Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa
Lối thoát hiểm và kẻ ngăn cản bí ẩn
Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Tuế An không mấy để tâm đến chi tiết này, nàng chăm chú quan sát căn phòng băng.
Căn phòng băng trống không, chẳng có gì cả, chỉ có mấy bức tường băng. Nhìn thì có vẻ kín mít nhưng người ở trong vẫn thở được, vậy nên chắc chắn có lỗ thông gió. Bọn họ có thể tìm lỗ thông gió trước.
Phải rồi, trong tay áo nàng có ống lửa.
Hạ Tuế An quyết định dùng ngọn lửa từ ống lửa để tìm hướng gió. Nàng bảo Kỳ Bất Nghiên đứng giữa căn phòng băng, đợi một lát, quan sát kỹ xem ngọn lửa lay động về hướng nào.
Ngọn lửa lay động về hướng Đông Nam.
Nghĩa là gió thổi từ hướng Tây Bắc tới.
Nàng lại bảo Kỳ Bất Nghiên đi về phía Tây Bắc của căn phòng băng. Hạ Tuế An chọc vào một cái lỗ nhỏ ẩn trong tường băng, khó phát hiện. Cái lỗ này ngay cả một ngón tay cũng không nhét lọt, có vẻ vô dụng.
Kỳ Bất Nghiên lại cong mắt cười.
Hắn lùi lại vài bước rồi nói: "Đủ rồi."
Vài sợi tơ thiên tằm bay ra từ hộ uyển của Kỳ Bất Nghiên, chui vào cái lỗ nhỏ. Tơ thiên tằm sắc bén vô cùng, chỉ cần tìm được điểm để cắt. Hắn kéo sang trái, nó liền cắt đứt một tảng băng dày bên trái.
"Rầm" một tiếng, lại một tảng băng lớn rơi xuống đất, băng vụn văng tung tóe đầy đất, bắn vào bên cạnh ủng của Kỳ Bất Nghiên. Một số mảnh băng vụn cũng bắn vào vạt váy Hạ Tuế An đang rủ xuống bên hông hắn.
Căn phòng băng vốn chỉ có thể vào từ bên ngoài, cứ thế bị bọn họ cưỡng ép mở ra một lối thoát.
Nàng nhanh chóng trèo xuống khỏi người hắn.
Đuôi lông mày Hạ Tuế An nhuốm vẻ vui mừng, nàng kéo tay Kỳ Bất Nghiên đi ra ngoài, sợ chậm trễ sẽ xảy ra biến cố gì: "Chúng ta có thể ra ngoài rồi!"
Đi được vài bước, nàng đột ngột dừng lại.
Phía trước có một cái hồ nước khổng lồ được xây bằng xương người, vô cùng quỷ dị.
Còn có người.
Đó là một chàng trai tuyệt sắc, hắn ta đang ngồi nghiêm chỉnh trước một chiếc bàn đá tự nhiên. Trên bàn là một cây cổ cầm làm bằng gỗ tử đàn thượng hạng, thân đàn chạm khắc tinh xảo, treo tua rua đỏ.
Y phục trắng càng tôn lên vẻ phong thái thoát tục của chàng trai, toát ra khí chất không vướng bụi trần. Hắn ta như thể vừa mới chú ý đến họ, ngẩng đầu lên, khí chất thư sinh, như một người quân tử nhã nhặn.
Hắn ta mỉm cười nói: "Các ngươi có biết kẻ tự ý đột nhập vào cổ mộ sẽ có kết cục gì không?"
Ngón tay thon dài lướt qua dây đàn.
Tiếng đàn nhẹ nhàng.
Chàng trai đặt hai tay lên dây đàn, đôi môi mỏng khẽ động, đưa ra đáp án: "Chết."
Hạ Tuế An xem xét người này, thành thật nói: "Chúng ta rơi xuống phòng băng, ngài rõ ràng có cơ hội giết chúng ta, nhưng ngài không làm vậy. Ngài cũng không muốn giết chúng ta, đúng không?"
Chàng trai lại chậm rãi gảy đàn, giọng nói hòa vào tiếng đàn như tiếng suối reo trong rừng: "Tiểu cô nương, đừng hòng đoán mò tâm tư của ta, nhưng hiện tại ta cho các ngươi cơ hội rời đi."
Nàng hành lễ với hắn.
"Xin lỗi tiền bối, chúng ta có việc quan trọng, bắt buộc phải ở lại cổ mộ."
Tay gảy đàn của chàng trai khựng lại, dường như thở dài ngao ngán, rồi tiếp tục đàn: "Đã vậy thì không thể giữ các ngươi lại được rồi."
"Giết." Hắn ta khẽ nói.
Lời vừa dứt, có mấy người xuất hiện, không phải con rối mà là người sống sờ sờ.
Bọn họ là thuộc hạ của chàng trai kia.
Khác với dáng vẻ mảnh khảnh của chàng trai, bọn họ có khuôn mặt thô kệch, thân hình cao lớn vạm vỡ, kích thước cơ thể nhìn như gấp ba lần Hạ Tuế An.
