Chương 23: Mộ Thần: Lên Đường Và Ác Mộng

Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế

Chương 23: Mộ Thần: Lên Đường Và Ác Mộng

Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cục giấy da dê bị vò nhăn nhúm lăn vào khe cửa, hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.
Oswid ngồi trước bàn làm việc, xoa mạnh thái dương, chút tinh thần vừa mới gượng dậy lại đột ngột tan biến.
Thiếu ngủ trầm trọng khiến cả người hắn chìm trong mệt mỏi và tê dại đến khó tả, đâu đó còn pha lẫn chút bồn chồn, bất an. Oswid trở nên ủ rũ chán chường, dường như giờ đây dù có thêm chuyện long trời lở đất ập xuống, hắn cũng chẳng còn tâm trí để đối phó nữa!
Chim ưng trắng cũng rất nhanh nhạy, nó cảm nhận rõ ràng quanh người này đang bao phủ một luồng khí lạnh lẽo. Dường như có thể xé xác bất cứ thứ gì đang lảng vảng quanh hắn. Chim Ưng sau khi làm tròn nhiệm vụ đưa thư của mình liền thuận thế lăn xuống dưới bàn, nằm duỗi thẳng cẳng trên đất để hít thở.
Khi con người ta cực kỳ mệt mỏi, suy nghĩ thường lơ lửng, mơ hồ. Oswid chống khuỷu tay lên bàn, lật qua lật lại hai trang quân báo trước mặt, lát sau lại nhìn về phía màn đêm đen kịt bên ngoài cửa sổ. Từng mảnh ký ức về trang viên Parson ngày trước đột nhiên lại hiện về trong tâm trí hắn…
Vài hình ảnh vụn vặt thoáng qua, cơn buồn ngủ lần nữa ập đến–
Hình như đó là một buổi chiều cuối xuân oi bức, trời mưa rả rích. Những tia chớp ẩn hiện trong cơn mưa đầu mùa, kèm theo tiếng sấm ầm ầm từ xa vọng lại.
Cây Trinh thụ lá rộng che khuất gần hết cửa sổ phòng trà trên tầng hai của trang viên Parson. Ngày mưa trời càng tối tăm, âm u và tĩnh mịch. Cả căn phòng chìm trong bóng tối.
Oswid đang ngồi trên ghế cạnh chiếc giường, tay đặt lên một quyển sách, mắt vẫn không ngừng dõi theo con đường nhỏ trong vườn hoa bên ngoài cửa sổ. Con đường nhỏ ấy trải dài về phía trước, dẫn đến cánh cổng sắt với hoa văn chạm khắc.
Lão quản gia I-an vừa bước vào phòng vừa hắng giọng “khụ” một tiếng, nghiêm túc nhắc nhở: “Thiếu gia, cầm sách mà ngẩn người không phải là thói quen tốt, ngài sẽ bị phạt.”
Nhóc Oswid mím môi quay đầu lại, hỏi: “Cái tên đáng ghét kia hôm nay không đến sao?”
Nếp nhăn pháp lệnh trên mặt ông I-an càng hằn sâu hơn: “Một quý tộc lịch sự không nên xưng hô với người khác như vậy. Các hạ Fassbinder hôm qua đã nhận được lệnh điều động từ quân đoàn, kỳ nghỉ xuân kết thúc sớm một tuần, ngài ấy đã lên đường về đại bản doanh ở vương đô rồi. Lúc đó thiếu gia vẫn chưa hết sốt, nên ta không báo với ngài.”
Oswid sau khi nghe xong, trong lòng đầu tiên là cảm thấy phấn khởi và nhẹ nhõm, vì từ nay cậu có thể giảm bớt việc luyện tập mấy loại kỹ năng chiến đấu ngớ ngẩn rồi. Nhưng ngay sau đó lại có một sự thất vọng xen lẫn chút nhạt nhẽo dâng lên trong lòng cậu.
Nhóc Oswid chẳng thể diễn tả nổi mình đang thất vọng điều gì…
Cậu cảm thấy tên Fassbinder kia tuy là một tên khốn kiếp, nhưng ít ra hắn ta thú vị hơn nhiều so với đám người hầu lạnh nhạt. Trang viên cũ nát này khó khăn lắm mới có chút sức sống, bây giờ lại tan biến hết, lại trở về vẻ cũ kỹ như trước, bầu không khí lúc nào cũng tĩnh mịch, nhàm chán.
Oswid nhìn chằm chằm cánh cổng chạm hoa văn ở cuối vườn một lúc, rồi quay đầu hỏi I-an: “Vậy kỳ nghỉ xuân năm sau hắn có đến nữa không?”
Ông I-an suy nghĩ một chút, rồi thành thật lắc đầu: “Trong quân đoàn thường chỉ có năm đầu tiên là có kỳ nghỉ xuân trọn vẹn, đây là phúc lợi dành cho tân binh, năm sau ngài Fassbinder có lẽ không đến được nữa đâu.”
Vậy còn năm sau nữa thì sao?
Cậu rất muốn hỏi, nhưng có lẽ câu trả lời cũng giống như vậy thôi…
Những tiếng sấm trầm đục nối tiếp nhau vang lên. Oswid còn đang chìm đắm trong nỗi thất vọng mơ hồ, cảnh tượng trước mắt thoáng chốc bỗng dưng thay đổi. Cửa sổ kính trước mặt cậu đã biến thành một bức tường, tiến về phía trước thêm hai bước nữa là một cánh cửa hé mở, mấy người hầu gái lười nhác trốn việc đang túm tụm tán gẫu bên trong.
Oswid mơ hồ nghe thấy một người trong số họ hạ giọng hỏi: “Các ngươi có nghe nói vì sao lão gia không thích cậu chủ nhỏ không?”
Một người khác “suỵt” một tiếng, giọng nói càng nhỏ hơn: “Không thấy cậu ta càng lớn càng không giống ngài Kno sao?”
