Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Nuốt Yêu Hạch, Thôn Phệ Yêu Thú
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cơn đau do nuốt yêu hạch lần đầu đã đủ khiến hắn nôn thốc nôn tháo. Lần này, nỗi đau còn nhân lên gấp bội.
Toàn thân hắn run rẩy, một cơn đau nhức nhối xé toạc mọi giác quan. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Hắn ném viên yêu hạch vào miệng, nuốt xuống, rồi gầm lên một tiếng đầy đau đớn.
Cơn đau buốt từ viên yêu hạch thứ hai lan khắp cơ thể, nhưng Y Thiên vẫn cắn răng chịu đựng.
Đôi mắt hắn mở to, rực lên ngọn lửa điên cuồng, không phải vì tức giận, mà là của ý chí sinh tồn, của khao khát chiến thắng.
“Cứ cố mà giết ta đi, tiểu súc sinh! Nếu không, kẻ chết chắc chắn sẽ là ngươi!” Hắn cười điên dại, ánh mắt vừa điên cuồng vừa phẫn nộ.
Hắn lại lao lên, sẵn sàng cho một trận chiến sinh tử. Hỏa Sư Thú, con quái vật vốn quen áp đảo kẻ thù, không ngờ rằng con người nhỏ bé trước mặt lại có thể chịu đựng được cú đánh kinh hoàng của nó.
Nó cảm thấy bị sỉ nhục tột độ. Nó gầm lên, tiếng gầm vang vọng khắp khu rừng, như một lời tuyên bố rằng nó sẽ kết thúc trận chiến này.
Hỏa Sư Thú cũng hiểu rõ ý nghĩa lời Y Thiên nói, và nó cũng biết mình không thể duy trì trạng thái này mãi được, toàn thân nó đã bắt đầu run rẩy vì mệt mỏi rã rời.
Nó dồn toàn bộ sức mạnh vào đòn tấn công cuối cùng. Ngọn lửa trên thân nó trở nên nóng hơn bao giờ hết, tỏa ra những luồng hơi nóng có thể nung chảy cả đá.
Hỏa diễm từ đỉnh đầu nó bắn ra, bao phủ toàn bộ cơ thể, biến nó thành một viên đạn lửa khổng lồ, một khối năng lượng tinh túy của lửa và sức mạnh.
Đó chính là chiêu thức mạnh nhất của nó.
"Hỏa Bạo Thiên Sư!"
Toàn thân nó biến thành một khối lửa khổng lồ, sức nóng thiêu rụi mọi thứ. Không khí xung quanh như bị hút cạn, tạo thành một vùng chân không bao bọc lấy nó. Gió ngừng thổi, tiếng chim hót tắt lịm. Chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến rợn người, trước khi một cơn bão lửa thực sự bùng nổ.
Y Thiên đứng đó, đôi chân cắm sâu vào lớp đất mềm, cơ thể căng cứng như một sợi dây đàn. Hắn dùng tất cả linh lực để cường hóa toàn thân và Thiên Bình Kiếm, chuẩn bị cho đòn tiếp theo, đồng thời lập tức lao nhanh rút ngắn khoảng cách với Hỏa Sư Thú.
Hắn vừa chạy hết sức bình sinh vừa nhìn luồng năng lượng khổng lồ đang lao đến. Hắn biết, đây chính là cơ hội duy nhất của mình.
Một lần nữa, hắn lại thò tay vào túi áo, lấy ra viên yêu hạch nhất phẩm cuối cùng, viên thứ ba. Hắn không chút chần chừ, nuốt xuống. Cơn đau dữ dội gấp ba lần trước bao trùm lấy hắn, nhưng hắn không rên rỉ, không gục ngã.
Hắn dùng toàn bộ linh lực còn sót lại của mình, cùng với linh khí từ viên yêu hạch cuối cùng đang không ngừng chuyển hóa và chảy vào linh hải, để tạo ra một đòn tấn công kết hợp cuối cùng, liều mạng với Hỏa Sư Thú.
"Nhị Kiếm Khai Thiên Địa!"
Y Thiên hét lên, giọng nói lạc đi vì đau đớn, nhưng đầy cuồng loạn. Ngay lập tức, hai thanh kiếm khí vô hình xuất hiện, bao bọc lấy hắn.
