Thợ Dệt Vải
Chi Vương Cướp Người
Thợ Dệt Vải thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hắn nhìn ta, nụ cười nửa miệng ẩn chứa nhiều điều, nói:
“Ngươi đã đoán ra rồi phải không?”
Ta không dám thở mạnh.
Đoán ra điều gì… lẽ nào hắn đang thừa nhận chính mình là kẻ đã thuê sát thủ ám sát Tiêu Dịch?
“Ta không hiểu điện hạ nói gì.”
Hắn vươn tay ra, khiến ta giật mình lùi lại mấy bước.
Nhưng hắn chỉ giật lấy thẻ bài đeo bên hông ta, rồi lật đi lật lại xem xét.
“Đừng căng thẳng, ta chưa tra được lai lịch của ngươi.”
Hắn hờ hững ném trả lại thẻ bài:
“Cũng không định ép ngươi làm việc. Ngươi đi theo Tiêu Dịch thật đáng tiếc, không bằng theo ta.”
Ta nắm chặt thẻ bài.
“Điện hạ, thân phận của ta cùng rất nhiều chuyện, ta sẽ giữ kín. Nhưng ta không muốn đổi chủ tử.”
Tiêu Dực bước lại gần: “Ngươi không muốn?”
Ta nghiêm nghị gật đầu.
“Có ai quan tâm ngươi muốn hay không?”
Hắn bỗng siết chặt cổ tay ta, mạnh mẽ kéo ta lại gần:
“Ta chỉ muốn cho người khác thấy, ai mới là chủ nhân tương lai ở đây.”
Ta giãy giụa kịch liệt: “Buông ra…”
Đúng lúc ấy, cửa bật mở.
“Điện hạ, nói xong chưa? Có người đến tìm nàng.”
Nguyên cô cô đứng ở cửa.
Là Tiểu Hà đã đến, đang núp sau lưng bà.
Tiêu Dực thấy vậy, buông ta ra, khôi phục lại vẻ bình thường.
“Về nói với hắn, ta muốn nàng.”
Ta kéo Tiểu Hà, vội vã bỏ đi.
***
Có lẽ kẻ năm đó thuê sát thủ ám sát A Kiều ít nhiều có liên quan đến Chi Vương.
Thế nên hắn biết lai lịch ta mờ mịt, muốn ta làm nữ nhân của hắn, chẳng qua cũng chỉ là để chĩa mũi dùi vào Ngũ hoàng tử.
Nếu ta gật đầu thì Tiêu Dịch coi như mất hết thể diện; nếu ta từ chối rồi cầu cứu Tiêu Dịch…
Khó khăn lắm hắn mới khiến Hoàng thượng có chút ấn tượng tốt về mình.
Ta vẫn còn đang do dự.
Không ngờ đến bữa tối, Tiểu Hà lại buột miệng hỏi:
“A Kiều tỷ, ‘ta muốn ngươi’ nghĩa là gì vậy?”
Ta vội che miệng nó lại:
“Ăn cơm không được nói chuyện, muội quên rồi à?”
Ta lén nhìn sang.
Bên kia, Tiêu Dịch mặt không đổi sắc, siết chặt đôi đũa, giọng điệu nghe không ra cảm xúc nào:
“Ngươi nghe câu đó ở đâu?”
Tiểu Hà hiếu kỳ:
“Thế là có thể nói chuyện rồi à?”
Tiêu Dịch: “Ừ.”
“Là Chi Vương điện hạ đã nắm tay tỷ tỷ mà nói câu đó.”
Đôi đũa trên tay hắn rơi loảng xoảng xuống đất.
Tiêu Dịch nhìn chằm chằm ta:
“Sao ngươi lại nắm tay hắn?”
“Không có nắm tay mà… ”
Ta bất đắc dĩ vô cùng:
“Không phải như ngươi nghĩ đâu.”
“Vậy ‘ta muốn ngươi’, cũng không phải như ta nghĩ sao?”
Hắn đứng bật dậy, tay đè mạnh lên mép bàn, giọng nói cao vút:
“Hắn muốn ngươi làm gì?”
“Này, có trẻ con còn ở đây, ngươi có thể đừng nói mấy chuyện này được không?”
Ta che tai Tiểu Hà lại.
Tiêu Dịch khẽ nhếch môi, cười lạnh một tiếng:
“Đừng lấy đứa nhỏ ra làm bia đỡ đạn. Ngươi để nó nhìn thấy, mà ta đến nói cũng không được ư, phải không?”
“Ta, ta…”
Ta tức đến mức nói chẳng nên lời.
Tiểu Hà đứng giữa, lúng túng:
“Ờm… hai người đừng cãi nhau nữa có được không?”
“Ngày ngày ta dậy sớm về muộn, còn ngươi thì bỏ nó ở nhà, chạy ra ngoài tư tình với kẻ khác, lẽ nào là ta phải cãi nhau với ngươi sao?”
“Ngươi nói mấy lời này trước mặt trẻ con làm gì chứ?”
Ta kéo Tiểu Hà về phía sau.
“Đừng nói như thể nó là do ta với ngươi sinh ra vậy. Nếu ngươi đã theo Nhị hoàng huynh, thì nhớ mang nó đi luôn.”
Nghe vậy, Tiểu Hà cúi đầu, lộ rõ vẻ u sầu.
Ta để nó về ngủ trước.
Chỉ còn lại hai chúng ta, ta nói thẳng:
“Đúng, Tiêu Dực nói muốn ta đi theo hắn, làm một tiểu thiếp. Chỉ có ý đó thôi, ngươi hiểu chưa?”
Vốn dĩ khí thế bức người, nhưng lúc này hắn nghe được đáp án lại tránh ánh mắt ta.