Chương 12: Cuộc Đào Thoát Nguy Hiểm

Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế

Chương 12: Cuộc Đào Thoát Nguy Hiểm

Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dan lập tức vỗ cánh bay đi, đôi cánh đập mạnh đến nỗi dường như muốn bay cao thêm tám ngàn mét nữa, càng xa tầm bắn của nhóm cung thủ càng tốt.
“Đông Nam! Bay về hướng Đông Nam!” Oswid cố bám chặt vào Dan giữa cơn gió mạnh kinh người, giọng hắn gần như bị gió lớn cuốn đi.
“Làm ơn nói trước sau trái phải đi!! Đầu óc ta loạn đến sắp nổ tung rồi, không phân biệt nổi Đông Tây Nam Bắc đâu!” Dan gào trả: “Tộc ta xưa nay chuyên định hướng bằng trực giác loài thú! Không tồn tại mấy khái niệm phức tạp ấy!”
Oswid: “…”
Trên tường thành vang lên một tiếng hô lớn: “Còn đợi gì nữa?! Bắn tên!”
Cơn mưa tên dày đặc xé gió lao đi vun vút. Những mũi tên bằng kim loại dài, nhọn đã từ lâu là niềm tự hào của Bắc Phỉ Thúy; chúng vừa bay ổn định vừa sắc bén. Trên đầu tên còn được gắn thêm một cái móc câu ngược nhỏ, một khi găm trúng sẽ mắc kẹt vào da thịt, gây đau đớn gấp trăm lần, khó cầm máu và cực kỳ khó xử lý.
Bị làn mưa tên dày đặc như vậy truy sát, bất cứ ai cũng thấy lạnh sống lưng, đầu óc tê dại, bởi vì gần như không thể né tránh.
Kevin nghe thấy một mớ âm thanh hỗn loạn phía sau — tiếng tên bay rít xé gió, tiếng binh lính đứng trên tường thành gào thét phấn khích, tiếng kim loại xuyên qua da thịt nặng nề, và tiếng kêu la thảm thiết của những người xui xẻo trúng tên.
Tiếng chim săn thét dài vang vọng, tiếng thú gầm đan xen. Chỉ cần liếc một cái là thấy có người rơi từ trên cao xuống, rơi thẳng vào giữa bầy địch — hậu quả khỏi cần nói cũng biết.
“Rẽ trái! Đúng rồi! Sau đó bay thẳng! Bay qua dãy núi phía trước! Những người còn lại cố gắng theo sát ——” Kevin chỉ dẫn hướng bay cho Dan, một tay nắm chặt chùm lông cứng trên lưng đại bàng, tay còn lại vung kiếm chặn tên, tránh để các mũi tên hung ác đâm trúng vào điểm yếu chí mạng của đại bàng.
Dưới thành, một nhóm kỵ binh Bắc Phỉ Thúy ào ào leo lên lưng mã ưng, phi nước đại như bay. Những con mã ưng đó dũng mãnh, cường tráng, đôi cánh vỗ mạnh như sấm, lao đi như gió. Cả đoàn trông như một cơn sóng đen khổng lồ tràn tới, khí thế hùng hồn, không thể ngăn cản.
“Lão già Sapir•Kim bệnh gần chết rồi, còn ai hạ lệnh truy đuổi gắt gao đến vậy!” Mio cũng đang dùng kiếm chắn tên như Kevin, nhưng hắn đang chật vật bám vào đại bàng khổng lồ, chỉ sơ sẩy một chút là có thể ngã xuống. Tất nhiên, lời hắn nói hơi cường điệu, Sapir•Kim theo tin đồn là chỉ đang nằm liệt giường, chưa đến mức sắp chết. Câu nói ấy chỉ thể hiện khát vọng trong lòng Mio mà thôi.
“Lúc nãy khi còn ở gần tường thành, ta có liếc thấy người đang chỉ huy bọn lính đó. Hắn thân hình đầy đặn, trông giống thằng con trai cả đầu óc toàn mỡ của Sapir — Mankao.” Oswid mỉa mai.
Mio nghe xong liền tái mặt: “Bệ hạ ngài đừng đùa ta nữa, nếu thật sự là hắn thì chuyến này “vui” lớn rồi! Tên Mankao đó nổi tiếng là ác bá, thủ đoạn tàn ác, điên loạn mất nhân tính!”
