1. Bước Vào Giấc Mơ

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi đã từng mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ.
Đó là vào một đêm tháng Hai đầy gió. Sau khi tốt nghiệp cấp ba và hoàn thành kỳ thi tuyển sinh, trong khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi trước khi bước vào đại học, có lẽ đây là khoảng khắc hiếm hoi hạnh phúc nhất đời người, tôi đã xách vali lên và đi du lịch.
Với thành tích học tập không tồi, tôi được bố mẹ thưởng một khoản tiền kha khá, có dịp thưởng thức chuyến du lịch thư thái và thậm chí được nghỉ ngơi tại một khách sạn trên đảo Jeju.
Sau cả ngày tham quan, tôi trở về phòng khách sạn, ngã lưng xuống giường và chìm vào giấc ngủ. Rồi những điều kỳ lạ bắt đầu xảy ra.
Khi tỉnh dậy, tôi nhận ra mình đang đứng giữa một vùng sương mù dày đặc. Nhìn quanh, tôi thấy vài bóng người đứng cạnh mình.
Dường như có một sức hút vô hình khiến tôi phải bước về phía trước.
Chưa đầy một phút sau, tôi nhìn thấy một chiếc bàn với hàng chục bức tượng nhỏ kỳ lạ.
[Hãy chọn vận mệnh của ngươi.]
Vận mệnh? Làm sao một bức tượng nhỏ bé như vậy lại có thể quyết định số phận của tôi chứ?
Nhưng tôi vẫn cảm thấy như bị thôi thúc cầm lấy một cái. Tôi đang ngắm nhìn chúng thì chúng dần biến mất. Nếu cứ thế này, chẳng mấy chốc sẽ không còn lựa chọn nào cho tôi nữa. Hoảng sợ, tôi vội vã cầm lấy một bức tượng hình con cú.
Ngay lập tức, một thông báo hiện ra trước mặt tôi.
Chào mừng các vị khách quý đến với Khách sạn Pioneer!
Pioneer tự hào có bề dày lịch sử kể từ khi thành lập vào năm 1847 và đã nhận được vô số lời khen ngợi từ khách hàng nhờ những bí ẩn và kho báu vô tận của mình. Tất nhiên, mọi kho báu đều ẩn chứa hiểm nguy tương ứng. Chúng tôi chân thành hy vọng quý khách sẽ hoàn thành nhiệm vụ đã định tại Pioneer!
Cuộc phiêu lưu của quý khách bắt đầu ngay từ bây giờ.
Đây là sao?
Chẳng phải chỉ có một hai điều kỳ lạ. Trước hết, khách sạn tôi thuê chẳng hề có cái tên hoành tráng như Pioneer, và năm 1947 đã đủ vô lý rồi, huống chi là năm 1847?
Một khách sạn thời Joseon ư? Bí mật, kho báu, hiểm nguy, phiêu lưu? Tôi chẳng hiểu nổi bất cứ điều gì. Đầu óc tôi quay cuồng, và tôi bất tỉnh.
Ngày 1
Khi tôi tỉnh dậy, tôi sửng sốt không nói nên lời. Dù tôi đã thuê một khách sạn tầm trung với chi phí khá cao, căn phòng vẫn ngăn nắp, tiện nghi đủ để một chàng trai thư giãn sau những giờ xem phim trên chiếc ti vi treo tường.
Vậy nơi này là gì đây?
Tôi tỉnh dậy trong một căn phòng rộng rãi, xa hoa đến mức như trong phim. Chắc chắn đây không phải phòng của một khách sạn thông thường. Thay vào đó, nó giống như dinh thự của nhà giàu, tường treo đầy tranh cổ, và tấm chăn trên giường sang trọng đến mức tôi thấy có lỗi khi làm nhăn nó.
Một lần nữa, tôi hoảng hốt khi bật điện thoại xem giờ và nhận ra nơi này không có sóng. Cảm giác hoang mang càng lúc càng tăng, tôi vội vàng đi rửa mặt, thay quần áo rồi rời khỏi phòng ngủ. Tại phòng khách, tôi nhìn thấy một màn hình nhấp nháy.
