Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn
Chương 144: Tấm Vé, Bộ Đồ Và Cơ Hội
Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 144 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 72
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Hành Lang
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
Han Kain
Tôi tỉnh lại giữa hành lang của Khách Sạn cùng mọi người khác.
Trước khi niềm vui đoàn tụ kịp ùa về, tôi nhìn xung quanh với cảm giác chóng mặt.
Đã bao lâu rồi nhỉ?
Chúng tôi chỉ thoát hiểm qua thử thách này, rồi lại phải đối mặt với thử thách khác. Vượt qua được thử thách này, thử thách khác vẫn đang chờ phía trước.
Những thử thách không khoan nhượng, không cho chúng tôi chút thời gian nghỉ ngơi.
Cơ thể tôi còn chưa kịp cảm thấy mệt mỏi, nhưng tâm trí đã tê dại hết rồi.
Tôi nhìn các đồng đội, họ cũng choáng váng như tôi. Một nụ cười tự nhiên nở trên môi tôi.
Họ nhìn tôi, môi họ cũng hé nở thành những nụ cười, và chẳng mấy chốc, hành lang tràn ngập giai điệu vui sướng của chiến thắng!
Chị Eunsol nói sau một thời gian dài không gặp: “Chúng ta đi ăn đi! Có vẻ phần thưởng sẽ được trao sau bữa ăn.”
Giữa không khí vui vẻ, anh Jinchul bắt đầu có biểu hiện lạ. Anh nhìn chằm chằm vào không trung, quay đầu qua lại.
Ông Mooksung chỉ ra: “Ê Lợn Lòi, mày sao thế? Sao cứ nhìn không trung như vừa gặp ma vậy?”
Ngạc nhiên thay, anh Jinchul nghiêm túc trả lời: “Có gì đó nhấp nháy ở trên không. Cứ như thể có người xuất hiện rồi lại biến mất... Chuyện gì đã xảy ra khi cháu bất tỉnh vậy ạ?”
... Căn phòng im lặng. Quá nhiều chuyện đã xảy ra với anh ấy. Mọi người đều không muốn giải thích.
Khi chúng tôi quay lại Phòng 105, thông báo tương tự khi phá giải Perfect Life hiện lên trước mắt mọi người.
Dù mục đích của mỗi thử thách khá thú vị, nhưng nhìn chung, chúng đều đã bị chinh phục. Chẳng còn quan trọng nữa.
Mọi người quan tâm nhất đến nội dung của phần thưởng.
Một tấm vé, một bộ đồ, một cơ hội.
Và một phần thưởng đặc biệt dành cho người đóng góp nhiều nhất.
Cuộc tranh luận về danh tính của những món đồ đó nhanh chóng nổ ra.
***
-
Cạch!
Sau khi quay lại từ nhà vệ sinh, tôi nhìn bàn ăn náo nhiệt.
Tôi ngồi xuống và nhìn Seungyub chất thức ăn thành núi.
Trên một chiếc donut là ba lát ba chỉ lợn, một miếng sirloin steak bên trên, rưới sốt tonkatsu cùng cà chua nướng, và lại tiếp tục múc sốt tonkatsu nữa.
“...”
Không thể nhịn được nữa, Ahri lên tiếng: “Seungyub, cái quả bom xơ vữa động mạch đó có hơi quá đà để một phát ăn hết luôn không?”
“Không sao đâu mà.”
Sau khi cười nhẹ, tôi nhìn quanh.
Những người đã vượt qua thử thách đang háo hức chia sẻ trải nghiệm của mình trong Phòng Cửa Ngõ với những người bị loại sớm.
Ngay cả Elena, người bình thường sẽ không làm vậy, cũng đang tự hào giải thích cho anh Jinchul và chị Eunsol cách cô vượt qua thuyền viên tàu Esper như thế nào.
Tất nhiên, cô ấy không nói về việc mình suýt nữa thì bị hiến tế, hay suýt gây nên thảm họa lớn trong thử thách Perfect Life.
Anh Jinchul, rõ ràng là tiếc hùi hụi vì bị loại sớm, chăm chú nghe chúng tôi kể chuyện.
Anh ấy rõ ràng bị sốc nặng khi nghe rằng một phù thủy đã nhập xác anh trước khi bị “thanh tẩy”.
Bầu không khí vui vẻ đó chính là lúc thích hợp để tôi thả một quả bom.
