98. Chương 98: Phòng 102 – Kẻ Bị Nguyền Rủa (Hồi 11)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương 98: Phòng 102 – Kẻ Bị Nguyền Rủa (Hồi 11)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lần thử thứ 4
Thiên Tử
Ta làm chậm chuyển động của mình, lơ lửng giữa không trung cho đến khi con sâu bướm kia bò đến gần.
“Ta cứ tưởng ngươi đang bận gậm nhả kén, ai ngờ ngươi dám táo tợn mang cả sinh mệnh cao quý đến đây?”
[Ngươi đến đây với mục đích gì? Tại sao ngươi lại muốn ngăn cản ta?]
“Ngươi có cần biết không? Hôm nay sẽ là ngày giỗ của ngươi! À, ngươi chưa từng được sinh ra, nên gọi là giỗ cũng không hẳn đúng. Nên gọi là lễ sẩy thai hay lễ sinh non đi nhỉ?”
Ta trêu chọc nó, và kẻ địch lập tức nổi giận.
Điều đó khiến ta một lần nữa nhận ra rằng, Kẻ Bị Nguyền Rủa quả là một sinh vật kỳ lạ.
Vấn đề không phải ở chỗ nó mạnh hay yếu. Nó dường như còn chẳng hiểu Khách Sạn là gì, hay sở hữu suy nghĩ của một vị thần.
Sau khi suy nghĩ nhanh chóng, ta quyết định rằng trận chiến “thật sự” bắt đầu khi ta triệu hồi Giáng Lâm.
***
Đúng 27,38 giây sau khi trận chiến bắt đầu.
Một khoảng thời gian ngắn ngủi chưa đầy ba mươi giây.
Trong một thế giới siêu tốc vượt cả rào cản âm thanh, một bàn tay khổng lồ xuất hiện, che kín bầu trời và vồ lấy ta.
Ta xẻ nó thành từng mảnh bằng thanh kiếm có thể chẻ núi, nhưng lần này, một ý định thù địch không thể giải thích ập đến.
Thứ đó không còn nằm trong phạm vi ma pháp hay thần thuật nữa.
Nó quá sức phi lý.
Dù chưa từng được sinh ra, thù địch của một sinh vật ngang hàng thần linh cũng phải là một phép màu. Con người không thể nào định nghĩa được.
Tất nhiên, điều đó cũng đúng với ta, kẻ đã đặt chân nửa bước vào hàng ngũ thần linh.
Khát vọng sống của ta cũng trở thành một phép màu, bảo vệ ta trước ý định thù địch đó.
Ta triệu hồi một mặt trời khác. Nó từng thiêu trụi cả một ngôi làng, nhưng kẻ địch trước mặt ta nuốt chửng nó như một củ khoai tây còn ấm.
Ta lại áp sát, chém một nhát bằng thanh kiếm xẻ núi.
Thanh kiếm lao đến, nhưng xuyên qua con sâu bướm như thể nó được làm bằng nước.
***
Một phút trôi qua, ta nhận ra.
Ta không thể giết nổi thứ này.
Lòng kiêu hãnh của ta đã biến mất từ lâu.
Về mặt thiên văn, sự chênh lệch này như mặt trăng và mặt trời vậy.
Dù ta có là người phàm mạnh nhất, ta cũng chỉ là mặt trăng phản chiếu sức mạnh được ‘Đấng’ ban cho.
Còn kẻ địch, dù có là thần linh yếu kém cỡ nào, cũng là một ngôi sao tự mình tỏa sáng.
Vẫn còn một vấn đề quan trọng nữa với ta.
Mọi trận chiến trước đây của ta đều chỉ là trò trẻ con so với hiện tại. Ta chưa bao giờ trải qua một trận chiến cấp độ này, và nó khiến ta nhận ra sự thiếu kinh nghiệm đáng sợ của mình đối với những năng lực nhận được từ Giáng Lâm.
Ta vung kiếm vô vọng thêm hai lần nữa.
