Chương 4: Từ Hôn!

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 4: Từ Hôn!

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những ngày trôi qua trong Mạc phủ mang một vẻ yên tĩnh đến đáng sợ. Không còn sự náo nhiệt thường thấy của một đại gia tộc chuẩn bị hỷ sự, thay vào đó là sự im lặng đến nghẹt thở, như thể cả phủ đang nín thở chờ đợi tai ương. Kể từ cái đêm Mạc Lãnh Sơn trao cho hắn hai cuốn Thất Tình Tiên Kiếm Pháp và Vô Tình Đạo Pháp, và tiết lộ về họa tru di cửu tộc đang treo lơ lửng trên đầu Mạc gia, Mạc Y Thiên đã sống trong thế giới của riêng mình, chìm đắm trong lo âu và một tia hy vọng mong manh.
Hắn dành phần lớn thời gian trong phòng, giả vờ đọc sách, nhưng tâm trí lại rối bời. Hắn đã thử chạm vào hai cuốn bí pháp cổ kính đó. Dù là một phế vật không thể tu luyện, nhưng lạ thay, khi những ngón tay hắn vuốt nhẹ bìa sách, một cảm giác quen thuộc, một sự thôi thúc kỳ lạ đã trỗi dậy trong lòng.
Những dòng chữ đầu tiên trong Thất Tình Tiên Kiếm Pháp và Vô Tình Đạo Pháp không hề khó hiểu chút nào, thậm chí có những đoạn như đang vang vọng trong tâm trí hắn, gợi lên sự đồng điệu khó tả. Hắn giấu chúng thật kỹ, trong một ngóc ngách bí mật dưới sàn phòng, nơi chỉ có hắn biết.
Mỗi khi Mạc Linh Nhi ghé qua phòng, hắn lại cố che giấu nỗi lo lắng sâu thẳm. Muội muội vẫn hồn nhiên, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ háo hức mỗi khi nhắc đến lễ trưởng thành sắp tới của hắn.
"Đại ca, huynh nghĩ xem, ngày đó Bạch tỷ tỷ sẽ mặc bộ váy nào? Chắc chắn sẽ rất đẹp!" Linh Nhi líu lo, nàng sắp xếp lại đồ chơi.
"Mà sao mấy ngày nay Bạch tỷ tỷ không qua chơi với muội nhỉ? Lễ sắp đến rồi mà."
Mạc Y Thiên khẽ mỉm cười gượng gạo, xoa đầu muội muội. "Bạch tỷ tỷ bận chuẩn bị lễ đính hôn, muội đừng làm phiền nàng." Hắn thầm mong điều này là thật, mong Bạch Tư Mi chỉ đơn thuần là bận rộn, chứ không phải vì lý do nào khác.
Kể từ lần gặp gỡ trên phố, ánh mắt né tránh của nàng đã gieo vào lòng hắn nỗi bất an không nguôi. Hắn muốn tìm gặp nàng, hỏi nàng xem rốt cuộc có chuyện gì đang xảy ra, nhưng nàng không xuất hiện. Hắn chỉ biết kiên nhẫn chờ đợi, một sự chờ đợi mòn mỏi, trái tim thắt lại vì dự cảm chẳng lành.
Trong những buổi dùng bữa, Mạc Lãnh Sơn luôn trầm mặc, ánh mắt ông thỉnh thoảng liếc nhìn Mạc Y Thiên và Linh Nhi với vẻ xót xa khó hiểu. Các gia nhân trong phủ cũng không còn giữ được vẻ vui vẻ, thay vào đó là những tiếng thì thầm to nhỏ, những ánh mắt đầy lo sợ mỗi khi có người lạ ra vào.
Mạc Y Thiên đã cố gắng lắng nghe, nghe được những mẩu tin vụn vặt về tình hình chính sự căng thẳng, về việc Hoàng Thái Tử đột ngột băng hà, và Nhị Hoàng Tử vội vã được lập làm Thái Tử kế nhiệm. Những mảnh ghép này càng làm bức tranh thảm họa sắp tới càng rõ nét.
