Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa
Thành thân?
Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cảm giác này đối với Hạ Tuế An vô cùng xa lạ, trong lúc mơ màng, tựa như có một luồng điện tê dại ập thẳng vào đại não, khiến nàng giật mình tỉnh giấc khỏi giấc mộng đẹp.
Lại giống như bị một bàn tay vô hình níu giữ, vây hãm nàng, rồi hóa thành thực thể len lỏi vào cơ thể nàng, vừa kích thích vừa kinh hãi, như vừa tỉnh dậy đã thấy mình đứng trước vách núi ngàn trượng.
Hạ Tuế An có chút phấn khích muốn đứng dậy, không ngờ chân mềm nhũn, lại ngã vật xuống.
Cơ thể rơi tõm xuống nước.
Nước bắn tung tóe.
Hạ Tuế An vội vàng bò ra, đuôi mắt và chóp mũi đều đỏ ửng, ghé vào thành thùng tắm, mái tóc dài ướt sũng, nước nhỏ ròng ròng xuống dưới. Nàng thở dốc, thầm nghĩ thật nguy hiểm, suýt chút nữa thì tự mình chết đuối.
Kỳ Bất Nghiên đã đứng bên cạnh, hộ uyển của hắn đã sớm được tháo, tùy tiện treo trên mép bình phong, tay áo xắn lên đến khuỷu tay, để lộ chuỗi xích bướm đeo trên cổ tay, bên trên còn vương vài giọt nước.
Dù sao thì chuỗi xích bướm kia khoảnh khắc trước đó vẫn còn ở trong nước.
"Ngươi sao vậy?"
Ánh mắt hắn phản chiếu rõ ràng hình bóng nàng, tựa như nhìn thấu tâm can người đối diện.
Tuy nhiên, Kỳ Bất Nghiên không thể cứ thế mà nhìn thấu nội tâm Hạ Tuế An, nếu không hắn sẽ biết trong lòng nàng lúc này đang cuộn trào dữ dội thế nào, hối hận đến mức hận không thể ngất xỉu ngay tại chỗ.
Hạ Tuế An dùng khóe mắt liếc trộm Kỳ Bất Nghiên, sau đó rũ mắt nhìn xuống sàn nhà cũng bị nước bắn ướt, vô cùng rối rắm: "Ta..."
Kỳ Bất Nghiên đợi nàng nói tiếp.
Nhưng Hạ Tuế An thực sự không nói nên lời, dùng hai tay che mặt, qua kẽ ngón tay lén lút nhìn hắn, nói dối lòng: "Không, không có gì, ta xong rồi, ngươi... ngươi có thể về phòng mình được rồi."
"Đây là phòng của ta." Hắn nói.
Hình như đúng là vậy.
Phòng của bọn họ tuy đều là thượng phòng, nhưng cách bài trí và bố cục không hoàn toàn giống nhau.
Hạ Tuế An như ruồi mất đầu, không biết phải làm sao: "Vậy ngươi ra ngoài đợi trước đi? Ta xong ngay đây, lát nữa có thể ra ngoài rồi."
"Xong rồi sao?"
Kỳ Bất Nghiên không cho là như vậy.
Bất kể đã xong hay chưa, Hạ Tuế An cũng chắc chắn sẽ nói là xong rồi. Nàng cố tỏ ra bình tĩnh buông tay xuống, gật đầu lia lịa: "Xong rồi."
Thiếu niên vê vê đầu ngón tay, cảm giác trơn ướt vẫn còn đó. Hắn vô thức đưa lên mũi ngửi thử, chỉ cảm thấy mùi vị có chút đặc biệt: "Hình như chưa rửa sạch, ngược lại càng ngày càng..."
"Vậy để ta tự làm!"
Hạ Tuế An cắt ngang lời hắn, đây là lần đầu tiên nàng lớn tiếng với Kỳ Bất Nghiên đến thế.
Hắn cũng không bận tâm.
