Chương 100

Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đoạn nhị phu nhân vốn có dung mạo hiền hòa, vậy mà dứt khoát tát Đoạn nhị công tử một cái. Vẻ mặt nàng rất bình tĩnh, nhưng bàn tay đánh người lại run rẩy đến mức khó nhận ra: "Phu quân, theo ta về."
Nghe câu này, Hạ Tuế An cảm thấy họ không giống như hẹn nhau đến Huyền Diệu quan cúng bái, mà giống việc Đoạn nhị công tử lén đến đây, rồi Đoạn nhị phu nhân biết được nên đến bắt người về hơn.
Người hầu Đoạn phủ đồng loạt cúi đầu.
Họ không dám nhìn nhiều.
Đoạn nhị công tử ôm lấy nửa bên mặt bị đánh, bất an cúi đầu, im lặng không nói. Hắn cắn ngón tay mình, liên tục nhìn lên núi.
Cái tát đó quá bất ngờ, Hạ Tuế An vẫn đang nhìn mặt Đoạn nhị công tử. Kỳ Bất Nghiên hiếm khi nhướng mắt nhìn về phía họ, nhưng thực ra người hắn nhìn là Tam Thiện chân nhân đang đứng phía sau.
Tam Thiện chân nhân lại đích thân xuống núi tiễn khách.
Không còn nghi ngờ gì nữa, người mà Tam Thiện chân nhân đích thân xuống núi tiễn chính là vợ chồng Đoạn nhị gia. Đây là vinh hạnh lớn lao đối với bất kỳ khách hành hương nào đến cúng bái ở Huyền Diệu quan.
Đoạn nhị công tử bị Đoạn nhị phu nhân kéo ra sau lưng. Nàng lạnh nhạt nhún người hành lễ với Tam Thiện chân nhân: "Sao dám làm phiền Tam Thiện chân nhân phải đích thân đưa tiễn."
Tam Thiện chân nhân cười nhạt.
Ông bước tới một bước.
Đoạn nhị phu nhân kéo Đoạn nhị công tử lùi lại một bước: "Tam Thiện chân nhân có việc gì sao?"
Tam Thiện chân nhân làm như không thấy thái độ đề phòng của nàng: "Đoạn nhị phu nhân, đây là bùa trừ tà mà bần đạo tặng cho Đoạn nhị công tử, coi như là lễ vật đáp lại tấm lòng Đoạn nhị công tử luôn tin thờ Huyền Diệu quan."
"Tạ ý tốt của Tam Thiện chân nhân, nhưng không cần đâu, Tam Thiện chân nhân cứ giữ lại mà dùng." Giọng điệu của Đoạn nhị phu nhân không hề dễ chịu.
Đoạn nhị công tử muốn đưa tay ra nhận lấy.
Đoạn nhị phu nhân gạt tay hắn đi.
Cú gạt này trực tiếp làm cả bàn tay Đoạn nhị công tử đỏ ửng lên, hắn vội rụt tay về. Mỗi khi đụng đến chuyện liên quan đến Huyền Diệu quan, Đoạn nhị phu nhân sẽ tỏ ra cực kỳ cứng rắn, những người hầu trong Đoạn phủ đều biết rõ điều này.
Những người hầu trong Đoạn phủ không hiểu tại sao Đoạn nhị phu nhân lại như vậy. Nàng đối xử với người hầu trong phủ đều hòa nhã dễ gần, chỉ riêng đối với Tam Thiện chân nhân đức cao vọng trọng của Huyền Diệu quan là không hề có sắc mặt tốt.
Biểu cảm hoàn hảo không chê vào đâu được của Tam Thiện chân nhân cuối cùng cũng có chút biến đổi.
Ông thu hồi lá bùa trừ tà đang đưa ra giữa không trung, nói với giọng điệu từ bi như Phật: "Là bần đạo đã tự cho là đúng, xin Đoạn nhị phu nhân đừng trách."
Bàn tay buông thõng bên người Đoạn nhị phu nhân nắm chặt thành nắm đấm, đáy mắt lóe lên một tia oán hận.
Lần này nàng không hề đáp lễ.
Các đạo sĩ Huyền Diệu quan thấy Đoạn nhị phu nhân đối xử với Tam Thiện chân nhân như vậy cũng không lên tiếng quở trách, hiển nhiên là trước khi xuống núi đã được Tam Thiện chân nhân dặn dò trước.
Hạ Tuế An ngồi ngay dưới gốc cây to ở cổng thôn Hồng Diệp. Do góc độ khuất, nếu họ không để ý thì rất khó nhìn thấy nàng và Kỳ Bất Nghiên.
