Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn
Chương 91: Phòng 102, Căn Phòng Nguyền Rủa – ‘Dinh Thự Kinh Hoàng’ (4)
Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
6 tiếng trước
Kim Ahri
Trong buổi họp chiến lược trước khi Lần thử thứ 3 bắt đầu, tôi vẫn còn một thắc mắc không thôi.
Tại sao Khách Sạn lại phân chia chúng tôi thành hai nhóm: nhóm ‘Trừ Tà’ và nhóm ‘Dân Làng’ nhỉ? Chẳng lẽ vì chúng tôi còn trẻ con sao? Dù sao, Khách Sạn cũng có thể thay đổi dung mạo của người chơi theo ý muốn mà.
Còn Park Seungyub và tôi, rõ ràng chúng tôi phải đóng một vai trò nào đó trong ngôi làng chứ.
Tôi định ra ngoài tìm manh mối, nhưng...
“Thôi nào! Ahri. Mẹ bảo con không được ra ngoài rồi!”
Ngay khi tôi vừa tiến đến cửa, ‘mẹ’ tôi xuất hiện và ngăn không cho tôi bước ra khỏi nhà.
Bốn đứa trẻ đã biến mất, vì thế gia đình tôi canh chừng các em rất sát sao.
Tôi phải ngồi yên ở đây thôi à?
-
Ding dong!
Tiếng chuông vang lên, và vài đứa trẻ khác bước vào nhà.
Kể từ khi các em bắt đầu mất tích, ngôi làng đã áp dụng hệ thống giám sát theo lượt. Người lớn phải trông chừng trẻ con, nhưng vì ai cũng phải đi làm, họ buộc phải dùng đến biện pháp này.
Hôm nay, đến lượt gia đình tôi chăm sóc các em.
“Ahri!”
Tôi ngước nhìn lên và thấy Seungyub cùng đám trẻ tiến đến. Chẳng bao lâu sau, chúng nô đùa với nhau.
...
Tôi ngồi đó, trống rỗng nhìn lên trần nhà, cho đến khi chợt tỉnh giấc thì thấy Seungyub đã kết thân với lũ trẻ rất nhanh. Cậu ấy học trung học rồi mà, sao lại chơi thân với lũ tiểu học thế này.
Cứ như vậy, tôi ngồi đó chờ ‘đứa trẻ có vấn đề’, thì Lee Siwoo xuất hiện.
“Siwoo-oppa! Đến đây!”
“Siwoo-hyung! Giúp em sửa cái này nhé ~”
Cảnh tượng khá vui mắt, nhưng giống hệt cha mình, thằng nhóc này là đứa trẻ khá được lòng bạn bè cùng tuổi. Cứ như thể nó là thủ lĩnh của nhóm trẻ vậy.
Ngay cả người lớn cũng tin cậy thằng bé – từng người giám sát chúng tôi đều rời đi khi nó xuất hiện.
“Ahri! Vào đây chơi với bọn anh.”
Giọng nó toát lên sự ân cần như một người anh chăm lo cho em gái, nó rủ tôi nhập cuộc. Tôi ngồi mãi thế cũng không phải phép, nên tiến lại gần, nhưng đột nhiên nó xoa đầu tôi.
Tôi suýt nữa đã không kìm được nắm đấm của mình! Thằng bé này đúng là muốn chết rồi!
Dẫu vậy, tôi cố gắng kìm lại được, nhưng người khác lại không thể.
- Gạt!
Seungyub đột nhiên xuất hiện và đẩy tay Siwoo ra. Siwoo có vẻ ngạc nhiên; nó cười ngượng nghịu rồi quay lại với lũ trẻ khác.
Bọn trẻ đang làm gì vậy? Seungyub, cậu làm tôi ngại quá.
Khoảng hai mươi phút trôi qua, Siwoo nói với lũ trẻ.
“Mọi người ơi ~. Đến giờ đi ngủ rồi. Mọi người đi ngủ đi nhé.”
