Chương 59

Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hạ Tuế An ở lại trong thư trai hơn nửa canh giờ mới rời đi, vừa ra ngoài liền bước vào chiếc xe ngựa đối diện. Kỳ Bất Nghiên đang ngồi bên trong, cạnh đôi ủng dài, hai con rắn một đỏ một đen cuộn tròn.
Trong lòng bàn tay hắn cũng đang nằm một con trùng nhỏ không biết tên. Thấy Hạ Tuế An đi vào, hắn đưa tay đến gần tấm rèm được vén lên, con trùng nhỏ bay ra ngoài.
Kỳ Bất Nghiên hỏi khẽ: "Thế nào?"
Nàng đáp: "Hà Hoa cô nương hoàn toàn không biết gì về chuyện cổ mộ và Âm Thi Cổ."
Thiếu niên gõ ngón tay lên chiếc bàn nhỏ bằng gỗ hoàng hoa lê chạm khắc hoa văn trong xe ngựa: "Sau khi vào thư trai ngươi đã hỏi nàng ta những gì, có thể kể lại từng chuyện cho ta nghe không?"
Hạ Tuế An kể hết.
Trọng điểm nằm ở nội dung bức thư kia.
Sợ Kỳ Bất Nghiên không tin Hà Hoa, Hạ Tuế An nói giúp cho nàng ấy: "Ta tin Hà Hoa cô nương không tham gia vào những chuyện đó, không nói dối."
Nếu Hà Hoa tham gia vào việc luyện Âm Thi Cổ, thì phải chịu sự trừng phạt thích đáng, dù sao cũng đã hại chết bao nhiêu người ở Phong Linh trấn. Nhưng nàng ấy không làm, không đáng phải gánh chịu tội danh và hình phạt vô cớ.
Kỳ Bất Nghiên hơi nhướng đuôi mắt, nhìn Hạ Tuế An.
Trên mặt hắn hiện lên nụ cười ôn hòa: "Nàng ta quả thực không nói dối."
Trước khi Hạ Tuế An vào Tĩnh Tư thư trai, Kỳ Bất Nghiên đã thả một con phi cổ (cổ trùng biết bay) lên người Hà Hoa. Chỉ cần suy nghĩ và hành động của nàng ấy không nhất quán, toàn thân sẽ ngứa ngáy. Hiển nhiên là, nàng ấy không hề hấn gì.
Hạ Tuế An thấy hắn cũng tin, thở phào nhẹ nhõm.
Nếu Hà Hoa và Yến Lạc Nhứ là đồng lõa, Kỳ Bất Nghiên nhất định sẽ giết nàng ấy.
Yến Lạc Nhứ từng muốn giết Kỳ Bất Nghiên, có qua có lại, Kỳ Bất Nghiên đương nhiên cũng muốn giết nàng ta. Nhưng nàng ta lại bị người ta cứu đi, lúc này nếu gặp đồng lõa của Yến Lạc Nhứ, hắn sẽ giết.
Không hề có ý định thay trời hành đạo gì cả.
Hắn chỉ đơn thuần muốn đối phương nợ máu phải trả bằng máu.
Mà Hạ Tuế An thật lòng không hy vọng sẽ liên lụy đến Hà Hoa. Hà Hoa đối tốt với nàng, nàng cũng muốn đối tốt với Hà Hoa, cho dù sau này các nàng rất có thể sẽ không còn gặp lại nhau nữa, cũng mong Hà Hoa sống tốt.
Vẻ mặt Hạ Tuế An rõ ràng đã thả lỏng, vui vẻ hơn không ít, Kỳ Bất Nghiên đều nhận ra.
"Ngươi rất vui?"
Hắn giơ tay hạ tấm rèm xe đang buông xuống.
Hạ Tuế An sờ mặt mình, không hiểu sao Kỳ Bất Nghiên lại hỏi nàng điều này, hỏi ngược lại: "Ta trông rất vui sao?"
"Ừ." Hắn lơ đãng nói, "Ta rất nhạy cảm với sự thay đổi cảm xúc của con người và cổ trùng. Trước kia ta từng nuôi một con cổ trùng, có một ngày, sau khi nó gặp một người, hình như cũng rất vui vẻ."
Nàng hỏi: "Sau đó thì sao?"
"Sau đó à?"
