Cảm Giác Ghen Tuông

Thu Hanh - Vu Triết

Cảm Giác Ghen Tuông

Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Vận đến thị trấn từ sáng sớm, Trần Giản cứ tưởng anh ấy đến đón chó, không ngờ lại thấy trên xe còn có mấy đồng nghiệp của anh ấy cùng chú Đinh ở văn phòng quản lý thị trấn.
Hóa ra là đến làm việc.
Còn chưa qua Tết Nguyên Tiêu, người cuồng công việc và cả những đồng nghiệp của anh ấy đều đã kết thúc kỳ nghỉ Tết.
Thập Ngũ vừa thấy Lục Vận liền vẫy tai mừng quýnh, cái đuôi vẫy đến nỗi cả mông cũng lắc lư như cánh quạt. Nấm đứng cạnh nhìn mà chẳng hiểu gì, nhưng cũng hăng hái sủa vang, vẫy đuôi loạn xạ hùa theo.
“Cảm ơn mọi người nhé.” Lục Vận ngồi xổm xuống ôm cổ Thập Ngũ, còn vươn một tay xoa đầu Nấm.
“Nó ngoan thật đấy.” Thiện Vũ nói, “Sau này nếu anh có việc phải đi đâu, cứ gửi nó đến đây.”
“Anh nói thế thì sau này tôi gửi thật đấy nhé.” Lục Vận nói.
“Gửi đi.” Thiện Vũ nói, “Mấy ngày nay nó ở đây coi như đi làm thêm, khách khứa thấy đều muốn chụp ảnh, nó còn biết tạo dáng nữa chứ.”
“Lúc ở nhà rảnh rỗi tôi thường dạy nó.” Lục Vận cười nói.
Anh mà cũng có lúc rảnh rỗi ư?
Trần Giản đứng bên cạnh nghe mà giật mình, người làm việc đến hai giờ đêm mà vẫn còn thời gian rảnh rỗi...
“Lát nữa đi xem mấy bia đá ở phía núi Nam.” Lục Vận nói, “Tư liệu hình ảnh thu thập lần trước không đủ, lần này tôi đưa thêm vài người đến chụp lại kỹ càng hơn.”
“Trần Giản đi cùng nhé.” Thiện Vũ nhìn thoáng qua Trần Giản, “Cậu quen với chỗ đó mà đúng không?”
“Cũng... cũng biết chút.” Trần Giản gật đầu.
“Các anh ăn sáng chưa?” Thiện Vũ hỏi nhóm Lục Vận, “Nếu chưa, chỗ chúng tôi có vài món đơn giản.”
“Chúng tôi ăn rồi, chú Đinh chưa ăn phải không?” Lục Vận nói.
“Tiểu Trần lấy tạm cho chú hai cái bánh bao nhé.” Chú Đinh nói, “Mang theo là được.”
“Không sao đâu chú, chú cứ vào ăn đi, bọn tôi chờ ở đây.” Lục Vận nói.
“Không không không...” Chú Đinh liên tục xua tay.
Mấy năm nay chú Đinh làm việc ở văn phòng quản lý sống khá an nhàn, thị trấn có khách hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì đến ông, ngày ngày uống trà, đi dạo vài vòng quanh thị trấn, gửi thông báo cho các hộ kinh doanh qua nhóm WeChat.
Kể từ sau khi Lục Vận tới, công việc của ông bận rộn hẳn lên, trước kia bữa sáng ít nhất phải ăn hai mươi phút, nóng hổi, có đủ món nước, món khô...
Bây giờ chỉ có thể ăn hai cái bánh bao và một cốc sữa đậu nành Trần Giản gói sẵn cho.
Cũng may sữa đậu nành là do Triệu Phương Phương tự làm, thơm đậm đà, ngon hơn loại bán ngoài hàng nhiều.
Lúc mọi người đang chuẩn bị lên xe thì Hạ Lương bỗng dưng xuất hiện ngoài cửa sân nhà Đại Ẩn.
“Ông chủ Thiện.” Anh ta chào hỏi.
“Chào buổi sáng.” Thiện Vũ đáp.
“Trưởng ban Lục,” Hạ Lương vừa liếc mắt giữa đám đông đã nhanh chóng tìm thấy Lục Vận, tươi cười bước vào sân, “Sao đến đây sớm vậy?”
Lục Vận không nói gì, chỉ nhìn Hạ Lương.
