Thính Thần
Chương 5: Đến nhà
Thính Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Lăng
Cố Trọng là một ngôi sao, chưa kể Lâm Thương Từ đã từng gặp cô ấy trước đó. Tuy nhiên, điều khiến cô khó hiểu là tại sao ngay lần đầu gặp mặt, Cố Trọng đã biết cô là ai.
"Cô Cố từng gặp tôi rồi ư?" Lâm Thương Từ đầy mong đợi hỏi.
Cố Trọng vẫn mỉm cười lịch sự: "Vâng, tôi thấy cô ngồi cùng biên kịch Đường nên đã đoán ra."
Có thể thấy rõ vai Lâm Thương Từ trùng xuống. Cô vốn đang ấp ủ hy vọng rằng không chỉ mình cô được sống lại.
Cố Trọng nhìn Lâm Thương Từ thoáng chốc mất hết tinh thần, trong lòng tự hỏi có phải mình đã nói sai điều gì, hay vì cô ấy không vui khi mình chỉ đoán ra.
Cô bèn bổ sung giải thích: "Có lẽ vì cô ngoài đời không khác nhiều so với những gì tôi tưởng tượng, nên tôi dễ dàng nhận ra."
Nếu nói mình từng nghĩ về cô ấy, liệu đối phương có vui hơn không?
"Cô từng tưởng tượng về tôi sao?" Lâm Thương Từ ngẩng đầu.
Cô cao xấp xỉ Cố Trọng, tầm mắt ngang bằng. Có lẽ do ánh sáng hành lang, nửa khuôn mặt cô ấy khuất trong bóng tối, chỉ có đôi mắt sáng lộ ra nhìn thẳng vào Lâm Thương Từ. Nốt ruồi nơi chóp mũi mờ ảo dưới ánh đèn yếu ớt, còn đôi môi cô ấy ẩn sau bóng tối thì thầm điều gì đó.
"Có nghĩ đến."
Lâm Thương Từ sửng sốt. Chỉ ba từ "Có nghĩ đến" rất đơn giản, cùng với cuộc trò chuyện không có gì đặc biệt, nhưng lại đặc biệt ở chỗ riêng ba từ đó giống như một lời bày tỏ thâm tình.
Tựa như khi hai người còn chưa quen biết, Cố Trọng đã từng thầm nghĩ về cô trong lòng.
Nhưng Lâm Thương Từ nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, hỏi: "Vậy điểm nào là không khác biệt thế?"
Câu hỏi này thực sự rất mờ ám, như thể một người tình đang làm nũng. Cố Trọng ngẩn người, lập tức trả lời:
"Trong trẻo, như mặt hồ xanh biếc, khiến người khác cảm thấy rất bình yên."
Lâm Thương Từ hơi ngượng, đưa tay gãi gãi má, có qua có lại: "Cô Cố cũng vậy, như một cái bóng."
"Vì sao?" Cố Trọng vô thức dùng giọng điệu của Nhan Như Ngọc.
"Rõ ràng là rực rỡ chói lóa, là người đặc biệt nhất nhưng cũng là người cô độc nhất."
Không phải lần đầu tiên cô có cảm giác như vậy. Dù Cố Trọng ở đâu cũng luôn được mọi người vây quanh náo nhiệt, nhưng sự ồn ào đó lại không liên quan đến cô ấy. Cho dù sự náo nhiệt đó là do cô ấy tạo ra.
"Đây là lần đầu tiên có người hình dung tôi như vậy." Cố Trọng cười, nụ cười trong bóng tối cũng không rõ ràng.
Điều khiến Lâm Thương Từ biết cô ấy đang cười là vì đôi mắt hơi cong lên.
"Có lẽ cũng không hoàn toàn chính xác lắm."
"Không, rất chính xác."
Cố Trọng cúi đầu lấy điện thoại, hỏi: "Cô Lâm, tôi có thể xin thông tin liên lạc của cô được không? Lần sau nếu rảnh rỗi, chúng ta có thể hẹn nhau đi uống trà chiều."
Lâm Thương Từ đồng ý, cô lấy điện thoại ra để Cố Trọng quét mã kết bạn. Cô nhìn ảnh đại diện là chú mèo của Cố Trọng, vô thức nói: "Sếp Tổng đáng yêu quá."
