Chương 6: Con Đường Chông Gai

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 6: Con Đường Chông Gai

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong tẩm phòng yên tĩnh, Mạc Y Thiên đứng lặng lẽ bên cửa sổ. Ánh trăng sáng vằng vặc đổ tràn vào căn phòng, dát bạc lên khuôn mặt hắn. Nỗi đau mất mát và sự sỉ nhục đã đọng lại, biến thành một ý chí sắt đá, thiêu rụi mọi yếu mềm còn vương vấn. Hắn siết chặt chiếc Hỏa Phượng Hoàn trên cổ tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó như một lời nhắc nhở không ngừng về cái giá của sự bất lực.
"Nếu ta quá yếu... ta sẽ mất đi tất cả." Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc nhưng đầy quyết tâm.
"Nhưng ta sẽ không để mất Linh Nhi và hy vọng của Mạc gia. Nếu Mạc gia đã định phải rơi vào đường cùng, ta sẽ đi một con đường khác, dẫn dắt Mạc gia trở lại đỉnh vinh quang!"
Đó là lời thề thầm kín, được khắc sâu vào tâm khảm hắn dưới ánh trăng bi thương ấy. Mệt mỏi và rã rời sau một ngày đầy biến cố, Mạc Y Thiên định bước về phía giường để nghỉ ngơi.
Nhưng chợt, một ý nghĩ lóe lên trong đầu, lạnh buốt như gáo nước tạt vào mặt. "Nếu cứ để bản thân thoải mái như vậy, để mọi thứ đình trệ, thì mọi hy vọng của Mạc gia đặt lên vai hắn sẽ ra sao?" Hình ảnh phụ thân gánh vác, hình ảnh Linh Nhi ngây thơ, và cả sự hy sinh của Bạch Tư Mi chợt hiện lên, giằng xé tâm can hắn.
Hắn lập tức dừng lại, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn quay người, tiến đến chiếc bàn nơi hai cuốn bí pháp cổ kính nằm. Hắn vươn tay, lại một lần nữa cầm lên cuốn Thất Tình Tiên Kiếm Pháp đã cất trước đó. Giờ đây, hắn thực sự rất nghiêm túc. Một sự nghiêm túc mà ngay cả bản thân hắn cũng không ngờ tới, có lẽ là lần đầu tiên trong đời hắn đạt đến mức độ này.
Bìa sách cũ kỹ, phai màu thời gian, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, huyền bí. Hắn lật giở từng trang, đọc đi đọc lại những dòng chữ.
"Dẫn tình hóa kiếm… kiếm ý như tình… tình như kiếm ý… thất tình hóa kiếm…"
Hắn đọc nhẩm từng câu, trái tim đập thình thịch. "Chẳng lẽ đây là con đường duy nhất dành cho kẻ phế vật như mình? Nếu có thể… nếu có thể biến nỗi đau này thành sức mạnh…!"
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tập trung toàn bộ cảm xúc. Nỗi đau xé lòng khi chứng kiến Tư Mi khóc, sự ghê tởm bản thân vì yếu kém, sự xót xa cho tương lai của Linh Nhi, và cả ngọn lửa căm phẫn âm ỉ về số phận đã đẩy hắn vào bước đường này, tất cả cuộn trào trong tâm trí hắn.
Hắn dồn nén tất cả, cố gắng hình dung ra một thanh kiếm vô hình được rèn từ chính những cảm xúc hỗn loạn đó. Mạnh mẽ nhất là sự tức giận của hắn về bản thân, về số phận của mình. Linh hồn hắn như bị kéo căng đến cực hạn, một áp lực vô hình đè nặng lên từng tế bào.
Đột nhiên, một luồng năng lượng khổng lồ, lạnh lẽo và tàn bạo, cuộn trào từ sâu thẳm trong tâm thức hắn. Hắn cảm nhận rõ sự tồn tại của nó, mạnh mẽ, hung bạo. Hắn gằn giọng, cố gắng ép buộc luồng năng lượng đó tụ lại, phóng thích ra bên ngoài từng luồng khí cuồn cuộn như lốc xoáy, bay thẳng lên bầu trời đêm đen và dần tụ thành hình dạng.
"Thất Tình Tiên Kiếm Pháp, dẫn tình hóa kiếm, kiếm ý như tình, tình như kiếm ý, thất tình hóa kiếm, Cuồng Nộ Tiên Kiếm nghe theo ta, trỗi dậy!"
