Chương 7: Biến số

Thính Thần

Chương 7: Biến số

Thính Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Thương Từ nhận ra, hình như kể từ khi cô bắt đầu chú ý đến Cố Trọng, tần suất cô ấy xuất hiện cạnh mình cũng ngày càng thường xuyên hơn.
Ví dụ, khoảng một tuần sau khi cô nhận lời làm biên kịch cho bộ phim [Liễu Vô Ương], Phòng Gia Nhuế lại nghe ngóng được tin đồn và nói với cô rằng nhân vật Liễu Vô Ương đã được xác nhận sẽ do Lâm Sách, một nữ diễn viên nổi tiếng của Truyền hình & Điện ảnh Tinh Hải, thủ vai.
Ngay khi nhận được tin tức, Lâm Thương Từ vô thức mở khung chat với Cố Trọng. Cuộc trò chuyện cuối cùng của họ vẫn dừng ở biểu tượng cảm xúc "ngủ ngon" do đối phương gửi, nhưng chỉ trong chốc lát, cô đã thoát khỏi hộp thoại.
Mối quan hệ của hai người vẫn chưa đủ thân thiết để cô có thể hỏi thẳng Cố Trọng những chuyện đó.
Cùng lúc đó, nhóm chat bát quái bùng nổ, vô số tin nhắn liên tục nhảy lên thu hút sự chú ý của cô. Thế là cô nhấn vào, không ngờ lại liên quan đến Cố Trọng.
"Cố Trọng tiêu rồi, có người tuồn tin về cô ấy."
"Tin gì, kể mau đi bà nội!"
"Nghe nói cô ấy ngủ với fan."
"Thật hay giả! Trời đất ơi, không ngờ luôn đó, Nhan Như Ngọc của tôi ơi!"
"Ngủ với fan nữ, fan nữ đó còn đăng bài lên Weibo tố cáo cô ấy, trực tiếp bóc phốt Cố Trọng!"
"Mấy bà nhanh nhanh qua blog của Hứa Lưu Tinh đi, tin mới nhất đang ám chỉ cô ấy đúng không?"
Đọc đến đoạn này, Lâm Thương Từ rời khỏi nhóm chat. Vừa vào Weibo, hashtag "Cố Trọng ngủ với fan" đã xuất hiện ngay mục đầu tiên của bảng tìm kiếm thịnh hành. Cô nhấp vào thử, bài đăng đầu tiên là do một tài khoản tên "Bé đào đáng yêu" đăng. Trong bài viết không hề xuất hiện tên Cố Trọng, nhưng từng câu từng chữ đều liên tục ám chỉ người bị tố cáo là Cố Trọng.
Cô thoát khỏi trang hiện tại, vào mục "Hứa Lưu Tinh". Bài đăng mới nhất là một tấm ảnh chụp vào ban đêm, hơi mờ. Từ bức ảnh có thể phân biệt là hai cô gái đang dựa vào nhau, một người đang ôm người còn lại. Phần chú thích ghi "Diễn viên G bí mật gặp fan trong khách sạn", dưới phần bình luận đều đang đoán xem là ai.
Bình luận phổ biến nhất hỏi: "Có phải là Nhan sư muội không?"
Hứa Lưu Tinh trả lời bình luận này bằng một biểu tượng cảm xúc "Suỵt".
Giờ thì ai cũng biết đương sự là ai rồi.
Lâm Thương Từ lập tức gọi điện thoại cho Phòng Gia Nhuế. Có lẽ đối phương cũng đang cầm điện thoại, vừa chuyển cuộc gọi là bắt máy ngay.
"Cô này, có phải chuyện Liễu Vô Ương do Lâm Sách diễn có liên quan đến tin nóng hiện tại trên bảng tìm kiếm thịnh hành không?" Cô vẫn còn nhớ Cố Trọng đã nói sẽ nhận vai này.
Phòng Gia Nhuế ở đầu dây bên kia thở dài, nói: "Tuy rằng không biết thật giả ra sao, nhưng ngay lúc này lại nổ ra chuyện này, không thể nói chỉ là trùng hợp được."
Không phủ nhận tính chân thực của sự kiện, cũng không dám khẳng định là do có người bịa đặt hãm hại. Tất cả đều vì miếng bánh béo bở mang tên [Liễu Vô Ương] này.
Nửa tiếng sau khi tin tức nổ ra, Cố Trọng đã đăng bài lên Weibo, nội dung chỉ có một từ: "Giả."