“Cậu ấy cũng có giống phu nhân miếng nào đâu.”
“Phu nhân bệnh nặng đã mấy năm nay, gầy đến mức mất cả dáng vẻ, làm sao nhìn ra được trước đây người trông như thế nào?”
“Cũng đúng.”
Oswid đứng bất động bên tường, vừa không dám bước lên phía trước để nghe rõ ràng, nhưng cũng không muốn lùi lại.
Ngay khi nhóm hầu gái sắp tiếp tục suy đoán và bàn tán sâu hơn, một bàn tay đặt lên vai cậu, vỗ nhẹ: “Thiếu gia hôm nay chưa đọc sách, không được lười biếng.”
Đó là giọng nói của ông I-an, nhưng khi Oswid quay đầu nhìn lại thì người đứng trước mặt cậu đã biến thành Kevin.
Oswid cảm thấy thân thể mình như cây cối vươn cao, lớn phổng lên nhanh chóng. Tầm mắt từ việc hơi ngẩng lên nhìn người trước mặt đã biến thành nhìn ngang, rồi lại hơi cúi nhìn xuống.
Mà Kevin thì đang đưa tay vỗ vỗ vào túi da bò đeo bên hông, vẻ mặt thoải mái nói: “Ta đi một chuyến đến lăng mộ thần, rất nhanh sẽ về thôi.”
Sau đó anh xoay lưng đi, chạy vào một bụi gai, thân thủ nhanh nhẹn, rạch một đường giữa những cành gai. Ngay lúc anh quay đầu lại vẫy tay với Oswid, mỉm cười nói: “Thấy chưa, ta đã bảo mình ta là quá đủ rồi mà.”
Bất chợt có một cành cây đầy gai nhọn bỗng từ đâu đột nhiên lao ra, trong nháy mắt đâm xuyên tim Kevin.
Mắt Kevin mở to, há miệng như muốn nói điều gì, nhưng chỉ có bọt máu trào ra từ khóe miệng, thân thể anh từ từ ngã về phía sau…
“Ngươi–”
Bàn tay đang chống lên má của Oswid hơi giật nhẹ, giống như trong mơ vô tình bước hụt chân trên bậc thang, hắn choàng tỉnh.
Hắn cụp mắt, nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ da dê bị thấm ướt trên bàn mình một hồi lâu mới lặng lẽ thở phào.
Đồng hồ cát trên góc bàn chỉ mới vơi đi một phần mỏng so với lúc hắn bị chim ưng trắng đánh thức, nhưng cảm giác buồn ngủ đã bị những mảnh ký ức lộn xộn kia quét sạch không còn chút nào nữa.
Oswid xoa xoa hai bên má, để đầu óc tỉnh táo hơn một chút, sau đó đứng dậy cầm lấy áo choàng và mặt nạ đồng treo bên cạnh, định đến Y Quan Viện một chuyến.
Hoàng đế sải bước ra khỏi thư phòng, thị vệ tuần tra bên ngoài lập tức nghiêm trang khép chân, dậm “cộp” một tiếng, rồi đi theo. Nào ngờ chỉ mới bước được hai bước, hoàng đế phía trước bỗng nhiên đứng khựng lại, cúi đầu nhìn xuống đất như đang muốn tìm kiếm gì đó.
Vệ binh không phanh kịp, suýt nữa đâm sầm vào người hoàng đế, y bám vào tường, vỗ ngực thùm thụp vì sợ hãi: “Ôi mẹ ơi– giật hết cả mình!”
“Bệ hạ cần tìm gì ạ? Thần tìm giúp ngài.” Vệ binh cẩn thận hỏi.
Oswid nghe xong phất tay, nói: “Không cần, thấy rồi.”
Hắn cúi người nhặt tờ giấy da dê bị vò thành một cục nhỏ xíu dưới chân tường lên, mở ra nhìn rồi hừ lạnh một tiếng, dường như rất khinh thường nội dung được viết bên trong. Tuy nhiên ngay giây tiếp theo lại đút nó vào túi.
Vệ binh theo bản năng tò mò hỏi: “Thưa bệ hạ, đó là gì vậy?”
Oswid bước đi, không quay đầu lại thốt ra hai chữ: “Rác rưởi.”
Vệ binh: “…”
Ngài bỏ rác vào túi làm gì?
Tại chân đồi Đầu Trắng ở vùng cực Bắc xa xôi, Kevin và nhóm tướng sĩ trải qua một đêm bình an vô sự, từ sớm tinh mơ đã ra khỏi lều trại, thu dọn đồ đạc, chuẩn bị lên đường.
“Đừng dắt Mã Ưng theo, cứ để chúng nó đợi ở trong rừng này đi.” Kevin bình thản nói: “Chúng nó không đi lên cái núi kia nổi đâu, rớt xuống lại nát bét như bánh bột thì phí công đấy.”
Mọi người: “…” Thưa tổ tông, ngài đừng có nói chuyện như vậy nữa được không?
Kevin lại thản nhiên nói tiếp: “Cũng không cần quá nhiều người theo ta lên núi. Để lại vài người ở đây canh gác và tiếp ứng, tiện thể trông coi bầy Mã Ưng.”
Mọi người bị câu trước của anh dọa xanh mặt, nghe thêm câu sau thì mặt mày đều tươi tỉnh trở lại, dường như không ai muốn ở lại đây canh gác.
“Thật lòng thì…” Kevin khoanh tay tựa vào vách núi, nghiêm mặt nói: “Mọi người đừng nên cho rằng ở lại đây là đồ chết nhát, không có chí khí. Chiến sĩ ra trận vốn dĩ ai cũng có nhiệm vụ riêng, ở đây nhất định phải giữ lại vài người. Nếu không ai chịu mở miệng thì ta tự chọn ra vài người nhé.”