Cố Trọng sửng sốt một lát, sau đó mới biết đối phương đang nói đến chú mèo nhà mình, bèn đáp: "Nếu cô muốn, cũng có thể đến nhà tôi chơi với nó."
"Được thôi, nếu tôi rảnh."
Cuộc trò chuyện đến đây kết thúc, Lâm Thương Từ vẫn nhớ mình cần đi vệ sinh. Cố Trọng nghiêng người nhường đường, chào cô rồi đi về phía phòng chiếu phim.
*****
Cố Trọng trở lại chỗ ngồi. Bài hát mở đầu [Núi rừng] đã gần kết thúc. Cô nhìn thoáng qua màn hình điện thoại mình, là ảnh Sếp Tổng đang chơi bóng. Cô chợt nhận ra điều gì đó, quay đầu nhìn hàng ghế cuối, Lâm Thương Từ đang nghiêm túc nói chuyện với Đường Nhứ.
Mới vừa kết bạn với nhau, mà đối phương có thể nói chính xác không chút sai lệch tên Sếp Tổng. Cô ấy cũng không có thời gian lướt vòng bạn bè của mình, vậy sao lại biết được?
Sự tò mò của Cố Trọng đối với vị biên kịch bí ẩn này càng tăng thêm một phần.
Dù Lâm Thương Từ là một biên kịch, nhưng cô lại chẳng mấy khi xem phim. Thậm chí cô cũng không xem những bộ phim do mình tham gia sản xuất. Cô chỉ xem bảng đánh giá và xếp hạng phim dành cho khán giả, điều này ít nhất giúp cô biết được khán giả có thích bộ phim đó hay không. Cô chỉ quan tâm cốt truyện do mình viết ra, còn việc người khác lý giải nó thế nào, hay mức độ yêu thích của khán giả ra sao thì đối với cô không quan trọng.
Thế nên cô khá quái gở, không thích giao lưu với người lạ, đây cũng là một khuyết điểm của cô. Cô không thể giống như Đường Nhứ tự tạo dựng tên tuổi cho mình, không thích nghi với việc xuất hiện trước đám đông. Cô miêu tả Cố Trọng như một cái bóng, khác biệt trong đám đông, nhưng thực ra bản thân cô cũng vậy.
Nhưng khác với Cố Trọng, cho dù ở trong góc tối hay dưới ánh sáng, cô vẫn là một cái bóng, bàng quan với thế giới đầy sắc màu này.
Đây là lần đầu tiên cô gạt bỏ cái tôi, dùng cả thể xác và tinh thần để miêu tả một người khác, đó là Cố Trọng. Không có lớp trang điểm tinh tế, không có khí thế mạnh mẽ, không có ánh đèn flash liên tục nhấp nháy, không có tiếng reo hò của người hâm mộ. Trên màn ảnh, cô ấy chỉ là một người bình thường biến thành người vô gia cư vì ngôi nhà bị cháy rừng mà thôi.
Biên kịch cũng như diễn viên, đều sống một cuộc sống bình thường nhưng lại cố gắng để có thể trải nghiệm nhân sinh muôn màu muôn vẻ. Hạnh phúc, bi thảm, đáng sợ, kỳ ảo,... Vì con người cả đời chỉ sống một lần, cho nên bọn họ đều cố gắng để được nếm trải nhiều cuộc sống khác nhau, để thỏa mãn khát vọng những điều phi thường trong sự bình thường này.
Đột nhiên, cô khao khát muốn nói cho Cố Trọng biết rằng thực ra mình đã gặp cô ấy ba lần rồi.
Rất hiếm khi cô có ham muốn chia sẻ như vậy, muốn nói cho người khác biết hoàn cảnh của mình, muốn nghe thấy người khác đồng cảm và đáp lại mình, muốn cho người đó biết mình đang trải qua những chuyện bất thường trong cuộc sống bình thường.
Nhưng cảm xúc đột ngột này lập tức biến mất khi bài hát mở đầu kết thúc.
Cô nghĩ, thôi thì cứ quên đi.
