Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạ Ẩn Sơn đi đến nơi ở của Thiên vương. Thân vệ báo rằng sau khi hôn lễ kết thúc, Thiên vương đã trở về phòng rồi.
Gã bước vào trong nhưng không thấy ai. Suy nghĩ một lát, gã đi xuyên qua sảnh chính ra phía sau nhà. Quả nhiên, gã thấy lão bộc đang đứng đó hầu hạ, còn phía trước trên mỏm đá bên bờ vực, hai chiếc đèn lồng đỏ rực đang đung đưa. Dưới ánh đèn chính là bóng lưng của Thiên vương.
Thiên vương đang ngồi xếp bằng trước vách đá trống trải, trước mặt đặt một chiếc bàn thấp, trên bàn có một bình rượu, một chén rượu, và đối diện ông là một chén rượu khác. Trông ông như đang đối ẩm cùng ai đó, thế nhưng chỗ đối diện lại trống không, chẳng có bóng người, chỉ có một tấm bài vị bằng gỗ đứng lặng lẽ.
Tạ Ẩn Sơn thầm hiểu, đây chắc chắn là bài vị “Thái Hoa Thần Mẫu” mà tiểu lang quân và công chúa vừa bái tế trong lễ đường lúc nãy. Khi đó, bài vị này được giấu sau bức bình phong, hai bên lại phủ rèm đỏ nên mờ ảo, không rõ ràng, tự nhiên không ai nhìn rõ thần chủ đó thực sự thuộc về ai, càng không có ai dám mạo muội tìm hiểu rõ ngọn ngành.
Lúc này, nhờ ánh sáng của đèn lồng, Tạ Ẩn Sơn lờ mờ nhìn thấy trên mặt bài vị khắc dòng chữ: “Tiên thất Bùi thị ái thê chi thần vị” (Bài vị của người vợ yêu Bùi thị đã khuất). Gã chần chừ một chút, không dám tiến lên nên dừng bước tại chỗ.
Thiên vương có vẻ đã ngà ngà say, tâm trạng dường như tốt chưa từng thấy, đó là điều mà Tạ Ẩn Sơn chưa từng trải qua. Ông ta bưng chén rượu lên, kính cẩn mời bài vị một chén rồi nhấp một ngụm, sau đó bắt đầu trò chuyện với khoảng không trước mặt như đang tán gẫu:
– Đêm nay huynh vui quá! Chắc muội cũng đang rất vui có đúng không? Cuối cùng huynh cũng toại nguyện, để muội được tận mắt nhìn thấy con chúng ta và con nhóc đó kết thành duyên vợ chồng ngay trước mặt mình. Đây là đại sự. Điều nuối tiếc duy nhất là huynh không thể cùng muội nhận lấy cái lạy của hai đứa nó. Nhưng không sao, chỉ cần muội vui, huynh còn vui hơn…
Ông ta uống cạn chỗ rượu còn lại trong chén, một mặt rót thêm rượu, mặt khác tiếp tục mỉm cười nói với tấm bài vị gỗ:
– Đúng rồi, huynh còn có một chuyện muốn nói với muội. Muội biết không, thằng bé đã cùng huynh uống rượu trên đỉnh Tây Phong, không chỉ vậy, nó còn trò chuyện với huynh rất vui vẻ! Huynh biết ý đồ của nó là muốn chuốc huynh say, nhưng tiểu tử thối đó, chút tâm tư ấy sao có thể qua mắt huynh? Tửu lượng của nó đúng là rất khá, uống đến cuối cùng, huynh cũng có vài phần không thể trụ vững. Tĩnh muội, muội đoán xem huynh đối phó thế nào?
Trong mắt ông ta lộ ra vài phần đắc ý.
– Huynh thừa lúc nó không chú ý, lấy tay áo che lại rồi lén đổ rượu xuống đất. Thằng nhóc ngốc nghếch này, cứ tưởng mình thông minh, rốt cuộc vẫn trúng kế của huynh, tự mình uống say trước rồi gục xuống!
Ông ngửa mặt lên trời cười lớn, cất lên tràng cười ha hả đầy sảng khoái.
