Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 41: Ổn Định Tinh Thần
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Đừng giả thần giả quỷ! Còn không mau ra đây gặp ông đây!" Y Thiên gằn giọng, đôi mắt Âm Dương Nhãn lóe lên ánh sáng xanh lạnh lẽo.
Rồi, từ trong làn sương trắng đục, những hình hài mờ ảo, bán trong suốt dần hiện ra. Chúng không còn là những bóng ma vô định, mà dần ngưng tụ thành những gương mặt, những hình dáng quen thuộc đến rợn người.
Đó là những kẻ thù trong quá khứ lẫn hiện tại và tương lai của Y Thiên, hiện ra rõ mồn một như những thực thể sống động.
Hình ảnh của Thái tử Lý Triệt hiện ra đầu tiên, hắn vẫn với nụ cười khẩy đầy vẻ khinh miệt, ánh mắt lạnh lẽo, đứng đó như đang chế giễu Y Thiên.
"Phế vật Mạc Y Thiên, ngươi tưởng mình đã có thể thoát khỏi tay ta sao? Ta chỉ là muốn cùng hai huynh muội các ngươi, chơi đùa một trận cho thỏa thích thôi!" Giọng Lý Triệt vang lên, đầy sự châm chọc và kiêu ngạo.
Rồi những gương mặt của những kẻ đã từng sỉ nhục hắn, đã từng gọi hắn là "phế vật", kẻ đã gây ra thảm kịch cho Mạc gia, tất cả đều xuất hiện, bao vây lấy hắn.
Một kẻ với vẻ mặt hung tợn, mặc giáp sắt, gằn giọng nói:
"Mạc gia bị hủy diệt là do ý trời đã định rồi! Âm mưu đảo chính, sớm muộn gì cũng là tai họa lớn cho Sa Đô. Tên Mạc Lãnh Sơn kia, từ lâu ta đã thấy hắn lén lút ra vào Đông Cung, chắc chắn không có ý đồ tốt đẹp gì!"
Một giọng nói khác, chói tai và the thé, vang lên từ một bóng hình mờ ảo:
"Cái lũ Mạc gia ấy, lúc hại dân thì có nghĩ đến kết cục ngày hôm nay không?"
Lần lượt xuất hiện những hình bóng của đủ loại dân thường khắp nơi trong Hoàng Kim Sa Thành, chúng gào thét không ngừng với giọng điệu đầy căm phẫn:
"Chắc hẳn là chưa rồi! Bọn chúng coi dân thường như gia nhân trong nhà mà khinh thường sai bảo. Ta căm hận bọn chúng đến tận xương tủy!"
"Ngươi không biết đâu, ở đó có tên khốn Mạc Lưu, hắn ta thấy tỷ ta đẹp mà đã làm nhục tỷ ấy! Tỷ ấy vì không chịu nổi nỗi nhục nhã mà đã tự vẫn! Ta đây hận... hận không thể tự tay băm vằm lũ Mạc gia chúng thành từng mảnh!"
"Đúng, mẹ ta cũng vậy. Chúng nhân lúc phụ thân ta vắng nhà mà giở trò đồi bại, lũ chó chết Mạc gia, đáng lẽ phải chết từ lâu rồi!"
"Mẹ kiếp! Ta cũng không ngờ bản thân lại có thể chứng kiến kẻ giết hại nương tử ta bị chém đầu, ta cũng giống các người. Đều là nạn nhân bị Mạc gia hại, bây giờ người không ra người, ma không ra ma. Thân tàn ma dại! Tất cả đều do cái lũ Mạc gia khốn kiếp này gây ra!"
"Đúng! Giết! Giết Mạc gia! Trả lại công lý cho bách tính!"
"Giết! Giết! Giết!.."
Từng lời nói, từng tiếng gào thét như những nhát dao đâm thẳng vào tâm trí hắn, cố thổi bùng ngọn lửa căm hờn trong lòng hắn.
Hắn đã quen với những lời công kích nhắm vào bản thân, nhưng những lời nhục mạ gia tộc và phụ thân thì không.