Điều đó tạo ra một kẽ hở nhỏ trong phòng ngự của ta, chỉ trong 1/1000 giây...
Nếu kẻ địch là thần linh chân chính, ta đã mất đầu mười lần rồi.
... Cuối cùng, ta không thể chống lại vô số xúc tu bạt ngàn.
-
Kwang!
À. Cơ thể ta đã bị văng đi mất kiểm soát.
Lần này ta sẽ bay xa đến mức nào nhỉ?
Bản thân ta không bị thương, nhưng đó không phải là vấn đề.
Sức mạnh Giáng Lâm không bao giờ là vô hạn, và giới hạn của nó đang dần lộ ra.
... Cái chết của ta đang đến gần.
Nếu không thể trốn thoát, liệu ta có thể phá giải căn phòng này không?
Ta phải khiến nó trọng thương, ít nhất là trì hoãn sự ra đời của nó để đảm bảo thành công trong việc trốn thoát.
Sau một hồi, ta dừng lại bằng cách bám vào tường... hay đúng hơn là xác của Tinh Vân Long.
... Bỗng nhiên, ta nghe thấy một giọng nói không thể giải thích.
[Ngươi đã nhận được sức mạnh vĩ đại, nhưng ngươi vẫn chưa biết cách sử dụng nó đúng đắn]
“...Ngài là ai?”
[Ngươi có quyền thay đổi thực tại theo ý muốn, nhưng ngươi chỉ chiến đấu như một con khỉ?]
“Tôi không biết ngài là ai, nhưng nếu ngài có thể giúp đỡ thì tôi sẽ vô cùng biết ơn.”
[Ta muốn ngươi trả giá cho sự giúp đỡ của ta.]
Tâm trí ta bay vút lên cao, đến tận thiên đường.
Ta cảm nhận được sự hiện diện của một tồn tại vĩ đại trong mình.
Chỉ khi đó ta mới hiểu được ý nghĩa của giọng nói vừa rồi.
‘Đấng’ đã trao cho ta một khẩu súng, nhưng ta chỉ biết vụt nó như một cây gậy.
Hẳn ta trông thật ngốc nghếch trong mắt các vị thần.
***
Các vị thần là gì?
Sau nhiều lần nói chuyện, ta hiểu rằng những “thần linh” mà Khách Sạn, Cục Quản Trị và tòa Vatican nhắc đến khác xa với đấng toàn năng của Thiên Chúa Giáo.
Giống như những vị thần trong Ấn Giáo hay thần thoại Hy Lạp, họ là những tồn tại siêu việt nhưng vẫn có giới hạn.
Nếu vậy, họ khác con người ở điểm nào, và tại sao họ được xem là thần?
Chỉ khi bước thêm một bước vào thế giới của các vị thần, ta mới hiểu được sự khác biệt.
Con người là diễn viên trên sân khấu, còn các vị thần là những kẻ dựng nên sân khấu đó.
Kẻ Bị Nguyền Rủa xuất hiện trước mắt ta.
Ta mở miệng, sử dụng
‘Lời Nói Uy Quyền’
, định nghĩa lại thực tại.
“Ta tuyên bố với ngươi. Ngươi sẽ từ chối ta ba lần hôm nay.” [ghi chú 75468]
[Lải nhải vô ích – thứ sức mạnh gì thế?]
“Hỡi đứa con của Tinh Vân Long kia. Ngươi đã sử dụng kẻ hầu của ngươi để tàn sát vô số sinh mạng vô tội, gieo rắc nghiệp chướng không ngừng. Thế nhưng, ‘Đấng’ có lòng bao dung và từ bi vô độ. Ngươi sẽ sám hối chứ?”
[Ngươi dám nói về nghiệp chướng khi giày xéo lũ kiến hôi sao? Ta chưa phạm phải bất cứ tội lỗi nào!]
Những kẻ không biết sám hối không có tư cách được tự do,
Ngươi sẽ bị trói buộc vĩnh viễn.
