Thông Báo Huấn Luyện Đăng Ký Thầy Trừ Tà Cấp Quốc Gia
Chương 3: Mùa Xuân
Thông Báo Huấn Luyện Đăng Ký Thầy Trừ Tà Cấp Quốc Gia thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Một chú chim nhỏ màu bạc lao xuyên qua màn tuyết trắng xóa phía ngoài, đuổi theo đoàn tàu. Nó khẽ gõ vào cửa sổ. Hạng Thành quay đầu nhìn, chim liền bay vụt lên rồi biến mất.
Hạng Thành áp mặt vào cửa kính, môi mấp máy, thì thầm: “Đi đi, đi đi, đừng theo tao nữa.”
Chim nhỏ biến mất. Hạng Thành tháo mũ, vuốt tóc, gãi mấy cái rồi dúi tay vào túi. Đôi chân dài co lại, anh tựa vào bức tường xiêu vẹo gần nhà vệ sinh, lơ đãng buồn ngủ.
Sáu giờ sáng, sau hai mươi mốt tiếng di chuyển, đoàn tàu cập bến Quảng Châu. Hạng Thành bị cuốn theo dòng người về phương Nam trong mùa xuân vận, bị đẩy ra khỏi nhà ga. Lúc ra trạm, anh suýt bị nhốt vì không tìm thấy vé.
Ra khỏi ga, khắp nơi vang tiếng Quảng Đông. Trời lất phất mưa. Ông chủ sạp báo đang xem TV, sưởi ấm, khiến Hạng Thành càng thêm bối rối.
“Gọi điện thoại.” Hạng Thành nói.
Ông chủ không để ý. Hạng Thành nhắc lớn hơn: “Ông chủ, tôi gọi điện thoại!”
“Gọi đi!” Ông chủ quay lại, gắt: “Nhìn tôi làm gì?”
Hạng Thành đặt chiếc vali da xuống, rút điện thoại ra xem tin nhắn. Anh gọi cho người bạn của người đồng hương đã giới thiệu, nhờ tìm chỗ ở.
Không ai nghe máy. Hạng Thành đành đứng chờ. Ông chủ sạp báo nhìn anh chằm chằm.
Một lúc sau, anh gọi lại — vẫn không ai bắt máy. Trong tài khoản chỉ còn mười tệ, cước gọi đường dài đắt đỏ. Hơn nữa, chiếc điện thoại cũ kỹ này lúc được lúc mất, đôi khi tự động ngắt, thật sự khó chịu.
Cứ mười phút, Hạng Thành lại thử gọi một lần. Sau bốn cuộc gọi, ánh mắt ông chủ sạp báo đã bắt đầu lườm nguýt. Rõ ràng, ông ta khó chịu vì người công nhân lấm lem này cứ đứng chắn trước sạp. Hạng Thành đành từ bỏ, cúi xuống vác chiếc ba lô khổng lồ lên lưng. Bất chợt, anh sững người — chiếc vali da đặt dưới đất đã biến mất! Vác ba lô, mặt anh vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ. Nhận ra mình bị trộm, Hạng Thành nhanh chóng chạy đến một góc phố vắng, hít sâu trấn tĩnh, châm một điếu thuốc.
Anh kẹp thuốc giữa hai ngón tay, nheo mắt, vẽ một vòng tròn ảo giữa không trung.
Khói thuốc như có sinh mệnh, lượn xoáy rồi hóa thành một tinh linh kỳ lạ, quay quanh người Hạng Thành một vòng, rồi bất ngờ quay đầu, bay ngược lại phía sau.
Hạng Thành lập tức quay người chạy. Vác chiếc ba lô rộng gần bằng hai người, anh lao xuyên qua sạp báo, băng qua đường. Một chiếc ô tô phanh gấp, tài xế chửi vang. Hạng Thành bám lan can giữa đường, nhảy qua, lao xuống gầm cầu, rồi lao vào con hẻm vắng lặng.
Hai thiếu niên đang loay hoay mở chiếc vali da của Hạng Thành trước một tiệm sửa khóa. Hạng Thành gầm lên giận dữ, rút một cây gậy gỗ từ trong ba lô ra, xông tới đánh tên trộm. Ông chủ tiệm sửa giày hoảng hốt hét lên: “Đánh nhau thì ra ngoài đánh!”
