói mang theo uy lực cực lớn, lớn đến nỗi làm tai Y Thiên chảy máu ròng ròng.
Thế nhưng Y Thiên vẫn không nghe thấy gì.
Hắn chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, tiếng máu chảy ù ù trong tai. Hắn chạy, chạy, chạy. Hắn chạy về phía con đường cũ, nơi những tảng đá đã sụp đổ. Hắn biết, đó là hy vọng duy nhất của hắn.
"Nhanh lên, nhanh nữa lên, chạy đi, chạy nhanh lên đi đôi chân của ta!"
Y Thiên dốc toàn bộ sức lực, bỏ lại mọi thứ phía sau, điên cuồng lao về phía trước. Mọi hành động của hắn chỉ có một mục đích duy nhất: sống sót.
Phổi hắn như muốn nổ tung, cơ bắp đau nhức, tim đập thình thịch như trống bỏi. Hắn cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng le lói từ phía trước. Đó không phải ánh sáng mặt trời, mà là ánh sáng của hy vọng, phát ra từ nơi những tảng đá khổng lồ đã chặn lối đi.
"Chết tiệt! Tới rồi, chém hết đống đá này rồi trốn thôi! Nếu không mụ rắn đuổi tới thì phiền phức lớn!"
Hắn lao tới, không chút do dự. Hắn rút Thiên Bình Kiếm, lưỡi kiếm sáng lóa, bắt đầu chém vào lớp đá dày.
Từng nhát kiếm dồn dập, mạnh mẽ, nhưng chỉ để lại những tia lửa và vài vết xước nhỏ trên bề mặt đá. Lớp đá quá dày, quá cứng.
Hắn chém mãi, chém mãi, nhưng vô vọng. Mồ hôi nhỏ xuống, hòa lẫn bụi đá và máu, hắn cảm nhận một cảm giác tuyệt vọng dâng trào trong lồng ngực.
Hắn biết, hắn sẽ không thể thoát ra kịp, hắn dần chấp nhận sự tuyệt vọng này. Tiếng cười của Ngân Xà Tí Hống vẫn vang vọng trong đầu hắn, như một lời nhắc nhở rằng cuộc chạy trốn của hắn đã kết thúc.
"Ngươi nghĩ mình có thể thoát khỏi ta sao?" Giọng nói của nàng vang lên, đầy vẻ chế giễu.
"Nực cười."
Y Thiên cắn răng, dồn tất cả sức lực vào cánh tay. Hắn không thể bỏ cuộc, không thể chết ở đây.
Hắn hét lên một tiếng, vung kiếm một cách điên cuồng, tựa như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Nhưng vô vọng.
Những tảng đá không hề dịch chuyển, hắn cảm thấy mình như một con kiến nhỏ đang cố gắng di chuyển một ngọn núi.
Đang lúc hoảng loạn tột độ, hắn quay đầu lại.
"Mẹ kiếp! Xem ra phải liều một trận với ả rồi. Đằng nào chẳng phải chết!" Hắn thầm kinh hoàng nghĩ.
"Phụ thân ơi! Con tới đây!" Hắn gào toáng lên.
Siết chặt thanh Thiên Bình Kiếm trong tay, hắn quay đầu lại định tung ra một chiêu tất sát. Bất ngờ thay, hắn không còn cảm nhận được sự hiện diện của Ngân Xà Tí Hống nữa.
Tiếng cười, tiếng gầm, tiếng thì thầm, tất cả đều biến mất. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm không gian. Tim hắn đập mạnh, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Hắn bất ngờ phát hiện ra nàng vậy mà lại không đuổi theo mình. Nàng không hề có ý định giết hắn ngay từ đầu, nàng chỉ muốn chơi đùa.
Y Thiên đứng đó, không thể cử động. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không trống rỗng. Một sự thật phũ phàng, tàn nhẫn và cay đắng dâng trào trong lòng. Hắn nhận ra rằng, mình đã thua cuộc chiến này một cách toàn diện.
