Đêm Trừ Tịch Tan Vỡ

Thợ Dệt Vải

Đêm Trừ Tịch Tan Vỡ

Thợ Dệt Vải thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhưng không ngờ, thái tử điện hạ đã lên giường với ta thì sống chết không chịu cưới công chúa Khương quốc.
Ngày tháng trôi qua, từ xuân sang hạ, từ thu sang đông, chuyện hòa thân vẫn giậm chân tại chỗ.
Mắt của Khương Hoàn sắp khỏi hẳn, ta và Tạ Trường Ẩn đều sốt ruột.
“Không thể để nàng ấy nhìn thấy mặt ta! Nếu không, nàng ấy sẽ thích Tiêu Dịch, sẽ không chịu uống thuốc xuyên không nữa!”
“Tiêu Dịch quá mê muội rồi, ta khuyên hắn cưới Khương Hoàn, hắn không để ta nói hết câu…”
Tạ Trường Ẩn bất lực:
“Trong đầu hắn chỉ có mỗi chuyện cưới nàng thôi.”
Ta cúi đầu cười: “Chàng thật là...”
Tạ Trường Ẩn chỉ im lặng.
Nhưng tuyệt đối không thể kéo dài thêm nữa.
Ta buộc Tạ Trường Ẩn nói ra lý do năm đó khiến hắn đồng ý hòa thân.
Hắn hồi tưởng lại, nhắm mắt, siết chặt nắm tay.
“Năm Vĩnh Ninh thứ mười lăm, đêm giao thừa, chúng ta hẹn nhau gặp lại ở điện Nhược Thanh, ta chạy đến thì bắt gặp nàng cùng một nam nhân khác…”
Ta đã hiểu.
20
Những ngày trước đêm trừ tịch, ta một mực chiều chuộng, dung túng Tiêu Dịch, hắn muốn gì ta đều thuận theo, giống như một mỹ nhân cố lấy lòng hắn để đạt được địa vị.
Hắn còn trẻ, tràn đầy tinh lực, trên người ta nếm trải được hoan lạc nam nữ, chẳng bao lâu đã trở nên lão luyện.
Ta cũng ngày càng quen với cảm giác ấy.
Hắn quả thật đã ngay trước mắt ta mà trưởng thành thành cái tên cẩu hoàng đế sau này.
Ta đưa tay nâng cằm thiếu niên, khẽ cong môi:
“Gọi tỷ tỷ đi.”
Tiêu Dịch đỏ mặt:
“Không muốn.”
“Không gọi thì cút ra ngoài.”
Hắn liền lăn mình lên người ta.
“Ta có làm tỷ khó chịu không? Sao lại đuổi ta ra, ta không muốn ra ngoài!”
Ta vừa định đẩy hắn thì hắn đã chịu thua.
“Tỷ, A Kiều tỷ.”
Hắn cúi đầu nhìn ta, dáng vẻ tội nghiệp:
“A Kiều tỷ, ôm ta đi…”
Ta cười đắc ý.
“Điện hạ ngoan quá.”
Tiêu Dịch nghiêng đầu, lí nhí:
“Bẩn thỉu.”
“Ta đâu có bẩn thỉu. Ta thích nghe ngươi gọi ta là A Kiều tỷ.”
Ta kéo tai hắn:
“Lần đầu tiên gặp ta, ngươi còn chê ta lớn tuổi cơ mà.”
Hắn đau đến hít mạnh một hơi:
“Giờ thì không dám nữa, A Kiều tỷ.”
Ta vòng tay ôm cổ hắn, hôn lên trán:
“Ngươi ngoan ngoãn gọi tỷ tỷ, sẽ càng thương ngươi hơn.”
Tiêu Dịch nhìn ta, không nhịn được bật cười.
“Tỷ đã rất thương ta rồi.”
Sau đó, hắn ôm ta lưu luyến, áp mặt lên đầu ta.
“Khi còn nhỏ, mẫu phi không được sủng ái, cùng ta sống trong gian nhà rách nát, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, cũng chẳng có ai hầu hạ, chỉ có một lão ma ma giúp chăm sóc. Về sau mẫu phi bệnh chết, ma ma bảo ta đến trước mặt phụ hoàng mà thể hiện bản thân, đợi đến khi ta quay lại, ma ma cũng đã qua đời.”
“Ta vào cung hoàng hậu, chưa đầy nửa năm, hoàng hậu cũng qua đời, ta liền bị bỏ mặc sang một bên. Tất cả mọi người đều không thích ta, đến nỗi cung nữ kia còn muốn giết ta. Chỉ có tỷ, tỷ xuất hiện trước mặt ta, chúng ta cùng nhau chia sẻ vinh nhục, không rời không bỏ, cùng sống cùng chết. Tỷ là người quan trọng nhất đời ta.”
Ta không biết phải nói gì.
Hắn đặt tay lên bụng ta.
“A Kiều tỷ, tỷ nói xem chúng ta có con không?”
Ta khó khăn mở miệng:
“Cơ thể ta…”
“Không sao, bao năm nay ta đều cho người dùng dược thiện để điều dưỡng cho tỷ, đã khá hơn nhiều rồi.”
Hắn ghé sát tóc ta, lẩm bẩm:
“Là do cơ thể tỷ trước đây không được tốt, chúng ta sẽ sớm có con thôi.”
Ta gượng cười cứng ngắc.
“Ta đã xin được thánh chỉ của phụ hoàng, không cần phải cưới công chúa kia nữa. Chỉ cần tỷ có con của ta, phụ hoàng sẽ cho ta phong tỷ làm thái tử phi. Chuyện trước kia, người sẽ xem như chưa từng có.”
Hoàng đế lại có thể đồng ý để hắn cưới ta làm thái tử phi?
Ta nhìn chằm chằm hắn, lòng rung động, mắt nhòe lệ:
“Ngươi… ắt hẳn đã tốn không ít tâm sức.”
Hắn cong môi cười, nhẹ nhàng gạt đi nước mắt ta.
“Ta sớm đã cố gắng rồi. Chỉ là chưa có tin tức chắc chắn, ta không muốn để tỷ vui mừng sớm.”
Ngón tay hắn thoáng khựng lại, có chút căng thẳng:
“Ta quên chưa hỏi, tỷ có nguyện ý… gả cho ta không?”
Ta chăm chú nhìn hắn, cổ họng ta nghẹn lại, giọng run run:
“Ta nguyện ý.”
Tiêu Dịch ôm chặt lấy ta.
“Tỷ đem cả đời giao cho ta, ta vĩnh viễn sẽ không phụ tỷ.”
Ta vùi mình vào vai hắn, cắn chặt môi, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
“Được…”
Ta nghe thấy giọng mình rất rất khẽ.
“Điện hạ, đêm trừ tịch năm nay, chúng ta về điện Nhược Thanh đi, chỉ có hai ta thôi, được không?”
Tiêu Dịch mỉm cười đáp.
“Được, ta cũng rất nhớ những ngày ở nơi ấy với tỷ.”
Gió tuyết rít qua hành lang lạnh lẽo.
Tiếng pháo hoa ẩn hiện nơi xa.
“A Kiều tỷ, ta đích thân đi chọn khoai lang, tỷ có muốn ăn khoai nướng—”
Tiêu Dịch xách lò than nhỏ, khẽ đẩy cửa, rồi sững lại.
Ta đè trên người Tạ Trường Ẩn, nửa thân trần trụi, mặt đỏ bừng.
Ngẩng đầu thấy hắn, ta hoảng loạn nhặt áo choàng che mình.
“Điện hạ, sao ngươi lại tới đây…”
Tiêu Dịch nhìn ta chằm chằm, giọng nói bình lặng đến đáng sợ:
“Tỷ hẹn ta, quên rồi sao?”
Ta cúi đầu, ngượng ngùng nói:
“Ta quên mất.”
Tiêu Dịch cười lạnh một tiếng, ném mạnh lò than, rút kiếm bổ thẳng xuống giường.
“Đừng làm hại huynh ấy!”
Ta dang tay ra chặn lại.
Tạ Trường Ẩn vội vàng xuống giường, ôm lấy ta che chở.
Lưỡi kiếm lệch hướng, xé rách màn trướng.
Tiêu Dịch vô cùng kinh hãi nhìn ta, giọng đầy nghi hoặc, chất vấn:
“Tại sao… chẳng phải chúng ta đã nói, đợi tỷ có thai, ta sẽ cưới tỷ hay sao? Lúc này tỷ làm như vậy, không sợ mang thai con của huynh ấy à?”
Mắt hắn hoe đỏ, ánh nhìn bối rối.
“Nếu để phụ hoàng biết được chuyện này, ta còn làm sao có thể cưới tỷ…”
Tim ta như bị ngàn vạn mũi kim đâm xuyên.
Ta né tránh ánh mắt hắn:
“Không cần nữa, ta phát hiện ra người ta yêu là huynh ấy.”
Thanh kiếm trong tay hắn rơi xuống đất, phát ra tiếng “keng” chói tai.
“Tỷ nói gì?”
“Ta nói, ta không muốn gả cho ngươi nữa!”
Tiêu Dịch lao tới, nhưng bị Tạ Trường Ẩn ngăn lại.
Hắn trừng mắt nhìn y, rồi lại nhìn ta, giọng nói dồn dập:
“Là vì tỷ phát hiện ra ta phái người giết huynh ấy sao? Sau này ta sẽ không làm thế nữa! Hôm nay ta cũng có thể tha thứ cho tỷ, cũng tha cho huynh ấy, chỉ cần tỷ về sau đoạn tuyệt với huynh ấy…”
“Tiêu Dịch, ta sẽ không đoạn tuyệt với huynh ấy!”
Ta cắt ngang lời hắn, ngay trước mặt hắn, hôn Tạ Trường Ẩn.
“Ta và huynh ấy mới là phu thê chính thức, sao có thể đoạn tuyệt được?”
Đồng tử Tiêu Dịch co rút lại.
Ta dựa vào lòng Tạ Trường Ẩn, cố gắng nặn ra nụ cười, giọng nói giả vờ bình tĩnh.
“Ngươi cứ cưới công chúa của ngươi đi, ta cũng sẽ cùng phu quân ta rời khỏi hoàng cung này.”
Tiêu Dịch lảo đảo lùi lại mấy bước.
Nhưng hắn vẫn không chịu từ bỏ.