Ân Nhân Cứu Mạng

Thợ Dệt Vải

Ân Nhân Cứu Mạng

Thợ Dệt Vải thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hiệu thuốc đóng cửa, tay trắng trở về, ta lại mắc phải ôn dịch. Bị vứt thẳng ra ngoài tuyết, phó mặc cho số phận. Ngày đêm trôi qua, tuyết phủ lấp bao nhiêu sinh mạng.
Ngay khi ta sắp chết cóng, có người đi ngang qua, đào ta lên, đặt bên cạnh đống lửa sưởi ấm cho ta sống lại. “Ngươi tên gì?” Đó là giọng một nam nhân. Ta mở mắt, trước mắt chỉ là một màn đêm đen kịt. Tựa như có cơn gió nhẹ lướt qua. “… Hóa ra còn là một kẻ mù.”
Đúng vậy, ta vốn là người mù. “Ta tên A Hoàn.” “A Hoàn?” Người ấy trầm mặc một lát, rồi nói: “Ngươi có người thân không? Ta đưa ngươi về.” “Ta bệnh rồi, ta không có nhà.” Ta ngồi đó, co ro người lại: “Ngươi cũng tránh xa ta đi. Ta sẽ lây bệnh cho ngươi đấy, bệnh này hung hiểm lắm…”
Thế nhưng thứ ôn dịch khiến bao người khiếp sợ, hắn lại chẳng hề bận tâm. “Không sao, bệnh này có thể chữa được.” Hắn đưa túi nước cho ta. Ta nắm lấy, cảm thấy nóng hổi, hơi ấm từ lòng bàn tay lan tỏa khắp toàn thân. “Ân nhân, huynh tên gì?” Người ấy dường như đang dùng cành cây khơi lửa, từng đợt hơi nóng hừng hực tràn đến trước mặt ta. Kế đó, hắn khẽ cười. “Ta tên Tạ Trường Ẩn.”
Thỉnh thoảng có du y (thầy thuốc lang thang) đi ngang qua biên cảnh. Tạ Trường Ẩn thay ta cầu thuốc, chữa khỏi bệnh cho ta. Hắn là người tốt, chẳng những cứu ta, còn bỏ tiền của và công sức dựng lều cứu giúp những người khác. Mãi đến một năm sau, dịch bệnh được dập tắt, hắn mới đưa ta rời đi.
Ta đi theo Tạ Trường Ẩn, hỏi hắn định đi đâu. Hắn nói gần đây Khương vương ở Tây Nam đang tìm kiếm nữ nhi thất lạc, tuổi tác và dung mạo đều giống ta, nên muốn đưa ta về hoàng thành Khương quốc. Chặng đường đó chúng ta đi ròng rã hơn nửa năm, ban ngày dạo chơi núi sông, đêm đến gối đầu ngủ chung. “Tạ Trường Ẩn, ta không muốn làm công chúa.” Càng gần Khương quốc, ta càng khó ngủ. “Không được đâu, sẽ được thưởng trăm lượng hoàng kim.” “… Huynh thiếu tiền lắm sao?” Hắn nửa tỉnh nửa mê, lời nói lơ mơ. “Không phải vì tiền. Ta không thể mang một đứa nhỏ bên mình, bị nàng ấy thấy thì còn ra thể thống gì? Đưa ngươi về Khương quốc, cũng coi như nể tình xưa thôi…” Nói rồi, hắn ngủ thiếp đi.
Sau đó ta trở về Khương quốc, nhận lại phụ mẫu, trở thành công chúa Khương Hoàn. Tạ Trường Ẩn trở thành thượng tân (khách quý) của hoàng thất Khương quốc. Ta nghe bọn cung nhân nói, Tạ Trường Ẩn mới hơn hai mươi tuổi, phong tư tuấn lãng (dung mạo tuấn tú, khí chất phóng khoáng), đến ngay cả tỷ tỷ cao ngạo của ta khi nói chuyện với hắn cũng trở nên ôn nhu vài phần. Đại công chúa Khương Lăng thích Tạ Trường Ẩn, cho nên nàng ghét ta. Khương Lăng nói ta được tìm về cũng vì nàng, nếu không phải để có người thay nàng đi hòa thân, phụ vương mẫu hậu sao lại tốn công tìm ta. Ta mới biết, ta trở về chính là để thay Khương Lăng năm năm sau đi hòa thân.
Năm năm ấy, Khương Lăng luôn ngấm ngầm bắt nạt ta. Vài lần bị Tạ Trường Ẩn bắt gặp, hắn ra tay cứu ta, nhưng lại giận dữ trách mắng: “A Hoàn, sao muội lại hiền lành như vậy… sau này sẽ chịu thiệt thòi thôi.” Hắn quyết định không rời đi nữa, ở lại chăm sóc ta cho đến khi ta hòa thân. Đó là quãng thời gian ta hạnh phúc nhất. Tạ Trường Ẩn dạy ta đọc sách, dẫn ta cưỡi ngựa, bốn mùa ngắm hoa, tựa đình nghe thác nước. Vì không nhìn thấy, có khi ta va vào lòng hắn, hắn theo bản năng ôm lấy, lúc hoàn hồn mới vội vàng đẩy ta ra, ho khan lúng túng. Ta nghĩ, hắn cũng thích ta.
Năm năm trôi qua, ta không muốn đi hòa thân. Mẫu hậu nói Khương Lăng đã bị chiều hư rồi, không thích hợp gả vào hoàng thất Đại Ngu. “Nhưng con là người mù.” “Không sao, Đại Ngu có thể chữa được.” “Mẫu hậu đâu từng đến Đại Ngu.” “Là Tạ Trường Ẩn nói.” Ta khựng lại, chạy đi tìm hắn: “Huynh cũng muốn ta đi hòa thân sao?” “Ta…” Tạ Trường Ẩn rất khó xử, né tránh: “Ta đã có người trong lòng rồi.” Vậy là ta đi hòa thân. Hắn tiễn ta một đoạn đường cuối. Dĩ nhiên chẳng phải vì ta, mà là vì người hắn thương đang ở Đại Ngu. Sứ đoàn hòa thân ở dịch trạm yên ổn, Đại Ngu phái người chữa bệnh cho ta. Khi ấy Tạ Trường Ẩn thường xuyên vắng mặt, hắn đi gặp nữ nhân hắn thích. Ta làm sao biết được?