Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kevin thường nói Oswid to gan, nhưng thực ra anh cũng chẳng kém cạnh gì.
Thần Ánh Sáng, biểu tượng của hy vọng và dũng khí, làm sao có thể biết sợ hãi? Từ khi bắt đầu có ký ức, anh chưa từng biết chữ ‘sợ’ viết như thế nào.
Chỉ là lúc còn nhỏ, thần cách chiến thần vẫn chưa thể dung hòa hoàn toàn với linh hồn của anh, dẫn đến sự xung đột và giằng co không ngừng, khiến bản năng hiếu chiến và sát khí thường xuyên trỗi dậy bất chợt trong anh.
Những yếu tố cần thiết trên chiến trường này lại chẳng phải điều tốt đẹp trong một thế giới thái bình. Kevin khi còn nhỏ đã mơ hồ nhận thức được điều này, vì thế nên phần lớn thời gian anh đều tự đấu tranh với bản thân. Anh phát hiện khi mình hưng phấn hoặc tức giận, những yếu tố đó càng dễ trỗi dậy, vì vậy phần lớn thời gian anh đều cố gắng kiềm chế cảm xúc.
Dần dà, những cảm xúc mãnh liệt trong anh cũng lắng xuống.
Hiếm ai lại dùng từ 'lạnh nhạt' để miêu tả một đứa bé con, huống hồ chi đứa nhỏ này còn có một gương mặt đáng yêu, dễ dàng khiến người khác xiêu lòng; trắng trẻo, mềm mại, nhỏ nhắn, trông thế nào cũng hợp với vẻ rụt rè hơn.
Nhưng sự thật là ngoại trừ gương mặt có vẻ mềm mại ra, thì Kevin từ tấm bé chẳng có chút yếu mềm nào. Không chỉ bướng bỉnh mà còn lạnh lùng, chỉ là anh khéo léo che giấu những bản tính đó dưới vẻ ngoài điềm đạm, nho nhã mà thôi.
Về sau Thenis thường hay cảm thán: “Một đứa trẻ con rụt rè nhút nhát ngày nào, sao càng lớn lại càng trở nên đáng ghét thế này?!”
Kevin nghe xong lần nào cũng chỉ cười cười, rồi lại tiếp tục chọc tức người khác.
Thực chất anh không hề thay đổi đột ngột, chỉ là tuổi tác càng lớn, chuyện trải qua mỗi lúc một nhiều, khiến anh càng có nhiều trải nghiệm hơn.
Thần cách mang ánh sáng của hy vọng và dũng khí, cùng với linh hồn mang sự lạnh lùng, hiếu chiến và sát khí, cuối cùng đã có thể dung hòa, trở thành một phần trong tính cách của anh.
Anh chưa từng cảm thấy đoạn thời gian phải vật lộn với sự xung đột thần cách là một quá khứ đặc biệt khó khăn hay đáng thương gì, nó chỉ là một trải nghiệm khác biệt. Thật ra phần lớn mọi người đều sẽ có một giai đoạn như thế trong đời, giai đoạn mà cuộc sống không mấy suôn sẻ, cảm xúc phải kìm nén, khát vọng phải đè nén, và bắt đầu suy tư về những điều chưa từng nghĩ tới…
Đó gần như là con đường mà ai rồi cũng trải qua, chỉ là sớm hay muộn.
Kevin thi thoảng cũng sẽ nhớ lại hình ảnh của mình ngày đó. Thân hình bé nhỏ, còn chưa cao bằng cây cung, anh ngồi nghiêm chỉnh trên tảng đá bên thác nước, gương mặt vô cảm bứt lông một chú ma hổ con. Bên ngoài thì lặng lẽ bình thản, bên trong thì nội tâm giằng xé, đấu tranh dữ dội, lộn xộn đến mức như sắp tự đánh nhau với chính mình… Nghĩ lại thì cảm thấy bản thân thật ngốc nghếch, nhưng cũng khá thú vị.
