Sự trùng hợp đầy nghịch lý đưa tôi trở lại buổi họp lớp sau nhiều năm xa cách. Và ở đó, giữa những ánh mắt quen thuộc của thời học sinh, tôi nhận ra bóng dáng của người từng bị tôi từ chối - giờ đã trở thành một doanh nhân thành đạt, chiếc đồng hồ sang trọng trên cổ tay đủ bằng cả năm tiền lương của tôi.
Khi tôi tìm đến anh để vay tiền, những lời cười nhạo của bạn học xưa như những mũi kim châm vào lòng tôi: *"Cô ta lấy đâu ra mặt mũi mà đến chứ?"* Lúc ấy, anh cúi đầu chỉnh đồng hồ, ánh mắt thoáng qua sự ngạc nhiên: *"Cô điên vì tiền rồi sao?"*
Nhưng chẳng ai biết rằng, tôi không phải là người đàn bà túng thiếu kia. Tôi là cảnh sát. Và hôm nay, tôi đến đây không phải để xin tiền, mà để đưa anh ra ánh sáng...
Truyện Đề Cử






