Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn
Chương 107: Phòng cửa ngõ – 'Cuộc đời hoàn hảo' (31)
Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 140 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Han Kain
Làm thế nào để đánh thức Elena đây?
Vấn đề lớn nhất là Elena đã quá nổi tiếng ở thế giới này.
Cô ấy đóng vai chính trong rất nhiều tác phẩm.
Ngay cả việc tiếp cận cô ấy cũng không hề dễ dàng đối với người bình thường, và dù có tiếp cận được thì cô ấy cũng được bảo vệ bởi vệ sĩ dày đặc.
Chúng tôi không thể dùng vũ lực như đã làm với mình để đánh thức cô ấy, nếu không sẽ bị vệ sĩ bắn chết.
Nhưng chúng tôi cũng có chút lợi thế.
Ahri, người đầu tiên tỉnh lại và cũng là người đã đánh thức tất cả chúng tôi, chia sẻ ý kiến của mình.
“Chúng ta có hai phương pháp. Thứ nhất là lợi dụng những cảm xúc của Elena khi cô ấy nhìn thấy chúng ta. Chính bản thân chúng ta cũng đã trải qua rồi, phải không? Ngay cả khi chúng ta không hoàn toàn tỉnh táo nhờ bối cảnh của ‘Cuộc đời hoàn hảo’, khoảnh khắc chúng ta gặp nhau cũng sẽ khơi dậy những cảm xúc mạnh mẽ bên trong. Elena cũng vậy.”
“Nhưng chúng ta vẫn cần phải lọt vào tầm mắt của cô ấy.”
“Chuyện đó cũng khó, nhưng nếu chúng ta suy nghĩ kĩ thì cũng có cách. Phương pháp thứ hai là, dù Elena có quên chúng ta, thì chúng ta vẫn nhớ cô ấy. Nếu chúng ta có thể tìm được cơ hội để nói chuyện, thì chúng ta có thể gợi lại những câu chuyện cô ấy đã kể trong quá khứ, kích thích trí tò mò của cô ấy.”
“Tôi nghĩ được vài thứ, nhưng hầu hết chỉ là những câu chuyện nhỏ thoáng qua thôi.”
“Ngay cả những câu chuyện nhỏ đó cũng có thể khiến cô ấy hứng thú. Hãy tưởng tượng xem, sẽ kì lạ thế nào nếu một nhóm người lạ bắt đầu nói chuyện về tuổi thơ của cô ấy chứ.”
“Vậy mục tiêu đơn giản là: chúng ta cần phải tìm cách lọt vào tầm mắt của Elena, khiến cô ấy chú ý đến chúng ta, rồi tìm kiếm cơ hội trò chuyện.”
Songee, người vẫn im lặng lắng nghe, lên tiếng, “Đợi đã, nghe em nói này. Em là người nói chuyện với Elena nhiều nhất. Em có vài ý tưởng về cách gây chú ý và bắt chuyện với cô ấy đây.”
Sau khi cân nhắc những gợi ý của Songee, chúng tôi dành khá nhiều thời gian thảo luận xem sẽ tiếp cận Elena và đánh thức cô ấy như thế nào.
***
Elena
“...”
“...”
Tôi có một giấc mơ dài.
Một nơi xa lạ, không xác định.
Một khách sạn kỳ lạ, nơi xảy ra vô số sự kiện kinh hoàng.
Và những đồng đội của tôi ở đó.
Giữa tất cả những ký ức đó, có một cảnh tượng khắc sâu nhất trong tâm trí tôi.
Một chàng trai trẻ với vẻ ngoài tựa thiên thần, tỏa sáng rực rỡ.
Giấc mơ này là sao?
“Elena! Elena!”
“Hả?”
“Đừng chỉ nói ‘Hả?’ nữa, cô tỉnh dậy rồi đó.”
“Cảm ơn quản lý. Còn bao lâu nữa mới tới trường quay?”
“Khoảng 30 phút? Để tôi cho cô xem lịch trình hôm nay lần nữa nhé.”
Quản lý bên cạnh tôi rút ra một chiếc tablet, rồi cho tôi xem lịch trình quay của tối và đêm nay.