Từ hư không, một mũi kiếm đen kịt, sắc lạnh như băng ngàn năm, thoáng hiện ra, lấp lánh ánh sáng chết chóc. Nó chỉ là một phần nhỏ của thanh kiếm, nhưng đã mang theo một áp lực khủng khiếp, như muốn xé toạc cả không gian.
Cùng lúc đó, một cơn đau xé ruột xé gan ập đến, dữ dội hơn bất kỳ nỗi đau thể xác nào hắn từng trải qua. Toàn thân Mạc Y Thiên run lên bần bật, ngũ tạng như bị thiêu đốt, và một ngụm máu tươi trào ra khỏi miệng, nhuộm đỏ vạt áo. Hắn cảm thấy linh hồn mình như đang bị kéo ra khỏi thể xác, từng chút, từng chút một. Mũi kiếm đen kịt kia, vừa hiện ra đã lập tức mờ đi, tan biến vào hư không trong sự tiếc nuối tột độ của hắn.
Hắn ngã quỵ xuống, ôm lấy lồng ngực đang quặn thắt, hơi thở hổn hển, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. "Chết tiệt!" Hắn nghiến răng.
"Thất bại rồi sao? Sao lại thất bại! Từ khi sinh ra con mẹ nó, Y Thiên, mày chưa từng thành công một thứ gì?"
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra. Hắn đã nhận ra cái giá đắt thực sự của Thất Tình Tiên Kiếm Pháp. Sức mạnh đó quá mức chịu đựng của một phàm nhân như hắn, ngay cả khi hắn sở hữu sự tương thích đặc biệt. Cái giá không phải là lời đe dọa, mà là một thực tại đáng sợ. Nếu hắn cố quá thì có lẽ linh hồn hắn đã tan biến vào hư không.
Mạc Y Thiên ho khan vài tiếng, vị máu tanh còn đọng lại trên đầu lưỡi.
"Công pháp này rất mạnh, có thể thay đổi tất cả, chính là con át chủ bài ta cần, nhưng đó là chuyện của tương lai, khi mà ta đủ mạnh mẽ."
Hiện tại, một thân phế vật như hắn không thể nào nắm giữ được sức mạnh hủy diệt ấy. Hắn khẽ thở dài, cẩn thận giấu kỹ cuốn Thất Tình Tiên Kiếm Pháp vào ngăn bí mật dưới sàn phòng.
"Đúng rồi! Không phải lúc này… không phải kẻ như ta bây giờ."
Hắn quyết định cất nó đi, đợi thời điểm thích hợp, lúc mà hắn mạnh lên. Nhưng hắn cũng đã nắm được nguyên lý cơ bản của công pháp này: hoàn toàn phụ thuộc vào thất tình lục dục, vì thất tình mà đến, cũng vì thất tình mà đi.
Ánh mắt hắn chuyển sang cuốn Vô Tình Đạo Pháp. Hắn biết rằng đây là cơ hội cuối cùng mà hắn có thể bám víu vào, chiếc phao cứu sinh duy nhất của hắn. Hắn đã nghĩ rằng mình sẽ khó có thể lĩnh ngộ nó, bởi vì hắn là một con người tràn đầy cảm xúc.
Hắn bắt đầu nghiên cứu kỹ lưỡng lại, hắn cảm thấy có một sự tương thích kỳ lạ, khác hẳn với sự bùng nổ của Thất Tình Tiên Kiếm Pháp. Công pháp này không nói về việc từ bỏ cảm xúc, mà là về việc điều hòa, cân bằng và tôi luyện tâm trí để đạt tới sự thanh tịnh, từ đó làm vững chắc căn cơ của thể chất.
"Đây là một công pháp tu luyện để nâng cao cảnh giới của bản thân, mạnh lên về thể chất, ý chí, về nội tại chứ không phải để chiến đấu?" Hắn vô thức nói ra.
"Vô tình đạo pháp… điều hòa tâm trí… củng cố căn cơ…" Hắn đọc nhẩm. "Không phải là vô tình thật sự, mà là giữ cho tâm không loạn. Linh căn có hệ, người có thất tình, dùng thất tình lục dục làm lộ dẫn khí, từ đó cảm nhận khí, dẫn khí vào cơ thể để mở ra linh hải!"