-
Rầm!
“Mọi người. Xin mọi người chú ý chút.”
Mọi ánh nhìn đổ dồn về phía tôi.
“Xin lỗi vì đã ngắt ngang bữa ăn của mọi người, nhưng có vẻ như một phần thưởng đã được trao rồi.”
Mọi người trợn tròn mắt trước tuyên bố đó của tôi.
Người đầu tiên lên tiếng là ông Mooksung.
“Cháu đã nhận được phần thưởng cho người đóng góp nhiều nhất hả? Ta đã đoán vậy.”
Mọi người gật đầu đồng ý.
Hình như nhiều người cũng đoán rằng tôi đã nhận được phần thưởng đặc biệt.
Thật tình thì ai khác được chứ?
Tôi đã đóng vai trò quan trọng trong Thử Thách Thứ Hai, Khu Rừng Của Phù Thủy, bằng cách thao túng Arima.
Trong Thử Thách Thứ Ba, Trò Chơi Jekyll Và Hyde, những suy đoán của tôi là then chốt từ đầu đến cuối.
Tôi không phải là người giỏi nhất ở các thử thách khác, nhưng đóng góp của tôi cũng không nhỏ chút nào.
“Vâng. Cháu vừa xác minh được phần thưởng mới đây thôi.”
Mọi người có vẻ khó hiểu khi tôi nói rằng mình đã kiểm tra phần thưởng một mình.
“Cháu kiểm tra trong nhà vệ sinh à?”
Tôi tự tin mỉm cười rồi đứng dậy.
Ha!
Tôi tràn ngập cảm giác sung sướng, như thể mình đã trở thành siêu nhân.
Tôi không thể che giấu sự vui thú của mình.
Tôi tự hào giơ cả hai tay lên và tập trung tinh thần.
Tôi đã xác nhận “Hình Xăm Lông Vũ” nhận được trong nhà vệ sinh.
Ngay khi nhận được, tôi đã biết cách sử dụng nó theo bản năng.
-
Vù!
Với một tiếng vù, tôi xuất hiện ở phía bên kia bàn ăn.
Mọi người trợn mắt -
-
Rầm! Rầm!
“...”
Tôi rơi từ không trung xuống sàn.
“...”
“...”
Sau một thoáng im lặng, Ahri hỏi: “Có phải... Dịch chuyển tức thời không? Anh cố tình rơi từ trên không xuống à?”
“...”
“Có vẻ như kiểm soát điểm hạ cánh hơi khó. Anh phải tập thêm thôi.”
“Anh không thể dùng nó ngay lại được. Mất vài giờ để hồi lại.”
“Thế nhưng nó vẫn là một năng lực tuyệt vời. Nhưng nếu anh không muốn ngã chết thì tập luyện chăm chỉ vào.”
Có chút xấu hổ, nhưng tôi đứng dậy và giơ cả hai tay lên lần nữa!
“Mọi người thấy chứ? Em có dịch chuyển tức thời rồi!”
Seungyub kinh ngạc kêu lên: “Anh ơi, nó trông hệt như phép bổ trợ Tốc Biến trong LOL.”
Ahri, tất nhiên, phải là người phá hỏng niềm vui của tôi.
“Sau khi em chiêm ngưỡng năng lực đó rồi thì em chắc chắn anh Kain là người đầu tiên bị phong ấn trên tầng hai.”
“...”
Sau khi mọi người cuối cùng cũng chúc mừng tôi, bữa ăn kết thúc.
***
Sau bữa ăn, Khách Sạn hiện lên thông báo như thể đã chờ chúng tôi.
Các bạn đã ăn ngon miệng chứ ạ?
Một lần nữa, chúng tôi xin được chúc mừng vì đã vượt qua các thử thách cam go như vậy.
Một tuần sau kể từ hôm nay, tầng thứ hai sẽ chính thức được mở ra. Trên tầng hai, các bạn sẽ phải đương đầu với các thử thách còn khó khăn hơn những gì từng gặp phải.
Tất nhiên, với những năng lực các bạn đã trình diễn, cùng những báu vật thu thập được, thì các bạn thừa sức vượt qua chúng. Làm ơn hãy sử dụng một tuần này để hoàn toàn hồi phục cơ thể lẫn tâm trí.
