Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế
Chương 17: Giấc Mơ và Sự Thật
Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong giấc mơ, Kevin thấy mình đang ở trong rừng Andoha. Anh đang miệt mài đào một cái hố trong làn sương mù dày đặc.
Anh gạt hết đống bùn đất ẩm ướt sang một bên, sau đó kéo lê một vật nặng đặt xuống hố, rồi anh cũng nằm vào trong đó, tự tay lấp đất, chôn sống chính mình. Lớp bùn đất ẩm ướt nhớp nháp, có mùi gỉ sắt như trộn lẫn máu tươi bao phủ cả người, khiến anh cảm thấy oi bức, ẩm thấp rất khó chịu.
Mùi máu tanh tưởi nồng nặc ngày càng đậm, cuối cùng khiến Kevin không thể chịu đựng được nữa. Anh vùng dậy từ trong hố sâu, nhưng cảnh tượng đập vào mắt anh lúc này là thảm cảnh xác chết ngổn ngang khắp mặt đất. Chiến kỳ của quân đoàn Thanh Đồng và đế quốc Kim Sư đổ rạp cách đó không xa, màu cờ nhuộm đỏ thẫm máu. Anh cúi đầu nhìn sang trái, phát hiện người nằm trong hố với mình là Oswid.
“Tỉnh lại đi—” Anh có chút đau lòng, đẩy mạnh vai Oswid. Xác chết đang nằm đó bỗng nhiên có thể hiểu được lời nói của anh, hắn mở mắt ngồi dậy.
Oswid không chút do dự rút mũi tên đang cắm trên người mình ra, rồi tiện tay nhặt một chiếc cung dài trên đất, đưa cho anh, nói: “Ngươi có thể bắn trúng lá cây trinh thụ ở sân sau không? Bắn thử cho ta xem.”
Kevin chống tay đứng dậy, vừa ngẩng đầu đã thấy chiến trường biến thành khu vườn của trang viên Parson. Oswid trưởng thành đang thong dong khoanh tay đứng cạnh bàn trà, chăm chú nhìn anh.
“Được.. Để ta thử xem.” Kevin do dự đáp, rồi nheo mắt nhìn về cây trinh thụ ở phía xa, vững vàng kéo căng dây cung. Mũi tên xé gió lao đi, xuyên thủng một chiếc lá cây, cả cây trinh thụ đột nhiên run rẩy, rồi hoàn toàn đổ sụp.
Anh hạ cung, quang cảnh xung quanh lại thay đổi lần nữa. Anh thấy mình đang đứng trên một đỉnh núi, xung quanh bỗng dưng tĩnh lặng đến kỳ lạ, dường như cả thế giới chỉ còn lại một mình anh. Anh cảm nhận được vầng thái dương khổng lồ đang từ từ lặn xuống sau lưng mình, cả bầu trời nhuộm một màu đỏ vàng như máu.
…
Kevin tỉnh giấc giữa buổi hoàng hôn tĩnh lặng.
Anh chống tay ngồi dậy, liền phát hiện ai đó đã đưa mình ra khỏi thư phòng. Anh đang ngồi trên một chiếc giường rộng lớn, trong căn phòng ngủ được trang trí xa hoa, sang trọng với tông màu vàng đen của đồng thau.
“Cuối cùng ngài cũng tỉnh rồi.” Một giọng nói già nua vang lên.
Kevin quay đầu liền thấy một ông lão tóc bạc ăn mặc chỉnh tề đang ngồi trên chiếc ghế kê cạnh giường. Ông lặng lẽ nhìn anh, nếp nhăn sâu hoắm ở khóe miệng, như khắc vào xương, trông cổ kính và nghiêm khắc. Trên đầu gối ông lão là một cuốn sách đang lật dở. Với thị lực tốt của Kevin, anh chỉ cần liếc qua đã nhìn rõ dòng chữ ghi ở góc sách: “Hậu Thần Thư”.
Dòng đầu tiên của trang sách đang lật dở viết một câu:
Đừng coi giấc mơ là một cuộc hành trình vô nghĩa và hoang đường, nó luôn có nguồn gốc.
Kevin bĩu môi, thu ánh mắt về, nói với ông lão: “Ông I-an, đã lâu không gặp.”
Đúng là khá lâu rồi, từ khi anh kết thúc kỳ nghỉ xuân năm đó và rời khỏi trang viên Parson, anh không còn gặp lại vị quản gia già này nữa. Không ngờ Oswid cũng mang theo ông vào huyền cung.
Ông I-an vẫn mang vẻ mặt nghiêm nghị như đưa tang, đáp: “Rất vui khi được gặp lại ngài.”
Kevin: “…Cảm ơn.” Đúng là ‘vui’ quá trời!