Hắn bắt đầu đọc từng câu chữ, cố gắng hình dung những động tác được mô tả. Mặc dù chúng có vẻ vô nghĩa với người thường, hắn đã từng nghe qua cách tu luyện của các tu sĩ rồi, nhưng chưa từng thấy phương pháp nào kỳ diệu như thế này. Cơ bản là họ thông qua Khí Linh để nuốt lấy linh khí, chuyển hóa thành linh lực và hấp thụ cùng Khí Linh để thăng tiến.
Mạc Y Thiên lại cảm thấy một sự liên kết sâu sắc với nó, một người không có Khí Linh. Hắn đứng dậy, bắt đầu thực hành. Động tác đầu tiên là một tư thế đứng trung bình tấn vững chãi, hai tay nâng nhẹ như ôm một khối khí vô hình.
Hắn nhắm mắt lại, gạt bỏ mọi tạp niệm, cảm nhận từng thớ thịt, từng khớp xương trên cơ thể. Hắn dùng tất cả cảm xúc từ tình yêu, sự giận dữ, nỗi đau lòng, đến cả sự ghê tởm bản thân trong những ngày gần đây, tất cả đều được hắn dùng làm "chất liệu", làm động lực để tu luyện, để vượt qua giới hạn của chính mình.
Điều bất ngờ xảy ra khi hắn hoàn thành tư thế nhập môn đầu tiên. Một luồng khí lạnh lẽo nhưng sảng khoái chạy dọc sống lưng, rồi lan tỏa khắp cơ thể. Hắn nhắm mắt lại, và cảm nhận được một nguồn linh khí yếu ớt, ít ỏi xung quanh mình. Nó mờ nhạt, gần như không thể cảm nhận được bằng giác quan thông thường, nhưng với Mạc Y Thiên, đó là một điều kỳ diệu chưa từng có.
"Linh khí… đây là linh khí sao? Ta cảm nhận được linh khí!" Hắn thì thầm, giọng run rẩy vì kinh ngạc xen lẫn vui mừng.
"Thật yếu ớt… nhưng nó có thật! Ta có thể cảm nhận được! Nhưng quá mỏng manh, hoàn toàn không đủ để ta hấp thụ, linh căn của ta vẫn trống rỗng!" Hắn quyết tâm, bắt đầu luyện tập không ngừng nghỉ.
Những ngày sau đó, Mạc Y Thiên chìm đắm vào việc tu luyện Vô Tình Đạo Pháp. Hắn luyện tập không ngừng nghỉ, cả ngày lẫn đêm. Hắn dần phát hiện ra, cái cách hắn tu luyện không phải hoàn toàn là do Vô Tình Đạo Pháp mà ra. Vô Tình Đạo Pháp chỉ giúp hắn nâng cao cảm nhận của lục dục, khiến các giác quan của hắn trở nên nhạy cảm hơn.
Cơ thể hắn rã rời, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng tâm trí lại vô cùng tỉnh táo. Mỗi động tác, mỗi hơi thở đều được thực hiện với sự tập trung cao độ, dùng nỗi đau và quyết tâm làm động lực. Hắn cảm nhận được cơ thể mình dần cứng cáp hơn một chút, một sự thay đổi nhỏ nhưng ý nghĩa. Linh Hải của hắn, các linh căn của hắn cũng không ngừng hấp thụ linh khí xung quanh nhưng hoàn toàn không đủ.
Một buổi sáng, khi Mạc Y Thiên đang lặng lẽ luyện tập trong tẩm phòng, tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Hắn vội vàng điều chỉnh lại hơi thở, lau đi vệt mồ hôi trên trán. Cánh cửa mở ra, Mạc Lãnh Sơn bước vào, ánh mắt ông nhìn hắn đầy phức tạp, vừa đau đớn, vừa có một chút gì đó của sự sắp đặt.
"Con đã ổn hơn chưa, Y Thiên?" Mạc Lãnh Sơn ôn tồn hỏi, bước đến gần, thấy vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt hắn. Ông liếc nhìn cuốn Vô Tình Đạo Pháp trên bàn, rồi lại nhìn thẳng vào mắt hắn. "Con đang đọc Vô Tình Đạo Pháp sao? Bí pháp đó… có lẽ hợp với con."