Dưới phần bình luận, ngoại trừ người hâm mộ đang cố gắng kiểm soát tình hình, còn có một vài người hóng hớt cà khịa bóng gió, Weibo cô ấy gần như bị nhấn chìm trong chỉ trích.
Vài giờ sau, công ty quản lý của Cố Trọng là Truyền thông Phiếm Hành đã đăng Weibo. Đó là một văn bản của luật sư, ngoài ra còn viết: "Kẻ bịa đặt tất gieo gió gặt bão."
Lâm Thương Từ nghĩ vụ việc nghiêm trọng thế này, nếu Cố Trọng thật sự không làm gì sai thì cô ấy nên báo cảnh sát, chứ không phải chỉ đăng một văn bản luật sư lên.
Thế nhưng đến ngày hôm sau, Truyền thông Phiếm Hành vẫn không đăng bất kỳ tin phản bác nào. Chỉ có quần chúng hóng hớt xúc động phẫn nộ mắng mỏ Cố Trọng, chuyện Cố Trọng khóa bình luận cũng bị mọi người chế nhạo.
Lâm Thương Từ trằn trọc một ngày một đêm, cuối cùng cũng không nhắn tin an ủi gì cả. Có lẽ người ấy hiện giờ chỉ muốn yên tĩnh một mình.
Tuy nhiên cô có đăng một tấm hình lên vòng bạn bè, đó là một hình cầu vồng.
Hai ngày sau, tài khoản "Bé đào đáng yêu" đã xóa bài đăng, bên Hứa Lưu Tinh cũng không đưa ra thêm thông tin xác đáng nào nữa. Người hâm mộ cảm thấy là do văn bản luật sư gửi đã có tác dụng, nhưng người qua đường vẫn nghi ngờ là do Cố Trọng đã bỏ tiền ra để tẩy trắng.
Chuyện này đối với dân mạng chỉ là hóng hớt drama, còn người bị hại chỉ có một mình Cố Trọng. Cũng may, trừ việc mất đi miếng bánh [Liễu Vô Ương], những công việc khác của cô ấy cũng không bị ảnh hưởng. Bởi vì người lên án đã xóa bài đăng, không có bất kỳ bằng chứng nào chứng minh Cố Trọng ngủ với fan. Hơn nữa, bên tư bản vẫn phải quan tâm đến sức hút của Nhan Như Ngọc, nên cũng không làm gì Cố Trọng.
Dù sao, tư bản cũng chỉ quan tâm đến lợi ích nhất.
Trải qua cơn sóng dữ này, những người không xem [Phong hoa] cũng bắt đầu theo dõi vì tin nóng của Cố Trọng. Vốn dĩ, rating có xu hướng giảm nhẹ lại được cải thiện. Cuối cùng, vào ngày phát sóng tập cuối, phim đã đạt mốc 5,473 tỷ lượt xem, trở thành bộ phim truyền hình có lượt xem cao nhất năm nay.
Một ngày sau khi [Phong hoa] kết thúc, Cố Trọng đã đăng bài lên Weibo. Đó là ảnh chụp một cây kem sữa kèm dòng chữ: "Cảm ơn bạn."
Lâm Thương Từ nhấn thích, nhưng phần bình luận hiện vẫn bị khóa.
Ngày tháng lại một lần nữa trôi qua hệt như trong ký ức của Lâm Thương Từ, chẳng khác gì đèn kéo quân. Cô lại tham gia tiệc mừng công [Phong hoa] lần thứ ba.
Cô vốn định thử vắng mặt một lần, để xem có giúp ích gì trong việc thay đổi vòng tuần hoàn không. Nhưng rồi lại nhớ đến Cố Trọng. Từ sau lần đó hai người không liên lạc gì nữa, Cố Trọng cũng rất ít đăng ảnh lên mạng. Mỗi lần cô ấy xuất hiện đều mang kính râm và đeo khẩu trang, không thấy rõ mặt. Cho nên cô nghĩ mình vẫn nên đến tiệc mừng công, để xác nhận lại trạng thái của cô ấy.
Dù cô biết Cố Trọng sẽ không sao, cũng như hai vòng lặp lần trước. Khi cô ấy tham gia tiệc mừng công vẫn cư xử như thường lệ. Lúc ấy hẳn cũng đã xảy ra chuyện này, khác biệt ở chỗ lần này cô lại để tâm. Vậy nên mới muốn xác nhận xem Cố Trọng có thật sự ổn không.
