Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa
Bộ xương biết đi
Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kỳ Bất Nghiên bước ra, bước chân chậm rãi. Những chiếc chuông bạc trên y phục hắn khẽ ngân vang, bởi lẽ tay chân hắn đều đeo chuỗi bảy chiếc chuông nhỏ. Ngọn nến trong tay hắn chập chờn, lúc sáng lúc tối.
Nửa khuôn mặt hắn chìm trong bóng tối.
Trong bóng tối, gương mặt diễm lệ của Kỳ Bất Nghiên như ẩn hiện nụ cười: "Gan ngươi nhỏ thế này, lát nữa làm sao cùng ta xuống mộ cổ được?"
Hạ Tuế An chợt nắm bắt được từ khóa "xuống mộ", ánh mắt nàng lộ vẻ kinh ngạc. Thảo nào hắn phải đến vào ban đêm, thảo nào phải tránh tai mắt người khác.
Nhưng việc xuống mộ chắc chắn vô cùng nguy hiểm.
Nàng hỏi: "Tại sao phải xuống mộ?"
Kỳ Bất Nghiên thong thả trải tấm bản đồ da bò trong tay ra. Trên đó có những chú thích đơn giản. Hắn nói: "Bởi vì ở đó có thứ ta muốn, nên ta phải xuống mộ. Lối vào mộ huyệt nằm ngay trong ngôi nhà này."
Tấm bản đồ da bò này chính là thứ hắn có được từ cuộc giao dịch với Thẩm thị - phu nhân của Tưởng tướng quân ở Vệ Thành. Kỳ Bất Nghiên thay Thẩm thị hạ cổ Lý tướng quân, Thẩm thị đưa tấm bản đồ da bò gia truyền cho hắn.
Hạ Tuế An băn khoăn: "Thứ gì quan trọng đến mức khiến huynh phải mạo hiểm xuống mộ cổ?"
Hắn đột nhiên đưa tay về phía nàng.
Hạ Tuế An nhát như cáy, lập tức hiểu ý nắm lấy tay hắn. Nàng lại nghe Kỳ Bất Nghiên nửa đùa nửa thật nói: "Thứ có thể cứu mạng ta. Hạ Tuế An, ngươi nói xem thứ như vậy rốt cuộc có quan trọng không?"
Liên quan đến tính mạng thì chắc chắn là quan trọng rồi.
Việc xuống mộ cổ cũng không phải là không thể.
Nghĩ kỹ lại, lúc đầu Kỳ Bất Nghiên đã đưa nàng rời khỏi Vệ Thành – nơi loạn lạc đến mức suýt phải ăn thịt người, cũng coi như đã cứu Hạ Tuế An một mạng rồi.
Giờ Kỳ Bất Nghiên có việc cần, nàng cũng nên dốc sức giúp đỡ mới phải. Hạ Tuế An nghiêm túc suy nghĩ, ngoan ngoãn đi theo Kỳ Bất Nghiên vào sâu trong ngôi nhà. Nàng thầm hạ quyết tâm phải giúp hắn tìm được thứ cần thiết, tuyệt đối không làm vướng chân hắn.
Nàng lấy hết can đảm nắm chặt tay Kỳ Bất Nghiên: "Huynh là người tốt."
"Nhất định sẽ không sao đâu."
Hạ Tuế An nói liền hai câu.
Kỳ Bất Nghiên như bị nàng chọc cười. Ban đầu hắn chỉ cười khẽ, sau đó lồng ngực gầy gò rung lên nhè nhẹ như không kìm nén được. Hắn nói: "Hóa ra trong mắt ngươi, ta là người tốt à?"
Hạ Tuế An khó hiểu, không nói gì.
Hắn cúi người ghé sát vào nàng.
Khoảng cách quá gần, nàng có thể nghe thấy cả tiếng hít thở của hắn. Hạ Tuế An ngẩn người. Đầu ngón tay Kỳ Bất Nghiên lại quấn lấy dải lụa rủ xuống bên tóc mai nàng, quấn vài vòng rồi lại thả ra, giống như một đứa trẻ tìm được món đồ chơi thú vị.
Thiếu niên nghiêng đầu hỏi nàng: "Hạ Tuế An, rốt cuộc ngươi cho rằng ranh giới giữa tốt và xấu là gì?"
Hạ Tuế An bị hỏi đến mức im lặng một lát.
Ranh giới tốt xấu? Thật ra nàng không biết phải trả lời thế nào, chỉ đành nói thật lòng: "Ta không biết, có lẽ là dựa vào cảm giác của bản thân chăng? Cảm giác của mỗi người khác nhau, cách hiểu cũng khác nhau, đôi khi không cần quá để tâm."
Kỳ Bất Nghiên thu tay về, dải lụa trượt khỏi kẽ ngón tay hắn. Hắn dường như rất hài lòng với câu nói của Hạ Tuế An, cười ôn hòa, nhưng lời nói lại xoay chuyển: "Chúng ta phải đi thôi, giờ không còn sớm nữa."
"Ừm."
Lối vào mộ huyệt nằm ở giếng cổ trong hậu viện ngôi nhà.