Anh cho rằng cái thú vị đó chỉ giới hạn trong suy nghĩ của bản thân, nếu kể ra thì cũng chỉ là những đoạn ngắn rất nhàm chán, không đủ sức làm một câu chuyện vui vẻ trên bàn ăn.
Nhưng…
Khi có một người đàn ông cao lớn vạm vỡ cứ dùng ánh mắt như chú chó to nhìn chằm chằm không rời, hệt như muốn cạy nắp sọ của anh ra để moi móc ký ức bên trong đó xem thật kỹ, thì ai mà chịu nổi.
Kevin bị ánh mắt và hành động quấn quýt của Hoàng đế quấy rầy đến mức phát bực, cuối cùng anh đành chịu thua, khái quát đại ý kể lại một chút. Cuối cùng anh không nhịn được mà châm chọc một câu: “Uổng công ta lần đầu tiên kể chuyện cho người khác nghe, mà người nghe lại không biết cảm kích, cứ nhất định muốn nghe mấy chuyện vô vị này, ngươi đúng là đồ ngốc.”
Oswid đã nghe được những gì hắn muốn, liền không còn bận tâm nữa, mặc cho Kevin mắng, hắn cũng chẳng muốn so đo, cúi đầu húp cháo sữa.
Đây là lần đầu tiên hắn nghe Kevin kể về chuyện thời thơ ấu của mình. Có lẽ vì quá chú tâm, đến đêm hắn đã mơ thấy cảnh tượng mà Kevin đã mô tả qua loa.
Hắn mơ thấy mình đứng ở cuối một khu rừng rậm tươi tốt, dòng suối trong veo chảy từ đỉnh núi cao phía trước, rồi đổ thẳng xuống mép vực ngay dưới chân hắn. Bên tai hắn là tiếng nước róc rách vang lên rõ ràng, hắn lúc này mới giật mình phát hiện chỉ cần bước thêm một bước nữa là sẽ rơi xuống thác.
“Ngươi chắn ánh sáng rồi!”
Một giọng nói trẻ con đột ngột vang lên từ sau lưng hắn, ngữ điệu bằng phẳng không chút cảm xúc, nghe rất lạnh lùng, nhưng vì chất giọng quá mềm mại nên không có chút uy thế nào.
Tim Oswid đập nhanh một nhịp, hắn quay đầu lại.
Trước mắt hắn là một bé con đang ngồi trên một tảng đá lớn bên dòng suối, tóc đen như gỗ mun, đôi mắt đen láy và tươi sáng như quả mọng mùa thu phủ sương sớm, vừa to vừa trong trẻo, nước da trắng nõn, trông rất thuần khiết, ôn hòa.
Bé con này dù có đứng lên chắc cũng chưa cao tới đùi hắn, khi nó ngồi ở đó thì trông càng nhỏ bé hơn, đôi chân ngắn buông xuống bên tảng đá đung đưa, nhìn có vẻ hơi buồn chán.
Trong tay nó còn đang giữ một con vật giống như mèo, nhưng răng sắc nhọn hơn mèo nhiều. Con vật đó híp mắt nằm trên đầu gối bé con, bộ dạng tùy ý để mặc cho bé con bứt lông, cái đuôi dài mảnh của nó rũ xuống đầu gối của đứa nhỏ, cuộn thành một vòng mềm mại.
Oswid nhìn chằm chằm mặt nhóc con một hồi lâu, từ những đường nét giữa đôi mày và ánh mắt nhỏ nhắn vẫn có thể nhận ra bóng dáng của Kevin khi trưởng thành.
“Ngươi chắn ánh sáng rồi!”
Bé con cũng nhìn lại hắn, nó không cau mày, chỉ kiên trì lặp lại câu nói đó, hiển nhiên là hy vọng người đàn ông cao lớn vạm vỡ này sẽ tự giác tránh đường.