Hắn đã phải chạy trốn chỉ để sống sót, nhưng ngay cả việc đó cũng không được kẻ thù coi trọng. Hắn chỉ là một con kiến nhỏ bé mà thôi. Một con kiến đáng thương, đang cố gắng thoát khỏi một trò chơi mà nó không thể thắng.
Mọi thứ hắn từng tin tưởng, mọi thứ hắn từng tự hào, giờ đây tan vỡ. Hắn đã bị Ngân Xà Tí Hống chơi đùa, bị sỉ nhục, bị lăng mạ. Và nàng không thèm đuổi theo hắn, vì nàng không coi hắn là một mối đe dọa, có lẽ giờ nàng đang rảo bước đi theo sự sợ hãi của hắn mà đến giết rồi.
Sự ngạo mạn của nàng giờ đây được thể hiện rõ ràng qua hành động, một sự ngạo mạn tột cùng, một sự khinh bỉ tuyệt đối. Hắn đứng đó, trong sự im lặng đáng sợ, với một cảm giác tuyệt vọng và bất lực chưa từng có.
Hắn co ro thân mình vào một góc, chờ đợi cái chết đến. Mọi dũng khí, tự tin của hắn hoàn toàn bị nữ nhân đuôi rắn đó nuốt chửng.
"Linh Nhi... Đại ca yêu muội lắm, nhớ muội lắm. Làm ơn, cho ta gặp muội lần cuối được không? Được ở trong vòng tay muội, ta nguyện mãi mãi ngủ say trong đó, nhẹ nhàng như hơi thở mùa xuân. Những giấc ngủ đó, quý giá biết bao... muội có biết không? Xin lỗi muội, Y Thiên ca ca của muội đã không thể trở về, không còn có thể mua bánh dứa, bánh hoa cúc cho muội nữa rồi. Đại ca cũng hơi tò mò, hơn nửa năm rồi, muội ở bên ngoài có sống tốt không, có lớn hơn chút nào chưa, có còn nhớ đến Y Thiên ca ca này không? Hay đã theo nam tử đẹp trai nào đó mà quên mất người đại ca này của muội rồi. Nam tử mà muội chọn, ta thật sự ghen tị với hắn. Thật lòng đó!"
Hắn nhắm mắt, từng giọt nước mắt khẽ rơi, chờ đợi cái chết đang đến gần. Trong đầu hắn giờ đây toàn là hình ảnh Linh Nhi, hắn muốn mơ về nàng lần cuối, trước khi thân thể này hóa thành tro bụi.
Ong... ong... ong...
Viên Bạch Linh Ngọc đột nhiên phát sáng dữ dội từ trong vạt áo hắn, nó đang phản ứng một cách mạnh mẽ. Từng dòng khí mang theo ánh sáng tươi rói không ngừng tiến vào đầu óc đang mê muội của hắn.
Bỗng chốc, đầu óc hắn trở nên minh mẫn lạ thường, hắn bình tĩnh lại. Hình ảnh Linh Nhi cũng biến mất theo. Hắn mở mắt ra, thả lỏng tay chân rồi bắt đầu điều hòa nhịp thở, xâu chuỗi lại tất cả mọi thứ.
"Tại sao mụ rắn kia không đuổi theo ta?" Một câu hỏi chí mạng bất ngờ bật ra trong đầu hắn.
Hắn nhớ lại lúc mình vào đây. Nếu nàng thực sự mạnh và cần một con mồi để vờn đến vậy, thì nàng có cần thiết phải thiết kế một cái bẫy mà không nhốt người ở bên trong, mà lại nhốt người ở bên ngoài không cho vào không?