Kỳ Bất Nghiên dường như đang hồi tưởng quá khứ: "Sau đó nó đi theo người kia."
Hạ Tuế An không ngờ kết cục lại như thế: "Nhưng nó là cổ trùng do ngươi luyện được, sao còn có thể đi theo người khác, không phải chỉ nghe lời ngươi thôi sao?"
Nói xong nửa câu sau, nàng nhớ tới hắn từng nói cổ trùng gặp được cổ sư mạnh hơn thì có khả năng sẽ nghe lệnh đối phương, thậm chí quay lại phản chủ. Đã như vậy, cổ trùng đúng là sẽ đi theo người khác.
Thế là Hạ Tuế An vốn không giỏi an ủi người khác, nói: "Không sao, ngươi vẫn còn rất nhiều cổ trùng mà."
"Không còn con này thì còn con khác."
Thiếu niên "ừ" một tiếng, nụ cười kinh diễm: "Ngươi nói đúng."
Cho nên, hắn đã ra tay giết chết con cổ trùng đó rồi.
*
Bọn họ tạm thời chưa về khách điếm, mà đi đến tửu lầu lớn nhất Phong Linh trấn. Khách điếm nơi họ ở có cung cấp cơm nước, nhưng ăn mãi một loại thức ăn liên tục mấy ngày, Hạ Tuế An cũng ngán rồi.
Đến tửu lầu nếm món lạ cũng không có gì không được. Khi Kỳ Bất Nghiên nói muốn đến tửu lầu ở Phong Linh trấn dùng bữa, nàng không phản đối, còn rất mong đợi.
Tửu lầu tên gọi Tây Tử Lâu.
Tây Tử Lâu rất được bá tánh Phong Linh trấn ưa chuộng, mọi người thích bàn chuyện ở đây.
Hạ Tuế An vừa vào Tây Tử Lâu liền ngửi thấy một mùi rượu nồng đậm thơm ngát. Tiểu nhị hỏi bọn họ muốn ngồi nhã gian hay ở đại sảnh, Kỳ Bất Nghiên chọn một cái bàn ở đại sảnh tầng một.
Thực đơn treo giữa đại sảnh, khách muốn ăn gì, chỉ cần nhìn thực đơn và gọi cho tiểu nhị là được. Nàng nhìn Kỳ Bất Nghiên: "Ngươi muốn ăn gì?"
Hắn để Hạ Tuế An chọn.
Nàng bèn tự mình chọn vài món.
Bàn bên cạnh đang bàn tán chuyện người phát điên, cảm thán rằng Phong Linh trấn coi như đã vượt qua được cửa ải khó khăn này.
Tất cả những người phát điên đều vô phương cứu chữa, hôm kia đã bị quan phủ tập trung lại thiêu chết. Quan phủ nói bọn họ mắc bệnh dịch, mà thi thể mắc bệnh dịch xưa nay đều được xử lý bằng cách hỏa thiêu.
Bá tánh Phong Linh trấn cũng không cảm thấy bất mãn về việc này, đại đa số người sợ mình cũng bị lây bệnh, vỗ tay tán thưởng. Ngoại trừ những người có thân nhân phát điên, bọn họ khóc lóc thảm thiết tại hiện trường.
Hạ Tuế An chỉ cảm thấy thổn thức.
Tô Ương là quận chúa, nàng ấy biết chân tướng, nhưng nàng ấy không nói ra.
Không nói ra có lẽ là có nỗi khổ tâm khó nói, lại có lẽ đây là cách xử lý tốt nhất mà họ có thể chọn. Hạ Tuế An cũng sẽ không nói lung tung với người khác, người khác cũng chưa chắc đã tin nàng.
Kỳ Bất Nghiên gọi tiểu nhị đến hỏi vài chuyện.
Tiểu nhị có hỏi tất đáp. Kỳ Bất Nghiên hỏi xong, đưa cho tiểu nhị chút bạc lẻ.
Sự chú ý của Hạ Tuế An bị cuộc trò chuyện ở bàn bên cạnh thu hút, không nghe rõ Kỳ Bất Nghiên hỏi tiểu nhị điều gì. Nàng hoàn hồn, chỉ nghe Kỳ Bất Nghiên nói không bao lâu nữa họ sẽ rời khỏi Phong Linh trấn.