Đúng lúc này, một cơn gió đêm thổi qua vách núi, một tiếng “bụp” vang lên, tấm bài vị bị gió thổi lật nghiêng, suýt nữa thì rơi xuống đất. Ông giật mình, buông rơi chén rượu, nhanh chóng lao tới, vươn cánh tay chụp lấy nó ngay sát mặt đất, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
– Tĩnh muội, muội đang giận vì huynh trêu chọc con trai mình hả? Đừng giận, đừng giận mà! Sau đó chẳng phải huynh đã cõng nó xuống núi đó hay sao? Thằng con trai thối của chúng ta ấy, nặng chết đi được, huynh mới cõng được nửa đường đã gần kiệt sức, đành phải gọi người khiêng nó xuống. Muội cũng đừng có chỉ biết che chở cho nó như thế! Nếu không phải năm xưa nó gây trọng thương cho huynh, thì với bản lĩnh oai hùng của huynh ngày đó, sao có thể vô dụng đến thế này. Còn nữa, sao muội không đi trách nó dám hành thích huynh, khiến vết thương của huynh đến giờ vẫn chưa lành hẳn…
Thiên vương đêm nay không chỉ tâm trạng cực tốt mà còn say rất nặng, ông cứ thế ôm lấy tấm bài vị mà kể khổ.
Tạ Ẩn Sơn đâu dám tiến lên nữa, gã nín thở, toan lặng lẽ rút lui thì đột nhiên Thiên vương dường như cảm nhận được điều gì, lập tức im bặt.
– Là ai?
Tạ Ẩn Sơn biết mình đã khiến ông ta giật mình. Thấy ông ta ôm bài vị, bất ngờ quay mặt lại, ánh mắt thoáng chút giận dữ, gã đành phải bước ra khỏi chỗ ẩn nấp. Thấy là gã, vẻ mặt Thiên vương mới dịu đi đôi chút. Ông ta hít thở gió đêm, nhắm mắt một lát như để lấy lại tỉnh táo.
Tạ Ẩn Sơn hành lễ tạ tội, giải thích:
– Thuộc hạ đến đây là để bẩm báo Thiên vương chuyện liên quan đến Trưởng công chúa. Thuộc hạ đã hỏi Sắt Sắt, lần này Trưởng công chúa đã đích thân hứa với tiểu lang quân, chắc hẳn sẽ không dám thất hứa.
Bẩm xong, Tạ Ẩn Sơn đợi một lát, thấy Thiên vương vẫn im lặng. Gã đang định cáo lui, không ngờ ông ta đột ngột mở mắt nói:
– Bá Viễn, ngươi đến đúng lúc lắm. Ngồi xuống uống với ta vài chén đi!
Ông ta đã mở lời, Tạ Ẩn Sơn sao có thể từ chối, bèn vâng mệnh ngồi xuống.
Cơn say của Thiên vương dường như đã tan đi nhiều. Ông ta cẩn thận đặt tấm bài vị sang một bên, gọi lão bộc mang thêm một bình rượu và một chiếc chén sạch tới, sau đó ra hiệu cho Tạ Ẩn Sơn ngồi đối diện.
Thấy ông ta đích thân cầm bình rót rượu cho mình, Tạ Ẩn Sơn vội vàng chối từ.
Thiên vương mỉm cười:
– Đêm nay ta gặp chuyện hỷ, tâm trạng vui vẻ, ngươi cũng không cần quá gò bó. Cứ xem như chúng ta đang uống rượu thời trẻ là được. Huống chi những năm qua, ngươi đã giúp ta không ít, ta rót cho ngươi một chén rượu thì có đáng gì?
Tạ Ẩn Sơn bưng chén rượu bằng cả hai tay:
– Chúc mừng Thiên vương, đêm nay tiểu lang quân và công chúa mới thực sự kết thành lương duyên. Trong ngày đại hỷ này, thuộc hạ xin đem hết lòng thành chúc hai vị bách niên giai lão, sớm sinh quý tử, phúc trạch dài lâu!