Khi Cố Trọng đứng lên, cô lại nhìn về hàng ghế sau một lần nữa. Nhưng chỉ thấy một mình Đường Nhứ cúi đầu chơi điện thoại, không thấy bóng dáng Lâm Thương Từ đâu.
Lúc ngồi trong xe bảo mẫu, Cố Trọng lướt xem vòng bạn bè của Lâm Thương Từ. Cô phát hiện cô ấy không đăng gì cả, giao diện vòng bạn bè cũng là mặc định. Vừa định thoát ra lại chợt thấy phía dưới có màu đỏ. Cô nhấp vào xem, thấy Lâm Thương Từ đăng bài đầu tiên.
7, 15, 19, 24, 33, 42.
"Hửm?" Cô suy nghĩ một lát, hỏi Diệp Tây Nhã đang ngồi cạnh bên: "Chị có hay mua vé số không?"
"Mẹ chị có." Diệp Tây Nhã nghiêng đầu, nói tiếp: "Nhưng chị không cho bà ấy chơi."
"Em đưa tiền chị mua giúp em, mua loại bóng hai màu." Cố Trọng nói xong chuyển cho Diệp Tây Nhã 100 tệ, sau đó gửi dãy số Lâm Thương Từ đã đăng cho cô ấy.
"Không cần nhiều tiền vậy đâu." Tuy nói thế nhưng Diệp Tây Nhã cũng biết Cố Trọng không để tâm chút tiền này, cũng nhận luôn. Sau đó giúp cô mua 100 tờ vé số. "Sao tự nhiên lại mua vé số thế?"
Cố Trọng bấm khóa điện thoại, tay phải đặt lên cửa xe chống cằm.
"Vì mơ thấy."
Mấy ngày sau, khi Cố Trọng đang ở nhà chơi với mèo, Diệp Tây Nhã nhắn tin đến.
"Trúng số rồi, trúng được mấy ngàn tệ."
Cố Trọng đang ngồi xổm trên mặt đất, đôi mắt hai màu của Sếp Tổng nhìn chằm chằm cô. Cô gãi gãi cằm nó, sau đó nhắn lại: "Em một nửa, chị một nửa."
Cô chợt nghĩ không dưng kiếm được mấy ngàn tệ, không mời người "mật báo" ăn một bữa cũng kỳ, thế là cô mở khung chat với Lâm Thương Từ, hỏi cô ấy: "Mai cô rảnh không?"
Không bao lâu, đối phương nhắn lại: "Có."
"Tôi muốn mời cô ăn cơm, có được không?"
"Được thôi." Ngay sau đó lại nhắn tiếp: "Chỗ nào vậy?"
"Nhà tôi." Cố Trọng gửi định vị cho đối phương, nhắn thêm: "Tối mai 6 giờ, cô cứ đi tay không đến nhé."
"OK."
6 giờ tối ngày hôm sau, Lâm Thương Từ đúng giờ đến dưới căn hộ của Cố Trọng. Sau khi bảo vệ thông báo, Cố Trọng mặc áo khoác rồi xuống lầu đón cô ấy.
Căn hộ nằm trong khu chung cư cao cấp, có công viên, sân chơi, có cả đài phun nước, thỉnh thoảng sẽ thấy các gia đình người nước ngoài đưa con đi sân chơi. Sảnh chung cư không khác gì sảnh khách sạn, trang trí rất sang trọng, lộng lẫy, hơn nữa không một hạt bụi. Thang máy cũng rất rộng, chẳng khác gì một chiếc container.
"Tôi đã nói cô cứ đi tay không là được mà." Cố Trọng quan sát chiếc hộp đối phương đang ôm, nhìn kiểu gì cũng không giống như Lâm Thương Từ tự mua cho bản thân rồi tiện đường ghé qua ăn cơm.
Nếu mang theo đồ đến nhà người khác mà lại không tặng thì xấu hổ lắm.
"Đây là quà gặp mặt tặng cho Sếp Tổng." Lâm Thương Từ cố ôm chiếc hộp đang dần trượt xuống.
Nặng quá, thang máy mà không lên kịp là tay cô gãy đấy!
Nhìn thấy năm ngón tay đối phương dần siết chặt, Cố Trọng dùng tốc độ nhanh nhất trong đời bấm mật khẩu vào nhà. Lâm Thương Từ vội đặt chiếc hộp nặng xuống sàn, nắm mở bàn tay mình, còn lắc nhẹ hai tay.