Đến giờ đi ngủ? Dù là trẻ con đi nữa, lũ nhóc này chẳng đến mức phải ‘thông báo giờ đi ngủ’...
!
Đó là khi hiện tượng lạ xảy ra.
Siwoo nhẹ nhàng phẩy tay, và tất cả lũ trẻ đột nhiên thiếp đi. Nó khiêng các em tới sofa và tấm nệm.
Sau khi nhận ra sự bất thường, Seungyub nhanh chóng thì thầm với tôi.
“C, chị Ahri. Chuyện gì -”
“Đừng gọi tôi là ‘chị’.”
“Ahri...”
“Đừng lo. Nằm im.”
“Dạ.”
Không sao đâu, Seungyub! Chuyện tồi tệ nhất có thể xảy ra với chúng ta chỉ là chết thôi!
Tôi định mở tab giao tiếp, nhưng nhận ra chúng tôi đã quá xa nhau.
Team Trừ Tà nói họ sẽ gặp Lee Sehyun tại biệt thự rồi lập tức đến làng bằng ô tô để tránh gây nghi ngờ, nhưng có vẻ họ chưa tới làng được.
Tab giao tiếp vẫn chưa sẵn sàng với chúng tôi.
Siwoo bước lại chỗ chúng tôi và ‘làm gì đó’ sau khi ôm Seungyub. Chẳng bao lâu sau, Seungyub cũng đi theo nó với ánh mắt đờ đẫn.
Tôi chỉ cần làm theo là được nhỉ?
Tạm thời, tôi quyết định để lại dấu vết.
***
...Thật là không biết thương hoa tiếc ngọc gì.
Chúng tôi đi bộ khoảng hai tiếng từ ngôi làng tới ngọn núi phía sau biệt thự. Nếu đi ô tô sẽ nhanh hơn, nhưng chúng tôi phải đi bộ hai tiếng.
Bình thường, lũ trẻ chúng tôi không thể đi bộ liên tục hai tiếng, nhưng Seungyub đã bị thôi miên, còn tôi đang giả vờ bị thôi miên, nên chẳng phàn nàn gì.
Liệu đi theo thằng bé có phải là lựa chọn đúng không? Tôi không hoàn toàn chắc chắn.
Tab giao tiếp không hoạt động suốt quãng đường, nhưng tôi đoán được lý do. Mooksung chắc vẫn chưa chết; hắn ta chắc đang ở biệt thự khi chúng tôi còn trong làng, còn khi chúng tôi vòng ra khỏi làng để tới ngọn núi này, hắn ta chắc đã lên xe đi thẳng tới làng.
Chúng tôi vẫn giữ khoảng cách quá xa nên tab giao tiếp không thể hoạt động...
Có vẻ tên ‘thủ phạm’ đang nhập xác đứa trẻ trước mặt tôi, nhưng... Liệu đi theo nó có phải ý tưởng tốt không?
Dù không chắc lắm, tôi vẫn quyết định đi theo. Thu thập thông tin vẫn quan trọng, kể cả phải trả giá bằng mạng sống.
Ít nhất, chúng tôi cũng có thể tìm ra bọn trẻ ‘mất tích’ đã đi đâu.
Chẳng có gì đặc biệt trên đường tới ngọn núi.
Mọi thứ vẫn bình thường cho đến khi chúng tôi đi nửa đường lên đỉnh núi.
Ngoài việc lũ trẻ leo núi vất vả, ngọn núi này chẳng khác gì những ngọn núi bình thường khác. Con người có thể cho nơi núi rừng yên tĩnh này là đáng sợ, nhưng tôi có thể cảm nhận được âm thanh của động thực vật trên núi.
Chỉ đến khi chúng tôi leo được nửa đường, tôi mới lần đầu thấy một sự kiện lạ.
Đứng trước mặt chúng tôi là một cánh cửa lớn.