Hai thanh kiếm khí "Nhị Kiếm Khai Thiên Địa" tỏa ra ánh sáng trắng bạc, tạo thành một lớp lá chắn vững chắc. Hắn vắt kiếm vào sau lưng, vừa chạy vừa kết ấn. Kết xong ấn quyết, hắn rút thanh Thiên Bình Kiếm ra, cắm xuống nền đất và kéo lê nó đi theo mình.
"Thiên Địa Âm Dương Đạo!"
Từ trong lòng đất, nhiều dòng khí với màu sắc khác nhau lập tức theo dọc thân kiếm truyền lên, bao lấy toàn thân Y Thiên. Hắn đưa kiếm lên, hô to:
"Nhất Kiếm Phá Vạn Giới!"
Cùng lúc đó, Y Thiên dồn tất cả linh lực còn lại vào Thiên Bình Kiếm, một đường kiếm khí cực kỳ uy lực và mạnh mẽ phóng nhanh như chớp về phía trước. Không chờ nó chạm vào Hỏa Bạo Thiên Sư, Y Thiên nhanh chóng kết xong ấn quyết, tiếp tục hô to:
"Âm Dương Hợp Thể!"
Luồng khí âm dương bao bọc Y Thiên như có sinh mệnh, liên tục dao động, phóng tới hai thanh kiếm khí tấn công và phòng thủ. Cùng lúc đó, chúng bay đến bao bọc lấy đường kiếm khí vừa chém ra, kéo tất cả lại cùng nhau, hợp thể thành một đường kiếm mang hai màu trắng đen huyền bí.
Thấy đã đến lúc, Y Thiên gầm lên một tiếng lớn, ánh mắt hắn, với tròng đen phát sáng chói lòa từ đồng tử xanh dương, phóng ra một nguồn năng lượng kỳ lạ, rồi kéo chúng lại trước mặt. Y Thiên đứng lại, cắm kiếm xuống đất, đôi bàn tay rỉ máu của hắn nắm lấy đường kiếm khí đó.
Gương mặt hắn nhăn nhó cực độ vì đau đớn từ đường kiếm khí đen trắng ấy truyền tới. Hắn mở to miệng, gầm thét một tiếng như sấm rền vang trời:
"Âm Dương Lưỡng Đoạn!"
"Trảm!"
Y Thiên dùng tất cả sức lực bình sinh, ném đường kiếm khí đó về phía Hỏa Bạo Thiên Sư đang ở ngay trước mắt.
OÀNH OÀNH OÀNH!
Tiếng nổ rầm trời phát ra từ đường kiếm khí đó, nó không chỉ là một đòn tấn công, mà là sự bùng nổ của sức mạnh, là một đường kiếm có thể xuyên thủng không gian. Nó lao thẳng về phía Hỏa Bạo Thiên Sư, tạo ra một vệt sáng đen chói lòa, nuốt chửng cả ánh sáng.
Trận chiến lên đến đỉnh điểm. Hỏa Bạo Thiên Sư và đường kiếm khí "Âm Dương" va chạm.
BÙM BÙM BÙM!
Nhiều tiếng nổ long trời lở đất vang lên, một luồng ánh sáng chói lòa bùng nổ, làm thay đổi cả địa hình. Cây cối bị bật gốc, đá vụn văng khắp nơi.
Cả không gian như bị xé toạc, mọi thứ tan chảy và biến thành hư không. Tiếng gầm của Hỏa Sư Thú, tiếng hét của Y Thiên, tất cả đều bị nuốt chửng trong vụ nổ. Bụi đất và khói cuộn xoáy lên trời, tạo thành một cột khói và ánh sáng khổng lồ, cao đến mức như thể nó muốn xuyên qua tầm mắt, rồi đâm thủng bầu trời.
Khi khói tan, mọi thứ trở lại với sự tĩnh lặng đáng sợ.
Hỏa Sư Thú, dù vẫn đứng vững, nhưng trên ngực nó là một vết thương chí mạng, một vết nứt sâu hoắm, rỉ ra dòng máu vàng rực. Còn Y Thiên, hắn nằm bất động dưới chân Hỏa Sư Thú, cơ thể đẫm máu.
Hỏa Sư Thú, với ánh mắt đầy thù hằn, dậm chân lên ngực hắn, như một lời tuyên bố rằng trận chiến đã kết thúc. Nhưng nó cũng biết, vết thương này đủ để kết liễu nó. Nó nhìn Y Thiên, rồi từ từ gục xuống.