Rời khỏi Phong Linh trấn là chuyện nằm trong dự đoán của Hạ Tuế An, nàng biết đại khái nguyên nhân Kỳ Bất Nghiên xuống Cô Sơn, rời khỏi Thiên Thủy trại là vì hắn có đồ vật cần tìm, cho nên nàng sẽ không hỏi lại.
Lần này, hắn đã có được Âm Thi mẫu cổ.
Vậy lần sau sẽ có được thứ gì? Cơm nước được tiểu nhị bưng lên bàn, Hạ Tuế An không nghĩ nhiều nữa, lấp đầy bụng trước đã. Nàng ăn miếng đầu tiên, mắt mở to tròn xoe, thịt cá tan ngay trong miệng, béo ngậy vừa phải, thơm mà không ngấy.
Kỳ Bất Nghiên hứng thú nhìn Hạ Tuế An dùng bữa, dường như nhìn nàng ăn ngon lành còn khơi gợi hứng thú cho hắn hơn là tự mình ăn.
Bất kỳ ai, trong tư thế sắp chết đều khá xấu xí.
Trong mắt hắn lại rất đẹp.
Hắn đôi khi sẽ tưởng tượng dáng vẻ khi Hạ Tuế An sắp chết sẽ lộ ra dáng vẻ gì. Kỳ Bất Nghiên phát hiện mình không tưởng tượng ra được, hình như vì hắn đã quen với việc nàng ở trước mặt mình luôn tràn trề sinh khí.
Nuôi một người biết khóc, biết cười, biết nói chuyện dường như thực sự là một chuyện khiến người ta vui vẻ, vui hơn nhiều so với đám cổ trùng hắn nuôi bấy lâu nay.
"Ngươi không ăn à?"
Giọng nói của Hạ Tuế An kéo hắn trở về.
Kỳ Bất Nghiên nhận ra nàng sắp ăn hết nửa con cá rồi, cũng cầm đũa trúc lên nếm thử một miếng.
*
Dùng bữa xong, bọn họ vẫn chưa về khách điếm, cần phải ra phố mua chút lương khô và vật dụng.
Đến Phong Linh trấn lâu như vậy, Hạ Tuế An cũng chưa dạo phố đàng hoàng. Hôm nay vừa nhìn thấy những món đồ chơi nhỏ nhắn, tinh xảo bày bên sạp hàng, liền dừng chân lại xem.
Bọn họ đi đi dừng dừng, mua không ít đồ.
Sắc trời đã tối muộn mới về đến khách điếm.
Chưởng quầy khách điếm thấy bọn họ về, từ trong quầy lấy ra một phong thư, nói là do một vị khách tên Thẩm Kiến Hạc để lại, nhờ ông ta chuyển lại cho bọn họ.
Hạ Tuế An nhận lấy thư: "Vị khách nhờ ông chuyển thư cho bọn ta đã đi đâu rồi?"
Chưởng quầy: "Đi rồi."
Kẻ trộm mộ đen đủi đã đi rồi, không ở lại khách điếm lâu dài. Chưởng quầy lẽ ra nên cảm thấy may mắn mới đúng, tâm trạng ông ta lại có chút phức tạp. Có lẽ là vì đối phương từng cứu ông ta khỏi tay những người phát điên chăng?
Còn nữa, chuyện Thẩm Kiến Hạc nói mình rất giống phụ thân hắn là thật hay giả?
Chưởng quầy sống hơn nửa đời người đều cô đơn lẻ bóng, chưa nếm trải mùi vị làm cha bao giờ.
Mạng của kẻ trộm mộ đa số đều ngắn ngủi.
Hy vọng vị khách tên Thẩm Kiến Hạc kia có thể sống lâu trăm tuổi, chưởng quầy nghĩ ngợi, càng ghi chép sổ sách càng thêm rối loạn. Về sau dứt khoát gấp sổ sách lại, rồi đi uống trà.
Đây là một bức thư từ biệt.
Hạ Tuế An đã xem.
Trên đó chỉ có vài câu, Thẩm Kiến Hạc nói sau này nếu hữu duyên gặp lại, nhất định sẽ mời bọn họ uống rượu, nếu vô duyên thì cứ thế "tương vong vu giang hồ" (quên nhau giữa chốn giang hồ).
Hắn làm người quả thật rất phóng khoáng!