Cánh cửa này vốn đã ở đây à? Tôi không nhớ tương lai có nó, nhưng khi ấy chúng tôi đã lục sục cả ngọn núi, nên tôi cũng không chắc.
Tôi nên làm gì? Nên quay đầu chạy đi à? Liệu tôi có thể chạy thoát không?
Tôi quyết định không làm vậy. Tôi sẽ không thể tìm ra manh mối nếu quay đầu.
Ai đó phải vào trong và tìm ra thứ đang ẩn náu ở đó.
Tôi lấy hết can đảm. Dù có chết ở đây, tôi cũng sẽ mở mắt ở bên ngoài. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Tự nhủ vậy, tôi bước qua cánh cửa.
Và ngay lúc đó, thế giới đảo lộn.
***
Kim Ahri
Như quần áo trong máy giặt
Thế giới xoay vòng như tôi là chú chuột chạy trong bánh xe.
Tôi miễn cưỡng ngồi dậy, chỉ để thấy một cảnh tượng không thể hiểu nổi trước mặt.
Bầu trời trước mặt không có bất kỳ nguồn sáng nào. Mặt trăng lẫn mặt trời đều không tồn tại.
Thế nhưng dưới sàn lại có những nguồn sáng nhạt nhòa. Vô số bông hoa phủ kín mặt đất, và những bông hoa ấy đang phát sáng để soi sáng thế giới xung quanh.
Nơi này là đâu vậy?
Theo lẽ thường, cánh cửa tôi bước qua lúc nãy đã biến mất.
“Đừng sợ. Đây là thế giới của Tinh Vân Long. Chủ nhân của nó đã chết, nhưng thế giới này vẫn còn sót lại chút tàn dư.”
“Tinh Vân Long? Là gì vậy?”
“Ngươi không cần biết. Bà ấy đã ngủ suốt từ thời tiền sử, và thế giới này đã sụp đổ cùng cái chết của bà ấy.”
Thằng nhóc giải thích trong khi nhìn quanh với đôi mắt đầy cảm xúc.
“Ngươi biết ta tỉnh rồi à?” Tôi hỏi.
“Đương nhiên.” Nó đáp.
“...Tại sao ngươi dẫn ta tới đây?”
Thay vì trả lời, thằng bé ngồi giữa đồng hoa và nhẹ nhàng vuốt ve chúng.
“Những bông hoa này có đẹp không?”
“Chúng trông như hoa dạ anh thảo. Ngạc nhiên là chúng biết phát sáng.”
“Chúng không thể so với hoa trên Trái Đất. Mỗi bông ở đây đều chứa một linh hồn.”
Mọi thứ đột nhiên trở nên rùng rợn.
Tôi lập tức lùi lại khỏi đám hoa và hỏi.
“Ngươi tạo ra những bông hoa này bằng cách giết người à?”
“Chúng đã sống một cuộc đời vô nghĩa. Nhưng nhờ cái chết, chúng đã tìm được giá trị chân chính.”
Đây đúng là cái tôi quen thuộc. Môi trường khác biệt, nhưng những tên tâm thần như vậy trên Trái Đất không hiếm.
Đầu tiên, tôi hỏi về động cơ của hắn.
“Vậy sao? Ngươi giết người để hồi sinh vị thần đó à?”
“Ngươi nghĩ ta đang cố hồi sinh Tinh Vân Long à? Đó là hiểu lầm. Hạng người như ta làm sao có thể hồi sinh một vị thần đã chết chứ?
Nhiệm vụ của ta chỉ đơn giản là giúp đứa con đầu lòng của bà ấy được ra đời – đứa trẻ ấy vẫn đang phát triển bằng cách nhai nuốt hài cốt của mẹ nó.
Nhưng thế vẫn chưa đủ. Ăn tàn dư của một vị thần không đủ để sinh ra một vị thần chân chính.