Ngay lập tức, Y Thiên cảm thấy một cơn giận dữ cuồng bạo bùng lên dữ dội. Hắn nghiến chặt răng, đôi mắt Âm Dương Nhãn rực sáng, một bên chuyển thành đen sâu thẳm, một bên rực lửa xanh lam.
"Lũ chuột nhắt các ngươi! Dám nói năng xằng bậy trước mặt ta sao?!" Hắn gầm lên, giọng hắn lạc đi vì sự phẫn nộ không thể kìm nén.
Trong phút chốc, lý trí hắn như bị một ngọn lửa đen tối nuốt chửng, hắn không thể kìm chế. Hắn lao thẳng vào đám ảo ảnh, Thiên Bình Kiếm vung lên, tạo thành những đường chém đầy uy lực.
Những u linh mang hình dáng Lý Triệt và những kẻ khác cũng không đứng yên, chúng lao vào tấn công hắn bằng những chiêu thức hắn quen thuộc, gây ra những đòn tấn công như thật.
Mỗi đòn đánh của chúng, dù là ảo ảnh, nhưng vẫn mang theo luồng khí oán hận, gây cảm giác đau đớn như bị dao cứa, đồng thời làm suy yếu linh lực của hắn. Chúng còn phối hợp tung ra những đòn tấn công, khiến Y Thiên phải liên tục né tránh và phản công trong thế bị động.
Cuộc chiến trở nên vô cùng khốc liệt. Y Thiên càng tức giận, càng đánh điên cuồng, đám u linh kia lại càng trở nên mạnh mẽ, đông đảo hơn.
"Chết đi! Chết hết đi!" Hắn gầm lên, liên tục tung ra các chiêu thức của mình. Nhị Kiếm Khai Thiên Địa tạo ra hai luồng kiếm khí bao bọc thân thể, rồi lại tiếp tục tung ra Nhị Kiếm Khai Thiên Địa, đồng thời kết hợp Âm Dương Bát Quái Khí và Thái Cực Hóa Kiếm.
Nhưng tất cả đều như muối bỏ biển. Mỗi khi hắn chém tan một ảo ảnh, một ảo ảnh khác lại xuất hiện, mạnh mẽ hơn, hung hãn hơn, với những vết thương biến mất không dấu vết. Chúng như những bóng ma bất tử, chết đi sống lại ngay lập tức, khiến Y Thiên rơi vào vòng luẩn quẩn của sự bất lực và tuyệt vọng.
"Vô dụng! Tất cả đều vô dụng!"
Hắn thét lên, giọng khản đặc, cảm thấy linh lực đang dần cạn kiệt trong khi kẻ địch không ngừng tăng lên. Càng đánh, hắn càng thua thiệt, càng chìm sâu vào tuyệt vọng và thịnh nộ, dường như không lối thoát.
Thế rồi, trong một khoảnh khắc kiệt sức, khi hắn bị một cú đấm của một u linh mang hình dáng võ giả khiến hắn văng xa, va vào một thân cây mục ruỗng, buộc phải lùi lại để lấy lại sức, một tia sáng chợt lóe lên trong đầu hắn.
Hắn thở dốc, tựa lưng vào thân cây, nhìn chằm chằm vào đám u linh đang hung hãn lao tới, nhưng đột nhiên chúng chững lại, không còn dám tấn công quyết liệt như trước, chỉ đứng gầm gừ, vung vẩy vũ khí.
"Lạ thật... Sao chúng lại yếu đi khi ta dừng tay?" Hắn nghi ngờ, ánh mắt Âm Dương Nhãn quét qua từng kẻ địch.
Một ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu hắn. Hắn thầm suy nghĩ, rồi khẽ bật thành tiếng, đủ lớn để chính hắn nghe thấy:
"Có lẽ tất cả sức mạnh của chúng là nhờ vào cảm xúc của ta. Chúng hút lấy, nuốt chửng sự tức giận của ta và biến nó thành sức mạnh bản nguyên của chúng."
Ngay lập tức, Y Thiên hít một hơi thật sâu, đôi mắt Âm Dương Nhãn của hắn dần thu lại vẻ cuồng nộ, thay vào đó là sự lạnh lùng và tĩnh lặng đến đáng sợ.