Trần Giản vẫn luôn thấy Lục Vận rất giản dị gần gũi, không hề kiêu căng, nhưng lúc này khi đối diện với Hạ Lương không hẹn mà đến, cậu mới chợt cảm nhận được khí chất lãnh đạo trên người Lục Vận.
“Anh là?” Trợ lý của Lục Vận tiến lên một bước, nhìn Hạ Lương.
“Tôi là ông chủ của Lương Dã ở ngay cạnh, Hạ Lương.” Hạ Lương rút danh thiếp đưa ra, “Là một... trong số các nhà tổ chức lễ hội lửa trại lần trước.”
Lục Vận không nhận danh thiếp, mà để trợ lý nhận. Anh hỏi: “Có việc gì sao?”
“Không có việc gì, không có việc gì cả.” Hạ Lương nói, “Nghe nói Trưởng ban Lục đến đây nên muốn qua xem có giúp được gì không...”
“Anh nghe ai nói vậy?” Lục Vận nhìn Hạ Lương, hỏi.
Hạ Lương sững người, chắc cũng không ngờ Lục Vận lại không nể mặt mình đến thế, chợt thấy xấu hổ, liếc nhìn Thiện Vũ.
Nhìn cái gì mà nhìn chứ?
Chắc định nói là Thiện Vũ đã kể với anh!
Trần Giản không kìm được liếc nhìn Thiện Vũ, kể từ khi đến đây Thiện Vũ chưa từng nể mặt Hạ Lương, lúc này Trần Giản còn đang đợi xem Hạ Lương bị quê mặt, không ngờ Thiện Vũ lại cho anh ta một đường lui.
“Ừm.” Lục Vận đáp rồi không nói thêm gì nữa, xoay người lên xe của Thiện Vũ.
“Cậu lái đi.” Thiện Vũ dặn Trần Giản một tiếng rồi kéo cửa xe ngồi xuống ghế sau.
Ông chủ? Anh để “trợ lý” mới có bằng lái chưa đầy một tháng lái xe trong khi có lãnh đạo ngồi trên xe ư?
“Vâng.” Trần Giản chỉ đành đáp lại, trước mặt Lục Vận cậu làm sao có thể nói thêm điều gì khác.
Thiện Vũ ngồi ghế sau là để tiện nói chuyện với Lục Vận, nếu cậu không lái xe thì cậu sẽ phải ngồi ghế sau nói chuyện với Lục Vận... Khó khăn không kém gì khi nói chuyện với sếp Lưu...
Thôi thì lái xe vẫn nhẹ nhàng hơn nhiều.
Cậu ngồi vào ghế lái, chú Đinh ngồi ghế phụ.
Xe của Lục Vận đi sau xe của họ, trong xe đó là trợ lý và một đồng nghiệp của anh ấy.
Hạ Lương cố giữ nụ cười gượng gạo, lùi sang một bên, nhìn theo họ rời đi.
“Đến thẳng chỗ Thạch Đầu Bảo à?” Trần Giản hỏi.
“Ừ.” Thiện Vũ đáp, “Chỗ đó gọi là Thạch Đầu Bảo à?”
“Ừ, tại toàn là đá.” Trần Giản nói, “Nhưng chúng tôi thường gọi cả khu đó là Sơn Nam.”
(Thạch Đầu Bảo nghĩa là Pháo đài đá.)
“Giờ trong thôn chẳng còn lại bao nhiêu hộ.” Chú Đinh giới thiệu, “Lần trước Trưởng ban Lục đi xem chắc cũng biết rồi đấy, khu đó toàn đất đồi không trồng trọt được gì, nghèo lắm.”
“Đúng vậy.” Lục Vận nhìn ra ngoài cửa sổ, “Bên thôn cũ cũng vậy, chỉ khá hơn chút đỉnh thôi.”
“Giờ chỉ biết trông chờ vào du lịch kéo kinh tế của mọi người lên phần nào.” Chú Đinh nói, “Dịp Tết này cũng đỡ nhiều, homestay của Ông chủ Thiện làm ăn khấm khá chứ ạ?”
“Cũng không tệ lắm.” Thiện Vũ nói, “Nhưng các điểm du lịch đặc sắc chưa nhiều, nhà vườn cũng ít, nhiều du khách muốn đến đây ăn Tết nhưng ngay cả việc ăn ở đâu thôi cũng đã là một vấn đề.”