Tái bút: Hãy đi tới bàn lễ tân để kiểm tra thứ các bạn đã háo hức mong chờ!
“Chúng ta có hẳn cả một tuần cơ à? Đó là một kỳ nghỉ dài thật đó. Vì chúng ta không cần phải khám phá nên lần này phải thật sự nghỉ ngơi đó.” Songee hét lên vui sướng.
Em ấy nắm tay Elena và nói thêm vài từ: “Mình đi bơi và trượt tuyết đi!”
Elena đỏ mặt, không thể che giấu được sự xấu hổ.
Chị Eunsol không thể che giấu được sự hứng thú, hối thúc mọi người.
“Nhanh chân tới bàn lễ tân đi!”
Tại bàn lễ tân là một vật trông giống một rương báu lớn.
Anh Jinchul tò mò lại gần.
“Cứ mở nó ra thôi.”
Anh ấy nhàn nhã bấm một nút để mở rương, bên trong là những thứ Khách Sạn đã hứa hẹn.
Một tấm vé, một bộ đồ, và một cơ hội.
Anh Jinchul cầm lên chiếc hộp có một nút đỏ, hơi bối rối.
Nó chỉ là một chiếc hộp đơn giản, bên trên có một nút màu đỏ thò ra.
Một cơ hội
Bên cạnh chiếc hộp là giải thích đi kèm tên của nó.
Nút Trốn Thoát
Đứng cạnh anh ấy, tôi cầm tấm vé lên.
Bên sau tấm vé cũng có một lời giải thích ngắn gọn.
Tấm vé Hi Vọng! Nó có thể được dùng cho các mục đích khác nhau. Khám phá công dụng của nó sẽ vui đấy chứ?
Cái gì nhảm nhí thế này? Cứ ghi toẹt công dụng nó ra không được sao!
Tôi chuẩn bị tỏ vẻ không hài lòng thì tôi thấy Ahri thay đổi nét mặt.
Một cơn bão cảm xúc xuất hiện trên mặt em ấy – pha trộn giữa thèm khát mãnh liệt, tuyệt vọng mong mỏi, và dục vọng không thể kiểm soát.
Gần như theo bản năng, Ahri vươn tay ra chạm vào tấm vé tôi đang cầm, nhưng tôi gạt tay em ấy đi.
“...”
“... Xin lỗi, em hơi bị ngợp.”
“Anh hiểu một công dụng của nó rồi. Em bình tĩnh đi. Mọi người đều hiểu cảm giác của em.”
“...”
Một bầu không khí im lặng nặng nề bao trùm lấy căn phòng.
Tôi nhận ra giữa “các mục đích khác nhau” ấy thì một trong số đó là quá rõ ràng.
Tấm vé này có thể hồi sinh một người đã chết trong Khách Sạn.
Sự căng thẳng bao trùm phần thưởng không chỉ gói gọn trong tấm vé.
Khi ông Mooksung còn loay hoay để nhấc “Bộ Đồ” lên, thì mọi người cũng câm nín.
Món đồ này quá hoành tráng để gọi là một “Bộ Đồ” thông thường.
Nó nhìn giống một bộ đồ vũ trụ hơn thứ gì khác, và độ bền của nó cũng tương xứng với vẻ ngoài như vậy.
Một cái biển tên được gắn vào bộ đồ.
Bộ Đồ Bảo Hộ: Kháng Lửa, Nước. Đao kiếm không thể xuyên thủng.
Vào ngày thứ 72 kể từ khi tới Khách Sạn, chúng tôi đã nhận được công cụ trốn thoát đầu tiên.
***
Cách bàn lễ tân ba phút là bàn trà cùng đồ ăn nhẹ, thường vẫn chứa đầy thức ăn nhẹ lẫn đồ uống ưa thích của chúng tôi.
Nhưng hôm nay, chiếc bàn đó trống trơn vì chúng tôi đã dọn chỗ cho những món đồ to hơn.
Tôi nghĩ chúng tôi phải vui sướng ăn mừng sau khi nhận được quà nhưng...
Chúng tôi chỉ lặng lẽ nhìn những món đồ trên bàn.
Giữa bầu không khí im lặng ngượng nghịu, chị Eunsol cầm món đồ ít bị tranh giành nhất lên, Nút Trốn Thoát.
