Thợ Dệt Vải
Hạt Sen và Lời Hứa
Thợ Dệt Vải thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Trên chân muội có một nốt ruồi nhỏ xíu, trông giống đóa sen, nên mới được đặt tên là Tiểu Hà, đúng không?”
Nàng trợn tròn mắt, kinh ngạc thốt lên: “Oa! Tỷ là tiên nữ sao?”
Ta mỉm cười, đưa tay xoa đầu muội ấy. Thật đáng yêu, Tiểu Hà. Ta chính là hoàng hậu tương lai của muội đây.
Ta và muội ấy ngồi dưới gốc cây, cùng ăn hạt sen.
Tiểu Hà hiện đang làm việc ở cung Quý phi, nhưng vì tuổi còn nhỏ, thân hình lại gầy yếu nên chẳng làm được việc nặng. Quý phi chỉ giao cho muội ấy một cái chậu gỗ, sai đi hái sen ngoài hồ.
Nhưng lá sen cao ngút, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể rơi xuống. Nếu không phải ta vừa vặn đi ngang qua, e rằng muội ấy đã chết đuối mà chẳng ai hay biết.
“Quý phi sao lại để một đứa bé như muội ra ngoài thế này?”
Tiểu Hà cúi đầu, thở dài. Xem ra Quý phi không phải là một chủ nhân nhân từ.
Chiều muộn, ta vừa về đến Nhược Thanh điện thì Tiêu Dịch từ thư phòng bước ra, đứng dưới hành lang nhìn ta.
“Ngươi về rồi à?”
“Ừ.”
Ta bước vào phòng, không thèm nói chuyện với hắn.
Chẳng bao lâu sau, hắn đi đến bên cửa sổ, khẽ ho một tiếng: “Mấy hôm nay ta bận viết sách luận, phụ hoàng xem xong khen lắm, ngươi có muốn xem không?”
Ta đang trải giường, không hề ngoảnh đầu lại.
“Ai thèm xem bài vở của ngươi chứ? Ta đâu phải phu tử.”
Tiêu Dịch sững người một chút: “Ồ, ngươi nói cũng đúng.” Hắn cúi đầu lẩm bẩm: “Vậy ta chẳng còn gì để nói nữa rồi.” Nói đoạn, hắn quay người định đi.
Ta nhận ra tín hiệu muốn làm lành, vội thò nửa người ra ngoài cửa sổ: “Ngũ điện hạ, ta mang về ít hạt sen, ngươi có muốn nếm thử không?”
Tiêu Dịch lập tức quay lại: “Muốn!”
Từng hạt sen xanh biếc lăn tròn từ đầu ngón tay ta, từng hạt từng hạt rơi xuống chiếc đĩa sứ trắng tinh.
Lớp vỏ ngoài non xanh nhạt bị bóc bỏ, cuộn lại, chất thành từng đống nhỏ gọn.
“Ngươi nói xem, có phải Quý phi đang ngược đãi trẻ con không?”
Ta đặt hạt sen đã bóc xong vào chén bạc trước mặt hắn. Tiêu Dịch cúi đầu, khẽ “Ừ” một tiếng, rồi cầm lấy hạt sen bỏ vào miệng.
“Ngon không?”
“Ngon.”
“Đây là đứa bé đó tặng cho…” Ta vừa nói vừa ngẩng đầu lên, thấy hắn đang nhai, ta liền ngẩn ra: “Không đắng sao?”
Tiêu Dịch thấy ta nhìn, liền hỏi: “Gì?”
“Trong đó còn tim sen, ngươi không thấy đắng à?”
Hắn như vừa mới nếm được vị đắng, sắc mặt lập tức biến sắc, vội vàng muốn nhổ ra, không cẩn thận làm đổ chén bạc.
Ta dứt khoát đưa khăn lụa ra, để hắn nhổ vào tay ta.
Không ngờ hắn lại sững sờ nhìn ta chằm chằm, mặt đỏ bừng, rồi nuốt ực xuống.
“…Xong rồi.”
Hắn thật kỳ quái.
Ta rút tay về.
“Ta đã bóc hết cho ngươi, bỏ cả tim sen đi rồi, thế mà ngươi còn quên… Ta chỉ còn thiếu nước tự tay đút cho ngươi nữa thôi.”
Tiêu Dịch cúi xuống nhặt chén bạc, người hơi khựng lại.
“Không cần ngươi đút.”
Ta chỉ cười.
Đợi hắn ngồi xuống, ta gắp hạt sen bằng đũa, đưa tới môi hắn: “Lần này không đắng nữa đâu, ăn đi.”
Tiêu Dịch vừa định mở miệng từ chối, ta liền nhân cơ hội nhét hạt sen vào miệng hắn.
Ta đắc ý.
“Ngon không?”
Ta chăm chú nhìn vào mắt hắn.
Tiêu Dịch sững người lại, cũng nhìn ta, ánh mắt phức tạp: “Ngươi đối xử với ta thế này, rốt cuộc là muốn làm gì?”
Ta kinh ngạc: “Chuyện này ngươi cũng đoán ra sao? Ta muốn ngươi giúp ta đưa Tiểu Hà về đây.”
“Tiểu Hà nào?”
Hắn cau mày, híp mắt, như mới nhớ ra: “Tên đứa bé kia sao?”
“Đúng rồi! Muội ấy mới bảy tuổi, lỡ xảy ra chuyện gì thì sao? Với lại ta với muội ấy rất có duyên!”
Tiêu Dịch cúi đầu thở dài, rồi đưa tay chỉ vào đĩa hạt sen.
“Ngươi đút cho ta ăn hết chỗ này, ta sẽ giúp ngươi đưa muội ấy về.”
Hắn thật lười. Quả là dáng dấp của một người sẽ làm hoàng đế.
Tiêu Dịch dựa vào giường, cầm quyển sách, ánh mắt chuyên chú đọc, thỉnh thoảng lại quay đầu sang.
Còn ta thì đút hạt sen cho hắn ăn. Suốt nửa đêm, hắn cứ vừa quay đầu là ta lại gắp đút, cứ thế lặp lại, ăn ý vô cùng.
Nhưng sau đó ta buồn ngủ, hắn lại cắn vào tay ta.
Ta hoảng hốt nhìn hắn, chậm rãi rút tay ra, đầu lưỡi hắn lướt nhẹ qua.