"Sếp Tổng hơi sợ người lạ, hơn nữa thính giác của nó khá yếu, nếu cô gọi mà nó không phản ứng lại thì cũng là bình thường."
Cố Trọng mời đối phương vào nhà, Lâm Thương Từ lại ôm hộp quà vào trong.
Sếp Tổng đúng là rất sợ người lạ. Nó đang nằm trên sofa, vừa thấy gương mặt xa lạ là lập tức nhảy ra sau ghế.
Cố Trọng theo sau Lâm Thương Từ, hỏi: "Cô mua gì cho Sếp Tổng vậy?"
"Khung leo."
Nói thật, Lâm Thương Từ ban đầu cũng không chắc món quà này có hợp không, dù sao nó cũng chiếm một phần diện tích trong nhà. Thế nhưng Cố Trọng hào hứng nói: "Tôi vừa định mua cho nó một cái đó."
"Thế, cô muốn để đâu? Tiện thể tôi lắp cho cô luôn." Lâm Thương Từ đưa mắt tìm nơi thích hợp.
Không thể không nói, nhà rộng cũng có chỗ tiện lợi, nhìn đâu cũng thấy thích hợp.
"Ở đây đi." Cố Trọng chỉ vào góc cạnh ghế sofa.
Lâm Thương Từ quan sát chỗ đó, thấy diện tích phù hợp, bèn mở hộp. Bên trong là các trụ gỗ và ván gỗ được đóng gói kỹ lưỡng.
"Có cần tôi giúp không?" Cố Trọng nhìn số vật liệu, thấy cần phải làm khá nhiều bước.
"Không sao, chắc cô nấu cơm xong thì tôi cũng xong thôi."
Lâm Thương Từ nhặt một chiếc búa gỗ nhỏ từ trong đống đồ, bắt đầu nối ghép các khung leo cho mèo. Cố Trọng thấy động tác cô ấy thành thục, dường như rất có kinh nghiệm, bèn xoay người vào phòng bếp nấu tiếp những món đang dở dang.
Phòng bếp của Cố Trọng là bếp mở nhưng vì máy hút mùi là loại cao cấp nhất, nên cũng không lo mùi khói dầu ám vào nhà.
Cố Trọng vừa nấu ăn vừa quay người nhìn Lâm Thương Từ đang quay lưng về phía mình gõ búa: "Cô biết vì sao tôi mời cô ăn cơm không?"
"Không biết." Lâm Thương Từ đáp lại.
Cô ấy được mời ăn cơm cũng thấy khó hiểu, nhưng nghĩ đến có thể giải đáp được phần nào thắc mắc thì cứ cố mà giải, cho nên cũng đồng ý lời mời.
"Không phải hôm đó cô có đăng một dãy số trên vòng bạn bè sao? Tôi có mua sau đó trúng thưởng." Cố Trọng cười, rau xanh xào dưới lửa lớn tỏa ra hương thơm.
"Tôi nằm mơ thấy thôi, không ngờ có người mua thật."
Lâm Thương Từ lấy điện thoại ra, nhìn phía dưới bài đăng của mình có hai hình đại diện. Cô cong môi rồi cất điện thoại.
Sếp Tổng thò đầu ra khỏi sofa, bước đi quyến rũ tò mò đến gần cô. Nó ngửi ngửi mùi gỗ, hai mắt sáng rực nhìn thẳng Lâm Thương Từ, như thể hỏi cô đang làm gì. Lâm Thương Từ lấy gậy trêu mèo ra huơ huơ trước mặt nó, Sếp Tổng háo hức chạy theo sợi dây.
Cố Trọng nhìn một người một mèo chơi đùa vui vẻ. Cô múc đồ ăn ra đĩa, dùng khăn giấy lau khô phần viền dính thức ăn, tiếp tục làm những món khác.
Lâm Thương Từ đưa cây gậy trêu mèo cho Sếp Tổng, bản thân lại tiếp tục ghép khung leo.
---
Lâm Thương Từ: Sếp Tổng đáng yêu quá
Cố Trọng: Chỉ Sếp Tổng thôi sao?