“Mọi người đã đọc mô tả rồi đúng không? Nó đơn giản thôi. Dùng một lần! Bấm nút, và người đó sẽ trốn thoát khỏi Phòng Nguyền Rủa ngay lập tức. Số lần thử vẫn sẽ bị tính.”
Vì không ai nói tiếp nên tôi bổ sung: “Nó là một công cụ ép buộc ‘trốn thoát’ theo nghĩa đen. Nó có vẻ chỉ dùng được một lần, và tính vào tổng số lần chơi. Nó có thể sẽ có ích nếu chúng ta bị độ khó của lần thứ năm áp đảo. Do nó là một lần trốn thoát nên mọi người cũng sẽ hồi sinh mà nhỉ? Theo mô tả thì nó là một công cụ ban cho một ‘cơ hội nữa’.”
“Nó như một mạng nữa vậy, không tệ chút nào đâu.”
“Nhưng nó làm em cảm thấy hơi bất an.”
“Sao vậy?”
“Việc họ cho chúng ta thứ này, khiến em tò mò tầng hai sẽ có độ khó như thế nào.”
“Ờ ~ Chúng ta chưa cần phải nghĩ về chuyện đó chứ.”
Sau khi đặt Nút Trốn Thoát xuống, chúng tôi chìm vào im lặng lần nữa.
Lần này, tôi nhặt tấm vé lên.
“Họ nói nó có nhiều công dụng, và một trong số đó là ‘hồi sinh’, phải không?” Tôi nói trong khi nhìn về phía Ahri.
Em ấy lặng lẽ gật đầu.
“Tất nhiên, nó cũng không phải là thứ có thể dùng để trực tiếp hồi sinh. Có lẽ chúng ta cần tìm một nơi như kiểu là ‘Phòng Hồi Sinh’ em từng nhắc đến thì sao? Có lẽ là phải dùng tấm vé ở nơi đó.”
Ahri lên tiếng: “Em không biết chính xác nơi nào hay dùng nó bằng cách nào. Em chỉ nhận ra vì nó trông y hệt một tấm vé em đã nghe kể trước đây.”
“OK. Có vẻ là chúng ta rồi sẽ cần phải thảo luận hồi sinh ‘ai’ thôi.”
Ahri tiếp tục im lặng.
Trong bầu không khí căng thẳng, chị Eunsol chêm vào: “Họ nói chúng ta được nghỉ ngơi một tuần mà phải không? Thế thì khi đó hẵng thảo luận nghiêm túc đi. Nhưng chúng ta cũng không cần phải quyết định gì đó ngay bây giờ. Chúng ta còn chưa tìm ra ‘Phòng Hồi Sinh’ nữa mà. Chắc nó ở trên tầng 2. Thêm nữa là tấm vé có ‘nhiều công dụng’, nên chắc các công dụng khác cũng cực kỳ hữu ích.”
“Đúng rồi ạ. Chúng ta rồi sẽ phải thảo luận, nhưng hiện tại thì không cần quyết định quá sớm.”
Im lặng lại bao trùm mọi thứ.
Cuối cùng, mọi người nhìn về phần thưởng làm chúng tôi bất an nhất: “Bộ Đồ”.
Anh Jinchul, không thể chịu được nữa, với tay cầm lấy bộ đồ.
“A! Thế này khó chịu quá đi mất. Có gì to tát đâu? Mọi người thật sự nghĩ ai đó sẽ bỏ trốn vào ban đêm mặc theo bộ đồ này à?”
Bảy người còn lại, cũng có suy nghĩ tương tự, nhăn mặt.
Sau khi nhận ra phản ứng của mọi người, anh Jinchul ngậm miệng lại và bỏ bộ đồ xuống.
Tôi ước rằng mình đã không nói lên mật khẩu thang máy từ đầu.
... Bỏ nó đi. Tất cả chỉ là quá khứ thôi.
Hơn nữa, chúng tôi hứa với nhau là sẽ không giữ bí mật với nhau nữa rồi.
Đây chỉ là một thử thách khác cần vượt qua thôi.
Thở dài, tôi nhìn “Bộ Đồ Bảo Hộ”, thứ đã trở thành củ khoai tây nóng không ai muốn chạm vào.
Trước khi lên tầng hai vào tuần sau, chúng tôi cần phải gia cố liên kết giữa các thành viên, để cả bộ đồ lẫn tấm vé đều không thể chia rẽ chúng tôi.