Hạng Thành đá bay sạp hàng. Tên trộm ôm vali bỏ chạy, xông thẳng lên tầng dãy nhà trọ. Chiếc ba lô của Hạng Thành bị kẹt ở cửa chống trộm. Anh tháo ba lô nhanh chóng, hét lên: “Trả lại cho tao!”
Ở khúc quanh cầu thang, tên trộm mở vali ra — mặt mày ngỡ ngàng. Đúng lúc đó, Hạng Thành đã khéo léo nhảy qua lan can, lao lên tầng ba. Trong hành lang tối tăm, tên trộm nhanh như cắt, lật mạnh chiếc vali mật mã về phía Hạng Thành.
Một tiếng “xoạt” vang lên. Bột trắng bên trong bắn tung tóe, lẫn với những vật thể kỳ lạ, phủ kín người Hạng Thành.
Hạng Thành sững sờ. Tên trộm quay đầu bỏ chạy. Hạng Thành gào lên một tiếng đau đớn tận tâm can, xông tới, túm cổ áo tên trộm, đập mạnh vào tường. Một tiếng “bùm” trầm nặng vang lên, tên trộm ngã lăn, mềm nhũn.
Hạng Thành trợn trừng, ngực phập phồng, toàn thân phủ đầy bột trắng. Những hạt bột còn sót lả tả rơi xuống, như tuyết trong ánh nắng yếu ớt len lỏi qua hành lang.
Hai mắt Hạng Thành đỏ ngầu, như mất hết sức lực. Anh quỳ xuống đất, run rẩy gom từng nắm bột trắng lại, nhét vào vali da. Vừa run, anh vừa nghĩ, mật khẩu đã hỏng, vừa nhấc vali lên — “ầm” một tiếng, bột lại đổ đầy sàn.
Bên ngoài, cảnh sát đến, dùng loa hét vang. Hạng Thành nhận ra mình đã gây rắc rối, vội xách vali định đi — nhưng khóa mật mã đã vỡ. Vừa nhấc, lại một tiếng “rầm”, bột trắng lại tràn lan.
Cảnh sát xông lên tầng hai. Hạng Thành lớn tiếng: “Tôi không phải người xấu!”
Không nói không rằng, cảnh sát đè anh xuống, áp giải đi.
Chiều tối, tại đồn công an, cảnh sát kiểm tra chứng minh thư Hạng Thành. Mọi người nhìn nhau xầm xì.
“Anh làm nghề gì? Nghề nghiệp cụ thể?”
Chiếc ba lô lớn bị mở ra, đồ đạc của Hạng Thành bị đổ hết ra ngoài: một xâu tiền cổ, một cái lục lạc, một bó chỉ đỏ, một tuýp kem đánh răng Trung Hoa, bàn chải sờn lông, cây gậy inox co giãn, một chiếc ô, ba xấp giấy bản ngả vàng, một cuốn *Chuyện Kể*, một cuốn *Tuyển tập thơ Địch Kim Sâm*, hai gói đá lạnh hình hạt đậu đủ màu, hai gói băng vệ sinh, vài chiếc quần đùi hoa, ba áo ba lỗ dính mồ hôi, thuốc giảm đau, thuốc cao Bạch Dược Vân Nam, một bình thủy đựng nước nguội, một chồng giấy hồng, trên đó ba tờ vẽ những con quái vật lưỡi dài xiêu vẹo bằng bút bi, một túi siêu thị đựng nửa cân đậu nành, hai gói bắp cải phù linh, vài cái bánh bao khô cứng, một lọ thuốc hít, một cuộn chăn, một cái lều, một cái gối, và một tấm vải đỏ to bằng khăn trải giường, thêu đầy yêu quái kỳ dị.
“Bán đồ thủ công mỹ nghệ.” Hạng Thành trả lời.
Cảnh sát cầm xâu tiền cổ, lật đi lật lại, như đang kiểm tra đồ cổ. “Đồng tiền này không thể trả lại. Tôi phải gửi giám định.”
Hạng Thành im lặng. Cảnh sát nói tiếp: “Tôi cấp cho anh một giấy hẹn. Ba ngày sau nếu không có gì thì đến nhận. Tôi đã đăng ký CMND. Tên trộm kia bị anh đẩy, chấn động não, đã đưa vào viện rồi.”