Mạc Y Thiên khẽ cúi đầu, giọng khản đặc. "Con sẽ cố gắng, phụ thân. Con cũng đã đọc qua Thất Tình Tiên Kiếm Pháp… nó quá đáng sợ."
Mạc Lãnh Sơn thở dài, vỗ nhẹ lên vai hắn.
"Chuyện của Bạch gia… con đừng để trong lòng. Mọi việc đều do số phận an bài. Nhưng số phận của Mạc gia… không thể để kẻ khác định đoạt."
Ông ngừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía cửa sổ, nơi ánh sáng ban ngày đang chiếu rọi.
"Con biết đấy, sau cái chết của Thái Tử đã mất Lý Phàm, triều đình đang rất bất ổn. Thái Tử Lý Triệt vừa mới lên ngôi đang tìm cách củng cố quyền lực, và Mạc gia chúng ta đang bị họ coi là cái gai trong mắt. Lễ Trưởng Thành của con sắp tới được đích thân triều đình thông báo tổ chức… không đơn thuần là một nghi lễ đâu. Nó có thể là một cái bẫy, một cái cớ để họ hành động. Tham gia có thể nguy hiểm, nhưng không tham gia… sẽ là công khai phản nghịch, đẩy Mạc gia vào chỗ chết ngay lập tức."
Ánh mắt Mạc Lãnh Sơn trở nên kiên định, lời nói đầy ẩn ý nhưng quyết đoán.
"Con và Linh Nhi… chính là hy vọng cuối cùng của Mạc gia. Hãy nhớ lấy điều đó. Có những bí pháp, chỉ người đặc biệt mới có thể thấu hiểu. Con… hãy đi con đường của riêng mình." Ông từ trong tay áo lấy ra một chiếc túi nhỏ, màu xám tro, trông có vẻ tầm thường.
"Trong đây có vài vật dụng cần thiết. Hãy giữ lấy nó, và không được để ai thấy. Đừng hỏi gì thêm, con chỉ cần biết… nếu đến lúc nguy cấp hãy dùng đến nó."
Mạc Y Thiên ngước nhìn phụ thân, trong mắt ông là sự dằn vặt của một người cha và sự kiên quyết của một gia chủ. Hắn nhận chiếc túi, cảm thấy nặng trĩu.
Mạc Lãnh Sơn rời đi, để lại Mạc Y Thiên với nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời, nhưng trong lòng hắn đã nhen nhóm một tia hy vọng mới, và cảm giác bị dồn vào đường cùng. Hắn hiểu rằng, phụ thân đang âm thầm chuẩn bị điều gì đó, và hắn phải mạnh mẽ để không phụ lòng ông.
Những ngày tiếp theo, không khí của Mạc phủ ngày càng trở nên ngột ngạt và nặng nề. Sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm khắp các ngóc ngách, thay thế những tiếng cười nói rộn ràng thường ngày. Mạc Y Thiên, trong những lúc ra ngoài dạo bước để thư giãn sau giờ luyện tập, cảm nhận rõ sự thay đổi này.
Một buổi chiều, khi Mạc Y Thiên đang đi qua một góc sân vắng, hắn vô tình nghe được tiếng thì thầm của hai tên gia nô, vẻ mặt họ đầy lo lắng.
"Ngươi có nghe gì không?" Một tên gia nô, gã mập mạp với khuôn mặt xanh xao, run rẩy nói. "Tin tức về Thái Tử đã mất bị ám sát, và việc Nhị Hoàng Tử vừa lên làm Thái Tử… Mạc gia chúng ta chắc chắn sẽ có biến lớn."
Tên gia nô khác, gã gầy gò hơn, vội vàng bịt miệng bạn mình.
"Suỵt! Đừng nói bậy. Tai vách mạch rừng! Mạng sống của chúng ta còn không biết giữ được không, ngươi còn dám nói chuyện triều đình?"
Hắn liếc nhìn quanh, ánh mắt đầy sợ hãi lướt qua tẩm phòng của Mạc Y Thiên, nhưng không hề có sự khinh miệt cá nhân, chỉ là nỗi lo chung về số phận của toàn bộ Mạc phủ.
