Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa
Âm Thi Cổ Trong Người Nàng
Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Tuế An nhẹ nhàng thoa thuốc cho Kỳ Bất Nghiên, mỗi lần thoa xong lại theo thói quen thổi nhẹ vào vết thương. Chiếc chuông buộc trên cổ chân hắn leng keng vang lên tiếng trong trẻo.
Nàng sợ làm hắn đau, động tác càng thêm nhẹ nhàng: "Ta làm ngươi đau sao?"
"Không có."
Cổ chân hắn hơi cử động.
Kỳ Bất Nghiên nâng con nhện đang nằm im co ro trong lòng bàn tay lên: "Chắc hẳn ngươi cũng đang thắc mắc tại sao ta lại nghe lời Quận chúa mà rời đi, chứ không tiếp tục tiến sâu vào cổ mộ để tìm thứ ta muốn."
Hạ Tuế An gật đầu rồi lại lắc đầu.
Hắn lại không hiểu nàng rồi.
Nàng nói: "Ta tò mò tại sao ngươi lại rời đi, nhưng ta tin mỗi quyết định của ngươi đều có lý do riêng, cho nên ta cũng không hỏi nhiều. Ngươi muốn làm gì, ta đi theo ngươi là được rồi."
Kỳ Bất Nghiên nhìn Hạ Tuế An một lúc lâu, dường như mới chợt nảy sinh nghi hoặc: "Hạ Tuế An, ban đầu tại sao ngươi lại muốn đi theo ta?"
Hạ Tuế An dường như có chút khó nói.
Hắn đợi nàng nói.
Nàng vẫn nói ra, trên mặt thoáng hiện vẻ ngượng ngùng đỏ ửng: "Muốn sống."
Cũng không sợ hắn sẽ ra tay giết nàng. Kỳ Bất Nghiên nghĩ, nàng e rằng không biết trước đây hắn cũng không phải chưa từng giết những kẻ muốn đi cùng hắn nhưng lại có ý đồ bất chính, giết xong đều ném cho cổ trùng của hắn ăn sạch.
Hắn đứng bên cạnh vui vẻ nhìn xem.
Hạ Tuế An lắc lắc chiếc chuông trên cổ chân Kỳ Bất Nghiên, muốn tháo nó xuống vì việc thoa thuốc quá bất tiện. Nàng sợ vừa buông tay, thuốc sẽ bị quệt mất.
Nàng nhìn sợi dây bạc không có chỗ tháo, ngập ngừng hỏi: "Có thể tháo ra được không?"
"Không tháo được."
Dứt lời, Kỳ Bất Nghiên liếc nhìn xuống, chiếc chuông trên cổ chân lắc lư, tiếng chuông giòn tan. Hắn lơ đễnh nói: "Dây bạc của Thiên Thủy Trại chỉ có thể đứt, không thể tháo. Dây bạc đứt, tức là người chết."
Kỳ Bất Nghiên trước đây cũng từng tận mắt chứng kiến người Thiên Thủy Trại vô ý làm đứt dây bạc, trong chốc lát chết bất đắc kỳ tử, thuốc thang vô phương cứu chữa.
Đây được coi là một tử huyệt của người Thiên Thủy Trại Miêu Cương biết dùng cổ.
Gần như không có người ngoài nào biết.
Người Thiên Thủy Trại tín ngưỡng thần linh cho rằng đây là gông xiềng ông trời ban cho bọn họ sau khi ban tặng cổ thuật quỷ dị, để ngăn cản bọn họ làm điều xằng bậy.
Mặc dù chuyện này có nguyên do khác, không phải gông xiềng thần linh ban tặng, nhưng bọn họ sẽ không dễ dàng để người khác chạm vào dây bạc mình đeo. Quan trọng hơn là nó chỉ có thể đeo chứ không thể giấu đi, bọn họ đối xử với dây bạc càng thêm cẩn trọng, coi nó như vật thần thánh để thờ phụng cũng không quá lời.