"Được." Kỳ Bất Nghiên lấy hộ uyển trên bình phong xuống, xoay người đi ra ngoài. Tiếng mở cửa, đóng cửa lần lượt vang lên, trái tim Hạ Tuế An cũng theo những chuyện xảy ra tối nay mà trồi sụt không yên.
Nửa khắc sau.
Cửa lại mở, Hạ Tuế An từ trong phòng Kỳ Bất Nghiên bước ra, làn da có lẽ do bị hơi nóng xông quá lâu, sắc hồng lan từ mặt xuống tận cổ, mái tóc xõa sau lưng vẫn còn vương những giọt nước.
Nàng chưa làm khô tóc đã đi ra.
Y phục cũ quá bẩn, toàn là bụi bặm và cát đá, Hạ Tuế An mặc bộ váy mới đã để sẵn trong phòng Kỳ Bất Nghiên từ trước.
Tóc ướt làm bộ váy mới cũng bị thấm ướt một chút, nàng cũng mặc kệ.
Kỳ Bất Nghiên đưa tay chạm vào giọt nước đang nhỏ xuống dọc theo đuôi tóc Hạ Tuế An, giọt nước rơi vào đầu ngón tay hắn, rồi lại trượt xuống. Một động tác đơn giản nhưng lại khiến Hạ Tuế An nhớ lại một màn hoang đường khác.
Hắn nhìn giọt nước "tí tách" rơi xuống sàn nhà.
"Ngươi muốn về phòng mình nghỉ ngơi sao?" Nhìn thấy giọt nước thấm vào sàn nhà, Kỳ Bất Nghiên mới dời mắt, nhìn về phía nàng.
Hạ Tuế An tắm xong không gọi Kỳ Bất Nghiên đẩy cửa vào, mà tự mình đi ra, điều này có nghĩa là tối nay nàng không định ngủ lại phòng hắn như mấy ngày trước, mà muốn về phòng mình.
Nhưng tại sao đột nhiên lại như vậy? Nụ cười của hắn hơi thu lại, tâm trạng dường như có chút không vui.
"Phải." Hạ Tuế An nuốt nước bọt, tìm một cái cớ, "Ta ngủ không ngoan, về phòng mình ngủ, đỡ làm phiền đến ngươi." Cũng là sự thật, nết ngủ của nàng đúng là không an phận.
Kỳ Bất Nghiên lại nói: "Nhưng ta đã quen ngươi ngủ cùng ta rồi."
Nàng ngẩn người.
Hắn lại còn quen rồi sao. Hạ Tuế An vắt óc suy nghĩ, chuẩn bị từ một khía cạnh khác để nhắc nhở hắn: "Ngươi có từng nghe nói 'nam nữ thụ thụ bất thân' chưa?"
Thiếu niên kéo kéo chuỗi xích bướm hơi lệch trên cổ tay, chẳng lo lắng việc nó bị đứt.
"Nam nữ thụ thụ bất thân là gì?"
Nàng nghẹn lời, cố gắng dùng ngôn ngữ của mình để giải thích cho hắn: "Chính là giữa nam và nữ nếu chưa thành thân thì không thể quá thân mật, ví dụ như ngủ cùng nhau, trong sách chắc cũng có viết mà."
Kỳ Bất Nghiên nửa dựa vào cửa, tóc dài không buộc không búi, mềm mại xõa trên vai: "Từ lúc ta học chữ đến nay chỉ đọc sách liên quan đến luyện cổ."
Lần này thì nàng hết lời để nói.
Hạ Tuế An ủ rũ cúi đầu, không biết đang nghĩ gì, có vẻ rất phiền não.
Một ngón tay ấn lên trán nàng, nhẹ nhàng nhấn một cái. Hạ Tuế An ngẩng mặt lên, đập vào mắt là Kỳ Bất Nghiên, bộ dạng xinh đẹp kia của hắn giống mẫu thân hắn, xõa tóc ra càng khiến người ta khó phân biệt nam nữ.
Kỳ Bất Nghiên cười hỏi: "Theo ngươi nói như vậy, ngươi và ta thành thân là có thể thân mật cùng nhau rồi?"