Chúc mừng, cuộc phiêu lưu của ngươi đã bắt đầu!
Ngươi đã nhận được Phúc lành Trí tuệ. Ngươi có thể khám phá những sự thật bí ẩn mà người khác không biết, và hiểu rõ những điều khó hiểu. Càng tiếp tục hành trình, ngươi càng có nhiều cơ hội biến đổi nhờ Phúc lành Trí tuệ.
Phúc lành của ngươi đã được kích hoạt.
Sự kiện bất ngờ hôm nay: Thế giới không có loài động vật nào xấu xa.
Chuyện gì đang xảy ra thế? Tôi càng cảm thấy mình mất trí. Đúng lúc tôi ôm đầu, nhìn lên trần nhà, một hình ảnh hiện ra trước mắt tôi.
[Người dùng: Hàn Giai Ân (Trí tuệ)
Ngày: Ngày 1
Vị trí hiện tại: Tầng 1, Phòng 105 (Phòng nghỉ)
Lời khuyên của Hiền triết: 3]
Đây là màn hình hiển thị trạng thái của một trò chơi hay sao? Đến tận giờ phút này, tôi mới chấp nhận sự thật là mình đang ở trong một tình huống điên rồ nào đó.
*
Khi tôi bước ra phòng khách vẫn nằm trong phòng 105, tôi nhìn thấy một chiếc bàn ăn cực kỳ lớn, thường thấy trong phim, với một nút nhấn có chữ ‘Bữa ăn’.
Đồ ăn sẽ xuất hiện sau khi nhấn nút này sao? Đang suy nghĩ thì đột nhiên một tiếng hét chói tai vang lên. Tôi chạy nhanh, đẩy cửa ra khỏi căn phòng rộng đến nực cười này.
Khi tôi đến quầy lễ tân, miệng tôi há hốc.
Một con khỉ khổng lồ? Gọi nó là khỉ thì hơi kỳ, vì dù là khỉ nhưng nó đứng thẳng bằng hai chân và cầm vũ khí lạnh. Thay vì hình dáng bình thường, răng nó giống như lưỡi cưa.
Chúng không phải khỉ, mà là quái vật.
Bốn người đang bị bọn chúng đe dọa. Phía bên trái bàn lễ tân có hai người phụ nữ, một người là người nước ngoài đang la hét, không biết phải làm gì, còn ở gần chậu cây bên phải có một người bất tỉnh.
Nhưng không có ai chết dù trong tình huống vô vọng như vậy. Tất cả đều có lý do.
“Kẻ hủy diệt…?”
Một lời nhận xét ngốc nghếch vô thức thoát khỏi miệng tôi khi tôi nhìn chằm chằm vào người đàn ông lực lưỡng đến nỗi người khác có thể nhầm tưởng anh ấy là Kẻ hủy diệt. Anh ấy đang chiến đấu với một cây gậy gỗ, có vẻ là chân ghế. Thân hình anh ấy còn to hơn cả những con quái vật khỉ, và thậm chí những con quái vật đó dường như cũng không chịu nổi khi anh ấy vung cây gậy, vì chúng đã bị hất văng đi sau mỗi cú đánh.
Tôi đang ngẩn người theo dõi trận chiến thì một trong những con khỉ phát hiện ra tôi và đột nhiên chạy về phía này.
Tôi chẳng hiểu tình hình lúc này ra sao.
Thật đấy, tôi không thể hiểu nổi chuyện quái gì đang xảy ra. Đúng lúc tôi cầu mong ai đó xuất hiện, dù là thiên thần hay ma quỷ, thì một dòng chữ đột nhiên hiện ra trong không khí.
Đến phòng 105 ngay.
Phòng 105 - đó là số phòng của tôi. Khi tôi nhìn dòng chữ, con số bên cạnh dòng chữ Lời khuyên của Hiền triết đã giảm từ 3 xuống 2.
May mắn là tôi không quá xa phòng đó.
Trong lúc vô thức chạy hết tốc lực đến phòng 105, tôi nghe thấy tiếng gầm kỳ lạ cùng tiếng bước chân dồn dập phía sau. Cố gắng kìm nén cảm giác muốn quay đầu lại, tôi tiếp tục chạy và mở cửa phòng 105 thì tiếng động phía sau lập tức im bặt.