Nó cần được hỗ trợ. Ngươi nghĩ ta chỉ giết người, nhưng đó không phải vấn đề. Ta chỉ đang giúp chúng ‘nhập cư’.”
“Nhập cư?”
“Những người đã biến thành hoa ở đây sẽ trở thành cư dân của thế giới mới. Chúng sẽ có được vận mệnh không thể so sánh với cuộc sống bẩn thỉu trên Trái Đất!”
Tôi có thể cảm nhận được điều gì đó từ cuộc nói chuyện này.
Tên này là một tên điên, tin rằng một con quỷ là một ‘vị thần chưa được sinh ra’, và coi việc hiến tế mạng sống là quá trình nhập cư.
“Ngươi đang chống lại ta,” hắn nói.
“Ngươi ngạc nhiên vì không thể thôi miên ta à?”
“Ngươi không phải người bình thường, phải không?” hắn đột nhiên hỏi.
Người bình thường? Hắn nói vậy là sao?
“Thú vị thật. Hôm nay là một ngày vô cùng thú vị. Ta đã ngạc nhiên khi thấy ngươi và Seungyub. Linh hồn của ngươi ở vị thế cao hơn người bình thường nhiều. Ngươi không phải là thầy trừ tà từ tòa thánh Vatican, nên sao có thể?”
... Tôi có thể hiểu ý của hắn.
Đối với chúng tôi, Địch Thủ mới là kẻ nhập hồn vào người bình thường, nhưng từ góc độ của Địch Thủ, chúng tôi mới là những kẻ đột nhiên nhập vào xác dân làng bình thường! Vì hắn là tồn tại có thể cảm nhận linh hồn, hắn chắc hẳn đã ngạc nhiên khi thấy linh hồn người chơi Khách Sạn, thứ cao cấp hơn linh hồn người bình thường.
Hắn ta chắc phải coi đây là chuyện bình thường đối với các thầy trừ tà của tòa thánh Vatican, vì họ vốn không phải người bình thường.
Thế nhưng từ góc nhìn của hắn, mới hôm qua Seungyub và tôi còn là người bình thường, nên hắn mới thấy sự thay đổi này thú vị đến vậy.
“Bọn ta được bên trên cử tới để giết ngươi.”
“Thật à? Ngươi được thực thể tòa thánh Vatican tôn sùng cử tới à?”
Xin lỗi nhé. Ta đây chỉ nói bừa thôi. Ta không được ‘bên trên’ cử tới, mà là ‘Khách Sạn’.
Đằng nào thì, cũng không cần phí lời thêm nữa.
Tôi kích hoạt ‘Cổ Huyết’.
- Vụt!
Trong nháy mắt, tôi rút ngắn khoảng cách 10 bước, rồi vung huyết trảo được hình thành từ đầu ngón tay về phía kẻ thù.
Thằng nhóc hét lên gì đó trước khi nhảy lùi lại một bước.
Đó là khi các sợi xích đen bắn ra từ tứ phía, chặn lại móng vuốt của tôi rồi tiếp tục phóng tới tôi.
Tôi xoay người để né các sợi xích. Trong khi trên không, tôi búng tay.
- Kwang!
Máu bắn ra từ ngực Siwoo, và hắn ngã xuống tại chỗ với tiếng thét.
Tôi định hạ gối xuống ngực hắn thì... nhiều sợi xích khác bắn ra từ dưới đất, trói chân tôi lại.
Thế nhưng tôi không dừng lại dù chỉ một giây, lập tức chặt đứt chân mình.
Mặt hắn sốc nặng như thể đây là thứ cuối cùng nhìn thấy – móng tay sắc lẹm của tôi chém xuyên qua cổ Siwoo.
***
***
***
Mình thắng rồi à?
Không, điều đó cực kỳ khó xảy ra. Địch Thủ là kẻ đã vượt qua giới hạn xác thịt của con người. ‘Siwoo’ chỉ là con rối của hắn, và không đời nào đây đã là kết cục.