"Chờ một chút đã, ả thật sự mạnh. Điều đó rất đúng. Nhưng tại sao ả không dùng áp chế tu vi để kéo ta lại sau khi ta chạy ra ngoài? Nếu ả muốn vờn ta thì điều đó hoàn toàn hợp lý, nhưng đã vờn ta rồi thì tại sao lại không đi ra ngoài?"
"Giờ nhớ lại mới thấy mâu thuẫn. Ả đã không di chuyển từ lúc ta bắt đầu chạy ra khỏi đó một cự ly ngắn rồi. Vậy thì có thể suy ra, ả không phải không muốn di chuyển, mà là không thể!" Mặt Y Thiên đỏ bừng vì tức giận.
"Cả cái áp chế tu vi đó nữa. Lúc đó vì quá hoảng sợ nên ta lại quên để ý một điều. Nó không hề bị ả phất tay một cái mà mất đi. Từ khi nó đè lên người ta, nó đã yếu dần theo thời gian rồi. Ta đã có thể đứng dậy từ lâu nhưng vì đôi chân còn run rẩy mà thôi. Ả phất tay đúng lúc nó yếu gần như nhất, để nó hoàn toàn biến mất!"
Y Thiên cắn móng tay, đầu óc căng cứng vì suy nghĩ.
"Ả không hề đuổi theo, và sức mạnh ả giảm dần. Chứ làm gì có chuyện một kẻ có tu vi đoán chừng là trên cả Nguyên Anh Cảnh Trung Kỳ lại phóng chiêu nào cũng để Luyện Khí Kỳ né hết được. Từ từ, lúc cuối ta nhớ ả có nói cái gì đó đại loại như quay lại, rồi cả không được chạy nữa. Vậy thì xâu chuỗi lại tất cả."
Y Thiên mừng rỡ đứng dậy.
"Tức là đáp án chỉ có một mà thôi. Giả thuyết mà ta lúc đó tự tin nghĩ ra đã đúng được một nửa. Ả thực sự sợ ta, chỉ là không phải sợ ta mạnh hơn mà thôi. Ả sợ ta phát hiện ra một bí mật của ả. Ả đang bị thương và bị cấm chế, không thể ra ngoài!"
"Mẹ kiếp, vậy mà ta lại dính bẫy của ả sao. Kế "tư duy ngược" này của ả, thực sự rất hay. Ngươi tính rằng ông đây bị vài trò vặt của ngươi dọa sợ mà tự dâng mình lên chết ư?"
"Tiếc thay, mẹ kiếp, ngươi chỉ là một con rắn nhỏ thôi à. Ngươi đã tính sai một điều, ta không thể bị dọa chết đâu. Trừ phi ngươi giết ta, chứ không có chuyện ta chấp nhận nô dịch cho ngươi. Hahaha! Ngày tàn của ngươi đến rồi." Y Thiên cười toe toét cả lên, hắn vừa mừng vì thoát chết, vừa tức giận vì dính kế. Tuy nhiên quan trọng hơn cả, một câu hỏi vừa lóe lên trong đầu hắn.
"Yêu hạch ngũ phẩm của một yêu thú ngũ cấp đỉnh cao như Ngân Xà Tí Hống đã hóa hình, có mùi vị và sức mạnh ra sao nhỉ? Liệu ta có hấp thụ nổi không đây? Thôi, cứ thử là biết, có khi lại đột phá Trúc Cơ thì sao?"
Hắn siết chặt thanh Thiên Bình Kiếm trong tay, từng bước mạnh mẽ quay trở lại nơi nàng tọa lạc.
"Quả nhiên ngươi nói đúng, ta không thể thắng được khi cứ nghĩ mình thua. Như thế thì ta đã thua trước khi bắt đầu rồi. Vậy thì cho ta xin phép thắng trước nhé, bởi vì đầu óc ta lúc này đã nghĩ đến yêu hạch trong người ngươi rồi! Cả tinh thể linh hồn nữa, thật là đã quá đã!" Y Thiên càng nghĩ, miệng càng cười không khép nổi.