“Phải có một nhóm tiên phong kiếm được tiền thì sau đó mới có người làm theo.” Lục Vận nói, “Vẫn cần có người mở đường.”
“Mấy hôm tới tôi sẽ gặp các lãnh đạo trong thôn.” Chú Đinh nói, “Đám thanh niên trong thôn về quê khởi nghiệp cũng rất có triển vọng.”
Trần Giản vừa nghe mọi người trong xe thảo luận vừa chăm chú nhìn đường, có Thiện Vũ ở đây khiến tình cảnh rất thoải mái, cậu không cần phải nói gì, nếu bị hỏi đến thì chỉ cần đáp lại đôi ba câu.
Nhưng nếu Thiện Vũ không ở đây... cậu thật sự sẽ không biết phải nói chuyện thế nào nữa.
Những lúc như thế này cậu lại thấu hiểu được nỗi lòng hoang mang, vô định của Tam Bính.
Từ thị trấn đi xuyên qua phố cổ đến Sơn Nam mất chừng nửa tiếng lái xe, Lục Vận dự định kết hợp thôn cũ Thạch Đầu Bảo và thị trấn thành một, tạo thành một tour du lịch văn hóa bia đá giữa rừng lá phong đỏ.
Hồi bé Trần Giản thường xuyên đến đây chơi, ở cái tuổi mà cậu chưa phải lo nghĩ bất cứ điều gì, chỉ quan tâm đến việc được chơi hay không, thì Thạch Đầu Bảo là một nơi vô cùng hùng vĩ.
Những bức tượng đá, đá điêu khắc, bia đá cao lớn... Cậu thích trèo lên trên, khi leo được lên đỉnh sẽ cảm thấy mình cực kỳ giỏi giang.
Sau khi lớn hơn một chút thì không còn qua nữa.
Hôm nay đến đây, cậu phát hiện dường như mọi thứ không còn như trong ký ức.
Chúng nhỏ lại rồi.
Tất cả những hòn đá dường như đều thu nhỏ lại, con sư tử đá ngày xưa phải mất công lắm mới trèo lên được, giờ đứng cạnh cột cổng vòm chỉ cao đến vai cậu.
Còn những tấm bia đá mà cậu phải nín thở bám víu hai bên mới trèo lên nổi, giờ chỉ cao bằng một sải tay.
Mọi người đi dạo một vòng quanh làng, thậm chí cả ngôi làng cũng dường như thu bé lại, trong trí nhớ vốn đã có rất ít hộ dân, giờ lại càng thưa thớt hơn. Chú Đinh hỏi thăm một cụ già đang ngồi cho gà ăn trước sân, hiện tại trong làng chỉ còn lại mười mấy hộ, đều là người già.
Đồng nghiệp của Lục Vận mang theo máy ảnh và flycam, đặt thiết bị ở bãi đất trống trong làng rồi bắt đầu quay chụp tư liệu.
Lục Vận và Thiện Vũ chậm rãi xem từng tấm bia đá và tượng đá điêu khắc, Trần Giản đi bên cạnh lắng nghe, thỉnh thoảng cũng lấy điện thoại chụp vài tấm ảnh.
Theo văn bia, ngôi làng này đã có từ thời Minh, là một làng cổ thực sự, nhưng quy mô quá nhỏ lại quá nghèo nàn nên việc bảo tồn không được chú trọng đúng mức. Nhiều kiến trúc cổ đã bị tổn hại, thậm chí còn thấy mấy bộ phận bị tháo dỡ vứt ngay bên vệ đường như cửa sổ đá chạm hoa văn, những tảng đá kê chân dính đầy bùn đất.
“Đây là trống đá à?” Chú Đinh ghé sát vào ngó xem một phiến đá kê.
“Tảng đá kê chân cột.” Thiện Vũ nói, “Dùng để kê dưới chân cột trụ.”
“À.” Chú Đinh gật gù.
“Ông chủ Thiện cũng có nghiên cứu về lĩnh vực này nhỉ?” Lục Vận nói.
“Cũng không hẳn, chỉ là từng xem qua ở đâu đó rồi nhớ thôi.” Thiện Vũ cười cười.
Bên đường còn có mấy tấm bia đá vỡ, Lục Vận và Thiện Vũ dừng lại xem cùng nhau. Văn bia trên đó đã bị mờ, không có đầu đuôi hay dấu câu ngắt nghỉ rõ ràng, Trần Giản nhìn mà chẳng hiểu gì.