Hắn biết, bi kịch đã cận kề. Cái tên Nhị Hoàng Tử giờ đây đối với hắn không chỉ là một danh xưng của kẻ tranh giành quyền lực, mà là kẻ thù có thể hủy diệt mọi thứ hắn yêu quý. Hắn có thể làm gì để chống lại một đế quốc? Nỗi bất lực dâng trào, nhưng rồi lại biến thành một ngọn lửa uất hận âm ỉ. Hắn phải sống, phải mạnh mẽ. Đó là lời hứa với phụ thân, và cũng là hy vọng duy nhất để bảo vệ Linh Nhi.
Vào một buổi chiều ảm đạm, khoảng hai ngày trước lễ trưởng thành, sự yên tĩnh của Mạc phủ đột ngột bị phá vỡ. Một đoàn người từ Bạch gia xuất hiện, không báo trước, không kèn không trống, chỉ với vài thị vệ áo đen mặt lạnh như tiền. Dẫn đầu là Bạch Lăng Phong, Bạch gia chủ, gương mặt ông căng thẳng, đôi mắt trĩu nặng, và theo sau là các trưởng lão của Bạch gia, cùng với Bạch Tư Mi.
Tiếng xì xào bàn tán lập tức nổi lên trong Mạc phủ.
"Ồ, Bạch gia chủ sao lại tới bất ngờ vậy?"
"Lễ trưởng thành của thiếu chủ sắp đến rồi, chắc là có chuyện quan trọng muốn bàn bạc."
"Nhìn mặt Bạch gia chủ kìa, căng thẳng quá. Chắc không có chuyện gì đâu nhỉ?"
"Nhìn Bạch Tư Mi tiểu thư kìa, vẫn xinh đẹp như tiên giáng trần, nhưng sao vẻ mặt lại lạnh lùng thế?"
Những ánh mắt tò mò, dò xét từ các gia nhân, quản sự và cả một vài trưởng lão Mạc gia không thuộc phe Mạc Lãnh Sơn, đều đổ dồn về phía Bạch gia.
Mạc Y Thiên đang ở trong phòng, bỗng nghe thấy tiếng bước chân dồn dập và tiếng xì xào càng lúc càng lớn. Hắn linh cảm có chuyện chẳng lành. Hắn vội vàng chạy ra đại sảnh, nơi Mạc Lãnh Sơn và vài trưởng lão Mạc gia đã có mặt để đón tiếp.
Bạch Tư Mi bước vào đại sảnh. Nàng vận một bộ y phục trắng tinh khôi, thêu hoa văn thanh nhã, tôn lên vẻ đẹp kiêu sa, lạnh lùng thường thấy. Mái tóc đen nhánh búi cao gọn gàng, phô bày chiếc cổ trắng ngần.
Nhưng khi ánh mắt nàng lướt qua Mạc Y Thiên, hắn đã nhận ra. Trong đôi mắt kiêu sa ấy, ẩn chứa bao âu lo, nỗi niềm, sự giằng xé nội tâm mà chỉ người thân thiết nhất với nàng mới có thể cảm nhận được. Nàng cố che giấu tất cả bằng vẻ mặt khinh khỉnh, thậm chí có chút chán ghét rõ rệt.
"Tham kiến Thừa Tướng đại nhân, chư vị trưởng lão Mạc gia." Bạch Lăng Phong lên tiếng, giọng ông trầm ấm nhưng khuôn mặt lại căng thẳng đến lạ, ông khẽ cúi đầu chào.
"Bạch mỗ đường đột ghé thăm, xin thứ lỗi."
Mạc Lãnh Sơn khẽ gật đầu, vẻ mặt ông trầm tĩnh như mặt hồ thu, nhưng ánh mắt lại như chứa ngàn lớp sóng ngầm.
"Bạch gia chủ quang lâm, Mạc mỗ vinh hạnh. Không biết có việc gì mà vội vã vậy?" Giọng ông bình thản, như thể đã biết trước điều này.
Bạch Lăng Phong nhìn sang Bạch Tư Mi, ánh mắt ông thoáng vẻ đau đớn, rồi ông khẽ gật đầu ra hiệu.