Lúc đó tôi mới quay người lại. Đối diện cánh cửa là con quái vật có thể đã đuổi theo tôi, nó thở hồng hộc nhìn tôi, nhưng thay vì tiến đến chỗ tôi, nó lại quay trở lại chỗ lễ tân.
Căn phòng này có điểm gì đặc biệt chăng?
Có vẻ như lũ quái vật không thể tiến vào phòng 105. Sau 10 giây đứng thở hổn hển, cuối cùng tôi cũng nhớ đến những người đang gặp nguy hiểm ở chỗ lễ tân. Dù Kẻ hủy diệt chiến đấu khá hiệu quả, anh ấy cũng không thể chiến đấu mãi được, đúng chứ? Dù tình hình có thế nào, tôi cũng phải cứu họ.
Cắn răng, tôi cầm lấy một chân nến bạc trông có vẻ đắt đỏ để đề phòng. Nếu tôi vung nó hợp lý, nó có thể trở thành vũ khí, và trong tình cảnh này, tôi không nghĩ có ai sẽ đòi bồi thường vì một chân nến bị gãy. Dù sợ hãi, nhưng tôi chỉ cần quay về phòng 105 nếu chuyện đi chệch hướng xảy ra.
Tôi chạy trở lại quầy lễ tân, và cảnh tượng còn tệ hơn trước. Người đàn ông chiến đấu như một vị tướng nổi cơn thịnh nộ đang chảy máu đầm đìa, có vẻ đã bị thương nặng, còn hai cô gái trốn sau bàn lễ tân đang vung vài mảnh vỡ nhặt được. Thật hỗn loạn.
Tôi sợ cô gái bất tỉnh gần chậu cây có thể đã chết, nhưng may mắn là không có gì nghiêm trọng.
Rất may trong đám quái vật, có một con đã bị dính chặt trên mặt đất và không thể di chuyển. Có vẻ là do Kẻ hủy diệt.
“Lũ quái vật không thể vào trong phòng 105 được. Chạy theo lối này nhanh lên!”
Tôi phải hét đến ba bốn lần như một kẻ điên thì họ mới nhìn về phía tôi và từng người một bắt đầu chạy theo hướng này. Trong lúc đó, Kẻ hủy diệt đã chặn những con quái vật tiến đến chỗ chúng tôi, và lũ quái vật biết người này đã đánh bại một con nên chần chừ không lao đến chỗ anh ấy.
Anh ấy đã cứu sống được bao nhiêu người? Ngay cả khi tôi không gọi họ, có lẽ anh ấy đã xử lý được hai con quái vật còn lại rồi. Cơ mà nhìn đống máu đó thì cũng có khả năng anh ấy sẽ chết trước.
Sau đó, cô gái bất tỉnh cạnh chậu cây cũng đã tỉnh lại.
Sau khi mọi người đã chạy đến phòng 105, Kẻ hủy diệt và tôi cũng hướng về phía đó, và giống như chuyện đã xảy ra lúc trước, lũ quái vật chỉ đứng sau nhìn bóng lưng cả hai mà không đến quá gần.
Vào trong phòng, tôi hít một hơi thật sâu, đóng cửa và quay người lại.
Không có một bóng người nào.
Bộ mình bị bỏ bùa hay gì? Chắc chắn là tôi đã nhìn thấy hai nam và ba nữ đi vào trong phòng này mà!
Khi tôi đang dần quen với tất cả những sự kiện kỳ lạ này thì màn hình hiển thị trên tường lóe lên một tin nhắn.
Chào mừng các vị khách quý đến với Khách sạn Pioneer!
Vui lòng tham khảo một số thông báo hướng dẫn. Có thể sẽ có các thông báo bổ sung và quý khách có thể nhìn thấy chúng ở bất kỳ màn hình nào trong khách sạn.