Lòng Mạc Y Thiên quặn thắt. Hắn biết, những lời họ nói không sai. Áp lực từ triều đình của tân Thái Tử ngày càng rõ ràng, dù chưa có hành động công khai nào được ban bố. Các tai mắt và gián điệp của triều đình đã xuất hiện nhiều hơn xung quanh Mạc phủ, dõi theo từng động tĩnh nhỏ nhất.
Mỗi chiếc xe ngựa lạ vào ra, mỗi vị khách đến thăm đều bị theo dõi sát sao. Không khí căng thẳng lan tỏa khắp mọi ngóc ngách, như thể một con thú khổng lồ đang nín thở, chờ đợi thời cơ để vồ lấy con mồi. Hắn nắm chặt tay mình, móng tay bấm chặt vào lòng bàn tay, máu chảy xuống theo kẽ tay.
"Chết tiệt! Rốt cuộc cũng đến rồi sao!"
Trong thư phòng của Thừa Tướng Mạc Lãnh Sơn, những cuộc họp kín diễn ra ngày đêm. Tiếng nói trầm đục, đầy u uất của phụ thân và các trưởng lão vọng ra đôi khi khiến Mạc Y Thiên cảm thấy lạnh sống lưng mỗi khi hắn đi ngang qua.
"Không thể tiếp tục như thế này!" Trưởng lão Mạc Trọng, một lão già râu bạc, đập mạnh bàn, giọng đầy phẫn nộ.
"Triều đình đang siết chặt vòng vây. Lễ Trưởng Thành kia… rõ ràng là ép phe chúng ta vào một chỗ rồi giết mà!"
Trưởng lão Mạc Khải, một người điềm tĩnh hơn, thở dài. "Nhưng nếu không tham gia, đó chính là tội phản nghịch công khai! Nào có trung thần nào mà lại không tham gia vào buổi tiệc mà triều đình đích thân tới chỉ thị cơ chứ? Chúng ta không có lựa chọn nào khác."
Mạc Lãnh Sơn ngồi ở ghế chủ tọa, vẻ mặt trầm tĩnh nhưng đôi mắt ông lại chất chứa nỗi mệt mỏi và đau đớn tột cùng. Ông hiểu rõ rằng lưỡi hái tử thần đang lơ lửng trên đầu Mạc gia.
"Ta đã có kế hoạch. Chỉ là… cái giá phải trả sẽ rất lớn. Nhưng để bảo toàn huyết mạch Mạc gia, chúng ta không còn lựa chọn nào khác." Ông khẽ ho khan, rồi hướng ánh mắt về phía Trưởng lão Mạc Khải. "Kế hoạch của ta… ngươi đã chuẩn bị chu toàn chưa?"
"Đã chuẩn bị rồi, Thừa Tướng" Mạc Khải đáp, giọng chùng xuống. "Chỉ là… liệu đứa trẻ đó có đủ sức chịu đựng được cú sốc này không? Chúng ta thì sao cũng được nhưng nếu đứa trẻ đó lao lên liều mạng thì chẳng lẽ kế hoạch tan vỡ hết sao, thưa Thừa Tướng?"
Mạc Lãnh Sơn nhắm mắt lại, một lúc lâu sau mới mở ra, ánh mắt lóe lên sự kiên quyết tột độ. "Để bảo toàn huyết mạch, bất cứ giá nào cũng phải trả. Là một canh bạc lớn, ta tin Thiên Nhi sẽ không phụ sự hy sinh chúng ta đâu!"
Mạc Y Thiên đứng ngoài cửa thư phòng, lắng nghe. Hắn không hiểu hết những gì họ nói, nhưng hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng và sự hy sinh đang được lên kế hoạch. Điều này càng làm tăng thêm áp lực lên hắn, đồng thời cũng khiến hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải làm điều gì đó.
Mấy ngày sau, Mạc Y Thiên đang lặng lẽ luyện tập trong sân sau, không chỉ luyện Vô Tình Đạo Pháp mà còn luyện kiếm. Hắn tin rằng một ngày nào đó, kiếm pháp này sẽ kết hợp cùng Tiên Kiếm, tạo thành một bộ công pháp siêu phàm. Mạc Linh Nhi bất ngờ xuất hiện. Cô bé ôm theo một chiếc hộp gỗ nhỏ, đôi mắt to tròn, ngây thơ nhìn hắn.
"Đại ca… huynh lại không ngủ sao?" Mạc Linh Nhi bước đến gần, đặt chiếc hộp xuống cạnh hắn.