Nhưng dường như Lục Vận và Thiện Vũ lại đọc được rất trôi chảy, đại khái là ghi lại việc người sáng lập làng vận chuyển lương thực cho một trận chiến nào đó.
Chú Đinh tỏ ra rất hứng thú, thi thoảng còn hỏi han đôi ba câu.
Trần Giản vẫn luôn im lặng.
Khoảnh khắc đó cậu mới nhận ra rằng, dù cùng chỉ có bằng cấp ba, nhưng sự chênh lệch vẫn có thể lớn đến vậy.
Nhưng đó không phải lý do khiến cậu im lặng, dù sao cậu cũng luôn biết rõ mình và Thiện Vũ có sự chênh lệch mà.
Điều khiến cậu im lặng là... cảm giác ghen tuông.
Thật vô lý.
Nhìn Thiện Vũ và Lục Vận say sưa bàn luận với nhau, cậu bỗng thấy bất an khủng khiếp.
Và một cảm giác ghen tuông nồng nặc.
Đó là Lục Vận cơ mà Trần Giản, là lãnh đạo của Cục Văn hóa và Du lịch thành phố, có liên quan gì đâu chứ!
Nhưng họ nói chuyện rất hợp cạ.
Lục Vận đang làm việc mà, anh ấy là người cuồng công việc, ngủ lúc hai giờ sáng mỗi ngày đấy...
Nhưng hình như anh ấy còn độc thân.
Đúng vậy, bận rộn công việc đến mức chẳng buồn kết hôn...
Nhưng họ nói chuyện rất hợp cạ.
Thiện Vũ chỉ đang phối hợp với công việc của thành phố thôi...
Nhưng họ nói chuyện rất hợp cạ.
Trần Giản rõ ràng có thể tự mình giải thích từng vấn đề khiến mình bận lòng, nhưng cảm giác đó vẫn không tài nào nguôi ngoai.
Mẹ kiếp.
Đây mới gọi là ghen đây này.
Lần đầu tiên trong đời cậu biết thế nào là ghen tuông.
Tuyệt quá cơ chứ.
Trong hoàn cảnh này, tại thời điểm này.
Lại được trải nghiệm cái cảm giác ly kỳ đến thế.
“Con sư tử này...” Chú Đinh rất ham học, toàn tâm toàn ý hỏi, “cũng là thời nhà Minh hả?”
“Con này chắc là nhà Thanh.” Lục Vận nói, “Sư tử thời Minh hung mãnh hơn, cơ bắp và sức mạnh cũng được phô bày rõ nét hơn nhiều.”
“Ồ...” Chú Đinh vừa gật gù vừa đi dạo một vòng quanh con sư tử.
Hồi bé lúc trèo lên con sư tử này cậu thấy nó rất gầy, trông chẳng khác gì con chó.
Chậc.
Đúng là mở mang kiến thức thật đấy.
“Trưởng ban Lục đúng là có nghiên cứu sâu nhỉ.” Thiện Vũ nói.
Đúng rồi đấy, cái gì cũng biết.
“Trước kia tôi cũng không biết đâu.” Lục Vận nói, “Sau khi làm quảng bá cho mấy thôn làng cổ mới tìm hiểu thêm chút ít... Tiếc thật, đồ vật ở đây được bảo tồn kém quá...”
“Nhưng vẫn còn rất nhiều nhà cổ.” Thiện Vũ nói, “Có thể kết hợp với yếu tố nhà dân gian cổ.”
“Ừm.” Lục Vận gật đầu.
Nói đến nhà dân gian cũ, mọi người lại đi về phía khu tập trung nhiều nhà cổ trong làng.
Trần Giản đi cuối cùng.
Lục Vận và Thiện Vũ đang bàn luận, chú Đinh đang học hỏi, đồng nghiệp của Lục Vận đang quay chụp, trợ lý của anh ấy đang ghi chép.
Người duy nhất nhàn rỗi không có việc gì làm là Trần Giản lững thững đi sau cùng.
Đừng nói là trợ lý, chắc cậu chỉ được tính là tài xế thôi.
Lục Vận và đồng nghiệp vào một sân nhà bỏ hoang, Trần Giản không vào theo mà đứng đợi ngoài đường, lấy điện thoại ra chụp vài tấm ảnh.