Hạng Thành nói: “Gia đình nó ở đâu? Tôi muốn đòi lại công bằng.”
“Đi đi!” Cảnh sát gắt: “Gia đình nó đến, anh còn đi được sao? Chỉ riêng tiền viện phí cũng khiến anh toi đời.”
Hạng Thành đành thu dọn đồ, nhét vào ba lô, vác lên lưng, rời đi trong ánh mắt tò mò của cảnh sát.
Quay lại căn nhà trọ nơi bột bị đổ ra, Hạng Thành vào tiệm tạp hóa dưới lầu mua chổi và xẻng. Khi lên, anh thấy cửa một căn hộ mở, một bà thím đang xả nước xuống cầu thang, cặm cụi lau sàn bằng bột giặt.
Hạng Thành: “…”
“Cậu làm gì thế?” Bà thím quắc: “Phá hoại vệ sinh, rác rưởi vương vãi khắp nơi. Cậu có lương tâm không?”
Hạng Thành quay người xuống lầu, ném chổi và xẻng vào thùng rác. Anh đá mạnh vào thùng, rồi quỳ xuống trước vũng nước bẩn ở hành lang, cúi đầu lạy ba lạy về phía cống thoát nước.
(Thấy tội Hạng Thành quá)
***
Đông qua xuân tới, vạn vật đâm chồi nảy lộc.
Hôm nay đi xem mắt, Trì Tiểu Đa suýt ngất vì vẻ đẹp trai của anh cảnh sát trước mặt. Bộ cảnh phục đã trúng tim đen cậu, mọi tiêu chuẩn về chiều cao, cân nặng, lương bổng đều tan thành mây khói.
Anh cảnh sát cười ngượng: “Xin lỗi, tôi có nhiệm vụ đột xuất, đến muộn.”
Trì Tiểu Đa vội vàng: “Anh là Tinh Kiệt phải không? Không sao, không sao. Hôm nay ăn gì, em mời nhé?”
Anh cảnh sát gật đầu, liếc đồng hồ: “Có lẽ chỉ ở được hai tiếng. Lát nữa anh đưa em về nhé?”
“Được ạ.” Trì Tiểu Đa nói: “Em gọi họ ra món nhanh lên. Không sao đâu, em ăn rất nhanh.”
Hai người trò chuyện vui vẻ. Anh cảnh sát tên Dương Tinh Kiệt do Vương Nhân giới thiệu, hài hước, đúng gu Trì Tiểu Đa. Anh kể nhiều chuyện kỳ lạ ở đồn, khiến Trì Tiểu Đa nghe đến trợn mắt.
“Rồi sau đó?” Trì Tiểu Đa hỏi.
“Cậu đoán xem trong cái vali đó đựng gì?” Dương Tinh Kiệt nghiêm túc: “Cậu chắc chắn không đoán được.”
Trì Tiểu Đa dựa vào đồ cá nhân đoán vali có thể chứa gì, rồi hỏi: “Sao lại có băng vệ sinh? Anh ta là b**n th** à?”
Dương Tinh Kiệt dở khóc dở cười: “Anh ta không thành thật. Thường xuyên đi đường dài, phải đi bộ trong núi, có thể là lính xuất ngũ, nhưng lại không giống. Băng vệ sinh dùng làm miếng lót giày. Thấm hút tốt.”
“À…” Trì Tiểu Đa tỉnh ngộ, lại hỏi: “Vì sao anh ta phải đi bộ? Tránh kiểm tra? Cái vali đó là m* t** à? Không thể. Hay là bột thuốc gì? Buôn lậu?”
“Là tro cốt cha mẹ anh ta.” Dương Tinh Kiệt nói: “Ban đầu chúng tôi nghi là trộm mộ, nhưng không có dụng cụ đào bới... Rất kỳ quái. Tiền cổ đã gửi giám định, có kết quả mới rõ.”
Trì Tiểu Đa: “…”
Trì Tiểu Đa đưa tay lên trán, cạn lời. Cậu nghĩ thầm, chuyện này thật bi thương. Trong đầu hiện lên hình ảnh một người đàn ông lấm lem, ngăm đen, trải tấm vải đỏ lớn bằng khăn trải giường ở vỉa hè, bày đồ linh tinh, ngồi xổm chờ khách mua.