Anh nói xong thì đảo mắt nhìn một lượt, vẫn không thấy ai chủ động, bèn dứt khoát giơ tay chỉ định năm người.
Năm người này từ hôm qua sắc mặt đã trắng bệch hơn những người khác một chút, rõ ràng là có chứng sợ độ cao, không cần thiết phải lên trên đó chịu khổ.
“Tuy xác suất không cao, nhưng nếu mọi người đợi ở đây gần một tuần mà chưa thấy bọn ta xuống, thì quay về nói với Os… À, nói với bệ hạ, bảo ngài ấy tìm cách khác đi nhé.” Kevin nghĩ nghĩ rồi dặn dò thêm một câu, dù sao lần này phải mang theo cả một nhóm người đi vào trong Mộ Thần, mọi chuyện đều khó mà nói trước được.
Nhóm người leo núi rất nhanh đã chuẩn bị xong.
Kevin rút con dao găm dắt bên hông ra, ngón cái đẩy nhẹ, vỏ dao trượt ra để lộ lưỡi dao sắc bén. Anh cầm chắc dao găm trong tay để tiện leo trèo.
Tiểu sư tử Ban đứng bên cạnh Kevin, không nhịn được bèn hỏi: “Sao chúng ta không đi đường vòng mà phải trèo lên trên đó? Chẳng lẽ thác Vĩnh Sinh nằm gọn trên đỉnh núi sao? Nhưng thác nước trên núi bình thường sẽ đổ từ trên ngọn núi xuống mà.”
Thật ra đây cũng là thắc mắc trong lòng của rất nhiều người, ai cũng muốn hỏi nhưng ngại không dám hỏi, chỉ còn biết trông mong vào đứa nhỏ vô tư, có gì nói nấy như Ban.
Kevin dùng dao găm thử gõ hai cái lên vách núi, sau đó lại sờ vào lưỡi dao, đáp: “Lên tới trên đó rồi biết, giờ mà nói ra có khi các ngươi nhũn chân, không leo nổi.”
Mọi người: “…” Thưa ngài, cái câu vừa rồi của ngài còn có tính sát thương khủng khiếp hơn nhiều đấy, ngài biết không?!
Đồi Đầu Trắng trông thẳng đứng, nhưng cũng không phải không có đường đi. Nếu thực sự muốn trèo lên đó thì vẫn có chỗ bám víu.
Kevin một mình đi đầu, trên eo buộc một sợi dây mảnh nhưng cực kỳ dẻo dai, sợi dây lần lượt nối từng người phía sau. Nhìn từ xa, cả đoàn người giống như một con rết ngoằn ngoèo bò lên vách núi dựng đứng.
“Hãy nhìn kỹ vách đá, cố tìm chỗ bám để leo lên là được, tuyệt đối đừng nhìn xuống dưới.” Kevin vừa leo vừa căn dặn mọi người, giọng nói của anh vẫn trầm ổn, bình tĩnh, không hề nặng nhọc. Việc leo lên vách núi cao vút thẳng đứng đối với anh dường như cũng chẳng khác mấy so với đi trên mặt đất bằng phẳng.
Nếu chuyến này anh đi một mình, tốc độ leo trèo nhất định chỉ có nhanh hơn chứ không thể chậm hơn. Vì anh biết ngọn núi này không thích hợp để ở lại lâu, càng lãng phí thời gian ở đây, càng dễ gặp rắc rối.
Nhưng vì phía sau còn có một chuỗi người lỉnh kỉnh, anh buộc phải khống chế tốc độ. Cứ trèo đến khi cảm thấy sợi dây nối trên eo căng lên, anh sẽ dừng lại chờ một lát, đợi đến khi bọn họ đuổi kịp mới tiếp tục trèo.
Người bám sát phía sau Kevin là Ban, vì thằng nhóc này vốn vô tư lự, nó chẳng phải nghĩ ngợi nhiều, cứ cắm đầu leo theo anh. Đoàn người phía dưới nhìn chung trình độ cũng tương đương nhau, sợi dây nối giữa họ kéo căng đều đều. Vì thế nên khi mới bắt đầu, họ cảm thấy trình độ của bản thân và Kevin không khác biệt nhiều lắm.
Khi leo núi, đặc biệt là leo cái loại núi hiểm trở như vậy, thời gian như trôi chậm hơn. Leo cả ngày trời vẫn không thể nhìn thấy đỉnh núi.
Tốc độ của mọi người rõ ràng chậm lại, tay chân ai nấy đều nặng trĩu. Lòng bàn tay đẫm mồ hôi, dính đầy bụi bẩn và cát đá, khi bám vào những cục đá nhô ra không còn chắc chắn nữa, phải bám đi bám lại vài lần mới nhấc chân leo lên được. Cứ vòng qua vòng lại như thế, tốc độ di chuyển của cả đội chậm lại, còn có phần rối loạn.
“Sắp đến rồi, ta nhìn thấy đỉnh núi rồi.” Kevin dừng lại suy nghĩ một chút, rồi quay đầu khích lệ mọi người.
Nhìn từ góc độ của anh xuống, đám đầu người đen kịt gần như dính sát dưới chân anh, bên dưới là vực sâu thăm thẳm. Đoàn người như đang lơ lửng giữa không trung, dường như chỉ cần một trận gió mạnh thổi qua là có thể quét sạch cả bọn xuống vực.
Nhưng độ cao này đối với Kevin cũng không có gì đáng sợ, anh thờ ơ ngoái đầu nhìn xuống chân núi đã mất dạng từ lâu, rồi thu hồi ánh mắt, tiếp tục khích lệ mọi người: “Đừng quay đầu nhìn xuống, chúng ta leo được hai phần ba đoạn đường rồi. Ngọn núi này trông thì cao đấy, nhưng thật ra nó chỉ đâu đó hơn một nghìn mét thôi. Các vị cứ nghĩ xem, khoảng cách một nghìn mét bình thường cũng có xa xôi gì đâu.”