Kevin đại khái có thể hiểu được tính nết của lão già Sapir•Kim, nhưng với Mankao – đứa con trai mới bắt đầu nổi danh vài năm trở lại đây của lão. Ấn tượng của Kevin về người này dừng lại từ nhiều năm về trước, lúc anh chưa bị chôn xuống đất. Mankao năm ấy chỉ là một gã thiếu niên tầm mười sáu, mười bảy tuổi. Lúc bấy giờ, ở khu vực ranh giới giáp ranh giữa Bắc Phỉ Thúy và Kim Sư, hắn là nhân vật chính trong câu chuyện được mọi người truyền tai nhau mỗi ngày —
……
Thị trấn Farland là một ngôi làng nhỏ nằm ở phía tây nam biên giới Bắc Phỉ Thúy. Vào mùa xuân năm ấy bỗng liên tiếp có ba, bốn người phụ nữ bị mất tích. Người nhỏ tuổi nhất chỉ mới tầm mười lăm, người lớn nhất thì con trai đã lên bốn. Có người nói họ bị bọn buôn người đến từ nơi khác bắt cóc, cũng có người đoán có lẽ bọn họ đã chết rồi. Chuyện ở Farland còn chưa qua bao lâu thì ở vài thị trấn biên giới khác cũng xuất hiện tin đồn tương tự — Trùng hợp là những người mất tích đều là phụ nữ, tính cả trước sau, có đến hơn hai mươi người.
Người nhà của họ tuyệt vọng tìm kiếm suốt nửa năm trời cũng không có kết quả, hầu như mọi hy vọng đều bị dập tắt. Mãi gần đến mùa đông, một thị vệ thân cận của Mankao đã đánh cắp chìa khóa, lén mở cánh cửa nhà lao phía sau hậu viện trong phủ của Mankao, giải thoát cho hơn hai mươi người phụ nữ đang điên loạn, mất trí.
Họ trần truồng như nhộng, tay chân đầy vết thương và vết bầm do xiềng xích sắt. Có người toàn thân chằng chịt dấu roi, có người thì toàn thân chằng chịt vết sẹo bỏng, nhìn mà gai hết cả người.
Nhóm người này chính là những phụ nữ đã mất tích trước đó — họ bị Mankao bắt cóc, giam giữ dưới nhà lao trong hậu viện để thỏa mãn ham muốn bệnh hoạn của hắn. Mỗi người trong số họ đều bị nhốt trong một phòng giam chật hẹp, khóa chân bằng xích sắt, không được mặc quần áo, không thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời, bị hành hạ dã man suốt gần cả năm trời.
Họ từ những thiếu nữ tươi tắn đầy sức sống, đã bị biến thành những con người điên loạn, thần trí mơ hồ.
Em gái của người cận vệ kia cũng nằm trong số đó.
Chuyện này lúc ấy cũng không gây ra động tĩnh lớn lắm, vì những người phụ nữ điên đó hầu như chưa kịp chạy được bao xa thì đã bị binh lính của Mankao bắt về. Tất cả những người phụ nữ ấy trong một đêm bị giết sạch, phi tang xác chết, cả người cận vệ kia cũng không thoát nổi.
Tuy nhiên giấy không gói được lửa. Rất nhanh sau đó, từ hoàng thành Feiling bắt đầu rò rỉ những tin đồn thật giả lẫn lộn, dần dần lan rộng tới các thị trấn biên giới. Trong hai năm sau, người thân của những phụ nữ mất tích trước kia đều lần lượt “qua đời do tai nạn”, cuối cùng không còn ai sống sót. Là trùng hợp hay là có người ra tay, tất nhiên ai cũng hiểu rõ.
Oán hận chất chồng nhiều năm chỉ chờ ngày bùng phát. Sapir•Kim đã phải mất ba năm dùng đủ mọi biện pháp hà khắc để dập tắt vụ bê bối súc sinh của đứa con cả này, sau đó mới chật vật giữ được vẻ ngoài cân bằng hời hợt, mong manh như đi trên dây. Nếu không phải nhờ bợ đỡ lũ Sa Quỷ hùng mạnh, hai cha con cầm thú nhà này e rằng đã bị thiên hạ lột da phanh thây từ lâu, làm gì còn sống đến tận bây giờ!
……
Kevin bám trên lưng đại bàng, nheo mắt nhìn làn sóng đen phía dưới đang truy đuổi theo: “Chúng đuổi gắt thật.”
