Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa
Thức giấc bên cạnh hắn
Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sương sớm lãng đãng, gió mai hiu hiu.
Cửa sổ trong phòng khẽ lay động theo gió, trên giường, Hạ Tuế An cảm nhận mình được bao bọc bởi một mùi hương ấm áp khó tả. Sau khi hạ sốt, cả người và tinh thần nàng đều sảng khoái, ngủ rất say, nhắm mắt dụi dụi lung tung.
Hạ Tuế An cảm thấy có thứ gì đó luồn vào cổ áo, lướt qua da thịt khiến nàng ngứa ngáy.
Không chỉ ngứa, mà còn hơi lành lạnh.
Nàng muốn gạt ra để ngủ tiếp, nhưng cảm thấy có gì đó không ổn, bèn mở mắt. Điều đầu tiên đập vào mắt nàng là hình ảnh một mỹ nhân đang say ngủ.
Mái tóc dài hơi xoăn của Kỳ Bất Nghiên xõa trên chăn gối, hàng mi dài đổ bóng xuống mí mắt. Y phục màu chàm hơi lỏng lẻo, để lộ xương quai xanh gợi cảm, cùng làn da trắng đến chói mắt.
Con bướm màu xanh lam đang lan dần đến xương quai xanh, màu sắc rất nhạt, thoắt ẩn thoắt hiện.
Khoảng cách gần gũi đến chưa từng có.
Hạ Tuế An gần như chỉ cần ngẩng đầu là có thể đối diện với con bướm xanh hiện lên trên xương quai xanh của Kỳ Bất Nghiên. Vân trên thân bướm chân thực, sống động tự nhiên, như thể con bướm ấy đang sinh trưởng trên da hắn, khảm sâu vào trong.
Đúng rồi.
Đêm qua, Kỳ Bất Nghiên cũng đã giết người.
Màu sắc đã nhạt đi rất nhiều, nghĩa là dao động cảm xúc của Kỳ Bất Nghiên đang dần khôi phục như cũ, cho đến khi màu sắc con bướm lần này biến mất hoàn toàn. Thật thần kỳ, nàng lại một lần nữa cảm thán.
Cảm giác lành lạnh bất chợt xuất hiện ở cổ Hạ Tuế An là do một lọn tóc của Kỳ Bất Nghiên rơi vào, đuôi tóc có đính hạt bạc nhỏ nhắn.
Hạt bạc lăn qua da thịt nàng.
Nóng lạnh giao thoa.
Dáng người nàng nhỏ nhắn, tư thế nằm sấp cứ như thể đang treo trên người hắn vậy.
Mà con bướm xanh nơi xương quai xanh của Kỳ Bất Nghiên dường như đang dụ dỗ người ta chạm vào hắn, như một loại cổ trùng vô thanh vô tức. Hạ Tuế An không kìm được phải lảng tránh ánh mắt, giây tiếp theo, nàng phát hiện mình tiến thoái lưỡng nan.
Ai có thể nói cho nàng biết.
Tại sao tay nàng lại xuyên qua y phục của Kỳ Bất Nghiên, mò vào vùng eo bụng của hắn.
Hai lòng bàn tay Hạ Tuế An áp sát vào hõm eo hơi lõm xuống bên hông Kỳ Bất Nghiên, như thể ôm lấy một đoạn eo của hắn từ hai bên trái phải. Ấm thì ấm thật, nhưng sao nàng có thể làm như vậy? Chắc là bệnh đến hồ đồ rồi.
Dù lúc này có xấu hổ đến mấy, Hạ Tuế An cũng biết không thể tiếp tục giả ngu giả ngơ. Từng chút một, thật chậm rãi, nàng rút tay ra.
Khoảnh khắc rút tay, Hạ Tuế An cảm nhận được một ánh nhìn từ trên đỉnh đầu chiếu xuống. Nàng ngượng ngùng ngước mắt, chạm vào đáy mắt Kỳ Bất Nghiên.
Hắn vừa tỉnh ngủ, ánh mắt hiếm khi mang theo vẻ trong trẻo như trẻ thơ.
Chính vẻ bề ngoài này đã mang lại lợi thế cho Kỳ Bất Nghiên, khiến người ta không kìm lòng được mà muốn tin tưởng từng lời hắn nói, tiếp cận hắn. Sau đó, họ sẽ chết thảm dưới tay hắn, bị lột da xẻ thịt róc xương, để nuôi cổ trùng.
Hạ Tuế An: “Ta...”
Kỳ Bất Nghiên nửa chống người dậy, nhìn nàng.
