Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn
Chương 156: Phòng 201 - Căn biệt thự nguyền rủa (5)
Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 156 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Yu Songee
-
Bùm!
Khi tôi quay lại theo hướng phát ra tiếng động thì đã quá muộn.
Một cô gái trông chẳng khác gì quái vật vừa lao ra từ chiếc gương bị vỡ!
Tóc cô ta xõa tung, đôi mắt chỉ còn trắng dã đầy kinh tởm.
Chỉ một nhát, cô ta đã giết chết Ahri và xách lấy cái đầu lìa khỏi thân của cô bé.
[Tao tha cho nó vì nó xinh lắm ~ Nhưng chúng bây, chúng bây sẽ phải chơi với tao rất lâu đấy.]
Chưa kịp dứt lời, Ông và chị Eunsol đã bắn tới tấp.
Đạn xả vào cô gái, nhưng cô ta cứ thoải mái hứng lấy từng viên đạn như thể đang tắm mát.
Chẳng viên đạn nào xuyên qua được da cô ta, chúng chỉ vô vọng rơi xuống sàn.
Tôi nhanh chóng dùng chiếc vòng tay để khống chế và biến đổi ý nghĩ của cô ta.
Cô ta lảo đảo một hồi rồi thốt lên giọng như kim loại cọ vào nhau:
[Cái quái gì vậy? Mày đang dùng một sức mạnh lạ lẫm thế?]
- Bốp!
Cùng với tiếng vỗ tay, những con mắt mọc lên từ lòng bàn tay cô ta!
Ôi! Cái gì vậy?
Nhìn thứ đó thôi tôi đã thấy ghê tởm, nhưng quan trọng nhất là khi cô ta bắt đầu dùng những con mắt mới này để thu thập thông tin, tác dụng của chiếc vòng tay liền bị chặn lại.
Mình đã nhìn thấy đủ loại quái vật rồi mà! Chẳng có cô gái trung học nào có kinh nghiệm đối phó với quái vật như mình đâu!
... Có đáng tự hào không đây?
Thôi, tôi mở rộng phạm vi của chiếc vòng tay với hết sức lực của mình.
"Mày nghĩ bốn mắt sẽ làm khó được tao sao?"
Ngay khi tôi mở rộng phạm vi chiếc vòng tay bao trùm cả những con mắt trên đôi bàn tay kia, cô ta bỗng bật cười.
[Mày khá mạnh đấy chứ nhỉ?]
Cùng lúc đó, cả căn biệt thự bắt đầu quằn quại như một sinh vật sống.
Mắt mọc lên khắp trần, tường, đồng hồ, bàn, ghế - khắp mọi nơi!
Cả căn biệt thự đã biến thành mắt của cô ta.
Tôi nghiến răng, lần đầu tiên kể từ khi rời khỏi phòng 103, tôi kích hoạt "Đa Quan Điểm" với mọi sức lực.
Tâm trí tôi như thể lơ lửng giữa không trung.
Sức mạnh "Đa Quan Điểm" lan tỏa khắp căn biệt thự.
***
Lee Eunsol
Mình không thở nổi nữa.
Thực lòng, mình chẳng có bản năng sinh tồn của dã thú, nhưng ngay cả kẻ ngốc cũng cảm nhận được tình thế này.
Cô gái đó!
Cô ta là chủ nhân của không gian địa ngục này!
Chúng ta phải đánh bại cô ta bằng mọi giá!
Cô ta cầm chiếc đầu lìa của Ahri, coi loạt đạn của chúng tôi như đạn nhựa BB.
Bướm Địa Ngục đã được sử dụng lên con gorilla, còn đạn của chúng tôi chẳng khác gì đồ chơi.
Tình thế đã tuyệt vọng.
Songee đang chiến đấu theo cách tôi không thể hiểu nổi, như thể đang diễn ra ở một thế giới khác.
Ông Mooksung cũng có cùng vẻ tuyệt vọng trên khuôn mặt.
"..."
Giờ không phải lúc hành động như thế!
Tôi định phi tới cửa trước, hi vọng Songee sẽ câu thêm chút thời gian -
[Đừng làm phiền ta nữa và đứng yên đó đi.]
Đi kèm lời đó, nhiều cánh tay bắn ra từ tường, siết chặt lấy chân tôi.
