Giữa loạn thế tam quốc phân tranh, Đại Ung đứng trước bờ vực suy vong. Thiên tử yếu thế, các vương công hùng cứ một phương, tham vọng bủa vây khắp chốn.
Một bên là Yến Vương Tiêu Chước quyền thế ngút trời, ẩn chứa dã tâm không đáy, si tình đến mức không từ thủ đoạn. Một bên là Chiêu Ninh Quận chúa Thôi Linh, bề ngoài yếu ớt, nhưng lại che giấu một khát vọng quyền lực cháy bỏng.
Đêm Thượng Nguyên, trong phủ Yến Vương, hai nữ nhân đối diện nhau, ánh mắt giao thoa những toan tính và dục vọng.
"Ngươi thật sự đã suy nghĩ kỹ càng rồi sao?" Giọng Tiêu Chước trầm thấp, ẩn chứa ý vị sâu xa.
"Ta muốn cả Đại Ung!" Thôi Linh đáp lời, ánh mắt không chút dao động.
"Ngươi muốn, ta liền cho." Tiêu Chước khẽ cúi đầu, lời hứa như một lời nguyền thì thầm bên tai nàng.
Bất ngờ, một lưỡi chủy thủ lạnh lẽo kề sát cổ Yến Vương, Thôi Linh mỉm cười sắc lạnh: "Vương thượng nghĩ lại cho kỹ, liệu có *thật sự* muốn cùng ta nổi loạn không?"
Tiêu Chước bật cười lớn, khí chất ngạo nghễ bộc phát: "Thiên hạ này, chưa từng có thứ gì là bản vương không thể có được!"
Từ khoảnh khắc ấy, một ván cờ quyền lực và tình ái đã bắt đầu, nơi mỗi nước đi đều ẩn chứa hiểm nguy chết người. Ai động lòng trước, kẻ đó sẽ là người thua cuộc thảm hại nhất. Bởi lẽ, trong cuộc chiến giành giang sơn này, không ai là kẻ lương thiện tuyệt đối.
Liệu hai nữ nhân đầy dã tâm này có thể cùng nhau dẹp yên quốc nạn, kiến tạo một thịnh thế huy hoàng, hay sẽ mãi chìm đắm trong giấc mộng thiên thu đầy bi tráng?
*Bối cảnh lịch sử hư cấu, bách hợp, 1x1, HE.*
**Thiên hạ này, chưa từng có thứ gì là cô không chiếm được.**
Truyện Đề Cử