“Ta đi gọi thiếu gia đến.” Có lẽ I-an đã quen với cách gọi này, khó mà sửa được. Lão vừa nói vừa đứng dậy rồi chợt dừng lại một chút, sau đó sửa lời: “À, là bệ hạ!”
Kevin vén chăn: “Không cần đâu, ta đi ra ngoài cùng ông.”
Chân anh còn chưa chạm đất, một bóng người cao lớn đã xuất hiện ở cửa phòng ngủ.
“Rút chân lại đi, kẻ đã hôn mê ba ngày ba đêm không có tư cách xuống giường nhảy nhót.” Giọng nói lạnh lùng của Oswid vang lên: “Nếu ngươi muốn tiếp tục chép phạt một trăm lần thì cứ để chân xuống.”
Kevin nghe xong liền hiểu ý rút chân về, ngạc nhiên hỏi lại: “Ba ngày ba đêm?!”
Oswid: “Vậy ngươi cho rằng thế nào?”
Kevin nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa vẫn không ngừng rơi, một lớp sương mù mỏng manh bốc lên từ mặt đất, quang cảnh giống như trước khi anh chìm vào giấc ngủ say: “…Ta tưởng chỉ nửa ngày thôi.”
Oswid khinh miệt đáp: “Hừ.”
Kevin: “…”
“Bảo họ làm chút đồ ăn, thịt thỏ nướng, vịt hầm sữa gì đó.” Oswid vừa cởi áo khoác dính hơi mưa, vừa dặn dò I-an.
Ông I-an cung kính hành lễ, rồi trịnh trọng đáp: “Không được, người đã không ăn ba ngày ba đêm không thể ăn những thứ này, ta sẽ dặn họ làm những món thanh đạm hơn. Ngoài ra, bệ hạ gần đây cũng đã ăn quá nhiều thịt rồi, sáng nay ta đã thông báo cho nhà bếp đổi thực đơn.” I-an nói xong thì cung kính hành lễ rồi rời đi.
“…” Oswid cứng đờ mặt: “Lúc đó đầu óc ta nhất định bị chập rồi nên mới đưa lão vào cung.”
Thấy miếng mồi đến miệng lại bay mất, khóe miệng của Kevin bất giác giật giật: “Vậy bây giờ lão ta là…”
Mặt Oswid cứng đờ: “Tổng quản nội vụ.”
Kevin: “…”
Anh nhìn Oswid với ánh mắt phức tạp, khó khăn lắm mới mở lời: “Bây giờ ta mới phát hiện, ngươi là kẻ có xu hướng cuồng ngược (*).”
Oswid: “…”
Hoàng đế đóng sầm cửa phòng, mặt lạnh tanh sải bước đến bên giường, thô bạo kéo chiếc ghế kê cạnh giường rồi ngồi xuống, cứng nhắc giải thích: “Năm đó nếu ta không đưa I-an vào cung, có lẽ lão đã chết từ lâu rồi. Ta không ưa lão phiền phức không có nghĩa là ta có thể trơ mắt nhìn lão chết.”
Kevin một bụng đầy lời trêu chọc muốn nói, nhưng vừa há miệng đã bị Oswid ngắt lời, quát: “Câm miệng! Không đến lượt ngươi nói. Bây giờ ta hỏi ngươi, cuối cùng thì ngươi bị làm sao vậy?”
“Sao là sao?” Kevin ngẩn người.
Oswid: “Từ khi ra khỏi rừng Andoha đến giờ, trừ những lúc đánh nhau ngươi mới tỉnh táo, thời gian còn lại ngươi toàn ngủ li bì.”
Kevin cười gượng một tiếng, xoa xoa cái cổ còn hơi mỏi: “Chắc… Do thiếu ngủ thôi.”
Oswid cười lạnh: “Nếu ta nhớ không nhầm, ngươi từng nói với Mio rằng ngươi hôn mê đến tận năm nay mới tỉnh. Ngủ mấy năm trời mà còn nói thiếu ngủ, nói dối ai chứ?!\”
Kevin: “…”
“Lần sau có bịa chuyện, tốt nhất nên ghi chép lại, nói nhăng nói cuội nhiều quá rồi không nhớ nổi, tự vả vào mặt mình.” Oswid dựa vào lưng ghế, khoanh tay nheo mắt nhìn Kevin: “Ta cần lời giải thích thỏa đáng cho toàn bộ sự việc lần này.”
Kevin suy nghĩ một lúc rồi ngẩng đầu đáp: “Được rồi… Ta cũng không biết vì sao lúc đó mình không chết, cũng không biết vì sao bản thân tỉnh lại trong rừng Andoha. Khi vừa mở mắt ra đã bị một con sư tử đói vồ. À– chính là cái tên Ban đáng ghét đó! Đương nhiên ta đời nào dễ dàng bỏ qua cho nó như vậy, nên đã dạy cho nó một bài học—”
“Khoan đã!” Oswid không hề hứng thú với việc anh đã dạy Ban một bài học như thế nào: “Ngươi nói lúc mở mắt ra đã thấy một con sư tử? Ngươi nằm ở đâu?”