Những sợi xích bỏng cháy xuất hiện, trói kẻ tội đồ lại.
“Hỡi kẻ tội đồ không biết sám hối kia. Từ nơi tối tăm sâu thẳm này, ngươi đã không ngừng thèm khát thế giới trần tục, cũng như sự sống sáng ngời ngoài kia. Thế nhưng, ‘Đấng’ có lòng bao dung và từ bi vô độ. Ngươi sẽ thú tội chứ?”
[Nhảm nhí! Ta là con đầu lòng của Tinh Vân Long! Ta mang vận mệnh khai mở thế giới mới. Tại sao ta phải thèm khát những kẻ phàm nhân nhỏ nhoi!]
Những kẻ không vượt qua được sự tự ti không có tư cách đối mặt với tương lai.
Ngươi sẽ bị tước đi khả năng phát triển vĩnh viễn.
Những thanh kiếm xuất hiện từ không gian, xuyên thẳng vào kẻ địch đã gục ngã.
Mọi sợi tơ hình thành bởi linh hồn phàm nhân đều bị cắt đứt trước khi kịp kết thành kén.
“Hỡi đứa trẻ không thể phát triển kia. Nghiệp chướng ngươi đã tích tụ giờ đây quay trở lại. Ngày phán xét đã rất gần. Thế nhưng, ‘Đấng’ có lòng bao dung và từ bi vô độ. Ngươi sẽ chấp nhận thất bại và cúi đầu trước ta chứ?”
[Ta... là con rồng đầu lòng... Ta có thể chết chứ không cúi đầu hèn nhát.]
Giọng của đứa trẻ run rẩy, và nó không dám nhìn thẳng vào mắt ta.
Những kẻ không dám đương đầu với nỗi sợ đã đánh mất quyền tự quyết.
Ngươi sẽ bị tước đi trí tuệ.
Sự run rẩy ngừng lại, và đứa trẻ cuộn mình thành một quả cầu.
Không lâu sau, nó bò lê như một con sâu bướm thật sự.
“Ahh, quả là một bi kịch. Ta đã trao cho ngươi ba cơ hội. Ta đã cho ngươi cơ hội sám hối, thú tội, và nhận lỗi. Thế nhưng ngươi đã từ chối cả ba lần, vậy sao ngươi không thể không trả giá?”
Đứa trẻ không còn trí tuệ, thét lên một tiếng dài.
[AAAAAAAA!]
“Ngươi là một tội nhân. Thế nhưng ngươi vẫn chỉ là một đứa trẻ. Lòng từ bi của ‘Đấng’ là vô độ. Dù ngươi đã tích tụ vô số nghiệp chướng, ngươi vẫn còn một cơ hội nữa. Hỡi đứa trẻ kia, ngươi có thể từ bỏ tội lỗi và trở về với vòng tay của mẹ, người đã chờ hàng thế kỷ để ngươi quay lại không?”
Cuối cùng, đứa trẻ đã từ chối ta ba lần đã buông bỏ mọi thứ vào lần thứ tư, chấp nhận lời của ta.
Kẻ Bị Nguyền Rủa biến thành một luồng ánh sáng, bắt đầu bay lên.
‘Lời Nói Uy Quyền’ kết thúc, và sức mạnh Giáng Lâm rời khỏi cơ thể ta.
***
Han Kain
Phép màu đó kết thúc, “tôi” tỉnh lại.
Chuyện quái gì đã xảy ra vậy? Lúc cuối cùng đó là gì thế?
Tôi chẳng hiểu được gì, cứ như thể vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ dài.
Đứng giữa không trung, tôi đang run rẩy thì khắp nơi – xác của Tinh Vân Long dần cử động.
-
Thùng!
Tôi lập tức bị cuốn đi đâu đó.
Khi tỉnh lại, tôi thấy mình trong khoảng không vô tận, và một con “rồng” trực tiếp nhìn thẳng vào tôi. Mỗi mắt của nó to hơn cả một cái hồ, mỗi chiếc vảy to hơn một hòn đảo.