Bạch Tư Mi tiến lên một bước, ánh mắt lạnh lẽo như băng nhìn thẳng Mạc Y Thiên. Hắn đứng đó, tim đập thình thịch, cảm giác bất an tột độ dâng lên. Nàng hít một hơi sâu, ngực nàng khẽ phập phồng, giọng nói vang khắp đại sảnh, từng chữ như mũi dao sắc bén đâm vào tim Mạc Y Thiên.
"Mạc Y Thiên!" Nàng gọi tên hắn, một cách xa lạ, tàn nhẫn, không chút thân mật.
"Hôm nay ta đến đây, là để chấm dứt mối hôn sự này!"
Cả đại sảnh im lặng như tờ. Tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. Các gia nhân đứng xa xa đều sững sờ, mắt tròn mắt dẹt. Trưởng lão hai nhà đều cau mày, nhưng không ai dám lên tiếng.
Mạc Y Thiên sững sờ, ngỡ ngàng. Hắn không thể tin vào tai mình. Nàng nói gì? Chấm dứt hôn sự? Giây phút đó, thế giới của hắn như ngừng lại, mọi âm thanh xung quanh tan biến, chỉ còn lời nói tàn nhẫn của nàng vang vọng trong đầu.
Bạch Tư Mi không cho hắn cơ hội phản ứng, nàng tiếp tục, giọng càng thêm sắt đá, từng lời như được mài sắc để cắt cứa, xát muối vào vết thương lòng hắn.
"Ngươi là một phế vật!" Nàng gằn từng tiếng, giọng điệu đầy khinh miệt.
"Ngươi là một ngụy linh căn không thể tu luyện, không có Khí Linh, cả đời chỉ có thể là kẻ vô dụng! Ngươi không có chút linh lực nào, làm sao bảo vệ ta, bảo vệ gia tộc? Ngươi không có chí tiến thủ, chỉ biết an phận thủ thường trong cái Mạc phủ mục ruỗng này!"
Tiếng xì xào lại nổi lên, nhưng lần này là những lời nói thẳng thừng, đầy chế giễu. "Đúng là Mạc công tử vô dụng thật mà."
"Thiên tài như Bạch Tư Mi tiểu thư sao có thể gả cho kẻ phế vật ấy chứ? Cũng đúng thôi, không có Khí Linh thì làm được trò trống gì?"
"Nhìn kìa, mặt Mạc công tử tái mét rồi! Hôn sự này mà hủy thì đúng là mất mặt Mạc gia quá!"
Từng lời nói đó như những lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào Mạc Y Thiên, cộng hưởng với lời nàng nói, khiến cảm giác ức chế trong hắn dâng lên tột độ. Hắn cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào lồng ngực.
Hắn siết chặt nắm đấm, móng tay đâm sâu vào da thịt. Ánh mắt hắn rực lên ngọn lửa đau đớn, uất ức và sự hổ thẹn tột cùng. Hắn muốn hét lên, muốn hỏi nàng tại sao, tại sao nàng lại có thể nói những lời tàn nhẫn đến thế, tại sao mọi người lại nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ như vậy, nhưng cổ họng nghẹn ứ, không tài nào thốt nên lời.
"Ngươi nhìn xem, ngươi chẳng khác gì tên mặt trắng yếu đuối, chỉ biết sống dựa dẫm vào danh tiếng phụ thân ngươi! Ngươi không có bản lĩnh, tài năng, địa vị!"
Nàng gần như gào lên, vẻ mặt khinh bỉ tột cùng, như thể hắn là thứ dơ bẩn không đáng nhìn.
"Một kẻ như ngươi, làm sao xứng với ta, Bạch Tư Mi, thiên tài kiêu lãnh của Hoàng Kim Sa Thành? Ta vừa đạt tới Trúc Cơ trung kỳ, Khí Linh cũng tới Linh Phàm Cảnh nhất tinh, còn ngươi thì có gì? Hôn sự này, từ đầu đã là sự sỉ nhục với Bạch gia ta! Ta không thể gả cho kẻ phế vật như ngươi!"
