Chương 18: Bữa tiệc tối (1)

Câu Lạc Bộ Thiên Tài

Chương 18: Bữa tiệc tối (1)

Câu Lạc Bộ Thiên Tài thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Huyền trở về văn phòng. Sau khi sắp xếp công việc cho bốn nhân viên cấp dưới, anh liền đi đến trung tâm thương mại gần đó.
Khu thương mại nằm cạnh tòa nhà văn phòng công ty là trung tâm mua sắm cao cấp nhất thành phố Đông Hải, nơi quy tụ nhiều thương hiệu xa xỉ.
Từ trước đến nay, nơi này chưa bao giờ có chút liên hệ nào với Lâm Huyền, đây là lần đầu tiên anh đặt chân đến đây.
Theo chỉ dẫn, anh nhanh chóng tìm thấy cửa hàng "Brioni" như Triệu Anh Quân đã dặn. Đó là một cửa hàng vest nam với lối trang trí mang đậm phong cách cổ điển sang trọng.
"Tiên sinh, chào mừng anh đến với cửa hàng!"
Một cô gái trẻ xinh đẹp mỉm cười cúi chào, mời Lâm Huyền vào.
Qua lời giới thiệu của cô nhân viên bán hàng, Lâm Huyền được biết Brioni là một thương hiệu lâu đời của Ý, với các sản phẩm được may thủ công hoàn toàn, chuyên phục vụ giới thượng lưu.
Lâm Huyền đoán được lý do vì sao cô nhân viên lại giới thiệu tỉ mỉ đến vậy. Họ rất tinh tường, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể đánh giá được khả năng chi trả của khách hàng.
Những lời giới thiệu tưởng chừng chi tiết này thực chất chỉ là một cách thăm dò lịch sự. Nếu khách hàng không có tiền, họ sẽ tự biết ý mà rút lui, mọi người đều ngầm hiểu, không ai phải cảm thấy ngượng ngùng.
Đây chính là cái tài của các thương hiệu xa xỉ, còn những tình tiết nhân viên bán hàng khinh thường khách... có lẽ chỉ còn xuất hiện trong những tiểu thuyết đô thị mười năm trước mà thôi.
Lâm Huyền nhìn trúng một bộ vest đen.
Mặc dù anh không am hiểu nhiều về những thứ này nhưng chất liệu, đường may, đường chỉ... của bộ vest này hoàn toàn khác biệt so với bộ vest anh từng mua khi đi phỏng vấn trước đây.
"Bộ này bao nhiêu tiền?"
"96.000 tệ, tiên sinh."
???
Lâm Huyền suýt bật cười, đây đúng là thế giới của giới nhà giàu sao?
"Ôi chao! Xin lỗi!"
Lúc này, một người phụ nữ có vẻ lớn tuổi hơn, trông như quản lý, bước ra rồi cúi chào Lâm Huyền thật sâu:
"Thành thật xin lỗi, anh chính là Lâm tiên sinh của công ty MX phải không?"
Lâm Huyền gật đầu.
Quản lý nữ cười ái ngại:
"Xin lỗi Lâm tiên sinh, vừa rồi tôi có chút việc bận... nên chưa kịp ra đón tiếp anh."
"Triệu tổng đã dặn dò chúng tôi rồi, mời anh đi theo tôi! Những mẫu trưng bày bên ngoài đều là mẫu cơ bản... còn những mẫu cao cấp mà anh cần đều ở trong phòng ạ!"
Quản lý nữ ra hiệu cho nhân viên bán hàng rời đi rồi dẫn Lâm Huyền vào căn phòng phía trong.
Căn phòng này nằm sâu tít bên trong cửa hàng, vô cùng kín đáo, trên cửa cũng không hề có bất kỳ biển hiệu nào.
"Lâm tiên sinh, mời anh vào."
Quản lý nữ mở khóa mật mã rồi cúi người nhường đường, mời Lâm Huyền vào trước.
Vào phòng, Lâm Huyền thấy ánh sáng bên trong rất rõ, xung quanh bày biện toàn đồ nội thất gỗ theo phong cách châu Âu, mang lại cảm giác vô cùng cổ kính.
Chính giữa căn phòng có ba tủ kính, bên trong mỗi tủ đều treo một bộ vest được là ủi chỉnh tề.
"Lâm tiên sinh, đây là những bộ vest thủ công cao cấp nhất của cửa hàng chúng tôi, mỗi bộ đều được chế tác bởi hơn 80 công nhân, trải qua hơn 200 công đoạn may thủ công."
"Anh là người sành sỏi, về mặt thủ công thì tôi không cần giới thiệu nhiều với anh nữa. Anh xem ba bộ vest này, ưng ý bộ nào, tôi sẽ lấy ra cho anh thử."
"Tôi nghe Triệu tổng nói... tối nay anh sẽ tham dự tiệc tối cùng Triệu tổng. Nếu là tiệc tối thì... thực ra tôi khuyên anh nên chọn bộ bên trái này, phong cách của nó không quá trang trọng, phối màu cũng tươi sáng hơn một chút."
Nghe quản lý nữ giới thiệu, Lâm Huyền quay đầu nhìn về phía tủ kính bên trái.
Đó là một bộ vest màu xanh đen, mặc dù Lâm Huyền không am hiểu nhiều lắm nhưng anh cũng nhận ra ngay... so với những bộ bên ngoài, bộ vest này cao cấp hơn hẳn về mọi mặt.
"Vậy thì bộ này đi, thử xem sao."
Cả đời Lâm Huyền mới mặc vest đúng một lần, so với việc tự mình lựa chọn thì anh tin vào con mắt chuyên nghiệp của người khác hơn.
Thử xong, Lâm Huyền soi gương.
Quả nhiên là người đẹp vì lụa... bộ vest cao cấp này mặc vào, hiệu quả quả thật khác hẳn, Lâm Huyền có cảm giác như mình bước vào xã hội thượng lưu, trở thành một quý tộc nửa mùa vậy.
"Vậy bộ này đi, gói lại cho tôi."
"Được Lâm tiên sinh! Còn cà vạt, anh cần tôi giới thiệu cho anh một mẫu không?"
"Ừ, cô phối luôn đi."...
Một lúc lâu sau, Lâm Huyền xách theo hộp đựng vest bước ra khỏi cửa hàng.
Anh mới biết, hóa ra những bộ vest cao cấp như thế này bình thường đều được đựng trong hộp.
Quản lý nữ dặn anh, về nhà phải lấy vest ra khỏi hộp, treo thẳng đứng để tránh bị nhăn. Cái hộp này có tác dụng bảo vệ vest trong quá trình vận chuyển mà thôi.
"Đúng là dễ hỏng..."
Lâm Huyền xách cái hộp đựng vest này, cảm giác như đang xách một hộp vàng ròng vậy.
Anh rất tò mò không biết rốt cuộc bộ vest cao cấp này có giá bao nhiêu... nhưng trên ba tủ kính kia đều không hề ghi giá, hơn nữa, quản lý nữ còn trực tiếp ghi vào sổ sách của Triệu Anh Quân, cuối cùng Lâm Huyền cũng không biết chính xác giá của nó.