Dù cậu không hiểu gì về những thứ này, nhưng khung cảnh dãy nhà cổ hiu quạnh và yên bình trước mắt vẫn rất đẹp.
Cậu tiện tay mở chức năng quay video, từ từ lia một cảnh từ gần đến xa.
“Kỹ thuật khá quá nhỉ.” Giọng Thiện Vũ vang lên ngay sát tai cậu.
Trần Giản giật mình loạng choạng, suýt chút nữa làm rơi điện thoại.
Cậu nhảy lên trước một bước theo phản xạ có điều kiện rồi mới quay đầu lại, thấy Thiện Vũ đang đứng cười phía sau lưng.
“Anh bị điên à?” Trần Giản gãi cổ, liếc nhìn vào trong sân, mọi người đều đang ở trong đó, cậu cúi đầu tắt video đi.
“Sao không vào?” Thiện Vũ đi đến bên cạnh cậu.
“Mấy thứ này hồi bé tôi xem chán rồi.” Trần Giản nói, “Dân thành phố các anh mới thấy lạ thôi.”
Thiện Vũ không nói gì, chỉ cười.
Trần Giản nhìn anh: “Sao?”
“Cậu làm sao thế?” Thiện Vũ khẽ hỏi.
“Tôi bình thường mà.” Trần Giản nói.
“Thật không?” Thiện Vũ nghiêng đầu nhìn cậu chằm chằm.
“Anh đi làm việc của anh đi.” Trần Giản quay đầu đi, “Ra đây tán gẫu với tôi làm gì chứ.”
“Làm việc mệt mỏi quá.” Thiện Vũ nói, “Qua chỗ cậu tìm chút hơi ấm.”
“Không có đâu.” Trần Giản nói, “Giờ lòng tôi cứng như sắt thép rồi.”
Thiện Vũ cười, thậm chí không kìm được mà bật cười hơi lớn tiếng.
Trần Giản không cười cũng chẳng ừ hử gì, chỉ cúi đầu bấm mở camera tiếp tục chụp ảnh.
“Trần Giản.” Thiện Vũ nhẹ giọng.
“Ừ?” Trần Giản đáp.
“Tôi cũng mới yêu đương lần đầu thôi.” Thiện Vũ nói, “Không có kinh nghiệm gì cả...”
“Đúng, đây là một quá trình tích lũy kinh nghiệm,” Giọng chú Đinh vang ra từ trong sân, “Tôi cũng phải học hỏi thêm nhiều...”
“Lát nữa về cậu phải nói rõ cho tôi biết cậu bị làm sao,” Thiện Vũ nói thật nhanh, “Nếu không tôi sẽ...”
“Sẽ làm gì?” Trần Giản hỏi ngay.
“Sẽ cho cậu biết dân thành phố bọn tôi "quậy" thế nào.” Thiện Vũ nói rồi xoay người đi vào trong sân, “Nếu muốn phát triển mấy khu nhà dân gian này thì có thể liên kết với khu làng cũ ở phía bên kia...”
“Đúng vậy.” Chú Đinh nói, “Bên làng cũ có rất nhiều nhà cổ, dân làng cũng chỉ tự bày sạp hàng hoặc mở quán ăn đơn giản, đang thiếu quy hoạch.”
“Ừm.” Lục Vận gật đầu, bắt gặp Trần Giản đang đứng ngoài cửa thì hỏi một câu, “Quản lý Trần xem mấy nơi này chắc cũng không còn cảm giác gì nữa phải không? Quen quá rồi mà.”
“Cũng vẫn có cảm giác.” Trần Giản nói, “Tuy cảm giác đó có lẽ không giống mọi người, những thứ này gợi lên cảm giác như chốn quê cũ, rất thân thuộc.”
“Cũng là một góc nhìn thú vị.” Lục Vận nhìn cậu, “Về lại cố hương, Quản lý Trần đúng là người có sự tỉ mỉ.”
Nhìn từ đâu mà ra vậy?
Trần Giản cười cười không đáp, không biết phải nói gì.
“Lần trước Thiện Vũ đã gửi cho tôi một số ý tưởng của cậu...” Lục Vận nói.
Ồ, Trần Giản thì là Quản lý Trần, thế mà sao Ông chủ Thiện lại thành Thiện Vũ rồi.
...Khoan đã.
Ý tưởng gì? Còn gửi cho Lục Vận ư?
“Cho nên có những việc chỉ có dân bản địa mới để ý được.” Lục Vận nói với chú Đinh.