Giếng cổ sâu không thấy đáy, tối tăm u ám. Dây thừng vứt bừa bãi trên mặt đất đã đứt. Hạ Tuế An cúi người nhặt đoạn dây thừng đứt lên, rồi bó tay nhìn sang chỗ khác, muốn tìm thứ thay thế.
Kỳ Bất Nghiên nhìn giếng cổ hồi lâu, đầu ngón tay lơ đãng lướt qua đám rêu xanh bên miệng giếng, cũng không để ý tay mình bị bẩn.
Hạ Tuế An vứt đoạn dây thừng đứt xuống.
Sau đó, nàng ghé đầu nhìn vào giếng cổ.
Một con côn trùng có hình dạng giống con ruồi nhưng không biết bay, lại có mười tám cái chân, đang bò từ thành giếng lên. Đầu côn trùng màu đỏ pha xanh, lớp vỏ dính chất lỏng nhớp nháp không biết từ đâu, trông vừa xấu xí vừa buồn nôn.
Trời sinh sợ côn trùng rắn rết, nàng phản xạ theo bản năng mà tránh đi. Lòng bàn tay nàng đè lên một viên đá nhỏ không bắt mắt nhưng sắc nhọn trên thành giếng, cứa rách tay, khiến máu chảy ra một ít.
Hạ Tuế An buông tay.
Khoảnh khắc tiếp theo, từ trong giếng cổ truyền ra âm thanh kỳ lạ. Một chiếc lồng đồng có thể chứa được hai người cùng lúc từ dưới bay lên. Bên trong lồng đồng là một bộ xương khô ngả vàng, bên trên mọc đầy hoa dây leo, đang đứng thẳng.
Bộ xương đó còn có thể cử động.
Bộ xương kêu răng rắc, giơ tay mở cửa lồng đồng.
Hạ Tuế An xưa nay không tin chuyện quỷ thần, nhưng thoạt nhìn thấy bộ xương có thể cử động như người sống, nàng vẫn không khỏi cảm thấy hoang mang: "Cái này..."
Kỳ Bất Nghiên vươn tay về phía hộp sọ của bộ xương, ngón tay thon dài đưa vào trong, kẹp ra một con Khổi Lỗi Cổ (Cổ trùng bù nhìn) màu đen đang ngọ nguậy. Khổi Lỗi Cổ vừa rời khỏi hộp sọ, cả bộ xương lập tức bất động.
Nhét Khổi Lỗi Cổ trở lại, bộ xương lại cử động.
Hạ Tuế An trợn mắt há mồm.
Bộ xương chỉ là công cụ đưa đón người xuống mộ huyệt, sẽ không làm hại người. Kỳ Bất Nghiên bước vào trong lồng đồng và nói: "Trên đời không có quỷ thần. Sở dĩ bộ xương này có thể cử động là do có Khổi Lỗi Cổ điều khiển."
"Ồ." Nàng chớp chớp mắt.
"Ngươi không vào à?" Hắn đã vào rồi, phát hiện Hạ Tuế An vẫn ngây ngốc đứng tại chỗ.
Hạ Tuế An nhấc chân bước vào.
Nàng thử giẫm chân, cảm thấy cũng khá chắc chắn.
Nhưng vừa vào không lâu, lồng đồng dường như mất kiểm soát, rơi thẳng xuống. Trên thành giếng cổ còn có không ít côn trùng rơi lên người nàng, khiến Hạ Tuế An tê dại cả da đầu, nhảy dựng lên và ôm chặt lấy Kỳ Bất Nghiên.
Hai tay nàng ôm chặt lấy cổ Kỳ Bất Nghiên không buông, hai chân kẹp lấy hông hắn. Hạ Tuế An, ngoại trừ khuôn mặt hơi bầu bĩnh, cả người đều nhỏ nhắn, lúc này cứ thế treo trên người Kỳ Bất Nghiên.
Giống như một vật trang trí, lại còn mềm mại. Đây là cảm nhận duy nhất của Kỳ Bất Nghiên.
Đúng lúc này, miệng giếng chợt lóe lên một bóng đỏ.
Lồng đồng dường như bị kẹt lại, không rơi xuống nữa. Hạ Tuế An hoàn hồn, rất ngại ngùng muốn leo xuống khỏi người Kỳ Bất Nghiên. Nhưng còn chưa kịp xuống, dưới đáy lồng đồng đột nhiên xuất hiện một cái lỗ lớn.
Cái lỗ lớn xuất hiện ngay chỗ bọn họ đang đứng, khiến cả hai rơi thẳng xuống dưới.
"A!"
Hạ Tuế An thất thanh kêu lên.
Rơi thẳng từ trên cao xuống đáy giếng mà không chết? Khi nhận ra mình còn sống, nàng nhanh chóng mở mắt, phát hiện đáy giếng rải rác đầy xương trắng âm u. Ngay bên cạnh Hạ Tuế An cũng có một bộ xương trắng.
Nàng hoảng hốt đẩy bộ xương ra xa, xoa bả vai đau nhức rồi đứng dậy. Nàng gọi Kỳ Bất Nghiên mấy tiếng nhưng không nhận được hồi đáp, ngược lại chỉ nghe thấy bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng xương cốt chuyển động lách cách.
Những bộ xương trắng đó đều đã cử động.
Trong hộp sọ của những bộ xương trắng đều có Khổi Lỗi Cổ.