A ~ Cứ như mình đã đạt được giấc mơ suốt đời, nhưng giờ đây nó trở thành hiện thực thì mệt mỏi quá đi mất.
Nhưng đây là cuộc sống của một ngôi sao! Mình phải chịu thôi.
Mới chập tối, mặt trời vừa bắt đầu lặn.
Tôi dụi đôi mắt ngái ngủ rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chương trình drama hôm nay được quay ở một nơi rất đẹp, xung quanh toàn cây cối xanh tươi, làn gió nhẹ thổi mang theo mùi hương của thông.
Ở một bên đường là một cây cổ thụ khổng lồ, lớn đến mức tôi tò mò về loài cây ấy.
Trên cành của nó đậu một con chim vô cùng xinh đẹp, đẹp đến mức tôi không thể tả nổi, không giống bất cứ thứ gì tôi từng thấy.
...???
Cái gì vậy?
“Cái gì vậy?”
Đột nhiên, chiếc xe chậm lại, và mọi người thích thú quay lại nhìn cây đó.
Con chim có bộ lông màu tím oải hương rung rinh, chiếc mỏ cong thanh nhã, và chiếc đuôi lộng lẫy như một con công.
Con chim toát ra vẻ đẹp siêu thực như một yêu tinh dịu dàng thắp sáng bầu trời đêm.
Mọi người, kể cả tôi, đều bị cuốn hút đến mức vô thức rút camera ra để ghi lại khoảnh khắc.
Con chim, hơi giống một con vẹt, đứng yên với thần thái bí ẩn, rồi đột nhiên quay thẳng sang nhìn “tôi”.
“E-le-na.”
Tên tôi đột nhiên vang lên, khiến tôi hoàn toàn bị choáng.
Tôi há hốc miệng đứng đó thì con chim đã bay đi đâu mất.
Mọi người chỉ kinh ngạc nhìn tôi.
Bí ẩn này làm trái tim tôi rung động!
Trải nghiệm không thể tin được này khiến tôi cảm thấy sung sướng kỳ lạ.
Vì niềm vui sướng đó mà tôi đã bị mắng không ít lần trong buổi quay hôm nay.
***
“Songee, em nghĩ ý tưởng buồn cười này có tác dụng không? Dán một cái đèn LED mini vào đuôi của Perro để mê hoặc Elena...”
“Anh ơi! Cứ làm theo lời em bảo đi.”
“Nhưng Perro phát hoảng lên sau khi tôi định gắn cái đèn vào lưng nó.”
“Em nói chuyện với chị Elena nhiều rồi, nên em biết. Bí mật là chị ấy thích những điều bí ẩn. Và không có gì tuyệt đẹp và bí ẩn hơn Perro.”
“Kain, đừng phàn nàn nữa và buộc cái đèn vào. Songee đang chuẩn bị cho cả em nữa đây. Perro cũng hơi lạ đấy nhỉ. Sao một con vẹt lại không biết nói? Nói ‘Nghĩ về ta, Elena’ khó thế à?”
“Nếu phải làm tới mức đó thì cứ cho nó nói ‘Elena’ là được. Có khi Perro không thông minh như chúng ta nghĩ thì sao.”
-
Piyoooo!
“Ah, thật tình! Đừng có cắn nữa! Gắn cái đèn này vào lưng mày là ý của Songee mà!”
***
Elena
Tôi mãi mới hoàn thành buổi quay.
Đạo diễn và các diễn viên tiền bối lúc nào cũng khen tôi, nhưng hôm nay đã mắng tôi không ít.
Tôi phải xin lỗi nhiều lần.
Ah ~! Mình không phải loại mắc nhiều lỗi như vậy khi diễn đâu.
Nhưng hôm nay tôi không thể kìm được.
Sinh vật bí ẩn tôi nhìn thấy trên đường tới trường quay làm tôi mất tập trung.
Một số người cho rằng đó chỉ là một giống vẹt hiếm, nhưng tôi không thể đồng tình.
Tìm đâu ra một con vẹt thần bí như vậy chứ?
Chưa kể, nó còn có thể tỏa ra ánh sáng, và gọi tên tôi nữa.