Thiên vương nghe vậy lại cười ha hả, tỏ vẻ cực kỳ vui sướng, nâng chén uống cạn.
Trời xanh không phụ lòng người. Dưới sự nỗ lực tiếp cận của Thiên vương, tiểu lang quân lúc này trông tuy vẫn chưa hoàn toàn thuận theo, nhưng thái độ đối với Thiên vương đã thay đổi rất nhiều, quan hệ hai người ngày một tốt lên. Tạ Ẩn Sơn tận mắt chứng kiến sự thay đổi này, trong lòng cũng cảm thấy an lòng. Cứ duy trì thế này, chuyện hai người họ tiến thêm một bước, thậm chí là nhận cha con, sớm muộn gì cũng thành hiện thực.
Hai người vừa đối ẩm vừa bàn chuyện hôn lễ đêm nay, đúng lúc đó thân vệ mang tới một tin thắng trận vừa mới gửi đến. Tin thắng trận do Nghĩa vương Trần Vĩnh Niên gửi từ Giáng Châu.
Ngay sau khi Tôn Vinh quay đầu về phía Bắc để đối phó với các Tiết độ sứ đang hội quân tiến xuống phía Nam, Trần Vĩnh Niên đã dẫn theo Vũ Văn Kính mang quân đến Giáng Châu và Trạch Châu ở phía Bắc Đồng Quan.
Quân của Tôn Vinh đã rối ren, làm sao còn sức mà bận tâm đến dải đất kẹp giữa Hà Đông và Đồng Quan này. Chỉ trong một thời gian ngắn, Trần Vĩnh Niên đã dễ dàng chiếm được Giáng Châu, tin thắng trận vừa vặn gửi tới đêm nay. Còn Trạch Châu, đương nhiên cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Tạ Ẩn Sơn lập tức đứng dậy kính rượu:
– Chúc mừng Thiên vương lại đánh hạ thêm một thành nữa! Đêm nay đúng là song hỷ lâm môn, thuộc hạ xin uống cạn chén này để chúc mừng Thiên vương!
Có lẽ vì chiến thắng này nằm trong dự liệu, Thiên vương trông không tỏ vẻ quá vui mừng, ông ta mỉm cười ra hiệu cho gã ngồi xuống, nhìn gã, dùng giọng điệu ôn hòa, pha chút áy náy:
– Chuyện này do ngươi đã mưu tính từ lâu, lẽ ra phải phái ngươi ra trận. Nhưng giờ lại vì những chuyện vặt vãnh bên cạnh ta mà làm lỡ việc của ngươi, là ta đã làm lỡ mất cơ hội lập công của ngươi rồi.
Lúc đó Trần Vĩnh Niên tích cực xin ra trận, Tạ Ẩn Sơn liền lấy lý do bận việc khác để tránh tranh giành, nhường cơ hội đó.
– Là thuộc hạ tự biết bản lĩnh không bằng Nghĩa vương, nên mới tự nguyện nhường lại, đâu có liên quan gì đến Thiên vương đâu ạ? – Tạ Ẩn Sơn cười nói, vẻ mặt không chút để tâm. – Huống hồ thiên hạ đang loạn, hoài bão của Thiên vương đâu chỉ dừng lại ở hai nơi nhỏ bé như hạt cát này? Nếu thuộc hạ muốn lập công, sau này còn sợ Thiên vương không cho cơ hội khác sao?
Thiên vương nhìn gã một lát, cười thở dài:
– Luận về sự khoáng đạt và độ lượng, so với ngươi, ta tự thấy mình không bằng ngươi.
Ông ta dừng lại một chút, rồi khẽ gật đầu:
– Nhưng lời ngươi nói cũng không sai, trước mắt quả thực đang có một cơ hội lớn.
Thấy Tạ Ẩn Sơn ngước nhìn lên, Thiên vương nhấp một ngụm rượu, cầm chén hỏi:
– Chiến sự phương Bắc, ngươi thấy thế nào?