Hoàng đế trong mơ bị phiên bản nhí của Kevin chọc trúng chỗ yếu mềm, hắn gật đầu đồng ý tránh đường, xong xuôi còn không nhịn được mà đưa tay véo nhẹ lên má của bé con một cái.
Trên mặt nhóc con mềm mại kia cuối cùng cũng lộ ra một chút biểu cảm. Nó liếc nhìn bàn tay rời khỏi mặt mình, nhăn mũi, lộ ra vẻ mặt không mấy tình nguyện, rồi lại cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì.
Từ góc độ của Oswid, chỉ có thể nhìn thấy xoáy tóc trên đỉnh đầu nó.
Lát sau, nhóc con này không biết nghĩ ra chuyện gì, đột nhiên ngẩng đầu nhìn Oswid một cái, gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu hơi nghiêng nghiêng, nói với hắn: “Ngươi có thể xoay người lại được không?”
Với chất giọng mềm mại đó, làm gì có người lớn nào kháng cự nổi? Oswid cũng không ngoại lệ, mang theo tâm trạng muốn chơi đùa với trẻ con, hắn nhướng mày, ngoan ngoãn xoay nửa vòng, quay lưng về phía bé con.
Kết quả là giây tiếp theo, hắn cảm thấy có ai đó đạp mạnh vào khoeo chân mình.
Dòng suối chảy xiết ào ạt từ trên núi chảy xuống đã trở thành đồng minh với bé con, xô hoàng đế ngã dúi dụi. Chỉ nghe thấy tiếng nước bắn tung tóe “ào ào” mấy tiếng, bệ hạ đáng thương còn chưa kịp phản ứng thì đã bị dòng nước cuốn đi, đổ thẳng xuống thác nước dựng đứng.
Oswid: “…” Cái đồ hỗn xược này, đến trong mơ cũng không để người ta yên!
…
Nửa đêm, Kevin đang mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ, bỗng dưng cảm thấy một cái chân nặng trịch đè lên người mình. Điều đáng nói là cái chân đó còn giật giật mấy cái, hệt như bị chuột rút. Anh nửa tỉnh nửa mê mở hé mắt nhìn, chỉ thấy Oswid vẫn ngủ rất say, không có vẻ gì là sắp tỉnh, vừa rồi chắc là mơ thấy bị hụt chân khỏi bậc thang hay gì đó tương tự.
Ngay cả lúc ngủ say như chết, hắn vẫn giữ nguyên tư thế như lúc mới ngủ, bàn tay to lớn vẫn luôn siết chặt tay anh không buông, dục vọng chiếm hữu mãnh liệt như thể sắp tràn ra ngoài, đập thẳng vào mặt.
Kevin liếc nhìn cánh tay cường tráng đó, lơ mơ nở một nụ cười, rồi lại nhanh chóng bị cơn buồn ngủ cuốn đi, tiếp tục chìm vào cõi mộng…
***
“Tam Quân Hợp Hội” là một sự kiện lớn ở Đế Quốc Kim Sư sau lễ hội Lá Vàng hằng năm. Nói dễ hiểu hơn thì là: “Ăn chơi thỏa thích ba ngày ba đêm rồi, giờ là lúc nên xốc lại tinh thần, nghiêm chỉnh trở lại thôi!”
Mỗi năm đến dịp này, vương đô Saint Antis lại trở thành nơi hùng tráng nhất. Binh tướng ở tam đại bản doanh gồm: Thiết Kỵ Ô Kim, Quân Xích Thiết và Quân Thanh Đồng đồng loạt cưỡi chiến mã, mang theo trường cung và kiếm, phân bố binh lực đứng từ tường thành Ô Kim Huyền Cung trải dài xuống, khí thế ngút trời.
Khác với những năm trước, lần này quân đoàn còn thu nạp thêm binh lính đến từ Bắc Phỉ Thúy và các thành bang tiểu quốc khác, khiến trận thế càng thêm rầm rộ. Tộc Nhân Thú Khổng Lồ dù trong lịch sử từng xung đột với Kim Sư mấy trăm năm ròng nhưng nhờ mối giao hảo với tiểu hoàng đế, cũng đã chuyển từ đối đầu sang đồng minh.