Kỳ Bất Nghiên đối xử với dây bạc vẫn tùy hứng như vậy.
Hắn không muốn chết, là không muốn chết trong tay kẻ khác. Còn về dây bạc... muốn đứt hay không thì tùy.
Hạ Tuế An không còn nhắc đến chuyện muốn Kỳ Bất Nghiên tháo dây bạc nữa, nàng đảo mắt nhìn quanh, muốn tìm thứ gì đó để cố định dây bạc trên cổ chân hắn.
Sau đó, nàng dùng dây lụa buộc tóc của mình, dài và dày vừa đủ. Trước đó Kỳ Bất Nghiên đã đưa cho Hạ Tuế An không ít tiền bạc, nàng lấy một phần đi mua rất nhiều dây lụa đẹp.
Dây lụa thì có thừa.
Hạ Tuế An luồn dây lụa qua dây bạc, buộc phía trên chiếc chuông trên cổ chân, không để dây bạc tuột xuống, rồi thắt một cái nơ bướm thành thạo.
Chỉ là trông hơi kỳ lạ. Nàng lại chọn đúng sợi dây lụa màu đỏ, buộc lên cổ chân trắng ngần của Kỳ Bất Nghiên. Hai màu đỏ và trắng vốn đã tạo cảm giác đối lập mãnh liệt, màu đỏ lại quấn lấy màu trắng.
Cảm giác hơi kỳ lạ.
Nàng không dám nhìn nhiều, kéo ống quần hắn xuống.
Kỳ Bất Nghiên mỉm cười cảm ơn Hạ Tuế An, rồi đứng dậy rót nước uống. Hạ Tuế An cất kỹ thuốc, không nhịn được nhìn con nhện nằm trong chăn, không còn vẻ sức sống bừng bừng như trước kia.
Tuy Hạ Tuế An không thích sâu bọ, nhưng thấy con nhện từng chữa vết thương trên trán cho mình đang trong trạng thái thoi thóp, nàng vẫn thấy không đành lòng.
"Nó bị sao vậy?"
Kỳ Bất Nghiên uống cạn chén trà, đặt chén sứ xuống. Bàn tay tái nhợt không chút huyết sắc của hắn lấy ra một con rắn cũng đang trong trạng thái tương tự con nhện từ trong áo: "Trong cổ mộ có thứ khiến chúng sợ hãi."
Nàng không hiểu: "Thứ gì?"
"Là Cổ." Khóe môi hắn thoáng nở nụ cười nhạt, từ tốn nói: "Giữa Cổ và Cổ có thể cảm ứng lẫn nhau, mà Cổ trời sinh đã sợ hãi loài Cổ mạnh hơn mình, chúng cũng không ngoại lệ."
Kỳ Bất Nghiên đi đến bên cửa sổ, đẩy cánh cửa sổ hình lưới ra: "Trong cổ mộ có một loại Cổ."
Hạ Tuế An: "Cổ gì?"
"Âm Thi Cổ, hơn nữa là Âm Thi Cổ đã bị người ta luyện thành hoàn toàn." Kỳ Bất Nghiên chậm rãi nói: "Âm Thi Cổ không chỉ có thể điều khiển xác chết, mà còn có thể điều khiển người sống, biến người thành hoạt tử nhân (người sống dở chết dở)."
Hắn đứng trước cửa sổ, quay đầu nhìn nàng: "Mà sở dĩ ta rời đi, là vì có một con Âm Thi Cổ đã chui vào cơ thể ngươi."
Hạ Tuế An không thể tin nổi.
Nàng thực sự không có chút cảm giác nào, ở trong cổ mộ cũng không quá để ý đến cơ thể mình.
Nếu chuyện này là thật, vậy làm sao mới có thể lấy Âm Thi Cổ ra? Nàng không muốn trong cơ thể có Âm Thi Cổ, Hạ Tuế An vội hỏi: "Ngươi có thể giúp ta lấy Âm Thi Cổ ra không?"
Kỳ Bất Nghiên ngước mắt lên.
"Cởi áo ra trước đã."