Cứ như cả mặt trời đang nhìn vào tôi.
[Ngươi đã hiểu chưa?]
“Hiểu? Ý ngài là gì?”
[Cách sử dụng sức mạnh]
...Chỉ khi đó tôi mới nhận ra con rồng này chính là kẻ đã giúp tôi lúc nãy.
Cùng lúc đó, tôi cũng hiểu ra một chuyện khác.
Lý do Tù Nhân – hay kẻ mà chúng tôi tưởng là Tù Nhân – Kẻ Bị Nguyền Rủa không hiểu gì về Khách Sạn!
“Ngươi là tù nhân của phòng này đúng không? Ngươi đã bị Khách Sạn giết hả? Ý ta là, ngươi vẫn còn sống mà?”
[Ta đã thực sự chết. Đây chỉ là chút linh tính còn sót lại, và ta không còn thời gian nữa.
Ngươi đã giúp ta đạt được mục tiêu. Ngươi có câu hỏi gì không?]
...Câu hỏi à.
Có quá nhiều câu hỏi. Tôi chẳng biết nên hỏi gì.
Tôi hỏi câu đầu tiên nghĩ ra.
“Khách Sạn là gì? Tại sao nó lại nhốt chúng ta? Và ngươi nói đạt được mục đích là gì? Các Tù Nhân có mục đích gì?”
[Không may là, ta chỉ có thể trả lời câu hỏi sau. Mỗi Tù Nhân đều có mục đích riêng. Còn ta muốn con mình được cứu rỗi.]
“Con của ngươi đã được cứu rỗi à?”
[Kể cả phàm nhân các ngươi cũng quý trọng con mình mà; thì ta sao khác được chứ? Đã quá lâu rồi, ta phải nhìn đứa con mình quằn quại trong địa ngục, thúc đẩy bởi một mong muốn bất khả thi. Ta thực tâm muốn đứa trẻ đó có ‘một cơ hội nữa’]
Nói vậy, con rồng quay lên trời.
Ánh sáng của Kẻ Bị Nguyền Rủa nhấp nháy như một con bướm, rồi bay ngang qua không gian.
[A. Con của ta. Cuối cùng thì, Phật Tổ sẽ cho con một cơ hội khác.]
“Cơ hội khác mà ngươi nói tới là gì?”
Không gian bắt đầu rung chuyển. Đã tới lúc “phá giải” và hạ màn rồi.
[Vượt qua thử thách à? Khách Sạn giờ đây là như vậy sao? Leo lên các tầng trên và ngươi sẽ biết thôi. Nó là thứ cả phàm nhân lẫn siêu nhân đều thành tâm mong muốn. Nơi này là nơi duy nhất trong vũ trụ ngươi có thể làm được điều đó.]
Cả vũ trụ chỉ có Khách Sạn này làm được à? Nó là gì nhỉ?
[Đây có lẽ là kết thúc của ta, nhưng con của ta đã sám hối suốt trong địa ngục này rồi, nên nó chắc chắn sẽ nhận được ‘cơ hội thứ hai’.]
Con rồng nhắm mắt lại như thể đã nói xong.
Dù nó nói rất nhiều, nhưng tôi cũng không thể hiểu được những phần quan trọng. Xét trên việc con rồng có để lại di ngôn, thì có vẻ nó không che giấu thông tin gì với tôi.
Thay vào đó, có vẻ Khách Sạn vẫn có những hạn chế khiến nó không thể nói ra toàn bộ chi tiết.
Không lâu sau, tôi cũng cảm thấy cơ thể mình rung lắc, và một cuốn sách xuất hiện trước mặt.
Tôi ôm lấy quyển sách và chờ khoảnh khắc đó đến.
