Lời thú nhận và bí ẩn xuyên không

Thợ Dệt Vải

Lời thú nhận và bí ẩn xuyên không

Thợ Dệt Vải thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một tiếng loảng xoảng, chén ngọc vỡ nát.
Các thuộc quan trong Đông cung lần lượt bước ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy ta đang đứng đó nghe lén, ai nấy đều biến sắc.
Tiêu Dịch cũng trông thấy ta, cơn giận lập tức tan biến, kéo ta vào trong.
“Đừng lo, ta sẽ không cưới công chúa mù kia.”
Ta đáp lại, giọng điệu phức tạp:
“Ta nghe nói… mắt nàng ấy có thể chữa khỏi.”
“Dù vậy ta cũng sẽ không cưới nàng ta.”
Hắn kiên quyết khẳng định.
Ta không nói gì nữa, quay người định rời đi, nhưng lại bị hắn từ phía sau ôm chặt.
“Dạo này có phải ta bận rộn công việc nên lạnh nhạt với nàng không? Những lời nàng nói lần trước, ta đều đã hiểu… Nếu không cưới được nàng, ta thà cả đời không cưới vợ.”
Ta cúi đầu, cố gỡ tay hắn ra:
“Chàng không cần vì ta mà làm vậy, cứ cưới công chúa đi.”
“Không, không phải vì nàng,” hắn ôm càng chặt hơn, “mà là vì ta, ta chỉ muốn có nàng mà thôi.”
Bàn tay đang đẩy hắn ra của ta bỗng mất hết sức lực.
Ta lặng lẽ đứng yên, để mặc hắn ôm chặt không buông.
Thật sự không thể nhớ nổi, rốt cuộc là từ khi nào ta đã động lòng?
Đêm ấy, ta lại nằm mơ.
Mơ thấy đêm động phòng hoa chúc của mình cùng Tiêu Dịch.
Hắn mặc hỉ phục đỏ, vẻ mặt lạnh nhạt, trên áo vẫn còn vết máu, bước vào phòng như một cái xác không hồn.
“Ngươi chính là Khương Hoàn?”
Hắn vén khăn voan, bóp cằm ta:
“Quả nhiên rất giống nàng ấy.”
Khi đó ta tràn ngập sự chán ghét, quay đầu không đáp lời.
“Xem ra ngươi cũng không thích ta. Đáng tiếc ông trời chẳng chịu tác thành cho người hữu tình.”
Hắn buông tay, ánh mắt mơ hồ, khóe môi nhếch lên:
“Từ nay về sau, ngươi chính là thê tử của ta.”
Hắn xoay người bỏ đi, lẩm bẩm một mình:
“Ta sẽ đối xử tốt với ngươi, cho ngươi đủ sự tôn trọng. Dù là ở Đông cung hay Hoàng cung, bên cạnh ta chỉ có một mình ngươi.”
Ta không trả lời.
Hắn cũng chẳng bận tâm, lần lượt nâng hai chén rượu hợp cẩn, ngửa đầu uống cạn.
“A Kiều nói, không thể lạnh nhạt với tân nương trong đêm động phòng. Nhưng chén rượu hợp cẩn này, ta sẽ không uống cùng ngươi.”
Chỉ trong giấc mộng ấy, ta mới thấy rõ, hắn vừa uống rượu, vừa lặng lẽ rơi nước mắt.
Nửa đêm, ta bừng tỉnh giấc, chiếc gối bên cạnh ướt đẫm.
Đợi đến khi trời sáng, ta cầm lệnh bài Thái tử, rời cung đi tìm Tạ Trường Ẩn.
“Vậy ra chàng cũng đã uống thứ thuốc ấy?”
“Sáu năm trước, hôm nàng đoạt lấy viên thuốc trên đại điện rồi uống xuống, thân thể liền tan biến theo gió. Ta lập tức uống theo, vừa mở mắt ra, đã gặp nàng khi mới mười tuổi, đáng thương vô cùng. Nghĩ đến tình nghĩa phu thê, ta bèn nuôi dưỡng nàng.”
“Vì sao chàng lại nói tên mình là Tạ Trường Ẩn?”
Tạ Trường Ẩn (cũng chính là Tiêu Dịch khi trưởng thành) giọng có phần do dự:
“Lúc đó chưa kịp nghĩ ra tên khác… vừa khéo nàng từng nhắc đến cái tên ấy…” Giọng hắn càng lúc càng nhỏ dần.
Ta im lặng một lát:
“Thật ra là chàng cố ý trêu chọc ta, đúng không?”
Hắn nắm chặt tay, khẽ ho nhẹ, giọng thấp xuống:
“Ta đâu biết kẻ mà nàng gọi là gian phu… lại chính là ta chứ?”
Ta không muốn so đo những chuyện vặt vãnh ấy.
Giờ điều quan trọng nhất là một năm nữa, ta sẽ chết.
“Ta đã chết như thế nào?”
Mày hắn khẽ nhíu lại, như bị đau đớn siết chặt:
“… Quần áo xộc xệch, ngực bị đâm một nhát. Ta đưa nàng về, nhưng không thể cứu được nữa.”
Ta nắm chặt chén trà, than thở:
“Thật thảm khốc.”
Bàn tay hắn phủ lên tay ta.
“Khương Hoàn, nhưng lần này bất kể chuyện gì xảy ra, ta cũng sẽ ở bên nàng.”
Ta nhìn chằm chằm hắn.
Vậy nếu lần trước, hắn cũng ở đó thì sao?
Tạ Trường Ẩn như đọc được ánh mắt ta, nhấn mạnh từng chữ:
“Ta sẽ không rời xa nàng dù chỉ một khắc.”
Ta siết chặt tay hắn.
“Hơn nữa, cũng chưa chắc năm đó nàng đã chết, có lẽ chỉ là đi đâu đó thôi…”
Hắn trầm ngâm, ngẩng đầu nhìn ta:
“Nàng có biết sau này Tạ Trường Ẩn đã đi đâu không?”
“Hôm đại hôn, ta ngồi trong xe ngựa suốt, bên ngoài xảy ra chuyện gì đều chẳng rõ. Nhưng sau khi gả cho chàng, ta cũng chẳng còn tin tức gì về Tạ Trường Ẩn nữa.”
Bỗng ta sực nhớ ra một chuyện:
“Ta mơ hồ nhớ rằng, Tạ Trường Ẩn từng nói với một nữ tử, rằng họ sẽ cùng xuống Giang Nam ẩn cư.”
Hắn ngẫm nghĩ rồi bật cười, lại nhìn ta:
“Nàng nói xem, có khi nào thật ra nàng chưa chết, mà đã cùng ta rời đi rồi không?”
Ta chưa hiểu rõ.
Tạ Trường Ẩn khẽ đưa tay, lướt qua vành tai cùng tóc mai ta, đặt hai chiếc khuyên tai và một đôi trâm trước mặt.
“Nàng xem, năm Lâm An thứ ba, hoàng đế và hoàng hậu xuyên không về năm Vĩnh Ninh thứ mười, nàng cứu Ngũ hoàng tử, ta cứu nàng. Trong khoảng thời gian ấy đã có hai người là chúng ta. Vậy chỉ cần mọi việc không thay đổi, đến năm Lâm An thứ ba, bọn họ lại xuyên không, thì thế gian này sẽ chỉ còn lại nàng và ta, tất cả sẽ trở về như cũ.”