“Cuối cùng cũng kết thúc rồi ư? Ha ha ha ha!” Y Thiên đau đớn bò dậy, cười sảng khoái nhất.
Nhưng Y Thiên nào có muốn nó chết dễ dàng như vậy? Hắn đã từng nói muốn băm Hỏa Sư Thú thành hàng vạn mảnh.
Bây giờ hắn lại không muốn như thế nữa, hắn muốn nhiều hơn thế. Hắn muốn ăn sống cả thân xác Hỏa Sư Thú nhân lúc nó còn nóng hổi.
“Quào... là thịt nướng!” Y Thiên vui mừng hét toáng lên.
Đúng vậy, Hỏa Sư Thú là một yêu thú hệ lửa thuần túy với ngọn lửa cực kỳ nóng. Sau khi nó ngừng thở, ngọn lửa trên người nó vẫn chưa hề tắt, nó tiếp tục cháy và tự nướng cháy cả thịt của chính mình.
Vừa hay chiêu đãi Y Thiên một bữa thịt sư tử khổng lồ nướng ra trò, hắn ngấu nghiến ăn từng miếng da miếng thịt trên thân nó.
Sau một khoảng thời gian dài, khi bụng hắn đã được lấp đầy, hắn vẫn không thể ăn hết toàn bộ thân thể Hỏa Sư Thú.
Không thể ăn hết được nó, cơn tức giận của hắn vẫn chưa nguôi, bèn lấy kiếm chém liên hồi, định băm xác nó thành vạn mảnh. Trong lúc từng kiếm chém xuống, hắn lại vô tình chém vỡ tinh thể tinh thần.
Y Thiên có chết cũng không ngờ rằng khi tinh thể tinh thần vỡ tan, nó bừng bừng linh khí dồn tỏa, gây ra một tiếng nổ nho nhỏ. Từ trong viên tinh thể ấy, một tia linh hồn bay ra rồi hóa hình thành linh hồn Hỏa Sư Thú.
“Đây chẳng lẽ là lúc để sử dụng thuật bắt hồn trong Âm Dương Nhãn sao?” Y Thiên lúc này lại vô tình nhớ ra một bí pháp được truyền thừa trong tâm trí hắn thông qua các ký tự cổ mà sách Âm Dương Nhãn để lại.
Hắn bắt đầu kết ấn, đôi Âm Dương Nhãn kích hoạt. Vừa kết ấn xong, hắn hô lên một tiếng:
"Âm Dương Tỏa Hồn Xích! Thu!"
Đôi Âm Dương Nhãn của hắn tạo ra một vòng lưỡng nghi trước mặt, từ đó lần lượt phóng ra hai sợi xích: một sợi xích đen, mang hàn khí cực âm, quấn lấy thân xác, gân cốt của linh hồn Hỏa Sư Thú.
Một sợi xích trắng, mang dương khí cực nóng, khóa chặt linh lực và kinh mạch, triệt tiêu khả năng phản kháng.
Khi hai sợi xích siết chặt, chúng tạo thành một vòng xoáy Âm Dương thu nhỏ, khiến linh hồn Hỏa Sư Thú bị vô hiệu hóa hoàn toàn, vừa mất khả năng di chuyển vừa mất khả năng vận công.
Nó chỉ biết gầm gừ vài tiếng bất lực rồi bị Y Thiên dùng sợi xích thu về vòng tròn lưỡng nghi và hấp thụ vào trong người.
“Chết đi! Cuối cùng linh hồn ngươi cũng bị ta thu phục, mãi mãi sẽ bị ta đày đọa! Ngươi cũng không ngờ có ngày mình trở thành thú cưng của người khác đúng chứ, Hỏa Sư Thú?”
Nói xong, Y Thiên phấn khích vô cùng, hắn nhanh chóng lục lọi xác Hỏa Sư Thú để tìm yêu hạch tứ phẩm.
Lần này dễ dàng hơn so với Ngân Xà Tí Hống, chỉ mất một lúc là hắn đã tìm thấy. Cầm viên yêu hạch tứ phẩm thuần hỏa trên tay, hắn mừng rỡ vô cùng vì cuối cùng mình cũng đã chiến thắng được Hỏa Sư Thú, thu phục được linh hồn của nó, và càng là trả thù được cho cánh tay trái của mình.
Hắn mang tâm trạng vui vẻ mà tiến bước về phía trước, đi mãi cho đến khi tìm thấy cánh cửa thông qua tầng khác mới thôi.