Mọi người: “…”
Vị tổ tông này có lẽ nên giữ im lặng thì hơn.
Nhưng nghĩ kỹ lại chiều dài tổng cộng hơn một nghìn mét, bỏ đi hai phần ba, chỉ còn lại vài trăm mét, coi như đang đi trên mặt đất bằng phẳng thì tinh thần sẽ dễ vượt qua hơn.
Chỉ là…
Cái tên dẫn đầu kia mẹ nó là quái vật hả?! Sao chúng ta đều mệt bã người mà hắn ta mặt không đỏ, tim không đập, còn có thể mở miệng nói chuyện. Nói thì thôi đi, còn dám ngoái đầu nhìn xuống dưới nữa chứ!
Một đám sĩ quan tinh nhuệ của các quân đoàn cuối cùng cũng ý thức được sự bất công của tạo hóa – Là con người với con người mà sao trình độ lại khác xa nhau vậy?! Cái loại quái thai như gã Fassbinder này có thật sao?
Kevin lại leo lên phía trên thêm một đoạn, cho đến khi sợi dây nối giữa anh và Ban lại căng cứng, lúc này anh mới dừng lại đợi. Chỉ là lần này anh không ngoái đầu nói chuyện với ai nữa, mà áp tai lên vách núi, nín thở lắng nghe một lát.
Có tiếng cọ xát “rào rào” mơ hồ truyền đến dọc theo mạch núi rắn chắc, nghe giống như có sinh vật nào đó trong núi đang ngọ nguậy.
May mà những người khác gần như dồn hết sự chú ý vào đôi tay và đôi chân đã sắp mất cảm giác, nên không ai để ý đến cái âm thanh khiến người ta càng nghĩ càng thấy rợn tóc gáy này.
Kevin lắng nghe một lúc, nhíu mày, ngẩng đầu lên, vẻ mặt luôn luôn bình tĩnh, ung dung rốt cuộc cũng lộ dấu hiệu căng thẳng.
Nói thế nào thì vẫn nên leo tới đỉnh cái ngọn núi hiểm trở này càng nhanh càng tốt. Kevin thầm cảm thán trong lòng nhưng không hề quay đầu thúc giục những người còn lại, vì làm thế cũng chẳng có tác dụng gì.
“Lát nữa chắc sẽ có vài thứ kỳ quái rơi từ trên đầu xuống.” Giọng nói của anh vẫn bình tĩnh, như đang dặn dò một chuyện hết sức bình thường: “Không cần để ý đến nó, cứ tập trung leo phần của các ngươi là được. Nhưng vẫn phải tránh né một chút, đừng có vất vả lắm mới leo được đến đây, lại bị một cái đập cho ngã nhào xuống chỗ cũ.”
Sau khi nghe anh nói, mọi người đều nghĩ đến đá lở trên núi, chỉ biết thở dài hai hơi, cũng không thực sự cảm thấy có gì đáng sợ. Cho đến khi họ nghe thấy xa xa phía trên đầu đột nhiên vang lên những tiếng động rất lạ.
Âm thanh đó rất kỳ quái, âm điệu giống như tiếng người nhưng lại ú ớ không rõ lời. Nếu bắt buộc phải hình dung, thì giống như một đám người bị cắt lưỡi đang tụ tập lại với nhau, giao tiếp hoàn toàn bằng tiếng gào thét, nhưng không ai hiểu bọn chúng đang gào thét điều gì.
Trên đỉnh núi vì sao lại có cái thứ âm thanh này?!
Mọi người nghĩ kỹ hơn một chút, chỉ thấy da đầu hơi tê dại.
“Thế giới rộng lớn, chúng ta phải thản nhiên chấp nhận sự tồn tại của các chủng tộc khác.” Giọng Kevin từ trên đầu thong thả truyền xuống, tên khốn kiếp này đang trong hoàn cảnh hiện tại vẫn còn sức buông ra một câu trêu chọc: “Dù có xấu xí cũng không được kỳ thị chúng.”
Mọi người: “…”
Kevin một tay bám vào tảng đá, một tay cầm dao găm cắm vào vách núi. Anh lặng lẽ áp sát cơ thể vào vách đá, nheo mắt nhìn lớp sương mù trắng sữa bao phủ đỉnh núi, hệt như một con rắn đang ẩn mình trên núi, chờ thời cơ hành động.
Trong lớp sương mù trắng sữa kia bỗng xuất hiện vài cái bóng đen nối đuôi nhau lao xuống.
Toàn thân Kevin căng thẳng: Tới rồi!
Những cái bóng đen trong sương mù lao xuống với tốc độ cực nhanh, gần như trong nháy mắt đã đến. Tay chân bọn đó giống như có giác hút, từ trên cao nhảy vọt xuống mà vẫn bám chắc vào vách núi. Chúng chỉ nhảy hai ba bước đã áp sát Kevin.
Thứ ‘của nợ’ này trông khủng khiếp hơn nhiều so với những gì Kevin đã nói.
Kết nối giữa phần đầu và thân thể đồ sộ của chúng gần như không có phần “cổ”. Cứ như tùy tiện đặt một quả bí ngô lên vai là có đầu. Nửa thân trên của đám quái vật gầy trơ xương, có thể thấy rõ phần xương sườn lồ lộ dưới lớp da của chúng. Ngược lại, phần bụng của chúng lại tròn căng như quả bóng, hai chân bên dưới thì khô đét, gầy gò như những nhánh cây khô. Cảm giác như chỉ cần bóp nhẹ một cái là sẽ gãy vụn.
Kevin quả thật đã đưa tay ra bóp thử…
Da của mấy con quái vật này giống như vỏ cây cổ thụ hàng trăm năm, khi bóp nát sẽ phát ra tiếng răng rắc vụn vỡ như dẫm lên lá khô, nghe có cảm giác ghê tởm khó tả.