Mãnh điểu của tộc cự thú xưa nay bay rất nhanh, nhưng giờ ai cũng cõng thêm người trên lưng, một số khác lại bị người bám chân, bay nổi đã là kỳ tích, chứ đòi bay với tốc độ như thường ngày thì đúng là nằm mơ. Việc này vô tình có lợi cho đám kỵ binh cưỡi mã ưng truy đuổi phía dưới. Nếu ở trạng thái bình thường, mã ưng chắc chắn không đời nào đuổi kịp mãnh điểu của tộc nhân thú.
Nhóm kỵ binh của Bắc Phỉ Thúy cũng không phải những kẻ vô dụng, kỹ năng cưỡi mã ưng rất đáng gờm. Dù cưỡi trên lưng mã ưng đang phi nước đại mà vẫn có thể giữ vững cơ thể, chúng giương cung nhắm về các mãnh điểu.
Vừa phải “vắt giò lên cổ” mà chạy, lại còn phải linh hoạt né tránh những mũi tên lao đến — Dan và các đồng tộc của hắn sắp phát điên rồi.
Mãnh điểu trên trời bay loạn xạ nháo nhào, chợt có một con kền kền mỏ trắng bay phía sau bị ba mũi tên ghim thủng nửa cánh, kéo theo hai người đang bám trên lưng rơi lệch hẳn về một phía. Cơ thể kền kền to lớn không giữ được cân bằng, đâm sầm vào Dan. Cánh của nó đập trúng Oswid, vô tình hất văng một vật gì đó đang đeo ở thắt lưng hắn.
“Không ổn!” Oswid nhíu mày.
“Cái gì?” Kevin vội cúi đầu nhìn, chỉ thấy một vật gì đó phản chiếu ánh trăng lấp lánh đang rơi xuống mặt đất.
“Lọ thủy tinh đó!” Oswid đáp.
Kevin giật mình, nhưng bọn họ hoàn toàn không kịp vươn tay ra bắt lại. Kevin nheo mắt nhìn cái lọ thủy tinh đang rơi xuống, thị lực của anh vô cùng tốt, có thể nhìn thấy người dẫn đầu nhóm kỵ binh dưới mặt đất ghìm dây cương mã ưng, đưa tay bắt lấy cái lọ thủy tinh.
Kevin: “...Hình như đó là Mankao, hắn bắt được lọ thủy tinh rồi.”
Thứ đó mà rơi vào tay Mankao thì đúng là nguy hiểm chết người! Dan cũng nhận thức rõ nguy hiểm cận kề, chim đại bàng rít lên một tiếng, dốc hết sức lực, điên cuồng bay về hướng Kevin đã chỉ dẫn trước đó.
Cả đoàn chạy trối chết, ai cũng có cảm giác “Đầu treo lơ lửng ở cạp quần”, hết lần này đến lần khác suýt bị tử thần lôi đi. Mỗi người đều ít nhiều mang thương tích, nhẹ thì bị tên xé rách da thịt, nặng thì trúng liền mấy mũi tên, thân thể bị tên ghim như nhím nhưng vẫn cắn răng gắng gượng chạy thoát.
Cuối cùng Oswid chỉ tay về phía trước: “Tới rồi!”
Nhìn theo hướng tay hắn chỉ là dòng sông Kela trải dài từ đông sang tây, nước chảy cuồn cuộn, sóng lớn cuộn trào. Một đội kỵ binh đen kịt vững chãi như tường đồng vách sắt đang ghìm cương ngựa, trấn giữ ven bờ — Đó chính là đội Thiết Kỵ Ô Kim dưới trướng hoàng đế do Oswid đích thân chỉ huy. Họ nhận được Tín Sa của hoàng đế nên đã lập tức chạy đến đây.
Rất đúng lúc! Kevin thở phào nhẹ nhõm, cùng Dan dẫn theo những người khác vượt sông, hạ cánh xuống giữa đội Thiết Kỵ Ô Kim. Nhưng móng vuốt của Dan còn chưa kịp chạm đất, phía bờ bên kia sông – chỗ kỵ binh của Mankao vừa đuổi đến đã có động tĩnh lớn. Trong tiếng ngựa hí vang rền, Kevin liếc thấy tên Mankao điên loạn đang mở nắp lọ thủy tinh.
“Lùi lại——” Oswid cũng chú ý đến hành động đó, liền quát to ra lệnh. Cả đội Thiết Kỵ Ô Kim “soạt” một tiếng, đồng loạt lùi về sau một bước.
Thế nhưng mọi diễn biến tiếp theo đều nằm ngoài dự liệu của họ — Mankao không hề ném thứ trong chai về phía này, hắn quay đầu, hất cả lọ thủy tinh vào chính nhóm kỵ binh của hắn.