Nghe nàng mắng, bây giờ hắn mới nhớ rằng, đây vốn là thế giới tu tiên mà, tuy hắn không rành nhưng dù sao cũng là ở đại gia tộc mạnh mẽ như Mạc gia, hắn làm sao không biết cảnh giới của nàng ra sao? Thật nực cười làm sao… làm phàm nhân đã lâu khiến hắn thực sự quên đi cái cảnh giới chết tiệt này... Nhưng cũng đúng thôi, nàng quả rất tài năng, còn hắn... Phế Vật!
Mỗi lời nói của nàng như một nhát búa giáng mạnh vào lồng ngực Mạc Y Thiên, phá nát từng mảnh hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại trong hắn. Hắn không thể tin nổi. Nàng, Bạch Tư Mi, người con gái rất xinh đẹp, lại còn giỏi giang, từng có ý với hắn, từng là người đồng ý hôn sự với hắn.
Một tên "phế vật" như hắn, thử hỏi làm sao không động lòng trước một thiên kiêu như nàng? Hắn đã thích Bạch Tư Mi, thật sự rất nhiều, là tình cảm nam nữ. Hắn đã từng mơ về tương lai với nàng, một tương lai mà trong đó, hắn, dù phế vật, vẫn có thể là phu quân của nàng. Giờ đây, tất cả đã tan vỡ, bị chà đạp dưới chân không thương tiếc.
Trong tâm trí Mạc Y Thiên, những lời nói cay nghiệt của hiện tại bỗng va đập dữ dội với những hồi ức ngọt ngào, như những mảnh vỡ thủy tinh sắc nhọn cứa vào tim.
Hắn nhớ về ngày thơ ấu, khi hắn còn nhỏ, một mình lủi thủi trong góc vườn vì bị bọn trẻ khác chế giễu. Nàng, một cô bé xinh xắn, đã đến bên hắn, đôi mắt to tròn nhìn hắn đầy kiên định: "Huynh không phải phế vật, ta thấy huynh rất tốt."
Hắn nhớ về buổi lễ đính hôn. Ánh mắt nàng nhìn hắn không hề có sự khinh miệt hay miễn cưỡng, mà là sự tin tưởng, một chút tình ý chớm nở. Giọng nàng vang lên rõ ràng trước mặt người lớn hai nhà: "Đúng, ta sẽ đồng ý hôn sự này với chàng. Mặc kệ bọn họ nói gì, Bạch Tư Mi ta mãi là nương tử của chàng."
Từng từ "chàng" ngọt ngào từ miệng nàng, vang vọng trong tâm trí hắn, giờ đây lại biến thành những tiếng nhạo báng lạnh lùng.
Hắn nhớ về những lần nàng bí mật đến thăm hắn, lén lút tặng hắn những món quà nhỏ, hay đơn giản chỉ là ngồi bên hắn, lắng nghe hắn nói về những suy nghĩ trẻ con, những ước mơ ngây ngô. Khi hắn than phiền về những lời chê bai của người khác, nàng sẽ nắm chặt tay hắn, ánh mắt đầy giận dữ.
"Bọn họ thật xấu, cứ chê bai chàng mãi."
Từng hình ảnh dễ thương đó, từng lời nói ấm áp từ "huynh" thuở nhỏ đến "chàng" khi đã định hôn, tất cả đều hiện rõ mồn một trong đầu hắn, rồi vỡ vụn thành từng mảnh trước hiện thực tàn khốc. Mạc Y Thiên xoa xoa thái dương, một nụ cười chua chát, thê lương tột cùng nở trên môi hắn. Hắn cảm thấy nỗi đau đớn thể xác không bằng một phần mười nỗi đau mà nàng đã gây ra cho hắn bằng chính những lời nói cay nghiệt và hành động tuyệt tình này. Sự ức chế nghẹn ứ nơi cổ họng, như tảng đá đè nặng.