Tạm thời, tôi gắn chân mình lại. Vết cắt khá ngọt nên gắn lại không phải vấn đề. Sau khi gắn chân lại, tôi dùng năng lực của Cổ Huyết để khép miệng vết thương.
Đúng lúc đó,
“Chị ơi!”
Seungyub, người đã tỉnh lại từ lâu và đang trốn, hét to lên.
- Kwwang!
Những sợi xích sắc nhọn đánh thẳng vào lưng tôi. Nghiến răng chịu đau, tôi đứng dậy và nhìn thấy một kẻ bí ẩn đứng sau lưng mình.
Nó trông như một cậu bé trẻ.
Da của nó mỏng như tờ giấy, tôi còn thấy được tĩnh mạch và nội tạng bên dưới. Thay vì đồng tử, trong nhãn cầu của nó là những cơn lốc nhỏ xoay vòng phát sáng, còn ngũ quan trên gương mặt nó rất to và rõ ràng.
Dù thoạt nhìn trông giống một cậu bé bí ẩn, nhìn kỹ hơn sẽ thấy hắn hoàn toàn không giống người bình thường, thậm chí còn ghê tởm con người.
Đây là Địch Thủ thật sự à? Hắn là con người của thế giới này, được ‘Tinh Vân Long’ tạo ra, thứ được coi là mẹ của con quỷ đó sao?
Giọng hắn nhàn nhã phát ra.
“Ngươi chiến đấu cừ lắm. Ngươi có phải là thiên thần được chúa của Trái Đất cử tới không? Quý cô Ahri xinh đẹp?”
“Đừng làm ta nổi da gà nữa. Ta già hơn ngươi nghĩ nhiều đấy.”
“Buồn cười thật đấy. Vì ta cũng già hơn bề ngoài nhiều.”
“Round 2 cũng sẽ không có kết quả khác đâu.”
“Ta đồng ý luôn. Thực tình thì sức mạnh của ta không đủ để đánh bại ngươi. Cảnh ngươi tự chặt chân rồi gắn lại khá kinh dị đấy, nhưng đây là quê hương ta, và ta có vị thần bảo hộ ở đây.”
Đó là khi một nguồn năng lượng đáng sợ chảy quanh thế giới này. Con quỷ đang bơm một nguồn năng lượng khổng lồ!
Tôi lập tức rút một xi lanh máu chứa ‘Ám Thị’, rồi đưa cho Seungyub.
“Chạy đi.”
“Dạ?”
“Dùng Phước Lành và chạy đi. Cứ chạy đi và em sẽ ra ngoài được.”
Kinh nghiệm của chúng tôi tới giờ vẫn chưa bị lãng phí – Seungyub không hỏi thêm hay lãng phí thời gian, cầm lấy xi lanh chạy thẳng.
Tôi có thể nghe thấy tiếng khinh bỉ truyền lại trong gió.
“Ta có thể cảm nhận được một linh hồn phi thường từ thằng nhóc đó, nhưng nó chẳng phải chỉ là thằng bé bình thường thôi sao? Ngươi nghĩ nó có thể rời nơi này thật à?”
“Ừ.”
“Ngươi đang làm ta tò mò rồi đấy. Dựa vào đâu mà ngươi cho rằng điều đó có thể xảy ra?”
“Mộ phần của vị thần đã chết có thể được hoàn thành mà không mắc sai lầm gì hay không? Chắc chắn sẽ có vài lỗ hổng ở đây đó, và cũng là lý do ngươi có thể đi qua lại giữa hai thế giới. Phải không?”
“Ngươi nói không sai, nhưng ngươi không biết ở đâu -”
“Dù nó ở đâu thì cậu ta cũng sẽ tìm được.”
Cậu bé may mắn nhất thế giới này, chắc chắn sẽ tìm được lối thoát khỏi địa ngục này.
Vậy thì giữa ngươi và ta lúc này –
Đây sẽ là mồ chôn của một trong hai.