Nàng chống cằm suy nghĩ.
Dân chúng Thanh Châu đều coi Huyền Diệu quan, cũng như các đạo sĩ Huyền Diệu quan như thần phật mà thờ phụng. Đối với Tam Thiện chân nhân lại càng không cần phải nói, dù sao sự kính trọng của họ đối với Huyền Diệu quan đều bắt nguồn từ ông.
Trong ấn tượng của Hạ Tuế An, chỉ có Tạ Ôn Kiệu là biết chừng mực đối với những chuyện liên quan đến Tam Thiện chân nhân, có thể giữ được sự lý trí đầy đủ.
Những người dân Thanh Châu khác thì thiên vị, tin tưởng Tam Thiện chân nhân vô điều kiện.
Đoạn nhị phu nhân lại không như vậy.
Thái độ của nàng đối với Tam Thiện chân nhân tỏ ra rất hiếm thấy trong số đông dân chúng Thanh Châu.
Nhưng không nên như thế.
Cho dù mười năm trước Đoạn nhị phu nhân không mắc bệnh dịch, không nhận ân huệ từ Tam Thiện chân nhân, thì nàng cũng không nên lộ ra cảm xúc coi thường đối với một Tam Thiện chân nhân gần như được mọi người tin thờ.
Khả năng duy nhất xảy ra tình huống này là, giữa họ đã từng xảy ra chuyện gì đó. Một lão đạo sĩ Huyền Diệu quan, một nhị phu nhân Đoạn phủ, giữa họ có thể xảy ra chuyện gì chứ? Hạ Tuế An nghĩ mãi không ra.
Nàng cảm thấy đầu mình sắp nổ tung đến nơi.
Tuy Hạ Tuế An đôi khi tỏ ra chậm chạp trước một số việc, nhưng nàng cũng không ngốc, mấy ngày nay lờ mờ nhận ra người Kỳ Bất Nghiên muốn đối phó là Tam Thiện chân nhân của Huyền Diệu quan.
Kỳ Bất Nghiên muốn giết ai thì đều giết trực tiếp. Việc hắn không ra tay giết Tam Thiện chân nhân chứng tỏ điều hắn muốn làm không phải là giết ông ta.
Vậy mục đích của Kỳ Bất Nghiên là gì?
Cho nên, Hạ Tuế An vừa gặp chuyện liên quan đến Tam Thiện chân nhân liền không kìm được mà suy nghĩ.
Đầu ngón tay Kỳ Bất Nghiên ấn lên đôi mày đang nhíu lại của Hạ Tuế An. Bóng cây loang lổ rơi trên khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của hắn: "Nàng đang nghĩ gì vậy?"
Hắn vuốt phẳng đôi mày đang nhíu của nàng.
"Là về Tam Thiện chân nhân?" Kỳ Bất Nghiên cười vô hại, suy đoán, "Tại sao nàng lại nghĩ chuyện của ông ta chứ. Nàng đoán được rồi? Đoán được, việc ta làm là để đối phó ông ta."
Hạ Tuế An kéo tay hắn xuống: "Ông ta có phải đã làm gì huynh không?"
Kỳ Bất Nghiên cười đến mức vai hơi run rẩy.
"Tại sao phản ứng đầu tiên của nàng lại là ông ta đã làm gì ta, chứ không phải ta đơn thuần muốn hại ông ta, hoặc là ta muốn giết ông ta chứ?" Hắn không rút bàn tay bị nàng kéo xuống về.
"Ta tin huynh mà." Hạ Tuế An nói từng chữ từng chữ, "Bởi vì ta tin tưởng huynh."
Kỳ Bất Nghiên hơi khựng lại.
Hắn như cảm thấy câu trả lời này vô cùng kỳ lạ: "Nàng tin tưởng ta..."
"Ừm, ta tin huynh." Ánh mắt Hạ Tuế An không trốn tránh, nhìn thẳng vào mắt Kỳ Bất Nghiên mà nói ra câu này. Ngón tay nàng còn vô thức bóp nhẹ tay hắn đang nằm trong lòng bàn tay nàng.
Dường như bị ánh mắt chăm chú của Hạ Tuế An làm cho vui vẻ, Kỳ Bất Nghiên không quan tâm đến vấn đề vừa rồi nữa. Hắn nắm ngược lại tay nàng, nhẹ nhàng mân mê, có chút luyến tiếc không muốn buông ra.
Trong lúc họ nói chuyện, Đoạn nhị công tử, Đoạn nhị phu nhân đã rời khỏi núi Đăng Vân.