[Để ta nói lại lần nữa. Cảm ơn ngươi. Và... cẩn thận nhé. Ta có thể cảm thấy một ác ý đằng sau kẻ đã trao ‘Giáng Lâm’ cho ngươi]
Chuyện xảy ra hôm nay nằm ngoài tầm hiểu biết của con người.
Thế nhưng, vẫn còn vài thông tin bỏ ngỏ.
“Địa Ngục” và “Sám Hối”.
... Cục Quản Trị Tai Ương gọi những tồn tại siêu việt bị giam giữ trong Khách Sạn là “Tù Nhân” à?
Thế có nghĩa là, nơi đây là một hố sâu địa ngục giam giữ những thực thể siêu nhiên sau khi chúng làm điều ác? Nếu vậy, ‘Kẻ Bị Nguyền Rủa’ vừa bay đi dưới dạng ánh sáng sẽ ra sao?
Nó đã trả giá cho tội lỗi của mình trong một thời gian dài, đồng thời sám hối với năng lực của ‘Đấng’, vậy nó sẽ nhận được “cơ hội khác” ở đâu đó à?
Không thể nói được. Đến mức này tôi còn không biết mình đoán bừa hay suy luận có cơ sở nữa.
Tôi định dùng Lời Khuyên Hiền Giả, nhưng chắc nó cũng vô ích.
Kể cả con cú đó cũng thuộc quản chế của Khách Sạn, nên khả năng cao tôi cũng không thể nhận được lời khuyên hữu ích.
Tù Nhân ở đây đều có lý do. Tôi hiểu rồi, thế tại sao chúng tôi ở đây?
Khoảng không đó dần sụp đổ.
Mọi thứ quanh tôi tan thành cát bụi, và cơ thể của Tinh Vân Long cũng thế. Vào giờ khắc cuối cùng, con rồng vẫn nhìn về phía đứa con đang đập cánh của nó, sau khi nhận được ‘cơ hội thứ hai’.
Dù tôi không thể hiểu được gì, tình cảm của con rồng vẫn là thứ tôi có thể cảm nhận được.
Ngay lúc này, Tinh Vân Long không phải là kẻ sáng thế hay Tù Nhân của Khách Sạn.
Nó chỉ là một tồn tại đã làm hết sức mình để đứa con có một tương lai tốt hơn.
...Lần đầu tiên kể từ lâu lắm, tôi nhớ về bố mẹ mình.
Một thông báo hiện lên.
Bạn đã thành công!
Dinh Thự Kinh Hoàng. Một kẻ muốn phục sinh tà thần! Bi kịch này bắt đầu với cái chết của Tinh Vân Long.
Thế giới chìm vào hỗn loạn sau cái chết của vị thần, sau đó Sứ Đồ đã có âm mưu hoàn thiện cơ thể của thần sơ sinh, thứ không thể được sinh ra bên trong xác của vị thần kia!
Sứ Đồ bạn đã tiêu diệt có lẽ là kẻ thù của cả nhân loại, nhưng lại là đấng cứu thế của thế giới bên kia.
Nhưng tất cả chỉ là vậy thôi. Chẳng có lý do gì để đứng núi này trông núi nọ!
Một Sứ Đồ có thể liên tục trộm cơ thể của đồng đội, và chủ nhân biệt thự che giấu thông tin đến tận cùng!
Thêm nữa là bạn đã quên gợi ý do bối cảnh thay đổi đã gây nên nhiễu loạn.
Trận chiến của bạn chống lại vị thần không thể sinh ra là vô cùng ấn tượng, cho dù tình huống khi đó đã bị đẩy tới bờ vực diệt vong!
Thế nhưng, chúng tôi mong bạn sẽ không bao giờ chọn lối chơi ‘hardcore’ này nữa. Chúc mừng.
***
***
***
***
Một đồng đội của bạn đã phá giải lời nguyền! Chúc mừng! Phá giải lời nguyền cho phép mọi người trở về bình an.
Bạn đã nhận được Di Sản, “Hóa Thần Chi Thư.”
[ghi chú 75469]