“Trên đất.” Kevin nói.
“Cứ thế nằm đó, không có gì che chắn?!” Oswid tiếp tục truy vấn: “Rừng Andoha tuy không có nhiều mãnh thú, nhưng lại có rất nhiều côn trùng độc. Dù là người sống hay người chết, chúng đều có thể ăn thịt, một vết cắn của chúng có thể khiến cho da thịt lở loét, thối rữa. Nếu ngươi nằm trên đất, vậy thì vết thương của ngươi đâu?!”
Kevin: “…”
“Cuối cùng là ngươi thật sự nằm ở đâu?” Oswid hất cằm, hỏi lại.
Kevin bất đắc dĩ: “Dưới lòng đất.”
Oswid nhíu mày: “Dưới lòng đất? Là sao?!\”
“Chính là đào một cái hố rồi chôn xuống dưới đất đó!!!”
Oswid: “…”
Cách miêu tả này thật rất kỳ quái, người bị chôn sống dưới đất mà vẫn sống được sao?
“Dù ngươi giả chết, bị chôn sống một thời gian thì cũng phải chết thật rồi chứ…” Oswid mặt mày căng thẳng, dứt lời lại đột nhiên nhớ ra một chuyện khác: “Năm đó lúc ngươi tử trận ta còn đang ở trang viên Parson, không tận mắt chứng kiến, nhưng sau này có nghe Mio nhắc đến. Hắn có mặt trong tang lễ của ngươi từ đầu đến cuối. Sau khi quan tài hạ thổ, hắn còn cùng nhóm binh lính của quân đoàn Thanh Đồng đứng trước bia mộ cả ngày, lúc hoàng hôn mới rời đi. Ngươi nằm trong cái quan tài bé tẹo đó còn bị chôn cả ngày, không có không khí, vậy mà vẫn sống được sao?!\”
Kevin: “…”
Màu mắt của Oswid còn nhạt hơn hồi nhỏ, nhạt đến mức gần như trong suốt, hệt như loài sói tuyết tinh ranh nhất của vùng băng nguyên Mogao, tạo nên cảm giác cao ngạo và thấu suốt mỗi khi hắn nhìn thẳng vào người khác.
“Được rồi… Ngươi đợi chút.” Kevin bước xuống giường, đóng chặt cửa sổ phòng ngủ lại, rồi đi đến bên Oswid hỏi: “Có vũ khí nào tiện tay không? Chẳng hạn như dao găm hay dao ngắn gì đó? Dao gọt hoa quả cũng được.”
Oswid: “…”
Nghe kiểu gì cũng thấy giống muốn giết vua soán vị.
“À, ta không có ý đồ gì đâu! Chỉ mượn dùng chút xíu thôi.” Kevin bổ sung thêm.
“Ngươi thử để chân trần mà tiến lên một bước nữa xem!” Oswid hất cằm về phía giường, bảo y mau cút về rồi tự mình đi đến chỗ chiếc gương đồng. Hắn mò mẫm sau mặt gương một lúc, lấy ra một con dao găm được giấu trong đó, ném cho Kevin.
Kevin chụp lấy dao găm, không chút do dự rạch một đường sâu hoắm trên cổ tay.
“Làm gì thế? Điên rồi hả?!” Oswid giật lấy dao, quát.
“Bình tĩnh!” Kevin dường như chẳng hề hấn gì, xua tay với hắn, rồi đưa cổ tay đến trước mắt Oswid: “Ngươi nhìn kỹ lại xem.”
Sắc mặt Oswid vẫn rất tệ, miễn cưỡng im lặng, dường như sợ chọc giận Kevin đang lên cơn điên. Hắn đen mặt nhìn vào cái cổ tay trắng nõn đang chảy máu ròng ròng trước mặt, định quay sang gọi người vào băng bó cầm máu.
Nhưng càng nhìn sắc mặt hắn càng biến đổi kỳ lạ. Vì vết thương đó dường như đang tự cầm máu, trong vài giây tiếp theo nó đã lành lại hơn một nửa. Đúng là một quá trình kỳ diệu, vết nứt trên da nhanh chóng liền lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, còn không hề đóng vảy, cứ thế trở lại vẹn nguyên như lúc ban đầu.
Nếu không phải dưới đất còn dính vài giọt máu, Oswid gần như nghĩ mình đang mơ.
Kevin đung đưa cổ tay lành lặn trước mặt hắn: “Ngươi đã hiểu vì sao ta phải bịa chuyện lừa dối người chưa?”
(*) “Xu hướng cuồng ngược” / này đúng mặt chữ là “khổ dâm”:))
______