"Thì ra là vậy... Đáng đời ta!" Hắn tự trách, giọng nói đầy vẻ hối lỗi nhưng cũng pha chút khinh miệt đối với sự nông nổi của chính mình.
Hắn cố gắng bình tĩnh lại, gạt bỏ mọi cảm xúc tức giận, căm thù ra khỏi tâm trí.
"Tức giận chẳng mang lại gì ngoài việc khiến ta mất đi lý trí, bị chôn vùi sâu trong chính nó. Một người mất đi lý trí thì chẳng khác gì một con súc vật!"
Hắn nói lớn, giọng nói vang vọng khắp khu rừng, như một lời răn dạy cho chính mình và cũng là một lời tuyên bố với đám u linh kia.
Và đúng như hắn dự đoán, ngay khi Y Thiên mất đi sự tức giận, ngay khi ngọn lửa căm hờn trong lòng hắn được kiểm soát, đám u linh kia liền trở nên yếu ớt một cách bất ngờ.
Chúng không còn hùng hổ, không còn mạnh mẽ, mà trở nên nhỏ bé, mờ ảo như những làn khói.
Y Thiên cứ vậy, không cần quá nhiều linh lực hay những chiêu thức phức tạp. Hắn cầm trên tay Thiên Bình Kiếm.
"Chết đi!"
Hắn khẽ nói, một chém, hai chém nhẹ nhàng vung ra. Đám u linh kia liền như mây khói gặp bão, tan biến vào hư không, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Hắn đã tìm ra chân tướng của thử thách này, và một nụ cười lạnh lùng xuất hiện trên môi.
Sau khi những u linh cuối cùng tan biến, không gian Khu Rừng Linh Hồn Oán Hận trở lại với sự tĩnh lặng đáng sợ. Chỉ còn lại tiếng gió rì rào khẽ lay động những cành cây mục ruỗng và tiếng thở dốc nặng nề của Y Thiên.
Hắn đứng đó, dù cơ thể vẫn còn mệt mỏi và đau nhức, nhưng ánh mắt hắn đã hoàn toàn bình tĩnh, không còn chút cuồng nộ nào.
"Bài học này... thật sự đã giáng cho ta một đòn đau, giúp ta không còn non nớt nữa. Chém giết trong điên loạn, thật sự chỉ khiến ta càng lộ nhiều sơ hở mà thôi!" Hắn khẽ nói, giọng khản đặc, một nụ cười lạnh nhạt nở trên môi.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí oán hận vẫn còn đó, luẩn quẩn trong không khí, nhưng không còn gây khó chịu hay kích thích cơn giận trong hắn nữa.
Hắn vung Thiên Bình Kiếm lên, mũi kiếm chỉ thẳng về phía những thân cây mục rỗng, rồi hạ xuống, cắm nhẹ vào lớp đất ẩm.
"Hóa ra, kẻ thù lớn nhất không phải là lũ đã tàn sát gia tộc, lũ yêu thú hay những linh hồn vất vưởng này, mà là chính bản thân mình."
Hắn nói lớn, giọng điệu chắc nịch, như một lời tuyên bố với khu rừng tĩnh mịch. Hắn khẽ lắc đầu, một giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương.
"Đây thực sự là một bài học sâu sắc về bản ngã và sự kiểm soát. Ta đã quá tin vào sức mạnh của cơn giận mà quên mất lý trí vẫn tồn tại sâu bên trong." Hắn nhìn chằm chằm vào vệt máu khô trên tay áo, nơi đã thấm đẫm mồ hôi và linh lực hao tổn.
"Chém giết bằng cơn giận sẽ chỉ khiến ta bị nuốt chửng bởi sự điên cuồng và biến ta thành một con quỷ mất hết lý trí. Khi đó, ta sẽ chỉ đơn giản biến thành một kẻ hề múa may quay cuồng trước những kẻ thù có thể giết ta trong tức khắc. Chỉ một sơ hở ta để lộ ra khi đó, đã đủ để ta chết hơn vạn lần rồi." Hắn nói, giọng chắc nịch, như một lời thề với chính mình:
"Kẻ thù thực sự không phải là những u linh kia, mà là chính cảm xúc của ta. Chúng chỉ là những tấm gương phản chiếu, những kẻ ăn bám vào sự phẫn nộ và căm hờn đang ngủ yên trong tâm hồn ta. Chỉ cần ta không còn bị cảm xúc chi phối, thì tấm gương đó sẽ chẳng phản chiếu được gì. Quả đúng là vậy..."