Tôi dùng hết sức để giãy ra nhưng hoàn toàn bất lực.
Cô ta... đang hoàn toàn chơi đùa với chúng ta.
Cô ta có vẻ không dốc toàn lực trong trận chiến với Songee.
Chắc cô ta đã quan sát tiến độ của chúng tôi qua các căn biệt thự, rồi kết luận chúng tôi không thể đe dọa được cô ta.
Trong khi Ông và tôi vùng vẫy vô ích, mắt, mũi, tai, miệng của Songee bắt đầu chảy máu ồ ạt.
"Songee!"
Một giọng lạnh lẽo vang lên.
[Chúng bây chỉ có thế thôi sao? Thật đáng thất vọng.]
"Mày là cái giống gì... Nơi này là gì?" Songee lẩm bẩm khi gục xuống sàn.
Cô gái ma quái đó chậm rãi tiến lại phía Songee với nụ cười ngoác tới mang tai.
Ngay trước khi trái tim bị xé toạc khỏi lồng ngực, Songee nói một lời cuối: "Cửa sổ -"
Cửa sổ? Cửa sổ nào?
Trước khi kịp nói thêm, Songee đã chết!
Tôi khẩn cầu nhìn quanh, nhưng như đã xác nhận ở biệt thự đầu tiên, chẳng có cửa sổ nào trong biệt thự này.
Ngay cả Songee, người mang hi vọng lớn nhất của chúng tôi, cũng đã chết, mọi thứ đã chấm dứt.
Những rễ cây cứng như thép bắn ra từ tường, trói chặt Ông Mooksung.
[Chúng bây không có gì hay ho hơn à?]
***
Park Seungyub
Hình như mình phải dùng nó rồi.
Qua lớp kính của Bộ Đồ Bảo Hộ, tôi nhìn thấy chị Ahri rồi chị Songee lần lượt ngã xuống, chị Eunsol và Ông Mooksung bị trói chặt vào tường.
Nhưng con quái vật chẳng hề bận tâm tới tôi, chỉ xem tôi như đã chết hoặc bất tỉnh.
"..."
Mình không ngu tới mức không biết chuyện gì sắp xảy ra.
Con quái vật này rõ ràng muốn tra tấn chúng tôi một cách tàn bạo.
Tôi quyết định đã đến lúc dùng Nút Trốn Thoát.
Một hi vọng duy nhất có thể giải thoát chúng tôi khỏi mọi thảm cảnh!
Chúng tôi đã nói về việc để dành nó càng lâu càng tốt, vì nó chỉ dùng được một lần, nhưng giờ đã đến lúc.
Tôi định với lấy chiếc nút Ông để cạnh tôi thì -
-
Bùm!
Tay tôi đột nhiên chạm phải chiếc bàn cạnh, tạo ra tiếng động thu hút sự chú ý của mọi người lên tôi.
Cùng lúc đó, chiếc TV đột nhiên bật lên!
Cùng tiếng rè nhiễu, cơ thể tôi đông cứng như đá.
Sao lại đúng lúc này?!
Tôi hoảng loạn trước khi bình tâm lại.
Không thể là trùng hợp được, khi TV bật lên vào đúng thời điểm này.
Cô gái kia đang điều khiển toàn bộ quái vật trong không gian này.
-
Ting! Cạch...
Cái thời điểm kì lạ đó khiến nút bấm trượt khỏi tay tôi, rơi xuống gầm bàn.
Xin thề!
Lại một lần nữa, lời thề quái quỷ đó lại phát ra từ TV cùng những lời nhảm nhí đi kèm.
Phản ứng của chúng tôi y như trước. Bàn tay đeo găng của Ông Mooksung bay lên, bắn vỡ tan tành chiếc TV.
[Ồ, phải rồi, phải rồi. Chúng bây cũng làm trò này khi nãy mà. Lỗi ta lỗi ta ~ ta đãng trí quá!]
Chị Eunsol bỏ ngoài tai những lời đó, bắn vào những bàn tay đang ghìm chân mình.
Tiếng súng đó đồng thời làm bàn tay đó vỡ nát, nhưng chân chị ấy cũng tàn phế.
Ngay trong tình trạng đó, chị ấy vẫn phi về phía cái nút.
Cùng lúc đó, chiếc găng tay của Ông cũng bay về phía cái nút.