Sau bữa ăn, hai người dạo về nhà trong gió xuân. Dưới ánh đèn, hoa đã nở rộ. Quảng Châu vốn nổi danh là thành phố hoa. Mỗi độ xuân về, cả thành phố như biển hoa bừng sáng. Gió xuân khiến lòng người lười biếng.
“Sau này anh có dự định gì không?” Trì Tiểu Đa hỏi: “Có muốn kết hôn không?”
“Trong hệ thống công chức, rất khó.” Dương Tinh Kiệt nói: “Anh không muốn lừa cậu, Tiểu Đa. Cậu đẹp trai, tốt tính, đúng mẫu anh thích. Anh cảm thấy… anh đã thích cậu một chút rồi. Nhưng… lừa dối thì không đúng. Chuyện là vậy đó.”
Lòng Trì Tiểu Đa thắt lại. Dương Tinh Kiệt tiếp: “Anh là người song tính. Cả nam và nữ, anh đều có cảm xúc.”
“À.” Trì Tiểu Đa gật đầu: “Trước kia anh là trai thẳng đúng không?”
“Ừ.” Dương Tinh Kiệt hỏi: “Anh hỏi thật, cậu phát hiện ra mình như vậy từ khi nào?”
“Từ nhỏ đã có cảm giác này.” Trì Tiểu Đa nói: “Hệ thống công chức không cho phép công khai giới tính sao?”
“Nếu muốn có tương lai thì không được.” Dương Tinh Kiệt đáp: “Đến tuổi, lãnh đạo sẽ giới thiệu người. Nếu 30 tuổi chưa kết hôn, người ta sẽ nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ thị.”
“Em hiểu rồi.” Trì Tiểu Đa nói: “Vâng, em biết rồi.”
Dương Tinh Kiệt: “Cậu suy nghĩ thêm nhé. Anh không thể hứa tương lai, nhưng ít nhất hiện tại, anh sẽ trân trọng cậu.”
“Ừm.” Trì Tiểu Đa nói: “Em về trước đây. Anh cẩn thận.”
Dưới nhà, Dương Tinh Kiệt cởi mũ, vẫy tay chào Trì Tiểu Đa.
Trì Tiểu Đa lên lầu, cắn chăn “ô ô ô”. Vương Nhân gọi điện đến.
“Hôm nay xem mắt thế nào?”
Tiếng TV bên kia ồn ào muốn chết. Trì Tiểu Đa bò dậy đập tường, hét: “10 giờ rồi! Giảm tiếng TV xuống!”
Sau đó, cậu nằm trằn trọc, nói với Vương Nhân: “Anh không thể giới thiệu cho em người nào đáng tin cậy hơn sao?”
“Thôi nào.” Vương Nhân nói: “Tinh Kiệt bảo cậu ấy đã đổ rồi, mày còn ngại gì nữa!”
“Nhưng sau này anh ấy muốn kết hôn!” Trì Tiểu Đa buồn bực: “Bây giờ có tình cảm, sau này em phải làm sao?”
Vương Nhân: “Chuyện sau thì tính sau. Mày bảo cậu ấy từ chức là xong, đồ ngốc.”
“Hệ thống công chức!” Trì Tiểu Đa gắt: “Lại còn là công an! Nói nghỉ là nghỉ được sao!”
Vương Nhân: “Mày viết thư tố cáo nặc danh, gửi lên cấp trên…”
Trì Tiểu Đa: “Anh điên à!”
“Thôi được, không đùa nữa, nghiêm túc đi. Cậu suy nghĩ.” Vương Nhân nói.
Trì Tiểu Đa rên rỉ: “Vương Nhân, anh không thể giới thiệu cho em một người đáng tin, có thể sống thật với em sao? Giờ em khao khát đến mức thấy anh giao hàng cũng muốn theo đuổi rồi!”
Vương Nhân: “Anh giới thiệu chứ! Có thành không? Mày nói đàn ông nào cũng được, sao lại từ chối ông đầu hói kia?”
Trì Tiểu Đa: “Ít nhất cũng phải là người bình thường.”