Tốc độ của bọn chúng nhanh mà sức lực cũng không hề nhỏ, ngón tay khô gầy hễ tóm được ai thì sẽ sống chết bám lấy người đó, kéo giật liên hồi, người bám trên núi rất dễ bị bọn này giật rơi thẳng xuống, ngã thành đống thịt nát dưới chân núi.
Ngay khi quái vật kia sắp tóm được cánh tay của mình, Kevin một tay nắm chặt cán dao găm đã cắm sâu vào vách núi, tay kia nhanh như gió, móc lấy chân tay của nó, mạnh mẽ vặn gãy hết toàn bộ, không hề lưu luyến ném chúng xuống phía dưới.
Bảy tám con quái vật kia nối tiếp nhau lao đến. Kevin đổi tư thế, một tay bám chặt vào vách núi, tay kia rút dao găm chém tới. Lưỡi dao sắc bén sáng như tuyết, cắt qua người quái vật như cắt đậu hũ, rạch ngang một đường, gần như mổ sống chúng.
Nhóm người đang bò lết phía dưới bị động tĩnh phía trên dọa cho dựng hết lông tóc, chưa kịp trấn tĩnh đã nghe thấy một tiếng rít gào thảm thiết vang vọng trên đầu mình. Tiếng rít chói tai vang vọng khắp trời đất, khiến màng nhĩ cũng hơi đau nhức.
Ngay sau đó, từng cái bóng đen phía trên liền đổ ào ào xuống, nhanh đến mức không kịp nhìn rõ đó là thứ gì.
Vị tướng sĩ ở cuối hàng không nhịn được liền quay đầu nhìn theo những vật thể lạ đang rơi xuống, bắp chân hắn run rẩy – mặt mũi của quái vật kia nhăn nheo, dữ tợn thì thôi đi, vực sâu gần như không thấy đáy phía dưới càng khiến người ta kinh hồn bạt vía hơn.
Hắn vội vàng thu hồi ánh mắt, rồi trừng mắt nhìn vào vách đá trước mặt, lẩm bẩm mấy lần như đọc kinh: “Sắp đến rồi, không được quay đầu! Sắp đến rồi, không được quay đầu…” Trái tim như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực rồi.
Oswid trước đó từng nói một câu không sai: “Dù ngươi không bị thương, nhưng cũng không thể mọc tám cái đầu, bốn cái tay. Lấy một chọi trăm, chọi nghìn thì nằm mơ đi!”
Kevin dù có linh hoạt, tài giỏi đến đâu đi chăng nữa, anh cũng chỉ có hai bàn tay, huống hồ còn có một tay phải bám vách núi, chỉ có thể chống đỡ lũ quái vật kia trong chốc lát. May là đợt quái vật xuống núi này không nhiều, tổng cộng chỉ có tám chín con. Trước khi cánh tay anh bị chuột rút thì may là vẫn kịp hạ gục được toàn bộ.
Anh xoay xoay cổ tay, thả lỏng gân cốt một chút, rồi lại đâm dao vào vách núi, nói với đoàn người phía dưới: “Tạm thời không sao rồi, đi thôi. Cố gắng leo nhanh hơn chút đi, nếu không rất có thể sẽ đụng phải một đợt nữa. Đến lúc đó ta không dám chắc các người chỉ việc đứng nhìn mà không cần động tay động chân như vừa rồi đâu.”
Tâm trạng của cả đội nhất thời trở nên rất phức tạp.
Khi bọn họ tập hợp đội hình, bắt đầu xuất phát từ Huyền Cung, ai nấy đều mang một nhiệt huyết muốn giúp đỡ Kevin. Dù sao khi ấy mọi người đều có chung một suy nghĩ rằng việc “một thân một mình đi xông pha lăng mộ thần Fae rõ ràng là tự tìm đường chết”, chỉ là không tiện nói ra mà thôi. Họ cảm thấy, có nhiều người như vậy cùng đi, chắc chắn sẽ giúp Kevin đỡ vất vả hơn nhiều.
Cho đến trước khi leo lên núi, cả đội vẫn giữ vững ý nghĩ đó. Dù sao thì từ dựng lều trại, tìm đồ ăn, đến đun nước cho ngựa uống, và cả trực đêm, phần lớn đều là họ làm. Nhưng lúc này họ lại có chút xấu hổ, giống như bị ai đó vả cho một cái tát trời giáng, mặt nóng rát đỏ ửng.
Giúp đỡ?! Giúp ngài chỉ huy Fassbinder đỡ vất vả hơn?
Haaa–
Trong lòng mọi người đồng loạt tự cười giễu chính mình.
Từ khi bắt đầu leo lên đồi Đầu Trắng, càng lên cao họ càng phát hiện cả bọn dường như không giống đồng minh đến để giúp đỡ, mà giống kẻ địch được phái đến nằm vùng bên cạnh Kevin hơn, kiểu chuyên kéo chân sau vậy.
Nếu không có bọn họ, có lẽ giờ này Kevin đã đứng trên đỉnh núi từ lâu rồi. Cũng không cần phải trải qua cuộc cận chiến vừa rồi, dù cách Kevin nói chuyện với họ vẫn rất bình thản thoải mái.
“Cái thứ đó là gì vậy?” Vẫn là viên tướng sĩ hay hỏi chuyện kia cất giọng đầu tiên: “Sao bọn chúng lại lăn xuống từ đỉnh núi? Chúng sống trên núi sao?”
Kevin suy nghĩ một chút xem nên miêu tả thế nào, cuối cùng đáp: “Cũng không hẳn, chúng sống *trong* núi.”
Viên tướng sĩ nhất thời mờ mịt, không thể hiểu nổi sống “trên núi” và “trong núi” khác nhau chỗ nào.