Đến nước này thì cô gái quỷ dị kia kêu lên tò mò.
[Cái thứ đó có gì quan trọng mà chúng bây sống chết vì nó vậy?]
Một bàn tay khác trồi lên cạnh cái nút, cầm lấy nó rồi chìm xuống sàn.
Sự tuyệt vọng dội xuống mặt chị Eunsol và Ông Mooksung, những rễ cây mọc ra từ tường nhấn chìm họ hoàn toàn.
-
Tí tách...
Máu chảy lênh láng khắp sàn nhà.
Cô gái đó tiến gần phía tôi, mỗi bước chân đều dẫm lên máu, trên tay cầm chiếc nút.
Tôi thấy hơi thở mình ngày càng đứt đoạn và khó nhọc.
Ngón tay kinh tởm của cô ta chạm vào mũ bảo hiểm của tôi.
[Bộ đồ này của mày khá chắc chắn đấy nhỉ?]
"..."
[Không định trả lời sao? Chị Eunsol đó vẫn còn sống đó, mày biết không? Ta có nên kéo từng ngón tay của cô ta ra không?]
"Mày muốn biết gì...?"
[Ta chỉ tò mò thôi. Chúng bây chỉ đang thử nghiệm tình hình thôi đúng không? Đột nhiên cử rất nhiều người mang siêu năng lực đến cùng một lúc. Lí do là gì? Hơi tiếc là người phải báo cáo lại chết hết rồi.]
Cô ta đang nói gì vậy?
Tôi không hiểu được. Thử nghiệm tình hình? Đột nhiên cử người mang siêu năng lực?
Vì chúng tôi là đặc vụ của Cục Quản Trị trong tình huống này, nên cô ta đang nhắc tới Cục à?
Cô ta nhanh chóng hiểu được sự bối rối của tôi.
[Mày không biết gì, phải không? Mày chỉ là một con tốt thí.]
-
Két! Két!
[Quả là một bộ đồ thú vị. Nó còn chịu được nắm đấm của Kongi sao.]
Người tôi lại nóng ran lên.
Và tôi cảm thấy đầy căm hận. Vận May Nghịch Thiên đang làm cái quái gì vậy?
Từ khi nó kích hoạt tới giờ, chẳng có một khoảnh khắc nào là may mắn cả.
Thực tế, tôi đang định dùng Nút Trốn Thoát thì tay tôi lại đập vào bàn, thu hút sự chú ý -
"..."
Gì vậy nhỉ?
"Không còn vui vẻ nữa à?"
[Ừ, ta cũng hơi chán rồi. Chúng bây quá yếu, quá dễ đoán]
"Xin lỗi nhé. Lần này để ta làm nó thú vị hơn chút."
[Ồ! Cái - ]
Cuối cùng cũng nhận ra có chuyện gì đó sai sai, cô ta nhanh chóng quay đầu lại.
Đầu, cơ thể, và máu của chị Ahri, thứ đã bắn tung tóe khắp biệt thự, bắt đầu tự động di chuyển!
Một ánh sáng kì lạ lóe lên trong mắt chị Ahri.
Máu của chị ấy xoáy thành một cơn bão bao trùm lấy cô gái quỷ dị kia!
Tôi suýt nôn khi chứng kiến khung cảnh không thể hiểu nổi đó.
Trong khoảnh khắc đó, ranh giới giữa một con quỷ và đồng đội trong Khách Sạn đã mờ đi!
Đây chẳng phải là trận chiến giữa hai con quỷ sao?
Giữa hỗn loạn đó, tôi lồm cồm bò dậy.
Não tôi hoạt động hết công suất, tiếp tục dòng suy nghĩ khi nãy.
Ngay lúc này, mình là người được "năng lượng của vũ trụ" bảo hộ, người sở hữu Vận May Nghịch Thiên!
Không thể nào có vận đen bám mình được.
Khoảnh khắc tôi định dùng Nút Trốn Thoát nhưng lại đập vào bàn, không phải vì đen đủi; mà là vì may mắn!
Lí do nó bị đánh rơi là vì tôi không cần dùng món đồ đó để trốn thoát... tôi có thể trốn thoát mà không dùng nó!
Cụm từ "cửa sổ" mà chị Songee đã nói ngay trước khi chết.