Vương Nhân: “Đầu hói thì không bình thường chỗ nào? Mày nói xem. Tóc anh mày cũng đang rụng dần đây, đừng vơ đũa cả nắm.”
Trì Tiểu Đa: “…”
Vương Nhân: “Thôi, để sau đi.”
Trì Tiểu Đa: “Đừng làm ồn nữa! Nhỏ tiếng TV lại một chút được không? Đã 10 giờ rưỡi rồi!”
Vương Nhân hét vào điện thoại: “Mày có bệnh không Trì Tiểu Đa! Một năm kiếm hai ba chục vạn, sống trong khu dân cư thành phố kiểu này? Không thể dọn đến nơi bình thường hơn à?”
Trì Tiểu Đa: “Em muốn tiết kiệm! Không có tiền! Em thiếu cảm giác an toàn!”
Vương Nhân: “Sinh nhật muốn quà gì?”
Trì Tiểu Đa: “Tặng em một bạn trai đi. Sống 26 năm mà em vẫn còn trai tân. Có buồn không?”
Vương Nhân: “…”
“Tao hỏi thật.” Vương Nhân hỏi: “Trì Tiểu Đa, mày đã từng ngủ với đàn ông chưa?”
“Chưa.” Trì Tiểu Đa chán nản: “Em cũng muốn, nhưng không tìm được người thích hợp.”
Vương Nhân: “Anh thấy lạ. Mấy đứa ‘thụ’ như mày, cứ muốn bị ‘đè’ vậy sao? Có sướng không?”
Trì Tiểu Đa: “Em có bị ‘đè’ bao giờ đâu mà biết có sướng không! Ít nhất phải trải nghiệm mới trả lời được. Sao em đã 26 tuổi rồi mà vẫn còn trai tân vậy…”
Vương Nhân: “Hay để anh cho mày trải nghiệm thử? Tao thấy mày đừng ngại, cứ để anh mày lo.”
Trì Tiểu Đa: “…”
Vương Nhân chỉ đùa. Cả hai đều hiểu họ không thể ngủ với nhau, nếu không sẽ mất cả tình bạn. Tên Vương Nhân này trăng hoa chết được, dù trên đời hết sạch “công”, Trì Tiểu Đa cũng sẽ không bao giờ động đến anh ta. Hai người cãi nhau một hồi, Trì Tiểu Đa mới nằm ngửa ra như một “con cá mặn” đầy oán hận, chìm vào giấc ngủ.
--------------------------------
-
Rất sướng là đằng khác nha anh Vương Nhân
(1) Xuân vận (giản thể: 春运; phồn thể: 春運; bính âm:
Chūnyùn
), còn được gọi là mùa du lịch lễ hội mùa xuân hoặc thời kỳ Xuân vận, là khoảng thời gian du lịch ở Trung Quốc với lưu lượng giao thông cực kỳ cao vào khoảng thời gian năm mới của Trung Quốc. Mùa du lịch ở Trung Quốc thường bắt đầu 15 ngày trước Tết Nguyên đán và kéo dài trong khoảng 40 ngày. Tính đến năm 2016, số lượng hành khách trong mùa
Chunyun
là gần ba tỷ.[1] Nó được gọi là cuộc di cư hàng năm lớn nhất của con người trên thế giới.[2] Vận tải đường sắt trải qua thử thách lớn nhất trong giai đoạn này, và vô số vấn đề xã hội đã xuất hiện. Hiện tượng này cũng được thấy ở một số khu vực Đông Á như Nhật Bản, Việt Nam và Hàn Quốc.- Theo Wikipedia
(2)
Giấy bản là một loại giấy thủ công truyền thống, được làm từ vỏ cây, đặc biệt là vỏ cây dưỡng (mạy sla), của đồng bào dân tộc thiểu số. Giấy bản có đặc tính xốp, nhẹ, dai, bền, không bị nhòe khi viết vẽ, ít bị mối mọt, giòn gãy hay ẩm nát. Nó còn mang giá trị văn hóa, tâm linh sâu sắc, được sử dụng trong các nghi lễ truyền thống, ghi chép gia phả, hát dân ca, truyện cổ, và cả trong đời sống hàng ngày như gói bánh, xôi, bỏng ngô.- Theo Google
(3)
Bạch Dược Vân Nam (không tìm được dạng cao nên lấy tạm)