"Huynh lại tập võ à? Linh Nhi thấy huynh đổ nhiều mồ hôi lắm." Cô bé lo lắng nhìn vết bầm tím trên vai hắn, do những buổi luyện tập khắc nghiệt gây ra.
Mạc Y Thiên cố gắng gượng cười, vuốt tóc muội muội. "Đại ca muốn mạnh hơn, để bảo vệ Linh Nhi mà. Không sao đâu, chỉ là tập luyện thôi." Nỗi đau về sự yếu đuối của bản thân càng củng cố thêm sự quyết tâm bảo vệ muội muội hiện rõ trong mắt hắn.
"Nhưng đại ca à… ngày tổ chức Lễ Trưởng Thành của huynh sắp đến rồi." Mạc Linh Nhi vô tư nhắc đến, khuôn mặt tươi rói.
"Gia gia nói sẽ rất náo nhiệt! Huynh sẽ được mặc áo bào đẹp nhất, còn có rất nhiều người đến chúc mừng nữa!"
Mạc Y Thiên khẽ ôm chặt lấy muội muội. Trái tim hắn quặn thắt. Hắn biết "náo nhiệt" mà Linh Nhi nói không phải là những lời chúc phúc, mà là một màn kịch đẫm máu. Gánh nặng bảo vệ Mạc Linh Nhi và sự hy sinh sắp tới của Mạc gia đè nặng lên vai hắn.
Hắn biết nàng là thiên tài, nhưng chỉ là một cô bé mười tuổi, nàng có dám ra tay chiến đấu hay không, chưa kể nàng chỉ mới ở cảnh giới cao, bất kể về công pháp hay kinh nghiệm, nàng đều còn rất thiếu sót.
Hắn ôm chặt muội muội, ý chí chiến đấu và sinh tồn càng thêm kiên cố. Hắn biết, thời gian không còn nhiều.
Đêm dần buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày. Mạc Y Thiên đưa Linh Nhi về phòng, rồi trở lại tẩm phòng của mình. Hắn không nghỉ ngơi, mà tiếp tục luyện tập Vô Tình Đạo Pháp. Hắn ngồi thiền, ra sức cảm nhận và hấp thu linh khí xung quanh. Hắn bất ngờ phát hiện ra, trong cả phủ, tẩm phòng của hắn lại có nguồn linh khí đậm đặc nhất, phát ra từ chiếc túi gấm màu xám tro mà phụ thân đã đưa cho hắn.
Cho dù cố gắng đến vậy mà hắn vẫn chưa thể nhập môn Vô Tình Đạo Pháp. Cơ thể hắn rã rời, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng tâm trí lại vô cùng tỉnh táo. Hắn nhìn chiếc Hỏa Phượng Hoàn trên cổ tay, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đen đặc bao trùm lấy Mạc phủ, như một tấm màn che giấu đi những bí mật và bi kịch sắp diễn ra.
"Nhất định phải vượt qua được, ta tin ngươi, Y Thiên à… ngươi nhất định sẽ vì Mạc gia, vì Linh Nhi mà cố gắng phải không?"
Hắn không biết điều gì đang chờ đợi mình. Nhưng hắn đã thay đổi. Nỗi đau, sự tủi hổ, và ý chí sinh tồn đã tôi luyện hắn. Hắn đã tìm thấy một con đường, một con đường tu luyện chậm chạp và khác biệt, một con đường mà hắn phải tự mình khai phá trong thế giới cằn cỗi linh khí này. Hắn không còn là kẻ yếu đuối chỉ biết tuyệt vọng. Hắn sẽ đối mặt với số phận của Mạc gia bằng một ý chí sắt đá chưa từng có.
Bên ngoài Mạc phủ, tiếng gió rít qua cành cây như một khúc ai ca báo trước. Trong tẩm phòng tối tăm, kẻ ngụy linh căn ngày nào đã tìm thấy con đường của riêng mình. Mỗi giọt mồ hôi, mỗi nhịp thở đều đang rèn giũa ý chí sắt đá, chuẩn bị cho ngày định mệnh mà hắn không thể trốn tránh. Hắn biết, đó không phải là một buổi lễ, mà là một bản án tử. Và hắn, giờ đây, không còn là kẻ yếu hèn chỉ biết sợ hãi.