Chắc nó phải là sinh vật thần tiên gì đó rồi.
Chúng tôi gặp nhau thế này là định mệnh sắp đặt.
Suy nghĩ rằng điều gì đó huyền bí có thể xảy ra lần nữa trong cuộc đời khiến tim tôi rung động.
Lần nữa? Mình đã gặp điều tương tự rồi à?
Tôi nghiêng đầu tò mò mất một lúc, rồi ngả lại về sau trên lưng ghế, rồi dần thiếp đi.
Vì có lịch quay khuya, nên nếu tôi không tranh thủ chợp mắt thì sẽ không thể có thời gian ngủ.
“...”
“Elena! Elena ~!”
“Hả?”
“Tỉnh dậy nhanh lên! Nhìn trước mặt kìa.”
Tôi dụi mắt rồi tỉnh dậy sau tiếng gọi hối thúc của quản lý.
Chiếc xe lại dừng lại rồi.
Giờ là chập tối, đủ tối để tầm nhìn trước mặt giảm đi.
Bên ngoài cửa sổ, tôi thấy con chim khi nãy, giờ còn thần bí hơn trước, đang nhìn vào chúng tôi.
Tôi có thể nghe thấy tiếng màn trập máy ảnh tách tách khi mọi người bước ra khỏi xe.
Sao một con chim như vậy có thể tồn tại được?
Tôi ngơ ngác nhìn nó.
“...”
“E-le-na.”
Con chim gọi tên tôi rõ ràng hơn bao giờ hết.
Con chim dần bước về phía khu rừng, như thể mời gọi tôi đi theo.
Như thể bị pháp thuật thôi miên, tôi vô thức đi theo con chim đó.
“Elena! Ban đêm nguy hiểm lắm! Quay lại đi!”
Tôi có thể nghe những giọng nói gọi tôi lại phía sau.
Những giọng nói vẫn giữ an toàn cho tôi.
Nhưng giờ mình không thể kìm được.
May là tôi không phải đi sâu vào khu rừng.
Sau một quãng ngắn, tôi thấy một khu đất trống, và con chim bình tĩnh đậu trên một cành cây.
Khoảnh khắc đó, khi mà chỉ có tôi và con chim tại khu đất trống bí ẩn, thì con chim hiện nguyên hình!
Đột nhiên, cơ thể của con vẹt phình lên như thể sắp nổ tung.
Bộ lông vũ mềm mại màu oải hương đã biến thành những chiếc vảy đen cứng như thép.
Chiếc mỏ nhỏ tinh tế đã biến thành chiếc mỏ mạnh mẽ có thể nghiền nát sọ người.
Đôi cánh mảnh mai tựa thiên thần đó thì biến thành một thứ giống xúc tu của sinh vật ngoài hành tinh.
Trong nháy mắt, một con quái vật cực kì áp đảo xuất hiện trước mặt tôi, và tôi choáng tới mức quỳ sụp xuống đất.
“...”
“...”
Ngạc nhiên là con quái vật chẳng làm gì ngoài nhìn chằm chằm vào tôi.
Đúng lúc đó, một hình bóng khác xuất hiện từ trong khu rừng, một hình bóng cũng bí ẩn ý như con chim kia.
Cô gái đó có bộ tóc tuôn chảy như suối, tỏa sáng lấp lánh như bình minh.
Chiếc cardigan đung đưa được trang điểm cùng vô số ký hiệu khó hiểu tôi không thể giải mã.
Một thứ chất lỏng đỏ như máu sóng sánh trong một bình nước hoa nhỏ, còn mắt tôi bị thu hút bởi một cây nến phát sáng và con dao ánh bạc.
Cán cân trên ngực áo trái của cô ấy làm tôi có cảm giác *déjà vu* kỳ lạ, và tôi không thể tập trung suy nghĩ được.
Nhưng điều bí ẩn nhất vẫn là đôi mắt của cô gái.
Đôi mắt đỏ rực, như thể chúng tràn đầy máu của Jesus khi ngài bị đóng đinh vào thập tự, nhìn xoáy thẳng vào tôi, và tôi đứng đờ ra đó, hoàn toàn bị áp đảo.