“Về phần chúng là thứ gì… Các ngươi cứ coi chúng là thổ dân của đồi Đầu Trắng đi.”
Kevin cũng không biết phải giải thích sự tồn tại của thứ này thế nào, anh vừa tiếp tục leo lên trên, vừa nói: “Lúc nãy chẳng phải đã nói rồi sao, chúng ta phải thản nhiên chấp nhận sự tồn tại của các loại chủng tộc khác.”
“Hôm qua ngài nói trên núi có thứ phiền phức, là bọn này sao?” Ban theo sát phía sau anh thắc mắc.
“Cũng gần như vậy.” Kevin nghĩ bụng cũng không hẳn là vậy, nhưng sợ nói ra đám người phía sau trượt tay, lăn xuống vực thì không hay lắm đâu: “Theo ta biết thì thứ này thích ra ngoài vào ban đêm hơn, mấy con vừa rồi chắc là vì giờ giấc sinh hoạt hơi bất thường.”
Anh cố ý nói nhiều hơn một chút, để chuyển hướng sự chú ý của mọi người. Ai cũng đang mệt mỏi, cộng thêm vừa trải qua một phen kinh hoàng, e rằng không còn sức để leo lên đến đỉnh núi. Nói chuyện phiếm một chút để mọi người thả lỏng tinh thần, bớt mệt mỏi cũng tốt.
“Nếu leo lên núi từ tối hôm qua, vậy thì thứ chạm mặt chúng ta có lẽ không chỉ nhiêu đó thôi đâu, có khi còn thành đàn thành lũ mà kéo xuống.” Kevin tặc lưỡi: “Lao xuống như thủy triều thì ta cũng bó tay.”
Mọi người mường tượng ra cảnh tượng đó một chút, mặt mày đều xanh mét.
Trong mấy câu chuyện phiếm, họ lại leo lên phía trên thêm được một quãng.
Tuy ai nấy đều nơm nớp lo sợ, nhưng vận may của họ cũng không tệ. Đoạn đường sau này coi như thuận buồm xuôi gió, không gặp thêm chuyện gì kỳ quái nữa, nguy hiểm duy nhất chính là trên vách núi phủ một lớp băng tuyết, sờ vào lạnh thấu xương, hơn nữa còn rất trơn. May là trong tay ai cũng có một con dao găm cứng cáp, đâm vào vách đá đóng băng không sợ trượt, hơn nữa leo trèo cả ngày người đầy mồ hôi, lạnh một chút cũng chẳng sao, vừa hay để hạ nhiệt.
“Đến rồi.” Hai chữ này của Kevin giờ đây khiến người ta phấn chấn hơn bất kỳ loại thuốc kích thích nào trên đời.
Nhóm người đang thoi thóp hơi tàn đột nhiên mắt sáng quắc, như được sống lại. Cả đám như hồi quang phản chiếu, miệng còn không ngừng thúc giục: “Nhanh lên, nhanh lên!”
Kevin với tay bám vào tảng đá trên đỉnh núi, rồi mượn sức từ dao găm, lộn người một cái đã ngồi vững vàng trên đỉnh đồi Đầu Trắng. Anh chìa tay xuống kéo Ban đang theo sát phía sau mình lên.
Đoàn người cũng lần lượt lên theo, sau đó lũ lượt bò ra tứ phía, nằm duỗi thẳng cẳng trên mặt đất, thở hồng hộc.
Kevin cũng ngồi phịch xuống đất, co một chân lên, khuỷu tay đặt hờ trên đầu gối rồi dùng tay quạt gió cho mình.
Mặt đất trên đỉnh đồi phủ một lớp tuyết khá dày, không biết là bị thứ gì giẫm đạp nhiều quá, gần như nén thành băng. Một đám người cứ thế nằm xả lai trên mặt băng lạnh ngắt, người thì lười đến mức ngón tay cũng chẳng muốn động đậy, kẻ thì dù lạnh cóng, nhưng vì quá mệt nên cũng không muốn động đậy.
Mãi đến khi sắp lạnh đến cứng người, cả bọn lúc này mới lần lượt ngồi dậy, hỏi: “Chúng ta sẽ đi đâu nữa?”
Tiểu sư tử Ban, vì tuổi nhỏ và hiếu động, rất nhanh đã lấy lại sức, nó chạy tung tăng quan sát xung quanh.
Vì ngọn núi này quá cao và dốc, nên khi nhìn từ bên ngoài trông nó có vẻ gầy guộc, như thể lên đến đỉnh rồi thì chỉ còn một khoảng đất nhỏ như đầu kim. Nhưng khi leo lên tới đây rồi mọi người mới phát hiện, chỗ này thật ra cũng khá “có da có thịt”.
Diện tích trên đỉnh núi lớn hơn họ tưởng rất nhiều, địa hình cũng không phải bằng phẳng một mạch mà là đá lớn đá nhỏ xen kẽ lởm chởm, đá dựng thành tầng tầng lớp lớp, đi vài vòng rất dễ bị mất phương hướng.
Vì thế nên Ban không dám đi xa, cậu chỉ lượn một vòng rồi lại quay về bên cạnh Kevin, nói: “Ta đi quanh một vòng rồi, nhưng chẳng thấy cái thác Vĩnh Sinh nào cả.”
Kevin khoát tay với Ban: “Đừng vội, mọi người nghỉ ngơi chút đi, lấy ít thịt khô ra ăn trước. Giờ còn không ăn thì ta không chắc đến khi nào mới có thể ăn được lần nữa đâu.”
Anh vừa dứt lời, mọi người đều cảm thấy rùng mình: Cái gì mà “không chắc khi nào mới ăn được lần nữa”?! Chẳng lẽ chuẩn bị vào Mộ Thần luôn rồi sao? Nhưng quanh đây làm gì có cái lăng mộ nào.
Kevin cũng không vội giải thích rõ, anh sợ đám người này nghe xong sẽ đau bụng mà mất ăn.