Sau khi đến hội trường, quá trình vẫn giống hệt lúc trước. Xuyên qua biển người, Lâm Thương Từ đã thấy Cố Trọng. Cô ấy đang nói chuyện với những người khác, thoạt nhìn dường như không bị ảnh hưởng gì. Thế nên Lâm Thương Từ cũng buông bỏ sầu lo, làm vài ly rượu với Phòng Gia Nhuế, sau đó ra ban công hóng gió.
Cồn rượu quấy rối trong người cô, tước đi toàn bộ tinh thần, cũng làm cô trở nên lười biếng hơn. Lâm Thương Từ quan sát ánh đèn rực rỡ của thành phố, đột nhiên cảm thấy thế giới này, ngoại trừ cô, ai ai cũng hạnh phúc.
Mỗi một ngày 24 tháng 7 đều là một ngày mới đối với họ, là một ngày chưa bao giờ trải qua.
"Thương Từ."
Lâm Thương Từ quay đầu lại, thấy Cố Trọng đang đi về phía mình.
Trang phục của cô ấy khác với những lần trước. Lần này cô ấy đang mặc một chiếc áo thun trắng, bên dưới là quần jean đen, đi giày thể thao, tóc buộc đuôi ngựa. Cả người nhìn qua dễ gần như chị gái nhà bên.
Hình như mỗi lần tham gia tiệc mừng công, Cố Trọng đều ăn mặc không giống nhau.
"Cô Cố, cô cũng ra ngoài hóng gió sao?" Lâm Thương Từ dựa vào lan can, không nhìn Cố Trọng.
"Ừm, bên trong hơi ngột ngạt." Cố Trọng học theo cô cũng dựa vào lan can, quan sát dòng người đang qua lại bên dưới.
Hai người im lặng một lúc, lúc này Cố Trọng mới lên tiếng: "Cảm ơn cô."
Lâm Thương Từ bất giác nghiêng đầu nhìn cô ấy, hỏi: "Vì sao lại cảm ơn tôi?"
"Vì......" Cố Trọng bỗng chốc không biết nói sao.
Cô muốn cảm ơn Lâm Thương Từ rất nhiều: cảm ơn cô ấy đã tạo ra Nhan Như Ngọc, cảm ơn cô ấy đã tặng quà cho Sếp Tổng, cảm ơn cô ấy vì dãy số xổ số, cảm ơn con số 5,473 tỷ của cô ấy, và cả......
Tấm ảnh cầu vồng mà cô ấy đăng trên vòng bạn bè.
"Mọi điều." Cuối cùng cô chỉ biết nói ra hai chữ này, cũng không nói thêm gì nữa.
Điện thoại trong tay rung lên, Cố Trọng liếc nhìn xem. Lâm Thương Từ ở cạnh bên cũng thấy, màn hình khóa của Cố Trọng là ảnh cầu vồng mà cô đăng lên vòng bạn bè.
"Thật ra cô có thể báo cảnh sát." Lâm Thương Từ bỗng nói không đầu không đuôi.
"Không có cách nào, cũng không muốn làm lớn chuyện." Đây là biện pháp tốt nhất mà nhóm quan hệ công chúng của công ty cảm thấy sau khi thảo luận.
Nhưng nhìn vẻ mặt khó hiểu của Lâm Thương Từ, cô mới ý thức được rằng tuy đối phương là một biên kịch, cũng là người kiếm sống trong chốn showbiz này, nhưng rốt cuộc cũng không giống như nghệ sĩ bọn cô.
Họ không biết rằng dù chỉ một chút lời ăn tiếng nói cũng sẽ như bị kính hiển vi phóng đại vô số lần. Bị suy diễn quá mức là một chuyện quá đỗi bình thường đối với người làm nghệ sĩ. Thậm chí dù bạn chớp mắt nhiều lần vì khó chịu, cũng sẽ bị người khác nói là đang tỏ thái độ.
Cô đã tập mãi thành quen, nhưng giờ khắc này, nhìn người trước mặt, bỗng nhiên cô muốn giải thích cho cô ấy.
"Cô biết quan hệ giữa con gái với nhau rồi. Tôi không có cách nào chứng minh bản thân vô tội, mà cô ta tuy là cũng không có cách chứng minh tôi đã làm gì cô ta, nhưng những bức ảnh đó là thật. Việc tôi đỡ cô ta vào khách sạn cũng là thật, chỉ như vậy cũng đủ để tôi bị chụp mũ ngủ với fan."
Lâm Thương Từ cũng hiểu rõ đây là một tử cục. Trong lời nói dối lại có mấy phần sự thật, đủ để khiến những người không hiểu tình hình tin lời nói dối không chút nghi ngờ.