Tạ Ẩn Sơn đáp:
– Thiên vương đã hỏi, thuộc hạ xin mạo muội nói vài lời, nếu có chỗ nào không đúng, xin Thiên vương cứ chỉ giáo. Những kẻ phương Bắc kia đừng nhìn lúc này khí thế bừng bừng, thực chất chỉ là một lũ ô hợp. Phạm Phương Minh vốn là kẻ gió chiều nào xoay chiều ấy, trước đó sợ Tôn Vinh đe dọa nên muốn mượn danh Thiên vương để tạo thanh thế cho mình, nhưng lại không cam tâm chân thành dốc sức. Lư Long Tiết độ sứ là kẻ tham lợi, lần này thừa nước đục thả câu chỉ muốn chia phần mà thôi, không đáng nhắc tới. Trái lại, Lý Trường Thọ ở Võ Tiết mới thực sự là người có khí phách, nhưng thực lực quá yếu, bản thân còn lo chưa xong thì làm sao có thể gây nên sóng gió gì?
– Theo ý thuộc hạ, trận chiến này sẽ là cuộc giằng co lâu dài. Trong thời gian ngắn, hai bên khó lòng áp đảo được nhau.
Thiên vương gật đầu:
– Ngươi nói không sai. Ngươi có biết tại sao trước đây ta luôn dung túng cho Phạm Phương Minh mượn danh nghĩa mình để tạo thanh thế không? Hắn tưởng mình là kẻ thông minh nhất thiên hạ, có thể lợi dụng ta, nhưng hắn không biết điều ta muốn chính là cục diện hiện tại, muốn hắn tự mãn mà phán đoán sai tình thế. Đợi bọn chúng tiêu hao lẫn nhau một thời gian, lưỡng bại câu thương, ngươi sẽ thay ta xuất quân ra khỏi cửa ải, đánh thẳng vào Lạc Dương, lập nên một chiến công hiển hách không ai sánh bằng!
Nhắc đến chuyện quân sự, Thiên vương đã hoàn toàn khác hẳn với bộ dạng ôm bài vị lúc nãy. Trong đôi mắt sâu thẳm vương chút hơi men của ông lộ ra vẻ sát khí nồng đậm. Ông từ từ bóp chặt ngón tay, chiếc chén rượu bằng bạc trong lòng bàn tay bị bóp méo mó, một tiếng “cạch” vang lên, nó bị ông tiện tay ném lên mặt bàn.
– Đến lúc đó, từng kẻ một, các ngươi hãy xem ta xử lý bọn chúng ra sao!
Tạ Ẩn Sơn ngẩn người, lúc này mới chợt hiểu ra tại sao trước đây sau khi chiếm được Đồng Quan, Thiên vương không thừa thắng xông lên mà lại bỏ gần tìm xa, bất chấp mọi người ngăn cản mà nhất quyết đánh Hà Đông trước. Hóa ra mục đích thực sự của Thiên vương lúc đó là để làm tê liệt Tiết độ sứ Hà Bắc Phạm Phương Minh, khiến tham vọng của hắn ta phình ra, nảy sinh ảo tưởng cũng muốn tranh giành Trung Nguyên.
Còn việc đánh Hà Đông là thật, nhưng chỉ là mục đích phụ. Tuy gặp phải sự cố ngoài ý muốn buộc phải triệt thoái, Thiên vương từ đó án binh bất động dưỡng thương cho đến nay, nhưng dù con đường khác nhau cuối cùng vẫn đạt được mục đích thực sự ban đầu của ông ta.
Tạ Ẩn Sơn không khỏi khâm phục đại kế mà Thiên vương đã âm thầm sắp đặt từ lâu. Gã nghĩ nếu thuận lợi làm chủ được hai kinh đô Đông – Tây, với thế lực hùng mạnh của Thiên vương, việc thống nhất thiên hạ chắc chắn không còn xa nữa. Gã vốn là người trầm ổn, nhưng lúc này cũng bị viễn cảnh ấy làm cho phấn chấn, máu nóng trong người âm thầm trỗi dậy.
– Đến lúc đó, thuộc hạ nhất định sẽ dốc toàn lực để giúp Thiên vương sớm ngày thực hiện hoài bão to lớn!