“Đúng đúng đúng,” Chú Đinh gật đầu, “Lại còn là thanh niên, tư duy linh hoạt.”
Trần Giản nhìn Thiện Vũ, Thiện Vũ chỉ cười cười.
Trần Giản nhớ ra bản ghi chú mà hôm đó cậu gửi cho Thiện Vũ, Thiện Vũ không đem qua chỗ sếp Lưu ăn nói lung tung mà gửi cho Lục Vận.
Sau khi dạo quanh Thạch Đầu Bảo hai tiếng đồng hồ, đồng nghiệp của Lục Vận chụp ảnh xong, cả đoàn lái xe quay về.
“Trưa nay Trưởng ban Lục có sắp xếp gì chưa?” Thiện Vũ hỏi.
“Có rồi.” Lục Vận nói, “Đón chó, rồi về văn phòng.”
Thiện Vũ chỉ cười.
“Hôm nay nói chuyện cũng đủ rồi, không cần sắp xếp cơm nước đâu.” Lục Vận nói, “Cuối tháng này sếp Hà sẽ dẫn đoàn trải nghiệm đến đây, đón tiếp đoàn này chu đáo thì cũng bằng mười bữa cơm.”
“Được rồi.” Thiện Vũ cười gật đầu.
Lúc quay về Đại Ẩn, Hồ Bạn đã dẫn Thập Ngũ ra sân trước, đồ đạc của nó cũng đã được dọn dẹp xong xuôi.
Nhưng khi xuống xe, Trần Giản lại thấy người đang dắt dây xích của Thập Ngũ là Đậu Đỏ.
“Đậu Đỏ? Em về rồi à?” Cậu kêu lên.
“Em đây!” Đậu Đỏ dắt Thập Ngũ chạy đến, “Chúc mừng năm mới anh Trần Giản!”
“Ời, năm mới vui vẻ nhé.” Trần Giản ôm cô bé, “Lát nữa vào nhà anh lì xì cho em.”
“Chúc mừng năm mới anh chủ nhà.” Đậu Đỏ quay đầu kêu lên với Thiện Vũ.
“Năm mới vui vẻ.” Thiện Vũ đi tới xoa bím tóc cô bé.
Đậu Đỏ là một đứa trẻ thông minh, giờ vẫn chưa qua Tết Nguyên Tiêu nên theo nhận thức của cô bé thì phải chúc Tết tất cả mọi người, thế là lại chuyển hướng sang Lục Vận vừa mới bước xuống từ trên xe.
“Đậu Đỏ! Đi thôi.” Trần Giản vội vàng bế Đậu Đỏ lên, xoay người định đi vào nhà.
Nhưng Lục Vận đã xuống xe, còn cười cười nhìn Đậu Đỏ.
“Chúc mừng năm mới chú ạ!” Đậu Đỏ kêu lên giòn giã.
“Chúc mừng năm mới.” Lục Vận cười đáp lại, anh ấy vẫy tay với cô bé, rồi luồn tay vào túi áo khoác, “Lại đây nào.”
“Đừng đừng đừng...” Lần này ngay cả Thiện Vũ vốn luôn điềm tĩnh cũng phải cuống lên, đứng chặn ngay trước mặt Lục Vận, “Trưởng ban Lục, làm vậy không được đâu ạ...”
“Được.” Lục Vận vừa nói vừa rút ra một bao lì xì đặt vào tay Đậu Đỏ, “Tôi lúc nào cũng chuẩn bị sẵn cho trẻ con hết, Tết mà.”
Đậu Đỏ là một đứa trẻ thông minh, cô bé đã hiểu được phản ứng của Trần Giản và Thiện Vũ.
“Thế này...” Lục Vận nhìn Thiện Vũ, “Hai người làm khó tôi quá.”
“Cầm đi Đậu Đỏ.” Thiện Vũ cười cười.
Đậu Đỏ do dự giây lát, xòe tay ra nhận bao lì xì: “Cảm ơn chú ạ!”
Lục Vận tốt thật đấy.
Nhưng rồi lập tức cảm thấy khó chịu trở lại.
Chính vì anh ấy rất tốt!
Thế nên!
Cậu liếc nhìn Thiện Vũ.
Thiện Vũ cũng đang nhìn cậu, khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau anh dí ngón tay lên trán cậu, vừa đi vào nhà vừa bỏ lại một câu: “Đi vào đây.”