Cô gái đó, trông như một phù thủy thuộc thế giới khác, nhẹ nhàng vuốt ve con chim đã hóa thành quái vật, rồi lại gần tôi.
“Ngươi có nhận ra ta không?”
Tôi không thể thở được nữa.
Mình biết cô gái này...
Mình biết!
Tim tôi thét lên.
Mình biết cô gái ấy!
Ngay từ khi mới gặp, tôi đã có một cảm giác vô cùng thân thuộc.
Cô gái này muốn nói thêm gì đó với tôi.
Nhưng rồi, một giọng nói ồn ào vang lên, “Cô Elena! Tôi đã bảo cô là vào rừng đêm hôm nguy hiểm lắm rồi mà!”
Tôi nghe thấy âm thanh ai đó giẫm lên cành cây và cỏ khi họ lại gần.
Trong nháy mắt, sự bình yên của khu rừng bị phá vỡ, và tiếng âm thanh của giày giẫm lên đất cũng giày xéo lên khoảnh khắc phi thực này, kéo tôi về lại mặt đất.
“A...”
“Có vẻ là đã quá muộn để tiếp tục nói chuyện rồi.”
Cô ta đưa cho tôi một bức ảnh.
“Ngươi sẽ tìm thấy nó sớm thôi. Ta hi vọng ngươi sẽ đi một mình vào lần sau.”
Cùng với những lời đó, cô ta biến mất vào thinh không cùng con chim.
-
Cạch!
“A ~ Sao ở đây lắm cành cây thế nhỉ? Cô Elena? Cô ổn chứ? Sao cô lại ngồi đó một mình?”
“Sao các anh tới sớm thế?”
“Xin lỗi ạ?”
Tôi vô thức nổi đóa.
Tôi cảm giác mình đang đứng giữa một trải nghiệm cả đời mới gặp một lần, thế mà lại bị ngắt ngang.
Nhưng những vệ sĩ đó chỉ đang làm việc của họ là bảo vệ tôi.
“Tôi xin lỗi. Tôi chỉ lạc trong suy nghĩ thôi.”
“Không sao đâu ạ. Chúng ta về xe thôi.”
Trong khi tôi quay về chiếc xe, tôi nhìn vào bức ảnh trong tay. Đó là một quán cafe có view bên bờ biển.
“Tới một mình.
”
Là những gì cô gái ấy nói.
***
“Suýt thì được rồi, phải không? Cảm giác Elena sắp tỉnh lại rồi đó. Chúng ta có nên thúc thêm chút nữa không?”
“Nếu chúng ta làm vậy thì ai biết chuyện gì sẽ xảy ra khi đám vệ sĩ xuất hiện chứ? Chúng ta có khi còn chẳng thể tiếp cận Elena lần nữa.”
“Perro mổ Elena một cái thì sao nhỉ?”
“... Nếu Elena biết anh gợi ý điều đó thì chắc chị ấy buồn đó.”
“Nếu, giống như khi anh triệu hồi chỗ dầu, thì Elena đột nhiên triệu hồi một vệ sĩ cầm súng thì sao?”
“Có lý đấy.”
“Trong chúng ta, thì Elena là người thay đổi thế giới này nhiều nhất. Chị ấy là người nhập tâm nhất, và dùng năng lực thỏa mãn ước muốn nhiều nhất. Dùng vũ lực với chị ấy là rất nguy hiểm. Trong trường hợp xấu nhất thì chúng ta có thể bắn vỡ đầu chị ấy, rồi chị ấy sẽ chỉ coi nó là một cơn ác mộng, rồi chúng ta mới là người phải bỏ mạng.”
“Phải. Chúng ta cần phải hướng cô ấy tự thân tỉnh lại, dù gì đi nữa.”
“Được rồi, chúng ta hoàn thành nốt khâu chuẩn bị ở quán cafe thôi. Anh Kain sẵn sàng chưa ạ?”
“Anh không biết mình phải làm gì nữa đâu. Anh chuẩn bị xong gần như mọi thứ rồi. Cảm giác là chúng ta sắp thành công rồi đó.”