Nói rồi, nàng từ trong tay áo rút ra tờ giấy từ hôn đã chuẩn bị sẵn. Trên tờ giấy màu vàng úa, đã có dấu đỏ vân tay nàng in vào, đỏ chót, như vết máu tươi cắt cứa. Nàng giơ tờ giấy lên cao, ánh mắt khinh miệt quét qua Mạc Y Thiên, rồi vứt mạnh xuống nền đá cẩm thạch lạnh lẽo, ngay dưới chân hắn. Tiếng giấy sột soạt va chạm vào đá, nghe thật chói tai trong không gian tĩnh mịch.
"Mạc Lãnh Sơn Thừa Tướng." Bạch Lăng Phong lên tiếng, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Giọng ông đầy vẻ hối lỗi, nhưng lại pha lẫn sự kiên quyết.
"Chuyện đến nước này, Bạch mỗ cũng không biết nói gì hơn. Tư Mi nó đã quyết, chúng ta cũng không thể cưỡng ép." Ông dừng lại, ánh mắt thoáng nhìn Mạc Lãnh Sơn đầy ẩn ý, rồi chuyển sang Mạc Y Thiên với vẻ áy náy.
"Chỉ là... việc từ hôn này, Bạch gia chúng ta sẽ có đền bù xứng đáng cho Mạc công tử và Mạc gia. Đây là một chiếc Hỏa Phượng Hoàn - vòng luyện linh tứ phẩm quý hiếm của Bạch gia, xin được tặng lại Mạc công tử, coi như quà đính ước đã trao, nay thu lại hôn sự."
Mạc Lãnh Sơn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu một cái. Ánh mắt ông sâu thẳm, không ai đoán được ông đang nghĩ gì. Ông nhìn Mạc Y Thiên với vẻ đau đớn, nhưng cũng có chút tự hào khó hiểu. Có lẽ vì ông thấy hắn lúc này chỉ chịu đựng mà không hề quá khích phản kháng, ông mừng vì hắn trưởng thành hơn.
"Mà chiếc vòng này đã lấy máu nhận chủ với ta nên cần một thời gian luyện hóa để Mạc công tử có thể sử dụng." Bạch Tư Mi nói thêm, giọng nàng vẫn lạnh lùng, nghe thấy hai từ "công tử" này hắn như chết lặng. Khóe môi hắn nhếch lên, một nụ cười chế giễu khô khốc tột cùng phát ra vài tiếng hừ lạnh.
"Nếu không ngại, xin Mạc công tử theo ta vào phòng, ta sẽ giúp ngươi làm quen với nó." Nàng nói xong, không đợi Mạc Y Thiên trả lời, nàng xoay người, bước nhanh về phía tẩm phòng của hắn.
Mạc Y Thiên vẫn đứng đó, như một pho tượng. Cú sốc quá lớn khiến hắn tạm thời không thể tiêu hóa chuyện này.
Hắn chỉ mơ hồ làm theo lời nàng, bước từng bước nặng nề về phòng mình, trong đầu vẫn văng vẳng những lời cay nghiệt. Tiếng xì xào của các gia nhân vang lên phía sau hắn, rõ ràng hơn, chói tai hơn.
"Thật đáng thương! Mạc công tử bị từ hôn ngay trước ngày lễ!"
"Thiên tài như Bạch Tư Mi tiểu thư sao có thể gả cho kẻ phế vật ấy chứ? Cũng đúng thôi, không có Khí Linh thì làm được trò trống gì?"
"Nhìn kìa, mặt Mạc công tử tái mét rồi! Hôn sự này mà hủy thì đúng là mất mặt Mạc gia quá! Lần này thì mất mặt cả đời rồi!"
Những tiếng nói đó càng làm Mạc Y Thiên cảm thấy tủi nhục, phẫn uất và sự ức chế không thể diễn tả bằng lời, thiêu đốt từ trong ra ngoài. Nhưng lúc này hắn lại thấy bản thân mình bình tĩnh đến kỳ lạ, không hề hé nửa lời phản bác. Haha! Hắn bất giác cười lạnh vài tiếng rồi nhìn thẳng vào ánh mắt Bạch Tư Mi, ánh mắt hắn lúc này lạnh lẽo vô cùng, như băng giá Bắc Vực rọi thẳng vào vậy.