Thợ Dệt Vải
Dao Găm Chí Mạng
Thợ Dệt Vải thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lối vào núi yên ắng lạ thường, không một tiếng động.
Thái tử cùng đoàn người đang tiến tới, ta bất ngờ phóng ngựa đến, nhảy xuống chặn đường hắn.
“Tiêu Dịch, đừng đi nữa!”
Tiêu Dịch khoác hồng y, ngồi trên ngựa, từ trên cao nhìn xuống ta.
“Sao, vị phu nhân này, ông già đó không cần nàng nữa rồi sao? Nàng lại muốn tìm niềm vui mới à?”
“Không phải! Là…”
“Thôi đủ rồi, hôm nay là ngày đại hỷ của ta.”
Hắn nhìn ta, đưa tay ra sau, khẽ mấp máy đôi môi mỏng:
“Xin mời những người không liên quan, tránh ra.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, sống mũi cay xè, nước mắt không kìm được tuôn rơi, dang rộng hai tay.
“Không… tránh.”
Tiêu Dịch vẻ mặt không chút cảm xúc, siết chặt dây cương.
Bất ngờ, một mũi tên lông vũ cắm phập xuống ngay dưới chân ta.
Ta quay đầu nhìn, từ sâu trong rừng, những mũi tên nhọn ùn ùn bay tới.
Eo ta bị siết chặt, kéo nghiêng sang một bên.
“A Kiều…”
Tiêu Dịch tung người xuống ngựa, ôm chặt ta vào lòng, dùng kiếm chắn loạt tên mưa.
“Có phục kích!”
23
Tiêu Dịch kéo ta chạy thục mạng trong rừng núi.
“Nàng sao lại đến đây?”
“Ta đến cứu chàng!”
Tiêu Dịch giận dữ:
“Ai cần nàng cứu!”
“Ta cần!”
Ta không hề tức giận:
“Ta cần, ta muốn đích thân ta đến cứu chàng.”
Hắn nắm chặt tay ta, vừa lùi vừa vung kiếm chém ngã những kẻ truy đuổi phía sau.
“Nàng không được nói những lời như vậy nữa!”
Hắn lau vết máu trên mặt:
“Nàng không chịu gả cho ta, lại còn không cho ta cưới người khác!”
Ta đành im lặng.
Nhưng chúng ta đã chạy quá lâu, đối phương bám riết không tha, đôi chân ta run rẩy, mồ hôi lạnh túa đầy trán, ta đẩy chàng ra.
“Không được, ta không thể theo kịp.”
Tiêu Dịch khom người:
“Để ta cõng nàng.”
Ta lắc đầu: “Không được, ta không chịu nổi sự xóc nảy.”
Ta quay đầu nhìn về bóng người phía xa:
“Bọn họ nhắm vào chàng, chàng hãy đi thu hút bọn chúng đi.”
Tiêu Dịch trầm ngâm chốc lát, rồi trao kiếm cho ta.
“Nàng phải cẩn thận.”
Ta nhận lấy thanh kiếm ấy, nhìn thẳng vào mắt hắn:
“Ta nhất định sẽ cẩn thận, phu quân.”
Hắn sững lại: “Nàng gọi ta là gì?”
Ta vòng tay ôm lấy cổ hắn, ngẩng đầu hôn lên.
“Chính là chàng.”
Khoảnh khắc sau đó, ta đẩy hắn ra, quay người chạy sâu vào rừng.
Đa số những kẻ truy đuổi đều lao theo Thái tử.
Ta dựa vào thân cây, kéo váy lên. Ở bắp chân, một mũi tên gãy cắm sâu, máu thịt nhoe nhoét.
Vừa rồi ta lỡ trúng tên, nhưng không thể để Tiêu Dịch phân tâm.
Nhìn quanh bốn phía, một bóng người cũng không thấy.
Nghĩ lại, Tạ Trường Ẩn đã từ chối ta năm mười bảy tuổi, giờ đây chắc chắn sẽ lập tức đến tìm ta.
Ta đi theo hướng hắn từng đến, mong sớm gặp nhau. Nhưng làm vậy lại là quay ngược về đường cũ.
Ta đi với tâm trạng thấp thỏm, lo sợ chạm trán người của Chi Vương.
Nhưng quả nhiên, sợ gì thì gặp nấy, ta va phải nhóm người mặc đồ đen, lập tức quay đầu bỏ chạy.
Chúng nhận ra ta không biết võ công, cố tình trêu đùa, bắn tên chặn đường ta.
“Chẳng lẽ Tiêu Dịch cũng bảo các ngươi lấy mạng ta sao?”
Từng mũi tên lông vũ rơi xuống, vây ta vào một vòng tròn chật hẹp.