Tam Thiện chân nhân đã quay về trên núi.
Từ đầu đến cuối, họ đều không bị người khác phát hiện. Hạ Tuế An cùng Kỳ Bất Nghiên nán lại dưới gốc cây một lúc, nàng cảm thấy khát nước, muốn gọi hắn cùng mình đi tìm nước uống.
Vừa quay đầu, thấy Kỳ Bất Nghiên nhắm mắt, như là đã ngủ rồi, bèn không đánh thức hắn.
Trí nhớ nàng cũng coi là tốt, đường đã đi qua một lần là có thể nhớ. Địa hình quanh thôn Hồng Diệp phức tạp, cần đi hai lần mới nhớ được.
Hai ngày ở thôn Hồng Diệp, Hạ Tuế An có thể ở trong nhà cây thì sẽ không đi lung tung. Nhưng nàng cũng không phải cả ngày cả đêm đều ở trong nhà cây, thỉnh thoảng sẽ cùng Kỳ Bất Nghiên ra ngoài thôn Hồng Diệp đi dạo.
Cho nên Hạ Tuế An biết đối diện xéo cổng thôn Hồng Diệp có một con sông.
Sông suối nước nóng dùng để tắm gội.
Còn con sông nước trong này dùng để cho thôn dân thôn Hồng Diệp uống hằng ngày. Hạ Tuế An có thể đến đó lấy nước uống, nàng muốn để Kỳ Bất Nghiên ngủ ngon một giấc, nhẹ chân nhẹ tay đứng dậy, đi về phía con sông.
Vừa đến gần sông, tiếng nước chảy róc rách không ngừng vang lên, Hạ Tuế An liền đi tới.
Nàng ngồi xổm bên bờ, dùng hai tay vục một ít nước đưa lên miệng. Uống xong mấy ngụm nước, nàng lại rửa mặt một cái, muốn cho tỉnh táo.
Xung quanh sông mọc không ít cây. Hạ Tuế An kiễng chân bẻ một chiếc lá to, gấp chéo lại, sau đó múc nước vào, đợi Kỳ Bất Nghiên tỉnh dậy, có lẽ cũng sẽ muốn uống nước.
Múc nước xong, nàng quay về theo đường cũ.
Đi được vài bước, Hạ Tuế An bỗng nghe thấy có người đang gọi nàng với giọng nói lạ lẫm.
Hạ Tuế An theo bản năng quay đầu nhìn lại.
Nàng chỉ thấy người đó đứng cạnh một tảng đá lớn bên bờ sông. Đối phương rất cao, dung mạo xuất chúng, thoạt nhìn không đoán ra tuổi thật, mặc váy dài màu chàm, trên trán điểm xuyết trang sức bạc.
Đó là cách ăn mặc của người Thiên Thủy trại Miêu Cương, bởi vì trên cổ tay người này cũng đeo chuỗi bạc bảy chiếc chuông bướm. Chỉ có người Thiên Thủy trại Miêu Cương mới đeo chuỗi bạc bảy chiếc chuông bướm.
Người đó mở miệng: "Tiểu cô nương, ngươi có thể qua đây giúp ta một chút không?"
Giọng nói rất trầm, thiên về trung tính.
Hạ Tuế An không chọn lập tức đi qua: "Ngươi, bị sao vậy?"
Người đó để lộ mắt cá chân bị đá đập bị thương, trên đó cũng đeo chuỗi bạc bảy chiếc chuông bướm: "Ta bị thương rồi, ngươi có thể qua đây dìu ta đến chỗ có người không? Một mình ta đi không nổi."
Dứt lời, người đó ngẩng đầu lên. Khuôn mặt trang điểm rất đậm, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, đó là một mỹ nhân tinh xảo. Hạ Tuế An đứng hơi xa, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy đường nét khuôn mặt của đối phương.
Cũng vì thế mà nàng không nhìn thấy khi hắn nói chuyện, yết hầu trượt lên xuống rõ ràng nơi cổ.
Biên Dĩ Thầm nhìn nàng.
Ở phía bên kia tảng đá lớn mà Hạ Tuế An không nhìn thấy, nằm vài cái xác đầm đìa máu tươi.
Mà tay trái giấu sau lưng của Biên Dĩ Thầm đang cầm một cái liềm cong cong nhặt được. Bên trên lưỡi liềm đang nhỏ máu xuống chầm chậm, tí tách tí tách, dần nhuộm đỏ những viên đá vụn hắn đang giẫm dưới chân.