Tóc dài theo động tác ngồi dậy của hắn trượt xuống vai, những hạt bạc ở đuôi tóc va vào nhau leng keng, tựa như một giai điệu vô quy tắc nhưng lại êm tai lạ thường.
Hạ Tuế An nhìn thoáng qua tay mình, đầu ngón tay dường như vẫn còn lưu lại nhiệt độ và xúc cảm thuộc về cơ thể Kỳ Bất Nghiên. Nóng hổi thiêu đốt, thớ thịt rõ ràng, mang theo sự tươi mới và dẻo dai của thiếu niên.
Đầu óc rối bời, nàng ngập ngừng nói: “Đêm qua ta... có phải đã gây phiền phức cho ngươi không?”
Hắn bật cười.
“Cũng không phiền phức. Dù sao trước đó ngươi đã đồng ý làm Cổ hương của ta, nằm bên cạnh ta cũng không sao, còn có tác dụng an thần. Chỉ là... ngươi ôm chặt quá.”
Hạ Tuế An lén nhìn eo bụng hắn. Tuy có y phục che chắn, không thể nhìn thấy phong cảnh bên dưới, nhưng nàng từng chạm qua, lập tức cảm thấy khó mở lời.
Kỳ Bất Nghiên xuống giường, cởi sợi dây lụa quấn quanh cổ tay ra, trả lại cho Hạ Tuế An.
Nàng chậm một nhịp mới đón lấy.
Đêm qua, tướng ngủ của Hạ Tuế An quả thực khó coi. Nàng không chỉ kéo y phục Kỳ Bất Nghiên xộc xệch, mà còn làm sợi dây lụa buộc trên tóc mình rối tung, rơi vãi khắp giường dưới đất.
Dây lụa dài và mảnh, dễ quấn vào người. Cổ tay Kỳ Bất Nghiên bị quấn một sợi, còn eo và cổ chân Hạ Tuế An cũng có hai sợi.
Hạ Tuế An cũng gỡ dây lụa ra.
Họ vừa rời khỏi giường thì bên ngoài có tiếng gõ cửa, nói là người của quan phủ.
Nàng ra mở cửa. Tiểu nhị của khách điếm cũng đứng trước cửa phòng, hắn cung kính dẫn theo vài nha dịch quan phủ. Tiểu nhị chào hỏi Hạ Tuế An trước, sau đó nói rõ mục đích đến.
Các nha dịch quan phủ đến chỉ để lục soát, xác nhận xem trấn Phong Linh còn kẻ phát điên nào lọt lưới hay không.
Họ cần rà soát từng nhà từng hộ.
Những người khả nghi sẽ bị họ đưa đi, tập trung lại để Tô Duệ Lâm xử lý.
Mặc dù chưa tìm ra cách ngăn chặn triệt để sự lây lan cơn điên, nhưng cuộc điều tra mấy ngày nay của Tô Ương không phải vô ích. Họ đã biết được rằng người bị trùng chui vào cơ thể sẽ có biến đổi trong vòng ba ngày.
Ví dụ như, mắt họ sẽ ửng đỏ. Khi thời hạn ba ngày đến gần, mắt người có trùng trong cơ thể sẽ trở nên đỏ ngầu, cuối cùng phát điên.
Còn những người phát điên do bị cắn thì càng dễ nhận biết hơn.
Họ trực tiếp ở trong trạng thái phát điên.
Nha dịch nhận được lệnh từ cấp trên là: gặp trường hợp đầu, đưa đi giam giữ trước; gặp trường hợp sau, tuyệt đối không được do dự, giết ngay tại chỗ.
Họ phải lục soát nhà dân thường, cũng sẽ không bỏ qua những nơi như khách điếm, thanh lâu.
Hạ Tuế An biết được mục đích của nha dịch từ miệng tiểu nhị, bày tỏ sự thấu hiểu và tránh đường cho mấy người bọn họ vào lục soát.
Tiểu nhị thở phào nhẹ nhõm.
Đêm qua, hắn đã bị dọa sợ chết khiếp.
Kể ra cũng thật nguy hiểm. Lúc đó tiểu nhị đang làm việc ở sảnh khách điếm, thấy một vị khách ngã xuống với vẻ khó chịu. Có lòng tốt định đỡ đối phương dậy, hắn lại suýt bị cắn. Khó khăn lắm mới chạy thoát được.
Hôm nay, tiểu nhị như chim sợ cành cong, không dám đến gần khách hay người lạ. Thấy nha dịch muốn vào kiểm tra thì hắn mừng rỡ không thôi.
Nha dịch lục soát kỹ lưỡng trong phòng.