“Khắp Đại Ngu ai mà chẳng biết, A Kiều cô nương là người trong lòng Thái tử?”
Vài kẻ cưỡi ngựa vây ta ở giữa.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Bắt được nàng, dâng cho Chi Vương, ắt sẽ được trọng dụng!”
Ta siết chặt chuôi kiếm, mặt mày trắng bệch, vừa run rẩy vừa lùi bước.
“Các ngươi…”
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, bỗng nghe tiếng ngựa hí vang, ta vội quay đầu.
Một bóng người cưỡi ngựa, tay cầm kiếm xông vào.
Hắn đội mũ trùm đen, đột ngột kéo ta lên ngựa.
Phía sau, tên bay loạn xạ, gió rít bên tai.
Ta cúi người áp sát yên ngựa, ngoảnh đầu nhìn hắn, giọng nghẹn ngào:
“Ngươi không phải Tạ Trường Ẩn, rốt cuộc ngươi là ai?”
Hắn ấn chặt ta xuống bờm ngựa, mũi ta ngập mùi thú vật, khiến ta gần như muốn nôn mửa.
Ta cố gắng ngẩng đầu lên.
Thoáng thấy bàn tay siết chặt dây cương, đầy nếp nhăn và gân xanh, đó rõ ràng là tay của một lão nhân.
Ta kinh hãi quay đầu lại.
Gió núi hất tung mũ trùm, để lộ gương mặt quen thuộc ấy.
Là Vạn thúc.
“Sao lại là ngươi?”
Hắn như biến thành một người khác, đưa tay bóp gáy ta, lại ép ta nằm xuống.
“Đừng động.”
Hắn không phải kẻ câm.
Khoảnh khắc đó, đầu óc ta trống rỗng, lông tơ dựng ngược, vô số âm thanh ào ạt ùa vào tai.
“Loại người này chẳng ai thèm nhìn, biết đâu hắn có ý đồ gì với ngươi…”
“Ngươi xem ánh mắt hắn, lén lút, chẳng phải nhìn Nguyên đại phu thì cũng nhìn Trực Hà. Ngươi tránh xa hắn đi.”
“…Có người nói thấy ngươi bị người ta bắt đi…”
“Ngươi nằm trong suối rừng, trên người chỉ mặc áo lót trắng, ngực cắm một con dao găm.”
Bất chợt, hắn đè ép xuống, thân thể già nua dán chặt lấy ta, bàn tay cầm kiếm cũng đặt ở thắt lưng ta.
Tiếng thở nặng nề của lão nhân văng vẳng bên tai.
Tim ta đập loạn xạ cực độ.
Ta không thể chết.
Ta tuyệt đối không thể chết.
Phía trước là một ngã rẽ trong rừng, ta xé toạc áo ngoài đang bị hắn kéo, nhảy xuống ngựa, lăn vào bụi cỏ.
Con ngựa lao vụt qua trước mắt ta.
Khi ấy ta mới nhìn rõ, Vạn thúc đã đổ gục trên lưng ngựa, lưng cắm chi chít bốn năm mũi tên, e rằng chẳng còn sống được bao lâu.
“Ta… ta đã giết hắn rồi…”
Nhưng ta chẳng còn hơi sức nghĩ ngợi nhiều, lau nước mắt, quay người rời đi.
Dưới sườn núi, chính là một dòng suối.
Toàn thân ta dính máu, muốn rửa mặt, nhưng nhớ lời Tạ Trường Ẩn, ta lại bò ngược lên dốc.
Nếu nói là chết ở suối, thì ta không xuống thấp hẳn sẽ tránh được.
Không rõ đã trải qua bao lâu, ta mệt rã rời, tìm được một gò cao, ẩn mình dưới tảng đá lớn.
Đợi Tạ Trường Ẩn đến tìm ta.
Không rõ đã trải qua bao lâu, xung quanh vang lên động tĩnh, ta rón rén ló đầu ra nhìn.
Một bóng dáng quen thuộc.
“Sao chàng lại tới đây?”
Ta thở phào, đứng dậy.
Người ấy nắm lấy cổ tay ta.
“Nàng không sao chứ?”
Ta vừa định đáp không sao, bỗng ánh bạc lóe lên, một con dao găm cắm thẳng vào tim ta.
Hai tay ta nắm chặt lưỡi dao, lưng đập vào tảng đá, kinh hoàng nhìn người trước mặt.
“…Là chàng? Tại sao?”
Đôi mắt ấy lặng lẽ nhìn ta:
“Rồi nàng sẽ hiểu.”
Máu trong tay tuôn trào, ta ngẩng đầu lên, từng tiếng khẩn cầu phát ra yếu ớt:
“Ta cầu xin chàng… tha cho ta…”
Con dao rút ra, rồi lại hung hăng đâm xuống.
“Sao có thể…”