Thiên vương lại cười lớn, tiếng cười sảng khoái.
– Nói những điều này bây giờ vẫn còn sớm! Ta xưa nay không phải kẻ thích nói suông. Thiên hạ tuy chẳng có mấy kẻ lọt được vào mắt ta, nhưng cũng không phải tất cả đều là lũ bù nhìn…
Nói đến đây, ông ta dường như chợt nhớ ra điều gì, nhìn về phía Tạ Ẩn Sơn.
– Cái tên nghĩa tử bên cạnh Thôi Côn đó…- Ông ta nhất thời không nhớ ra tên, khựng lại một chút.
– Họ Thôi, tên Trọng Yến, trước đây là tướng quân Phi Long Hữu quân ở Thanh Châu ạ. – Tạ Ẩn Sơn nhắc lời.
Thiên vương gật đầu:
– Kẻ này quả thực có vài phần gan dạ, mưu trí cũng đủ, tuy không được Thôi Côn dung thứ, ta còn tưởng hắn đã đầu quân cho Tôn Vinh rồi, không ngờ lại dám quay về. Hắn cũng có chút gặp may, gặp đúng lúc Thôi Côn đang gặp khó khăn, lại để hắn cải tử hoàn sinh, trỗi dậy từ cõi chết. Hắn cũng theo Thôi Côn rút về Tề Châu rồi sao?
– Bẩm Thiên vương, tin tức mới nhất từ phía đó tạm thời vẫn chưa gửi tới. Nhưng theo lời thám tử lần trước, sau khi Bạch Hổ quan không giữ được, Thôi Trọng Yến này không hề dây dưa, bỏ cả Thanh Châu mà nhanh chóng rút lui.
Thiên vương trầm ngâm một lát:
– Đổi lại là ta, ta cũng sẽ làm vậy. Tiếp tục giữ Thanh Châu đã không còn ý nghĩa, chỉ là tiêu hao binh lực chờ chết mà thôi, chẳng thà theo Thôi Côn rút về Tề Châu, chờ thời cơ hành động.
Ông ta nhìn Tạ Ẩn Sơn:
– Tuy rằng đất Tề Châu cũng không đủ để cầm cự lâu dài, giống như đang thoi thóp, nhưng kẻ này vẫn không thể xem thường. Ngươi hãy lưu ý, có động tĩnh gì phải báo ngay cho ta biết.
Tạ Ẩn Sơn vâng mệnh.
Thiên vương thở hắt ra một hơi dài, ánh mắt một lần nữa dời về phía tấm bài vị bên cạnh. Tạ Ẩn Sơn thấy vậy, hiểu ý, định đứng dậy cáo lui. Đúng lúc đó, phía trước lại vang lên tiếng bước chân của cận vệ đi tới, tiếng thông báo cũng lọt vào tai gã:
– Tín Vương có ở đây không ạ? Sắt Sắt nương tử đến tìm, nói có chuyện muốn bẩm báo.
Tạ Ẩn Sơn vô thức nhìn sang Thiên vương, thấy ông ta đang cầm bình rượu định rót vào chiếc chén trống khác, nghe vậy liền ngẩng lên nhìn sang. Tim gã khẽ thót một cái, không khỏi cảm thấy đôi chút không tự nhiên.
– Bá Viễn và cô gái này xem ra cũng có chút duyên phận nhỉ. Ban đầu ta còn tưởng là gián điệp, nếu đã là hiểu lầm thì tốt quá rồi. – Thiên vương mỉm cười. – Nếu ngươi thực sự có ý, ta sẽ thay ngươi mở lời, bảo Trưởng công chúa kia buông tay, tặng cho ngươi là được!
Tạ Ẩn Sơn biết Thiên vương xưa nay là người mắt sáng tai thính, chuyện gì cũng biết rõ. Bên cạnh gã đột nhiên xuất hiện một cô gái không rõ lai lịch, nếu ông ta không biết chút gì thì mới là chuyện bất thường. Còn về việc ông ta nói bằng ngữ khí như vậy cũng có nguyên do của nó.