Bọn họ vẻ mặt dữ tợn, mỗi người cầm một thanh đao lớn nặng mấy chục cân. Loại mà có lẽ nàng còn chẳng nhấc nổi, có khi còn bị đao đè chết. Hạ Tuế An kéo tay Kỳ Bất Nghiên định chạy.
Đánh không lại thì chạy, nàng sẽ không cố chấp đánh đấm.
Bình thường nàng đều đánh không lại, nên việc chạy trốn đã luyện đến mức thành thạo rồi.
Nhưng hành động của bọn họ cực nhanh.
Có hai người nhanh chân chặn trước lối ra, luồng đao khí sắc bén chém về phía Hạ Tuế An, cắt đứt một lọn tóc và vài sợi dây lụa của nàng. Tóc và dây lụa xoay vài vòng trên không trung rồi rơi xuống đất.
Chàng trai vẫn ung dung gảy đàn.
Hắn dường như sẽ không can thiệp vào chuyện tiếp theo nữa.
Hạ Tuế An giật mình, bọn họ lại chém một đao về phía nàng – người nhìn qua là biết không biết võ công.
Nàng đẩy Kỳ Bất Nghiên ra, bản thân cũng không đứng yên chờ người ta chém, lăn tròn sang một bên tránh né. Không chạy thoát được thì Hạ Tuế An có thể né.
Kỳ Bất Nghiên bình tĩnh nhặt lọn tóc và dây lụa bị chém đứt của Hạ Tuế An lên, giọng điệu như đứa trẻ bị người ta làm hỏng đồ chơi: "Sao các ngươi lại làm đứt tóc nàng ấy rồi?"
Hạ Tuế An cũng bị dòng suy nghĩ của hắn làm cho lạ lùng.
Tóc mất thì thôi.
Người nàng còn sống là được rồi, tại sao phải để ý đến lọn tóc đứt đó? Kỳ Bất Nghiên nói: "Ta rất thích tóc nàng ấy... Ta nuôi nàng ấy lâu như vậy, chỗ tóc này chắc cũng coi như do ta nuôi ra, cho nên các ngươi có thể giúp ta nối lại được không?"
Những người này đương nhiên sẽ không quan tâm đến hắn, họ ăn ý muốn giải quyết Kỳ Bất Nghiên trước. Bọn họ di chuyển nhanh chóng, vây hắn vào giữa.
Đao lớn trong tay bọn họ nhanh nhẹn như nước chảy.
Kỳ Bất Nghiên tung chân đá lệch một thanh đao lớn sắp chém vào cổ mình.
Trong chớp mắt, hắn lại xoay người đạp lên vai gã đàn ông đánh lén từ phía sau, rồi co gối thúc vào đầu một gã đàn ông cầm đao lớn khác cách đó không xa, húc cho gã ta đầu óc ong ong.
Đòn thế nhanh gọn, khó lòng chống đỡ.
"Ta hỏi các ngươi đấy, có thể nối lại tóc cho nàng ấy không?" Hắn hỏi lại lần nữa.
"Nối cái đầu cha ngươi!"
Gã đàn ông bị Kỳ Bất Nghiên dùng đầu gối húc vào trán nghiến răng chịu đau, đưa tay tóm lấy cổ chân thiếu niên, muốn kéo hắn ngã xuống đất.
Nào ngờ độ linh hoạt của Kỳ Bất Nghiên cực tốt.
Sau khi bị gã đàn ông tóm lấy cổ chân, hắn cong người một góc độ khó lường, cầm dao nhọn gọt về phía đầu gã đàn ông.
Gã đàn ông chỉ cảm thấy đỉnh đầu lạnh buốt, tóc và da đầu đều bị gọt đi mất.
Kỳ Bất Nghiên tiếp đất an toàn, trong lòng bàn tay là mớ tóc thô cứng và mảng da đầu dính máu của gã đàn ông, máu tươi men theo kẽ ngón tay chảy xuống.
Hắn sinh ra với gương mặt bồ tát, nhưng đáy mắt lúc này lại chứa đựng sự điên cuồng và phấn khích tột độ: "Rất tốt, nếu các ngươi không thể nối lại tóc cho nàng ấy, vậy ta giết các ngươi cũng không quá đáng chứ?"
"Thằng điên!"
Gã đàn ông bị gọt mất da đầu đau đến méo mặt, trợn mắt giận dữ quát hắn.
Kỳ Bất Nghiên hơi nghiêng đầu.
Mái tóc đen rủ bên hông hắn cũng nghiêng theo, phụ kiện bạc khua leng keng: "Thằng điên, lâu rồi không được nghe cách gọi này đấy."
"Ngươi..."
Gã đàn ông còn muốn nói, nhưng không nói nên lời nữa.
Kỳ Bất Nghiên không biết đã ra sau lưng gã từ lúc nào, dùng một sợi tơ thiên tằm mảnh khảnh siết cổ gã từ phía sau, "Rắc" một tiếng siết gãy cổ. Thiếu niên cười rạng rỡ: "Nghe hay thật."