Anh lục lọi trong túi da bò của mình, moi ra một ít thức ăn vụn của chim ưng, rải thành một vòng nhỏ trên đất. Sau đó vỗ mạnh vào lưng viên tướng sĩ hay hỏi chuyện: “Nick– Lấy thịt khô trong túi ngươi ra đây, ta đói chết đi được.”
Nick giật mình “À” một tiếng, dứt khoát dốc ngược cái túi hành lý của mình, gói giấy dầu đựng thịt khô cứ thế rơi xuống đất. Kevin thản nhiên nhặt gói thịt lên, xé mở lớp giấy dầu, lấy ra một dải thịt rồi đưa lên miệng cắn hai ba miếng đã hết.
Họ bắt đầu leo lên đồi Đầu Trắng vào lúc tờ mờ sáng, hiện tại khi lên được đến đỉnh núi đã quá chín ngọ rồi. Hơn nữa còn tiêu hao rất nhiều thể lực, đám đàn ông này đã đói đến mức bụng sắp dính vào lưng.
Mặt trời bị một dải mây xanh đen che khuất hơn phân nửa, chỉ có thể thấy một quầng sáng mơ hồ. Sắc trời âm u, trông như sắp có mưa to. Gió trên đỉnh núi vừa lớn vừa hanh khô, ưu điểm duy nhất chính là đám côn trùng gây hại kia không thể bay lên được đến đây, không cần lo bị chúng đốt đến sưng cả người.
Kevin ăn liền một hơi ba dải thịt để lót dạ, đến dải thịt thứ tư mới dần từ tốn lại, nhai kỹ nuốt chậm.
Đúng lúc anh sắp ăn hết miếng thịt cuối cùng, một tiếng chim ưng rít dài từ trên đám mây mù truyền đến, thu hút sự chú ý của anh.
Kevin ngẩng đầu nhìn theo tiếng chim, liền thấy con chim ưng trắng được phái đi đưa tin kia, theo dấu đống thức ăn mà anh rải dọc đường, bay ngang đỉnh núi, sau đó nó đập cánh, lao thẳng vào anh.
Kevin: “…”
Anh vô cùng thắc mắc không biết mấy năm nay Huyền Cung nuôi chim ưng kiểu gì mà hình như con nào cũng tỏ ra đáng yêu rất lố lăng, lần nào cũng nhắm thẳng vào người mà lao đến, khiến người ta ngậm một mồm lông.
Chim ưng trắng thông minh, duyên dáng duỗi cái chân của nó ra, rung rung cái ống tròn kim loại buộc trên đó.
Kevin dứt khoát đút miếng thịt khô cuối cùng trong tay vào mỏ chim ưng, lấy ra từ ống kim loại một mảnh giấy da dê cuộn tròn.
Trước khi xuất hành, để tiện cho Huyền Cung điều khiển từ xa, anh đã thỏa thuận với Oswid rằng mỗi khi tiến được một bước thì sẽ báo cáo tiến trình về, kèm theo vị trí, lộ tuyến và cách thức tiến vào lăng mộ thần.
Cái nết lười của Kevin khó ai sánh bằng, anh cảm thấy việc viết thư dài dòng rất hao sức tổn trí, nên đã nghĩ ra cái “phương pháp sơ đồ” kia, rồi tự cho là đơn giản, phóng khoáng, nhìn một cái hiểu ngay.
Kết quả là câu trả lời của Oswid còn đơn giản hơn nhiều, trên đó không có lấy một hình vẽ nào cả, chỉ có hai hàng chữ nguệch ngoạc: “Vẽ thứ ô uế gì vậy? Không thể nhìn nổi, lần sau mà còn vẽ bậy bạ gửi về cho ta, ta đánh gãy chân chó của ngươi.”
Kevin: “…”
Gì chứ – “Ô uế” sao? Còn “không nỡ nhìn”?!
Anh trừng mắt nhìn tờ giấy hồi âm đầy kiêu căng của hoàng đế một lúc lâu, cười lạnh: “Cho rằng ta ở xa không đánh được ngươi nên lại ngứa da rồi phải không? Rốt cuộc thì ai bị ai đánh gãy chân còn chưa biết đâu nhé!”
Kevin chẳng thèm nghĩ nữa, liền rút thêm một miếng giấy da dê nhỏ từ trong túi ra, nhanh chóng vung tay múa bút, không cho ta vẽ sao? Mặc kệ ngươi…
Viết từng chữ từng chữ để trình bày diễn biến sự việc thì dài quá. Kevin dứt khoát trong đôi ba nét đã phác thảo xong quả đồi Đầu Trắng còn thô thiển hơn lúc ban đầu, trên đỉnh núi chấm thêm một đốm đen, vẽ thêm một mũi tên chú thích ngắn gọn chữ “hang”, phía dưới lại rồng bay phượng múa điểm thêm hàng chữ: “lên đỉnh rồi, chuẩn bị vào hang.”
Cái tên khốn này cực kỳ khiếm khuyết nhận thức, nhất là đối với tài năng vẽ vời “hoa mỹ” của mình, nửa điểm khách quan cũng không có. Kevin viết xong mới đại khái ngắm nghía một hồi, cảm thấy không có vấn đề gì, liền cuộn tròn tờ giấy, bỏ lại vào ống thư nhỏ, bảo chim ưng truyền tin tức về cho Oswid.
Chim ưng trắng ăn uống no nê, nghỉ ngơi khỏe khoắn xong liền vỗ cánh, nghênh ngang rời đi.
Ban ngậm miếng thịt khô, chứng kiến màn viết thư bá đạo của ngài Fassbinder, vẻ mặt nó hơi mờ mịt, hỏi: “Vừa nãy ngài vẽ cái gì đó?”
