Vào ngày tôi và ông trùm quyền lực nhất giới thượng lưu chính thức đính hôn, giữa một buổi lễ long trọng và rực rỡ ánh hào quang, một cô gái bất ngờ xuất hiện như một vở kịch định sẵn. Tự xưng là "nữ chính trời sinh", cô ta xông tới, nắm chặt tay anh trước hàng trăm ánh mắt kinh ngạc, ngọt ngào gọi anh bằng hai tiếng "chồng yêu", rồi lạnh lùng quay sang tôi, khinh miệt tuyên bố:
"Tôi mới là người anh ấy yêu thật lòng. Còn cô? Chỉ là nữ phụ vô danh, sinh ra để làm nền cho hạnh phúc của chúng tôi mà thôi."
Im lặng bao trùm. Cả thế giới như đóng băng.
Chẳng ai kịp phản ứng, một tiếng "cạch" lạnh lẽo vang lên.
Một khẩu súng đen ngòm chĩa thẳng vào trán cô ta.
Anh — vị hôn phu quyền uy, người mà cả thành phố phải khiếp sợ — khẽ nhếch môi, ánh mắt như băng tuyết, giọng nói đầy sát khí:
"Ông đây vất vả theo đuổi cô ấy cả đời mới có được. Cô dám nhảy ra phá đám? Có tin tôi bắn nát đầu cô ngay tại đây, trước mặt cả thiên hạ không?"
Và lúc đó, tôi mới biết…
Tôi không phải nữ phụ.
Tôi là cả thế giới của người đàn ông lạnh lùng và tàn nhẫn nhất thành phố.
Truyện Đề Cử