Bên tộc Nhân Thú còn phái cả một đội mãnh điểu đến, dẫn đầu đội là gương mặt vô cùng quen thuộc, chính là Dan.
Trên lưng Dan còn cõng theo Shaw và nhóc sư tử Ban, trông Ban lúc này cũng đã có dáng dấp của một chiến binh.
Thậm chí ngay cả Linh Tộc luôn sống biệt lập trên hòn đảo xa, xưa nay nước giếng không phạm nước sông với các chủng tộc trên lục địa, vì chuyện trước đó mà cũng có dấu hiệu ‘phá băng’ với lục địa, đặc biệt là với Đế Quốc Kim Sư. Đại trưởng lão sau khi hồi phục đã đích thân dẫn theo một trăm vị Đại Vu vượt biển đến tham dự.
Tóm lại, Tam Quân Hợp Hội năm nay có thể nói là lần long trọng nhất trong hơn ngàn năm qua.
Vô số người dân từ khắp nơi cũng kéo đến Saint Antis, tất cả đều muốn tận mắt chứng kiến khung cảnh hào hùng ấy. Họ vây quanh bên ngoài đội quân, chen chúc trên ban công tầng hai của các cửa hàng, hay đứng dọc các ngõ phố, nhón chân nghển cổ nhìn ngóng, trên mặt ai cũng lộ vẻ háo hức và phấn khích.
Toàn bộ buổi lễ diễn ra vô cùng suôn sẻ, bầu không khí cũng rất ổn, ngoại trừ… phần kết.
Bởi vì đến cuối buổi lễ, vị hoàng đế Kim Sư nổi tiếng nghiêm nghị, điềm đạm bỗng dưng nổi hứng chơi một vố lớn!
Ngay trước khi kết thúc hội nghị, giữa hàng vạn người, hoàng đế trẻ tuyên bố mối quan hệ giữa mình và ngài Tổng Chỉ Huy quân đoàn Thanh Đồng – Kevin Fassbinder. Sau đó, hắn còn công khai luôn huyết thống lai tạp của mình. Ngay trước mắt tất cả mọi người, bệ hạ tôn quý hóa thành một con Thiên Lang to lớn, đôi cánh trắng muốt vung mạnh một cái, chở theo đương sự còn lại bay vút lên trời, lướt quanh vài vòng trong không trung, rồi biến mất sau mái ngói Huyền Cung.
Hai kẻ đó thì tiêu dao phong lưu rồi, bỏ lại cả vương thành như bị hóa đá, một biển người đứng đơ ra đó, ngơ ngác chẳng biết nên phản ứng thế nào.
Những người thuộc tộc Nhân Thú Khổng Lồ từng có giao thiệp với tiểu hoàng đế thì càng như bị sét đánh. Đại bàng Dan cảm thấy đầu óc mình sắp nổ tung, trên lưng còn đang cõng thêm hai kẻ vướng víu, hắn bay không vững, từ trên trời cao rơi thẳng xuống đất, “Rầm” một cái, rơi ngay vào giữa đội quân.
Mọi người đều cảm thấy chắc chắn mình còn chưa tỉnh ngủ, nhất định là đang mộng du! Không ai phân biệt nổi rốt cuộc là “hoàng đế biến thành Thiên Lang bay đi rồi” chấn động hơn, hay là “hoàng đế với Tổng Chỉ Huy yêu nhau rồi” khiến người ta sốc hơn.
Vô số binh sĩ mặt mày ngơ ngác, tấm khiên nặng trịch trong tay “rầm” một tiếng rơi xuống đất. Tiếng động ấy khiến họ bừng tỉnh, đám lính vội vã cúi xuống nhặt tấm khiên lên, sợ bị các vị chỉ huy trông thấy sẽ trách phạt. Kết quả là mới vừa ngẩng đầu nhìn lên, liền phát hiện khiên của mấy vị chỉ huy đứng trước cũng… rớt luôn rồi.