“Đồi Đầu Trắng chứ còn gì nữa.” Kevin mặt không đỏ, tim không đập đáp: “Rõ ràng như vậy mà không nhìn ra sao?”
Tạm thời bỏ qua cái tranh xấu mù mắt kia đi, Ban nghiêng đầu hỏi tiếp: “Vì sao trên đỉnh núi vẽ thêm một cái chấm, còn nói là hang? Trên đỉnh núi này còn có hang sao?”
Kevin chỉ về một hướng: “Ở sau cái tảng đá kia kìa! Đừng vội, dù sao lát nữa cũng đi từ đó.”
Ban không kịp nắm bắt ý tứ trong câu nói của anh, nhóc thản nhiên “à” một tiếng.
Hai mươi phút sau, khi cả đội vây quanh đứng trên cái miệng hang khổng lồ kia, Ban mới lĩnh hội được trọn vẹn cái gì gọi là “lát nữa cũng đi từ đó”.
Bọn họ sống đến chừng này tuổi, đã từng vô số lần nghe qua truyền thuyết về đồi Đầu Trắng và thác Vĩnh Sinh. Mỗi lần tưởng tượng, trong lòng đều vô thức đặt thác nước treo trên đỉnh núi hoặc lưng chừng núi, ngàn vạn lần chưa từng nghĩ tới... Trời đất! Thác nước lại có thể mọc bên trong lòng núi.
Đồi Đầu Trắng không chỉ bên ngoài trông cao vút kỳ dị, bên trong cũng quái lạ y hệt vậy – bởi vì nó rỗng ruột.
Trên đỉnh núi có một cái miệng hang cực lớn, đứng ở mép hang cúi đầu xuống nhìn, có thể nhìn sâu thẳng đến tận đáy, giống như một cái giếng trời tự nhiên mọc lên từ lòng đất. Cái gọi là thác Vĩnh Sinh chính là nằm ở “đáy giếng” đó.
Còn tại sao dòng nước ở đáy giếng lại được gọi là “thác”…
Đó là vì dưới đáy giếng có một cái hố sâu cực lớn. Hố này không giống như kiểu tự nhiên hình thành, bởi vì xung quanh miệng hố là tầng tầng lớp lớp bậc thang xoắn ốc hướng vào trong. Nếu nó không phải nằm ở một nơi hiểm trở như thế này, thoạt nhìn có chút giống cái đài phun nước tròn với bậc thang xung quanh ở quảng trường trung tâm Saint Antis.
Nước ở nơi đây cũng hoàn toàn không hiền hòa, yên bình như ở đài phun nước. Nó trào ra ồ ạt từ những bậc thang xoay tròn, dội thẳng xuống hố đen ở trung tâm, vì dòng nước quá mạnh mà tạo thành một xoáy nước khổng lồ.
Ban và Nick nằm rạp bên miệng hang, trợn mắt há hốc mồm nhìn xuống, lắng nghe tiếng nước ầm ầm.
Tiếng nước đổ ào ào bên trong, dội vào vách núi, hết bên này đến bên khác, chồng chất lên nhau, vang dội như âm thanh của cả ngàn con ngựa phi nước đại trong tiếng gió hú, chấn động đến mức khiến lòng người run rẩy.
“Ngài nói “đi từ đây” là đi thế nào ạ?” Nick hỏi, giọng run run.
Kevin • Cầm Thú • Fassbinder ung dung chỉ thẳng vào cái xoáy nước, nói: “Nhảy xuống.”
Ban “rầm” một tiếng, ngất lịm tại chỗ.
Ngay khi cả bọn đang đứng run lập cập ở độ cao cả ngàn mét, chuẩn bị “tự sát” tập thể, thì tại Ô Kim Huyền Cung, Oswid đã khảo sát hết một vòng từ Y Quan Viện, Thần Quan Viện và doanh trại của ba quân đoàn lớn, nhìn chung cũng có một ít tiến triển. Vào xế chiều, hắn khó khăn lắm mới có được chút thời gian rảnh rỗi, định tranh thủ chợp mắt một lát để hồi phục tinh thần.
Kết quả chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, hoàng đế xui xẻo lại mơ thấy hàng loạt cảnh tượng đẫm máu. Tổng kết lại, có thể gói gọn trong một câu – Các kiểu chết của Kevin.
Nào là bị mũi tên trong cơ quan ở Thần Mộ bắn xuyên người, nào là bị đóng đinh lên tượng đá khổng lồ, hoặc trượt chân rơi từ trên cao xuống… Không có ngoại lệ – Lần nào cũng bị xuyên tim mà chết.
Mỗi giấc mơ đều kết thúc bằng gương mặt trống rỗng của Kevin, khóe miệng y không ngừng trào ra bọt máu, máu dưới thân cũng từ từ lan ra, chẳng mấy chốc đã nhuộm đỏ hết chỗ đất nơi y đứng.
Đồng tử màu đen trong đôi mắt xinh đẹp của y cũng dần khuếch tán ra…
Ngón tay Oswid khẽ giật một cái, hắn hoảng hốt bừng tỉnh. Toàn thân hắn đẫm mồ hôi, lại bị từng cơn gió lạnh ngoài cửa sổ thổi tạt vào, quần áo dính lạnh vào người, vô cùng khó chịu.
Hoàng đế trầm mặc nằm đó một hồi lâu, cuối cùng cũng lau mặt, xoay người ngồi dậy, sau đó bực bội mở ngăn kéo trên đầu giường, moi ra tấm da dê vẽ đồi Đầu Trắng nhàu nhĩ, nheo mắt nhìn một lúc.
Hay là…
Trong lòng hắn nảy ra một ý định, nhưng rất nhanh đã bị chính mình lắc đầu phủ nhận.
Ngay lúc Oswid định xuống giường, chỉ huy kỵ binh tuần tra vương đô – Peter đến gõ cửa: “Bệ hạ, có quân báo khẩn cấp.”