Hình như lý lẽ là vậy.
Nhưng trọng điểm nàng muốn nói đâu phải cái này?
Hạ Tuế An bất tri bất giác bị hắn làm cho rối trí, nghe thấy hai chữ "thành thân" thốt ra từ miệng Kỳ Bất Nghiên có một loại cảm giác hoang đường, không hài hòa.
Hắn buông tay xuống, buông lời kinh người: "Vậy ngươi có muốn thành thân với ta không?"
Nàng cứng họng.
Sao có thể chứ?!
Để không phải cùng Kỳ Bất Nghiên thảo luận về chủ đề này nữa, Hạ Tuế An đi vào phòng, vào phòng của hắn. Thời gian trước cũng không phải chưa từng đồng sàng cộng chẩm, hà tất phải vì chuyện tối nay mà để ý.
Dù sao Kỳ Bất Nghiên cũng không biết ý nghĩa thực sự của những chuyện đó, chỉ cần nàng coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, quan hệ của bọn họ cũng sẽ không thay đổi, Kỳ Bất Nghiên cũng sẽ không nói ra ngoài.
Hạ Tuế An lau khô tóc, thổi tắt đèn, động tác thành thục nằm xuống chiếc giường này.
Nàng nằm ở phía sát tường.
Kỳ Bất Nghiên nằm ở phía ngoài.
Buổi tối trời thường hơi lạnh, Hạ Tuế An ngủ cần đắp một tấm chăn mỏng lên người, tối nay nàng lấy thêm một tấm từ trong tủ ra, tổng cộng hai tấm, chia ra mỗi người một tấm, Kỳ Bất Nghiên tùy ý nàng.
"Không phải ngươi nói nam nữ thụ thụ bất thân, cần phải thành thân mới có thể như vậy sao?" Hắn nằm nghiêng, trong bóng tối cũng có thể nhìn rõ mọi vật.
"Giang hồ hình như không câu nệ tiểu tiết lắm."
Nàng thầm tìm cách lấp liếm cho mình.
Kỳ Bất Nghiên dường như cũng thấy buồn ngủ, chậm rãi nhắm mắt: "Được thôi."
Hạ Tuế An đêm nay vẫn mất ngủ, sau khi nghe thấy tiếng hít thở đều đều truyền đến từ bên cạnh, nàng mới mở mắt quay đầu nhìn về phía Kỳ Bất Nghiên.
Kỳ Bất Nghiên không đắp chăn.
Cổ tay và cổ chân hắn lộ ra trong không khí.
Làn da trắng lạnh càng thêm nổi bật trong bóng tối, chuỗi xích bảy chiếc chuông bướm phản chiếu ánh bạc, cổ chân Kỳ Bất Nghiên tùy ý gác lên tấm chăn mỏng, như không sợ bị người ta giật đứt xích vậy.
Hạ Tuế An vẫn chưa quên Kỳ Bất Nghiên từng nói với nàng, chuỗi xích bảy chiếc chuông bướm của người Thiên Thủy trại nếu bị đứt, bọn họ sẽ mất mạng.
Nguyên lý là gì nhỉ?
Kỳ Bất Nghiên không nói, nàng cũng không nghĩ ra.
Hạ Tuế An kéo tấm chăn mỏng, đắp lên phần cổ chân bị lộ ra của Kỳ Bất Nghiên.
***
Bầu trời hửng lên màu trắng bạc như bụng cá, ánh bình minh ló dạng, xem ra thời tiết khá tốt.
Hà Hoa cũng dậy sớm như mọi ngày, chuyển sách ra sân phơi nắng. Tĩnh Tư thư trai có rất nhiều sách, để quá lâu không lật xem sẽ bị mốc và có mùi lạ, nhất định phải định kỳ mang ra phơi nắng một đợt.
Thực ra việc phơi sách này có thể sai bảo nam nữ giúp việc trong thư trai làm, nhưng đôi khi Hà Hoa lại thích tự mình làm.
Nam nữ giúp việc kia cũng vui vẻ vì được nhàn rỗi.