1. Khách sạn Pioneer luôn yêu quý những vị khách quý của chúng tôi.
2. Một số chức năng của thang máy đã bị vô hiệu hóa, vậy nên xin hãy cân nhắc trước khi sử dụng.
3. Khách sạn luôn tôn trọng sự riêng tư của quý khách. Tuy nhiên, những bữa ăn thì nên chia sẻ với nhau, đúng chứ?
Trong đầu tôi đầy những dấu hỏi, mấy dòng thông báo hiện lên chẳng giống thông tin gì cả. Tôi tập trung đọc qua từng câu.
Riêng tư.
Có phải mọi người đều biến mất vì cái riêng tư này không? Bởi vì tôi nhận ra rằng lẽ thường chẳng có tác dụng gì ở nơi này nên tôi đã nghĩ đến một ý lố bịch nhất có thể. Vì sáu người trong một căn phòng thì sẽ không có chút riêng tư nào cả nên có vẻ như mọi người sẽ ở trong những chiều không gian khác nhau của phòng 105 và sẽ chỉ gặp nhau trong giờ ăn thôi.
Ngươi đã hiểu thêm một chút về khách sạn.
Ngay lập tức một tin nhắn xuất hiện trên màn hình hiển thị trạng thái và tôi chỉ cười khẩy. Có vẻ như giả thuyết ngớ ngẩn của tôi thật sự đã đúng.
Không biết làm gì, tôi hướng đến căn phòng lớn nơi có bàn ăn. Cạnh đồng hồ là thời gian biểu của từng bữa ăn, lần lượt bắt đầu vào 7 giờ sáng, 12 giờ trưa và 7 giờ tối. Ngoài ra còn có một thông báo nói mỗi bữa ăn kéo dài một tiếng rưỡi.
Hiện tại là 10 giờ 20, và chuyện gì đó có thể sẽ diễn ra lúc 12 giờ.
Đúng là một buổi sáng xoắn não. Sức lực của tôi đã cạn kiệt nên tôi đi về phía giường và nằm xuống đánh một giấc ngắn.
*
“Cậu có thể tỉnh lại được không?”
Chà, có vẻ như tôi đã ngủ như chết trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó. Tôi nhanh chóng mở mắt ra và nhìn thấy người phụ nữ mà tôi đã gặp lúc trước. Chị ấy tầm giữa 30, cao ráo và tỏa ra khí chất của những người phụ nữ giàu có ở những thành phố lớn. Nhưng vẻ ngoài chị ấy khá lạnh lùng và cảm giác không dễ bắt chuyện.
“Ừm… Cảm ơn đã đánh thức tôi dậy. Còn những người khác thì sao?”
“À thì, nghe khá là lố bịch nhưng ngay khi đồng hồ điểm 12 giờ, mọi người chợt hiện ra, giống như tất cả đã dịch chuyển hay sao đó, và những người khác đều ở phòng ăn ngoại trừ hai người. Jinchul đã bị thương vì trận chiến khi nãy. Chúng tôi đã cầm máu nhưng anh ấy vẫn chưa tỉnh và… cậu thì đang ngủ nên chúng tôi không biết có nên đánh thức cậu dậy hay không, nhưng mà chúng ta vẫn nên có một cuộc trò chuyện nho nhỏ, đúng chứ?”
“Vâng. Dù mọi chuyện rất kỳ lạ nhưng tôi nghĩ chúng ta vẫn nên bàn luận về nó ngay lúc này.”
“Đi theo tôi.”
Khi chúng tôi đang đi về phía phòng ăn, chị ấy đột nhiên xoay lại.
“À, cảm ơn vì những gì cậu đã làm lúc nãy. Tôi cứ nghĩ mình sẽ trở thành thức ăn của lũ quái vật và nhờ cậu mà tôi mới có thể sống sót. Tôi là Lý Ân Thục.”
“Không có gì. Kẻ hủy… à không anh Jinchul, đúng không? Anh ấy mới là người đã lo liệu hết mọi chuyện. Tôi tên là Hàn Giai Ân.”
“Hàn Giai Ân? Một cái tên dễ thương đấy.”
“Ahaha… tôi thường nghe người ta nói nó giống tên con gái.”
Sau phần giới thiệu ngắn, chị Lý Ân Thục cười và quay đi.