Sự quen biết của gã và nàng thực sự là một sự tình cờ. Chính là lần trước, sau khi gã cứu được Chấn Uy Thái Bảo từ tay Thôi Trọng Yến, gã vội vã chạy đến Đồng Quan để chuẩn bị cho cuộc tập kích Long Môn quan sắp tới.
Hôm đó đang đi trên đường, thủ hạ của gã là Mạnh Hạ Lợi đột nhiên tới báo, nói cấp dưới bắt gặp một người đàn ông nói giọng Thanh Châu ở khu vực trấn Đồng Quan. Người đó tuy ăn mặc như dân thường nhưng trên người lại giấu đao, võ nghệ bất phàm, chắc chắn là binh sĩ đến từ Thanh Châu, hơn nữa còn mang theo một cô gái. Chân nàng bị thương không thể đi lại được, tên lính Thanh Châu này đang tìm thầy thuốc cho nàng. Sau khi bị quân tuần tra bắt gặp, sau một hồi giao chiến, vì ít không địch nổi nhiều nên người kia đã trốn thoát, bỏ lại nàng trên đường. Cấp dưới nghi ngờ nàng cũng là gián điệp, nhưng thấy nàng có dung mạo xinh đẹp, giết đi thì phí nên định đưa nàng vào doanh trại gần đó làm quân kỹ. Không ngờ nàng lên tiếng nói mình quen biết Tín Vương, có quen cũ với ngài, cầu xin được gặp mặt Tín Vương, có chuyện quan trọng muốn bẩm báo. Cấp dưới thấy nàng nói một cách chắc chắn, không dám giấu giếm nên đã báo lại cho Mạnh Hạ Lợi.
Tạ Ẩn Sơn không nhớ nổi mình quen biết một cô gái như vậy từ khi nào, nhưng nghe nói có chuyện quan trọng muốn bẩm báo, tuy lúc đó lịch trình bận rộn, gã vẫn bảo Mạnh Hạ Lợi đưa nàng đến gặp mặt. Sau khi gặp mặt, lại nghe đối phương nói rằng nàng tuyệt đối không phải gián điệp, chỉ là một nhạc kỹ trong một gia đình giàu có ở Thanh Châu, vì được chủ nhân sủng ái nên không được chính thất chấp nhận, bà ta đã tàn nhẫn đánh gãy hai chân nàng rồi bán cho lái buôn người. Nàng cứ thế phiêu bạt theo đoàn người tới nơi này.
Nàng có một người anh họ tham gia quân ngũ ở Thanh Châu, nghe tin đã đuổi theo tới tận đây giải cứu nàng khỏi tay bọn buôn người. Vì vùng này đang có binh hoang mã loạn, làng quê không tìm được thầy thuốc, để chữa chân cho nàng nên hắn ta đành liều lĩnh đưa nàng tới trấn Đồng Quan vẫn còn dân cư, không ngờ bị bắt vì bị coi là gián điệp. Lúc đó nàng không nơi nương tựa, sợ bị bắt làm quân kỹ. Vì trước đó nghe danh Tín Vương là hào kiệt đương thời, nàng vốn đã cực kỳ ngưỡng mộ, trong lúc tuyệt vọng, để tránh bị đưa đi, nàng đành phải liều lĩnh nói dối mình là người quen của Tín Vương, khẩn cầu gã cứu mạng, tha cho nàng một lần, chỉ cần không phải vào quân doanh, bảo nàng làm gì cũng được.
Tạ Ẩn Sơn tự nhận mình nhìn người chưa bao giờ sai. Thấy nàng nói năng khẩn thiết chân thành, vẻ mặt đáng thương, hoàn toàn không thấy chút dấu hiệu nào của việc nói dối, gã đã tin một nửa. Nhưng để cẩn thận, gã bảo nàng gảy một khúc nhạc. Nàng lập tức mượn một cây tì bà, tùy ý gảy một khúc, quả nhiên là như tiên nhạc, vô cùng êm tai. Không chỉ vậy, khúc nhạc nàng gảy lại là điệu nhạc quê hương của Tạ Ẩn Sơn. Hỏi ra mới biết nàng là đồng hương với gã, chỉ vì nhà nghèo nên từ nhỏ đã bị gia đình bán đi, từ đó chưa bao giờ quay lại quê cũ.