Mọi người: “…………………………”
Oswid mang theo Kevin bay sang tận phía bên kia thung lũng Great Rift. Địa thế nơi đây thậm chí còn cao hơn cả bức tường thành cao nhất của Ô Kim Huyền Cung. Dưới chân họ là vực sâu vạn trượng, phía trước là ‘con đường của thần’ – nơi Huyền Cung và đại bản doanh của các quân đoàn tọa lạc. Đứng từ đây có thể nhìn bao quát toàn bộ Vương đô Saint Antis, thậm chí nếu đôi mắt đủ tinh tường còn có thể nhìn đến những nơi xa hơn nữa.
Kevin dùng mũi chân giẫm nhẹ lên mặt đất, nói: “Chỗ này trước kia có một tòa thần điện, là nơi ta từng sống.”
Một câu nói thản nhiên ấy khiến Oswid vừa mới biến trở lại hình người, suýt nữa trượt chân rơi thẳng xuống vực.
Kevin lại quay đầu nhìn về hướng bắc, chỉ tay về những tầng mây dày trôi nổi cuồn cuộn: “Chỗ đó từng có một ngọn núi, gọi là Thánh Sơn. Trên ấy có một tòa Thánh Điện, bên trong có một trăm hai mươi sáu cột thần, mỗi cột tượng trưng cho một vị thần linh.”
Oswid nhìn theo ngón tay anh, mơ hồ có thể thấy một đỉnh núi tuyết nhô ra giữa biển mây.
Thế gian này trong hàng vạn năm qua không ngừng đổi thay; núi cao hóa vực sâu, Thánh Sơn hóa thành bình nguyên băng giá. Những dấu tích thần thánh năm xưa đã phai nhạt chẳng còn lại gì.
Mà Kevin, với tư cách là người duy nhất chứng kiến mọi sự đổi thay ấy, lại không hề cảm thấy tiếc nuối.
Ý nguyện ban đầu của thần linh khi tạo ra những điều này, chính là để mảnh đất dưới chân nhờ có sự sống của nhân loại mà trở nên tươi đẹp hơn, là để những con người sống động có thể tự do tận hưởng sự tốt đẹp đó. Đôi chân sinh ra là để bước đi và chứng kiến thế gian, không phải để bái lạy.
Hai người cùng đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống vương đô Saint Antis. Biển người đông đúc vô tận, ánh nắng dịu dàng phủ lên từng ngõ hẻm một lớp vàng nhạt, bình dị, an yên…
Tượng thần được chạm khắc tinh xảo vẫn đứng sừng sững giữa quảng trường trung tâm vương đô, người đứng xem lễ chen chúc vây quanh, họ đều đang mỉm cười vui vẻ.
Xa xa phía chân trời, từng đám mây trôi lững lờ, che khuất phần đỉnh Thánh Sơn vừa lộ ra, như thể khép lại bức màn cuối cùng cho thời đại của các vị thần…
Ngọn gió từ đỉnh núi quét qua hai người đang đứng tại nơi cao nhất, nhẹ nhàng thổi lướt qua Ô Kim Huyền Cung trầm lắng uy nghiêm, rồi đi khắp vương thành.
Ba quân đoàn lớn cùng giật dây cương, chiến mã hí vang, những tấm khiên đen nặng nề đồng loạt nện xuống đất, khiến mặt đất dường như cũng muốn rung chuyển theo.
Lời chúc phúc thì thầm của các Đại Vu Linh tộc được gió cuốn đi thật xa, họ chúc thế giới này mãi mãi tươi đẹp, chúc những con người thiện lương và dũng cảm đời đời bất diệt.
“Khi quỳ xuống ta là một phàm nhân, khi đứng lên ta mang thân bất tử. Kính thế gian này, kính người dũng cảm.”
— TOÀN VĂN HOÀN —