Y Thiên siết chặt chuôi Thiên Bình Kiếm, từng khớp ngón tay trắng bệch.
"Nếu ta không thể làm chủ được chính mình, ta sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn của sự trả thù và điên loạn, đánh mất đi mục tiêu cao cả hơn: đòi lại công bằng cho Mạc gia và đoàn tụ với Linh Nhi." Hắn nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tâm trí vào Âm Dương Nhãn.
Hắn không còn cố gắng chiến đấu hay tìm kiếm kẻ thù.
"Đã đến lúc tìm kiếm nguồn gốc rồi." Hắn thì thầm, một tia sáng xanh lóe lên dưới hàng mi.
Thay vào đó, hắn tập trung vào việc cảm nhận dòng chảy của luồng khí oán hận đang luân chuyển khắp khu rừng.
Lần này, hắn không chỉ cảm nhận bề mặt, mà đôi mắt Âm Dương Nhãn của hắn nhìn sâu vào bản chất của từng tia oán khí, phân biệt rõ ràng giữa Âm và Dương, giữa sự đau khổ nguyên thủy và sự biến chất của hận thù.
Hắn phát hiện ra một nơi mà sự oán hận được tập trung mạnh nhất, như một trái tim đen tối đang đập sâu trong lòng khu rừng, phát ra những rung động bất thường.
"Chính là chỗ này!" Hắn nói lớn, ánh mắt sáng lên, xác định được phương hướng.
Hắn cất Thiên Bình Kiếm vào trong áo, bước chân vững chãi hơn hẳn lúc mới bước vào.
"Cách duy nhất để vượt qua tầng này không phải là tiêu diệt từng u linh một, mà là hóa giải căn nguyên của chúng." Hắn tự nhủ, giọng nói kiên định, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
"Bằng cách đó, tất cả các linh hồn sẽ được giải thoát, và chính ta cũng sẽ giải thoát được một phần gánh nặng trong tâm hồn." Hắn nhìn về phía trước, nơi luồng oán khí trở nên đặc quánh nhất, dẫn hắn thẳng đến lối ra.
Những thân cây mục ruỗng trở nên dày đặc hơn, màn sương mù càng thêm dày đặc, như muốn nuốt chửng mọi thứ. Nhưng Y Thiên không hề nao núng.
"Linh Nhi chờ đại ca một chút. Đại ca sắp ra rồi đây, sắp về với Linh Nhi rồi. Sớm thôi, đại ca sẽ quay về." Hắn nói, giọng điệu đầy quyết tâm.
Y Thiên tiếp tục bước đi, mỗi bước chân đều mang theo sự điềm tĩnh và ý chí của một kẻ mạnh mẽ đã vượt qua chính mình.
Hắn không còn là thiếu niên bị số phận đẩy đưa, mà là một chiến binh đã tôi luyện qua máu và nước mắt, đã học được cách kiểm soát ngọn lửa trong tim.
"Ngươi cứ đợi đấy, Lý Triệt! Ngày ngươi chết sẽ không còn xa nữa đâu. Ta hứa đấy!" Hắn gầm lên, giọng nói vang vọng khắp khu rừng, mang theo một lời hứa, một lời thách thức không thể lay chuyển.
Qua khu rừng này, hắn biết rằng mỗi tầng của Độc Nhãn Vương không chỉ là một chướng ngại vật vật lý, mà còn là những chướng ngại tinh thần mà mỗi người phải tự mình vượt qua.
Và hắn, với đôi Âm Dương Nhãn đang ẩn chứa bí mật, sẽ không bao giờ lùi bước. Hắn sẽ đối mặt với mọi thử thách, không cần biết bằng một cách nào. Hắn chỉ biết trong đầu mình bây giờ chỉ còn vang vọng hai chữ, để luôn giữ bản thân tỉnh táo. Và hai chữ đó là một cái tên.
"Linh Nhi." Hắn lẩm bẩm.