Dù Tạ Ẩn Sơn có sắt đá đến đâu thì khoảnh khắc đó cũng nảy sinh lòng trắc ẩn. Nghĩ nàng không chỉ có dung mạo xuất chúng mà còn khá thông minh và can đảm, là người hiếm thấy, nếu thực sự bị đưa tới nơi đó, với nhan sắc của nàng thì chắc chắn sẽ sống không bằng chết. Huống hồ chân nàng lại đang tàn phế không người chăm sóc, e rằng chẳng mấy ngày sẽ bị hành hạ đến chết. Vả lại, nàng còn là đồng hương, gã chịu không nổi lời khẩn cầu của nàng, trong một phút nhất thời, ma xui quỷ khiến thế nào mà đã giữ người lại.
Gã không chỉ chữa khỏi chân cho nàng mà còn luôn mang nàng theo bên mình. Cho đến tận sau này vì chuyện của tiểu lang quân xảy ra, gã mới biết thân phận thực sự của nàng, hiểu rằng mình đã bị nàng lừa dối ngay từ đầu. Nhưng những chuyện đó lại là một câu chuyện khác rồi.
Thiên vương chắc chỉ biết một mà không biết hai. Chuyện giữa mình và nàng cũng không tiện kể hết cho cấp trên nghe.
Tạ Ẩn Sơn nén lại nỗi phiền muộn dâng lên trong lòng, nói:
– Thiên vương đừng trêu chọc thuộc hạ nữa. Thuộc hạ và nàng không có chuyện gì khác, lúc đó chỉ là tiện tay cứu mạng mà thôi.
Thiên vương nhìn gã rồi mỉm cười, không nói thêm gì nữa, chỉ phất phất tay. Tạ Ẩn Sơn vội vã quay ra, thấy nàng quả nhiên đang đứng ở bên ngoài chờ mình. Trông nàng đã bình tĩnh lại như thường lệ, khác hẳn với dáng vẻ khi bị vị quân y kia nhận ra lúc tối nay.
Trực giác của Tạ Ẩn Sơn cho hắn biết vị quân y kia chắc chắn không nhận nhầm người. Nếu nàng thực sự là con gái họ Tưởng, thì thân phận này không những không phải là sự sỉ nhục, mà ngược lại còn rất đáng kính trọng. Gã nghĩ mãi cũng không hiểu tại sao nàng lại có phản ứng như vậy.
Khi nhìn thấy nàng, bước chân gã vô thức chậm lại vài phần.
Sắt Sắt thấy gã bước ra, liền nhanh chóng đi tới trước mặt gã hành lễ:
– Nô tì bái kiến Tín Vương.
– Tìm ta có chuyện gì không? – Gã hỏi như không có chuyện gì xảy ra.
– Công chúa và Bùi lang quân không còn ở trong phòng nữa ạ. Nô tì vừa đi hỏi thì có người thấy họ cùng nhau cưỡi ngựa ra khỏi cổng doanh trại xuống núi. Nếu nô tì đoán không lầm, có lẽ hai người họ sẽ đi ngay trong đêm đến chỗ Trưởng công chúa. Ở đây đã không còn việc gì nữa, liệu ngài có thể cho phép nô tì quay về đó xem xét không?
Tạ Ẩn Sơn không khỏi bất ngờ, bảo nàng đợi một chút, còn mình thì quay vào trong, kể lại sự việc cho Thiên vương nghe.
– Chi bằng thuộc hạ đưa nàng về luôn, nhân tiện cũng để mắt đến mọi chuyện bên đó. – Tạ Ẩn Sơn đề nghị.
Thiên vương gật đầu, lại dặn dò:
– Ngươi hãy đích thân để mắt đến! Nếu phát hiện Trưởng công chúa kia dám giở trò gian trá, lập tức trừ khử bà ta cho ta!