Chàng trai thấy tình hình không ổn, rời khỏi cổ cầm.
Hắn đi tới trước mặt Hạ Tuế An, chĩa trường kiếm vào nàng: "Ngươi bảo hắn dừng tay."
Sao bọn họ ai cũng thích lấy nàng ra đe dọa Kỳ Bất Nghiên vậy, Hạ Tuế An không hiểu nổi. Nàng liếc nhìn trường kiếm của chàng trai, sợ hãi là có, nhưng không nghe theo lời hắn, quay người nhảy xuống hồ nước.
Chàng trai vốn tưởng tiểu cô nương này tính tình yếu đuối, dễ bắt nạt, không ngờ lại là kẻ cứng cỏi, dám lao xuống hồ nuôi cổ trùng.
Tuyền Lê
Gan lớn thật.
Đây là thà chết chứ không chịu bị đe dọa?
Thấy Kỳ Bất Nghiên sắp giải quyết xong tất cả mọi người, hắn trầm ngâm một lát rồi rời khỏi nơi này.
Có một chuyện hắn đã đoán sai.
Trước khi nhảy xuống, Hạ Tuế An chỉ tưởng đây là hồ nước bình thường.
Khi nhìn thấy rắn rết đang bơi dưới đáy hồ, Hạ Tuế An cố sức bơi lên trên. Tay vừa chạm tới bờ, lại bị một con rắn có khả năng làm tê liệt cơ thể người bò theo cổ chân chui vào trong váy.
Nàng suýt nữa hét toáng.
Nhưng đã kìm lại được.
Kỳ Bất Nghiên còn phải đối phó với những người khác, nàng cứ tự mình trèo lên bờ trước đã.
Do vẫn còn ở trong nước, Hạ Tuế An rất khó gạt bỏ nó, thế là nàng lấy toàn bộ sức lực trèo lên bờ.
Nhưng ngay lúc leo lên bờ lại bị rắn cắn một cái, tác dụng làm tê liệt cơ thể lập tức phát huy hiệu quả. Điều may mắn duy nhất là Hạ Tuế An đã dùng sức mình lên được bờ. Nhưng con rắn vẫn còn trong váy.
Con rắn này chỉ có độc tính gây tê liệt, không gây nguy hiểm đến tính mạng, chỉ cần đợi độc tính trong người qua đi là có thể khỏi.
Lưỡi Hạ Tuế An cũng bị tê liệt.
Nàng nhìn thấy Kỳ Bất Nghiên đã giết sạch đám người kia, đang tiến về phía mình.
Thiếu niên dùng nước lạnh trong veo rửa trôi vết máu trên tay một cách tỉ mỉ, lấy làm ngạc nhiên vì sao Hạ Tuế An nằm bất động dưới đất. Thoạt đầu hắn tưởng nàng leo từ dưới hồ lên mệt quá.
Sau đó mới nhận ra không đúng.
"Hạ Tuế An?"
Ánh mắt Kỳ Bất Nghiên lướt qua Hạ Tuế An, nhìn thấy có vật gì đó đang ngọ nguậy dưới lớp váy của nàng.
Rắn.
Hắn thò tay vào, bắt con rắn ra. Bị rắn cắn một cái, nhưng dù rắn độc đến mấy cũng không có tác dụng với Kỳ Bất Nghiên, huống hồ là con này.
Hạ Tuế An phản ứng chậm chạp mất nửa nhịp.
Kỳ Bất Nghiên... vừa rồi hắn thò tay vào trong váy nàng? Hạ Tuế An biết Kỳ Bất Nghiên không có ý đồ đó với nàng, chỉ coi nàng là cổ trùng để nuôi dưỡng, nhưng ít nhiều vẫn thấy ngượng ngùng.
Vạt váy lại lúc nhúc.
Tựa như vẫn còn thứ gì đó đang ngọ nguậy, chỉ có Hạ Tuế An biết rõ là không phải. Chỉ là váy bị ướt trong hồ nước, sụp xuống theo sức nặng.
Nhưng Kỳ Bất Nghiên không phải Hạ Tuế An, hắn vừa bắt một con rắn ra, rất dễ cho rằng bên trong còn trốn một con rắn khác. Tay trái hắn cầm rắn, tay phải lại thò vào trong, chầm chậm. Đầu ngón tay chạm vào một chỗ, lại bị cắn chặt.
Không giống rắn, giống trai sông hơn.
Cho nên đây không phải rắn.
Cũng không giống sâu bọ, vậy là cái gì?
Cách cắn ngón tay hắn cũng rất lạ lùng, không giống cắn, mà giống ôm lấy hơn. Khuôn mặt xinh đẹp của Kỳ Bất Nghiên lộ vẻ ngơ ngác, hắn biết rõ Hạ Tuế An tạm thời không thể trả lời, nhưng ánh mắt nhìn nàng vẫn như mang ý hỏi dò.
Dái tai nàng đỏ bừng, không thể đỏ hơn được nữa, nàng tuyệt vọng nhắm chặt hai mắt.