Mà rất nhiều lúc, người vô tội nhất lại luôn bị ép phải chịu đựng, một điều nhịn chín điều lành.
Lâm Thương Từ nuốt khan, cô khẽ cắn môi dưới, chợt hỏi: "Nếu thời gian quay lại, liệu cô có còn làm thế không?"
Cố Trọng nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu, rồi mới dùng giọng điệu cực kỳ từ tốn trả lời: "Tôi vẫn sẽ làm vậy, nhưng tôi mong rằng có thể có một ai đó ngăn tôi."
Lâm Thương Từ không nói nữa, bởi vì cô thấy Phòng Gia Nhuế đang gọi điện thoại ở ban công bên cạnh, thỉnh thoảng còn liếc sang bên này nhìn các cô.
Gió đêm hôm nay còn khô nóng hơn trước. Lâm Thương Từ hối hận vì mình mang áo khoác, cho nên cô cởi khóa kéo, để mặc gió lùa vào khe hở trên áo khoác.
Cố Trọng chăm chú nhìn phần ngực đối phương lấm tấm mồ hôi, rồi cô rời mắt đi.
Hai người không nói gì nữa.
Sau khi bữa tiệc kết thúc, một nhóm ba người gồm Lâm Thương Từ tình cờ đi chung thang máy với Cố Trọng và người đại diện của cô ấy.
Phòng Gia Nhuế và Đường Nhứ thảo luận lát nữa sẽ mua gì ở đâu đó trên đường về nhà. Cố Trọng đứng cạnh Lâm Thương Từ, thấy cô không tham gia vào cuộc thảo luận, bèn hỏi: "Cô về bằng cách nào?"
Đang nói thì cửa thang máy mở ra.
Lâm Thương Từ bước ra khỏi thang máy, nói: "Gọi xe về."
"Muốn tôi đưa cô về không?" Cố Trọng chỉ vào chiếc xe bảo mẫu của mình đang đỗ cách đó không xa.
"Không cần phiền thế, cô đi bên phải mà tôi lại đi bên trái, không thuận chiều." Hai tay Lâm Thương Từ vẫn đút túi. Mãi đến khi Cố Trọng đứng cạnh cô ở vỉa hè, cô mới rút tay phải ra vẫy vẫy vài cái.
"Ngủ ngon."
Cố Trọng chống tay trái lên cửa xe, "Ngủ ngon."
Thấy Cố Trọng cùng người đại diện đều đã yên vị trong xe, khi cửa xe đóng lại không có tiếng động nào vang lên, đèn đường vẫn sáng trên vỉa hè. Thế là Lâm Thương Từ đi theo dòng người thưa thớt qua phía đối diện.
Vẫn là chiếc xe taxi đó, tài xế là người bản địa. Cô tựa đầu vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài, một giọt mưa đập vào kính xe làm cô giật mình đến mức chớp mắt.
"Mưa rồi." Tài xế tựa người vào vô lăng, nhìn những hạt mưa ngày càng nhiều trên kính chắn gió, tốc độ cũng vô thức chậm hơn.
Đây là lần đầu tiên Lâm Thương Từ gặp mưa vào ngày 26 tháng 8, trước đó chưa từng xảy ra.
Cô dường như lại có chút mong đợi, có lẽ ngày mai nắng lên, cô sẽ chào đón một ngày hoàn toàn mới.
Cong môi, khi cô vào nhà bước chân cô cũng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Bên ngoài mưa ngày một to hơn. Lúc cô tắm rửa xong đi ra, cảnh tượng ngoài cửa sổ rất mờ mịt. Điện thoại đang sạc không ngừng rung lên, cô rút cáp sạc, ngồi cạnh mép giường vừa lau khô tóc vừa nhìn.
Lại là bão tin nhắn từ nhóm bát quái, liên tục làm mới. Cô nhớ mấy lần trước cũng như thế, nhưng cô không mở xem. Vậy nên lần này cô nhấp vào nhóm chat, xem những tin mới, giao diện nhanh chóng lướt lên rồi dừng lại.
Một người tên Kính Tử gửi một tấm ảnh. Nhấp vào ảnh thì thấy chụp rất mờ, chỉ có thể loáng thoáng thấy một chiếc xe bảo mẫu bị lật bên đường, biển số xe bị nhòe đi vì rung lắc.
Ngay sau đó là một đoạn video cảnh xe bảo mẫu bốc cháy, không lâu sau lập tức nổ lớn.
"Tôi đi ngay phía sau, là xe Cố Trọng đó!"