Những căn biệt thự không cửa sổ kì lạ.
Nhưng thực ra chúng vẫn có cửa sổ.
Đó là những cửa sổ kì lạ mà bạn không thể nhìn ra bên ngoài, nhưng từ bên ngoài lại có thể nhìn vào bên trong.
Chúng không giống cửa sổ thông thường, nên đã bị bỏ qua.
Tôi đứng trước tấm gương vỡ nát mà con quỷ đã chui ra từ đó.
Tôi nhảy vào trong gương.
Tôi cảm thấy một ánh nhìn dồn nén, áp đảo.
Tôi cảm nhận được nó.
Trên trời, dưới đất, dưới biển, trên không, núi, rừng -
Tôi cảm thấy ánh nhìn của cả thế giới.
Những con mắt vĩ đại tồn tại trên mọi vật trong vũ trụ này.
Khởi nguồn của tôi chỉ tầm thường như sâu bọ -
-
Bùm!
Tôi rơi tự do không biết bao lâu, đụng phải một khung cửa sổ thò ra, rồi tỉnh lại.
Cái gì vậy? Mình vừa thấy cái gì vậy?
Tôi đang bối rối, thì cơ thể tôi vẫn tiếp tục xoay vòng rồi chầm chậm rơi.
Tôi tiếp tục rơi xuống bóng tối vô hạn, nhìn lại phía căn biệt thự - không, phải là "tập hợp các biệt thự" mà tôi vừa ở trong đó.
Những căn biệt thự liên tục biến đổi tràn đầy những phòng chứa vô số quái vật kinh tởm tới vô lí.
Tôi tiếp tục rơi, và vẫn tiếp tục nghĩ về nó.
Phòng Nguyền Rủa, Phòng 201. Chân tướng của nơi chết tiệt này.
The Cube.
Đó là kí ức cuối cùng của tôi về Phòng 201.
***
Bạn đã trốn thoát!
***
Tên đó lại trốn thoát bằng may mắn thuần túy lần nữa hả?
Tên đó còn định ăn sẵn đến bao giờ nữa?
Nếu tên đó không chứng minh được tài năng thì đến phòng 203 là chết chắc.
***
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 81
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 2, Hành Lang
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
Han Kain
Tôi đột ngột tỉnh lại từ một giấc ngủ sâu.
Khoảnh khắc tỉnh dậy, da tôi như bị những mũi dao băng giá đâm vào, khiến tôi lạnh hết cả sống lưng!
Tôi nhanh chóng mặc một bộ đồ lạnh tạm bợ làm từ chăn nệm vào.
"Ugh! Lạnh chết đi được. Thời tiết này bị sao vậy? Có ai biết được gì chưa?"
Những đồng đội đã làm việc chăm chỉ thay tôi ơi!
Đương nhiên là các bạn đã khai phá tương đối rồi chứ nhỉ?
Chúng mình có đang xuôi chèo mát mái phá giải căn phòng vào lần thử tiếp theo không?
Tôi ở đấy chỉ để ra đòn quyết định thôi à?
Wow! Có vẻ tội lỗi khi chiếm Di Sản chỉ vì đưa ra được đòn kết liễu!
Nhưng có vẻ không phải vậy.
Bầu không khí có vẻ không hề ổn chút nào.
Vài người lạc lõng tới mức họ còn không thấy lạnh, chỉ ngồi thừ ra đó.
Tôi lại gần Elena, người đang run rẩy.
"Cô ổn chứ?"
"..."
Cô ấy không nghe thấy mình vì cơn bão tuyết à?
Tôi nhích lại gần thêm chút nữa -
-
Bam!
Elena đẩy tôi một cái mạnh, khiến tôi ngã về bãi tuyết đằng sau.
"..."
Chúng tôi đã hết giai đoạn phải giãn cách xã hội rồi chứ nhỉ?
Kì lạ là, khi "mắt" của hai chúng tôi chạm nhau, Elena có vẻ như sắp ngất tới nơi.
Có vẻ tình hình của mọi người thực sự không ổn rồi.
Tôi nghĩ rằng tôi cần phải đi tới tầng 1 và nói chuyện nghiêm túc với mọi người.
Tất nhiên, tôi cảm thấy hoàn toàn sảng khoái sau khi ngủ một giấc ngon lành.