**THÔ HÁN PHÙNG XUÂN**
Một mùa đông khắc nghiệt, khi gió lạnh như dao cắt, cuộc sống của ta—một người đàn bà vốn chẳng có tài năng gì ngoài việc sinh nở—bỗng chốc thay đổi khi tờ cáo thị treo trước cửa phủ thu hút ánh nhìn. Vị tướng quân mới nổi đang tuyển dụng một vú nuôi. Không chút do dự, ta quyết định nhận lấy tấm thẻ ấy, bước vào phủ để chăm sóc đứa trẻ nhỏ tuổi và vị tướng quân đầy quyền uy.
Cô tiểu thư ấy, dù khó tính và thích ăn uống đến cuồng nhiệt, chỉ cần vài móng giò kho thơm ngon hay một đĩa bánh đào tô ngon lành là nguôi ngoai ngay. Còn vị tướng quân, dù vẻ ngoài hung hãn, lại đối đãi với ta bằng sự chân thành, không hề xem ta như kẻ hạ tiện.
Cuộc sống tưởng chừng yên ả, lặng lẽ trôi qua, cho đến cái ngày định mệnh ấy...
Khi Ôn Thế Lương dẫn theo đứa bé năm tuổi chặn đường ta, giọng lạnh lùng: *"Ra ngoài chơi bời đủ rồi, giờ phải biết quay về phủ. Nàng sinh con cho ta, thế mà còn dám vọng tưởng trèo cao? Đại tướng quân Thường Thắng không phải hạng người nàng có thể mơ tưởng!"*
Ngay lúc ấy, vị tướng quân vốn tĩnh lặng bỗng cất tiếng, giọng trầm trầm đầy xúc động: *"Nàng không hề muốn mơ tưởng đến ta... mà là ta đang mơ tưởng đến nàng đây..."*
Một bí mật chôn giấu, một tình yêu dẫu thầm lặng nhưng không thể nào dập tắt, đã bắt đầu dệt nên những khúc ca ngang trái giữa phận đời và dục vọng.
Truyện Đề Cử






